Chương 34: 34: Lấy Thân Đền Đáp

Tô Nhược Hân lạnh nhạt nói: “Anh ta vốn là có bệnh về da, chỉ có điều không nghiêm trọng, luôn ở thời kỳ ủ bệnh, kết quả ăn lươn vàng lập tức phát tác, có điều không chết được người, không sao đâu, tôi phải đi ngủ rồi, buồn ngủ quá.



Tô Nhược Hân nói xong thì ngáp một cái, sau đó xoay người đi.

“Tô Nhược Hân, cô đừng đi, cô chữa cho Thiên Chiếu đi.

” Dương Xuân Lệ khẩn trương đi tới chặn Tô Nhược Hân lại.

“Tránh ra.

” Tô Nhược Hân quát khẽ.

“Vậy Thiên Chiếu phải làm sao?” Dương Xuân Lệ cắn môi, vì con trai mà nhịn nhục, Hạ Thiên Chiếu bây giờ vẫn đang gãi các nốt đỏ trên người, nhất định là rất ngứa.

“Bà tránh ra thì tôi nói cho bà.



“Được được.

” Dương Xuân Lệ chỉ đành lùi ra, sau đó hai mắt đều dừng trên người Tô Nhược Hân, giống như một giây sau cô sẽ chạy mà mặc kệ Hạ Thiên Chiếu.

“Trong phòng bếp bây giờ chắc có cháo hạt ý dĩ nấu xong rồi, dì múc hai bát rồi bỏ thêm đường trắng ăn là được?” Tô Nhược Hân nhớ trong đồ ăn sáng ngày cuối tuần của nhà họ Hạ có cháo hạt ý dĩ, vừa hay cô đi ra thì ngửi thấy mùi thơm của hạt ý dĩ.

“Chỉ như vậy sao?” Dương Xuân Lệ không tin, như vậy cũng quá đơn giản rồi.

Hạ Thiên Chiếu lại không hề quan tâm, anh ta thật sự ngứa chết rồi, ngứa sắp phát điên rồi: “Mẹ, mẹ mau đi múc hai bát cho con, con ăn bây giờ, ngứa chết rồi.



“Thiên Vy, mau đi múc hai bát cháo cho anh của con.

” Dương Xuân Lệ thúc giục Hạ Thiên Vy đi múc, mà mình vẫn nhìn Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân mở cửa ra, suy nghĩ rồi nói: “Chị Trương, lấy túi thuốc trong tay chị mới cầm tới cho anh ta đi, có thể thay thế trà, cũng có thể loại bỏ chỗ bị ngứa của anh ta, ngừng ngứa.



“Cô Tô, cảm ơn cô, thật sự cảm ơn cô.

” Dương Xuân Lệ lúc này suýt nữa dập đầu tạ ơn Tô Nhược Hân

“Còn nữa, tôi ra tay chẳng qua là không muốn thấy có người bị bệnh tật dày vò, còn gia sản của nhà họ Hạ và chức mợ chủ của nhà họ Hạ gì đó, tôi đều không có hứng thú, tôi chỉ cần chủ tịch Lục mỗi tháng trả lương là được, đợi Hạ Thiên Tường tỉnh lại, tôi và nhà họ Hạ không còn quan hệ gì nữa.



Lời này nói xong, ‘rầm’ một tiếng, cửa đóng lại.

Người ở bên ngoài, cô ta không muốn quan tâm.

Nhìn thời gian mới 5 giờ sáng, Tô Nhược Hân lại nằm lại giường.

Vốn muốn ngủ thêm một lúc nữa, nhưng sau khi ánh mắt dừng trên mặt của Hạ Thiên Tường, một chút buồn ngủ cũng không có.

“Hạ Thiên Tường, anh sao vẫn không tỉnh? Tôi vừa rồi cảm nhận cơ thể của anh, anh nên tỉnh rồi.



Búng vào mặt của anh, sau đó đầu ngón tay hướng xuống, sau đó dừng ở cổ của anh, nhấc miếng ngọc đó ra, để ở trên cánh tay, trong nháy mắt, trong đầu của cô lại truyền vào văn tự hoàn toàn mới chưa từng tiếp xúc trước kia.

15 phút sau, Tô Nhược Hân mới tiêu hóa được những văn tự này.

Lại nhìn miếng ngọc này, cô có chút không muốn trả cho Hạ Thiên Tường, miếng ngọc này đối với cô mà nói là một bảo tàng, kiểu lấy mà không hết.

“Hạ Thiên Tường, anh tặng cho tôi miếng ngọc này được không? Tốt xấu gì tôi cũng là ân nhân cứu mạng của anh có đúng không, tôi không cần tiền bạc đá quý cũng không cần anh lấy thân đền đáp, cho tôi miếng ngọc này đi?”

“Không được.

” Tô Nhược Hân đang cầm miếng ngọc đó, Lục Diễm Chi không biết đi vào từ khi nào, chắc là nghe thấy lời cô nói, trực tiếp từ chối thay cho Hạ Thiên Tường.

Tô Nhược Hân xoay người: “Dì, miếng ngọc này có lai lịch gì?”

“Thầy phong thủy nói rồi, miếng ngọc này có thể giữ cho Thiên Tường bình an vui vẻ, không thể cho cô.

” Lục Diễm Chi nói xong thì giật lại miếng ngọc trong tay Tô Nhược Hân rồi đeo lại vào cổ của Hạ Thiên Tường, sợ cô cướp đi.

“Khụ khụ! ” Tô Nhược Hân ngại ngùng một trận.

Sao cảm thấy mình giống như cướp vậy.

Thật ra, cô chẳng qua chỉ là tham lam các loại kiến thức không ngừng truyền vào trong đầu, thật sự không tham lam cái khác.

Bị Tô Nhược Hân ho khẽ, Lục Diễm Chi cũng có chút ngại ngùng: “Đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong rồi, cùng nhau đi ăn sáng, tôi có chuyện muốn nói với cô.

”.