Chương 31: Nếu như cô không muốn, hiện tại liền có thể cút

Nhưng thân ảnh Lăng Tiêu cao lớn, ánh mắt sắc bén, muốn người ta không chú ý cũng khó.

Lão thái thái trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, "Tiêu nhi, con định khi nào thì cử hành hôn lễ với Hoàn Hoàn?”

Ánh mắt Lăng Tiêu rơi vào trên khuôn mặt thon dài của Thịnh Hoàn Hoàn hỏi: "Ý cô như thế nào?"

Thịnh Hoàn Hoàn: "......”

Hắn đúng là đồ vô sỉ, lão thái thái rõ ràng là đang hỏi hắn cơ mà.

Lão thái thái cũng không phải dạng vừa: "Hoàn Hoàn nói nghe lời con.”

“Vậy sao? Vậy bà muốn lúc nào cử hành?”

Lăng Tiêu dung tay gõ từng cái từng cái lên mặt bàn, Thịnh Hoàn Hoàn cũng căng thẳng giống như đầu ngón tay của hắn đang gõ ở trên trái tim của cô.

“Thật ra......”

Thịnh Hoàn Hoàn vừa mở miệng, lão thái thái liền nhìn về phía cô nói: "Đương nhiên là càng nhanh càng tốt.”

Lão thái thái hài lòng gật đầu.

Sắc mặt Lăng Tiêu không có gì thay đổi, nhưng ánh mắt lại lạnh đi vài phần.

Hắn đã cho cô cơ hội, là cô muốn tự rước lấy nhục, không thể trách hắn.

Lăng Tiêu thu hồi ngón tay thon dài đang gõ trên mặt bàn lại: "Đã như vậy thì nghe Hoàn Hoàn, làm phiền bà nội hao tâm tổn trí rồi.”

“Thật sự là quá tốt.”

Lão thái thái vỗ tay một cái, hăng hái bừng bừng đứng dậy: "Bây giờ nội sẽ đi sắp xếp, một tuần tới hai đứa phải nghe lời bà chỉ huy đấy.”

Nói xong, lão thái thái xách túi vội vàng rời đi.

Lão thái thái vừa đi, cả trái tim Thịnh Hoàn Hoàn đều bắt đầu co rút sợ hãi.

Lăng Tiêu đang ngồi ở trước mặt, khuôn mặt anh tuấn nhàn nhạt nhìn về phía cô, nhưng cặp mắt đen kia giống như chim ưng đang nhìn một con mồi.

Một lúc lâu sau, nghe thấy hắn cười mỉa nói: "Cô làm tốt lắm.”

Thịnh Hoàn Hoàn sao lại không nghe ra châm chọc trong lời Lăng Tiêu?

Cô cố gắng giải thích: "Lăng Tiêu, sự tình không phải như anh nghĩ.”

“Là ai nói với bà nội càng sớm càng tốt?”

Lăng Tiêu nhìn người phụ nữ trước mặt, chỉ cảm thấy phụ nữ trên đời này đều tham lam giống nhau: "Thân phận đã cho cô, nếu như còn không muốn thì hiện tại có thể cút.”

Thịnh Hoàn Hoàn nhíu mày thanh tú, "Lăng Tiêu, hôn lễ không phải tôi muốn cử hành, bởi vì tôi nói gì cũng vô dụng cho nên Bạch quản gia mới mời anh về, nếu anh không đồng ý, vừa rồi vì sao phải đồng ý với bà nội?”



“Đó là chuyện của tôi.”

Lăng Tiêu đứng lên nắm cổ áo Thịnh Hoàn Hoàn kéo tới trước mặt, thân ảnh cao lớn của hắn bao phủ cả người cô, bầu không khí giống như mây đen dày đặc khiến người ta nóng bức khó chịu.

Thịnh Hoàn Hoàn không nghĩ tới Lăng Tiêu sẽ đột nhiên động thủ, một tay chống bàn ăn, một tay theo phản xạ cầm mu bàn tay hắn, mở to đôi mắt to xinh đẹp nhìn vào đôi mắt hắn.

Nhìn cặp mắt trong suốt tươi đẹp kia, Lăng Tiêu lãnh khốc vô tình nói: "Cô nghe cho kỹ, tôi để cho cô đường đường chính chính vào cửa Lăng gia đã là nhân nghĩa với cô rồi, cô tốt nhất thu hồi những tâm tư nhỏ nhặt của cô cho tôi.”

Vừa dứt lời, trên đùi hắn bỗng nhiên truyền đến một trận đau đớn.

Cúi đầu, liền thấy Lăng Thiên Vũ ôm chân hắn, giương nanh múa vuốt với hắn.

Sắc mặt Lăng Tiêu càng thêm lạnh như băng, lời nói ra càng thêm đả thương người: "Nếu như cô không muốn ở hôn lễ lại bị vứt bỏ thêm lần nữa thì cứ phối hợp với bà nội làm việc đi.”

Sắc mặt Thịnh Hoàn Hoàn trắng bệch, ánh mắt ảm đạm: "Tôi biết rồi, tôi sẽ giải thích với bà nội.”

Lúc này Lăng Tiêu mới chán ghét bỏ cô ra.

Thịnh Hoàn Hoàn giống như thoát một kiếp nạn ngồi phịch xuống trên ghế.

Lăng Tiêu không nhìn cô một cái, xoay người trở về phòng, Bạch quản gia vội vàng đi theo.

Cậu nhóc chạy đến bên cạnh Thịnh Hoàn Hoàn, kéo kéo ống tay áo của cô, thấy cô không phản ứng, lại kéo kéo.

Thịnh Hoàn Hoàn nghiêng mặt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu trước mặt, miễn cưỡng cười cười: "Dì không sao.”

Mười phút sau, Bạch quản gia trở lại trước mặt Thịnh Hoàn Hoàn.

“Xin lỗi thiếu phu nhân, để cho cô chịu ủy khuất rồi, tôi đã giải thích với thiếu gia, nhưng ngài ấy có thể có chút hiểu lầm với cô.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn Bạch quản gia.”

Thịnh Hoàn Hoàn không ngờ Bạch quản gia lại nói thay cho cô.

Về phần Lăng Tiêu, hắn chán ghét phụ nữ, đối với người phụ nữ có thành kiến, đương nhiên sẽ không mấy thiện cảm với cô, cho nên hắn nhìn vấn đề thường thường không giống với người khác.

Kỳ thật tỉnh táo ngẫm lại, Lăng Tiêu tức giận cũng bình thường, dù sao đi nữa cũng là do cô không kiên định, nhất thời mềm lòng xuôi theo Lăng lão thái thái.

Cô là tự rước lấy nhục mà thôi!

Lăng Tiêu không ham tiền không ham sắc của cô, còn muốn giúp cô bảo vệ tập đoàn Thịnh Thế, mà yêu cầu duy nhất của hắn là chăm sóc tốt cho Lăng Thiên Vũ.

Đó không phải là điều cô muốn sao?

Chỉ cần không chạm tới giới hạn cuối cùng của Lăng Tiêu, bọn họ có thể hòa bình chung sống với nhau, mà cô hẳn là rõ ràng những thứ này mới đúng.

Nhưng nói chuyện này với Lăng lão thái như thế nào, Thịnh Hoàn Hoàn ngẫm lại liền đau đầu.

Sau khi Lăng Tiêu trở về, không đến công ty nữa.



Sau khi Lăng Thiên Vũ ngủ trưa, Thịnh Hoàn Hoàn bắt đầu thu dọn hành lý của mình, phòng của cô ngay sát vách cậu bé còn phòng của Lăng Liêu thì ở đối diện.

Chỗ bọn họ ở là cùng một tầng, vô cùng rộng rãi.

Lăng Tiêu đi xem Lăng Thiên Vũ, đi qua trước cửa phòng Thịnh Hoàn Hoàn, thấy cô ở bên trong đang bận rộn sắp xếp đồ đạc.

Chờ hắn từ phòng Lăng Thiên Vũ đi ra, cô vẫn còn đang cúi đầu thu dọn, hắn dừng bước tò mõ nghĩ: Người phụ nữ này rốt cuộc đang bận rộn cái gì?

Thịnh Hoàn Hoàn đang cắm đầu cắm cổ thu dọn đồ đạc không hay biết đến sự xuất hiện của Lăng Tiêu.

Khi cô mở chiếc vali cuối cùng ra, bởi vì đồ vật quá nhiều cho nên từ bên trong rơi xuống, một cái hộp cũng từ trong đống đồ lộ ra.

Thịnh Hoàn Hoàn nhặt cái hộp lên, đồ vật bên trong rơi ra.

Là nội y và CD mà ngày đó bạn thân tặng cho cô.

Thịnh Hoàn Hoàn nghĩ tới người hầu trong nhà lại nhét thứ này vào.

Giờ phút này Thịnh Hoàn Hoàn đang đưa lưng về phía cửa, Lăng Tiêu thấy cô bất động ngồi xổm trên mặt đất, đi vào bên trong.

Thịnh Hoàn Hoàn đang phiền não xử lý những thứ này như thế nào, liền nhìn thấy một đôi chân ở trước mặt, sợ tới mức cô lập tức ngẩng đầu lên.

Sau đó liền nhìn thấy khuôn mặt đen tối sắp phun ra mực của Lăng Tiêu.

Mà lúc này trong tay Thịnh Hoàn Hoàn còn cầm một cái qυầи ɭóŧ ren màu đen, một chỗ nào đó che đậy còn có một cái lỗ, ở trước mặt cô còn có hai cái CD người lớn, một bộ nội y hình thù kỳ quái.

"Tôi... tôi có thể giải thích."

Thịnh Hoàn Hoàn đỏ mặt, lập tức ném ren đen đi, ngượng ngùng mở miệng: "Đây là tuần trước bạn tôi tặng cho tôi, tôi không biết người giúp việc lại nhét nó vào.”

Tuần trước?

Đó không phải là đám cưới của cô với Mộ Tư sao?

Thứ này, cô cũng dám mang về nhà hắn.

Lăng Tiêu không nói gì, ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi ghê tởm: "Lập tức đem những thứ dơ bẩn này xử lý cho tôi.”

Tôi sẽ xử lý ngay.

Thịnh Hoàn Hoàn cầm lấy hai đĩa CD, trước mặt Lăng Tiêu bẻ thành hai nửa ném vào thùng rác, sau đó nhanh chóng cầm lấy túi rác chạy ra ngoài.

Chờ Thịnh Hoàn Hoàn xử lý xong mấy thứ này, Lăng Tiêu đã trở về phòng.

Thịnh Hoàn Hoàn đổ đầy mồ hôi, thật sự là mất mặt mất đến mười tám đời tổ tông luôn rồi.

Tại sao cô lại giữ thứ này?

Thịnh Hoàn Hoàn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đi vào phòng tắm tắm rửa, sau đó trở lại nằm xuống bên cạnh Lăng Thiên Vũ.