Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Dương Ba] Nữ Phụ Nhà Giàu Không Muốn Yêu (1188)

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
“Ly hôn?” An Nhã khó có thể tin mà nhìn cô, giống như đang xác định cái nữ nhân đang say trước mặt ở trong cái quán bar này không phải là Địch Lệ Nhiệt Ba, “Cho nên, Dương Dương hắn thật là nɠɵạı ŧìиɦ?”

Địch Lệ Nhiệt Ba ngửa đầu tu một bình RIO cocktail, cúi đầu uể oải, nức nở

Nói: “Những này đều không quan trọng, quan trọng là, hắn nói muốn cùng tôi ly hôn.”

Từ khi biết tin Địch Lệ Nhiệt Ba và Dương Dương mới bắt đầu kết hôn, An Nhã đã cảm thấy hai người này không lâu dài, sớm muộn sẽ ly hôn.

Nhiệt Ba ở trong cuộc hôn nhân này chịu ủy khuất, cô thấy rất rõ.

Một người bình thường ương ngạnh kiêu ngạo như vậy, hết lần này tới lần khác đối với việc tình cảm này thiếu suy nghĩ, ăn nói khép nép, một con đường đi đến ngu muội.

Nghe được tin tức ly hôn, cô là thật muốn lôi kéo Địch Lệ Nhiệt Ba đến quán bar, mở Champagne chúc mừng.

“Cô cũng đừng vì chuyện này mà làm việc gì ngu ngốc. Đàn ông một lần phạm lỗi, trăm lần không cần. Vượt quá giới hạn tuyệt đối không thể tha thứ, biết không?”

“Thế nhưng là...”

An Nhã nghe vậy liền nổi giận, “Đừng nói cô vẫn yêu hắn! Dương Dương cái tên cẩu nam nhân này không đáng để cô yêu. Nghe tôi, chờ cô ly hôn, tôi đem một trăm cái tiểu thịt tươi trong Wechat giới thiệu cho cô, so với tấm băng sơn Dương Dương kia đẹp mắt hơn nhiều.”

“Một trăm cái?” Địch Lệ Nhiệt Ba nghẹn họng nhìn trân trối.

Cô biết An Nhã đào hoa, đổi bạn trai như quần áo, thật không nghĩ đến lại có hơn một trăm cái.

Địch Lệ Nhiệt Ba ném sang cho cô ánh mắt hâm mộ.

“Nhiệt Ba, cô cũng biết, tôi nha, một người đại diện, dưới tay cũng chỉ có một minh tinh là cô. Bất luận là ích lợi hay là danh tiếng tôi đều không bằng mộ phần vạn của cô. Thế nhưng cô nhìn tôi, ngoắc ngoắc ngón tay cũng có thể có nhiều nam nhân chạy theo như vịt, huống chi là cô. Cô cứ yên tâm đi, chờ cô ly hôn, cô nhất định sẽ hối hận, hối hận vì cái gì không sớm một chút ly hôn.”

“Thế gian nhiều hoa đẹp như vậy mà cô chỉ coi trọng mỗi tên Dương Dương đó, tôi đều vì những nam nhân kia mà cảm thấy tiếc hận.”

“Thế nào? Có muốn hay không thử một chút?”

Ai không muốn đâu. Địch Lệ Nhiệt Ba nước mắt tuôn đầy mặt.

 ——

Nửa giờ sau hai người rời khỏi quán bar, An Nhã đem Địch Lệ Nhiệt Ba đưa đến chung cư, cầm điện thoại lên, “Tôi đang bận. Nếu vì chuyện ly hôn thì gọi điện thoại cho tôi, không có ly hôn thì không nên quấy rầy thế giới hai người chúng ta, cảm ơn.”

Nói xong, lái xe nghênh ngang rời đi.

Nhìn An Nhã tiêu sái rời đi, Địch Lệ Nhiệt Ba phát ra tiếng thở dài đầy hâm mộ.

Đều là phụ nữ, cùng nhau so sánh, cô thật quá thảm rồi!

Bất quá may mắn, cuộc sống bi thảm này, đêm nay kết thúc.

Nhiệt Ba mang tâm tình vui thích lên tầng. Dương Dương còn chưa đến, cô ngồi trong phòng khách an tĩnh chờ đợi.

 “Một trăm cái tiểu thịt tươi, An Nhã sẽ không gạt mình a? Cô ấy quen biết một trăm cái tiểu thịt tươi?”

Đồng hồ tí tách, Nhiệt Ba đắm chìm trong niềm vui sướиɠ sau khi ly hôn, hoàn toàn không có chú ý tới tiếng bước chân sau lưng.

 “Kỳ thật hoàn toàn không cần thiết. Đoạn thời gian trước công ty vừa tuyển một nhóm nam nhân cũng không tệ, mỗi người chân dài một mét tám. Ở công ty mình thấy, dáng người kia, khuôn mặt kia... Thật sự là tuyệt vời. Sau khi ly hôn mình nhất định phải tìm cơ hội làm quen một chút.”

Nghĩ đến điều này, Nhiệt Ba không khỏi lộ ra thần sắc vui vẻ.

Ai lại không thích nam nhân soái khí sạch sẽ, ánh nắng ôn nhu, bá đạo quan tâm?

Tùy tiện ngẫm lại đều cảm thấy...

“Địch Lệ Nhiệt Ba!”

Âm thanh điếc tai nhức óc ở bên tai cô vang lên, Nhiệt Ba giật mình, kém chút từ trên ghế salon nhảy dựng lên. Tập trung nhìn kĩ, là Dương Dương không biết trở về từ lúc nào. Đứng ngay ở đằng sau ghế sô pha, cũng không biết đến bao lâu.

 “Tên yêu quái này làm tôi sợ muốn chết! Đi không tạo ra tiếng động là muốn hù chết người sao?”

Dương Dương ngồi xuống ghế sô pha đối diện cô, “Đến một lúc rồi, thấy cô đang ngẩn người liền không có quấy rầy cô.”

Cô nhìn thoáng qua hướng cửa, luật sư đâu?

“Chỉ có một mình anh?”

Dương Dương nhíu mày, “Không phải còn có ai?”

Ngô, đúng rồi, ngày hôm đó luật sư đã đem tài sản phân chia rất rõ ràng. Lần này cũng chỉ thiếu việc Dương Dương kí tên thôi, không cần thiết để cho luật sư đi một chuyến.

Dương Dương ngửi được trong không khí một cỗ mùi rượu, “Cô uống rượu?”

“Uống một chút.” Địch Lệ Nhiệt Ba cúi thấp đầu, tự mình chỉnh lí lại cảm xúc, hắng giọng một cái, “Được rồi, anh lấy ra đi, ký tên xong chúng ta liền đường ai nấy đi.”

“Đường ai nấy đi?”

“Anh yên tâm, em sẽ giữ bí mật với ông. Ở trong mắt người ngoài chúng ta vẫn là vợ chồng, không có ly hôn. Chờ thân thể ông tốt lên một chút, chúng ta lại từ từ đem việc ly hôn nói cho ông biết, thế nào?”

Dương Dương vẫn không hề chớp mắt nhìn qua cô, cũng không nói chuyện.

Kỳ thật đôi mắt này của Dương Dương cực kỳ xinh đẹp, con ngươi đen nhánh trong suốt cặp mắt đào hoa. Cứ như vậy lúc nhìn người khác, ánh mắt giống như say lại không phải say, kiểu gì cũng sẽ sinh ra một loại ảo giác được hắn thâm tình nhìn chăm chú.

Nhưng chỉ có Địch Lệ Nhiệt Ba biết, nam nhân này thực chất bên trong lạnh lùng cực kì. Một câu nói thôi, quả thực có thể khiến cho tâm tình người ta rơi xuống dưới Địa ngục.

Nhiệt Ba mất tự nhiên quay đầu, không chạm ánh mắt Dương Dương, "Trải qua thời gian một ngày một đêm, em đã nghĩ thông suốt rồi. Có câu nói nói rất đúng, một lần làm sai, trăm lần không cần, em có thể chịu đựng việc anh không yêu em, em cũng có thể chịu đựng anh đối với em lạnh lùng. Nhưng em không thể chịu đựng việc chồng em ở bên ngoài tìm tiểu tam. Anh yên tâm, việc anh vượt quá giới hạn em sẽ giữ bí mật, không có người thứ ba biết."

Cô biểu lộ lạnh lùng, ánh mắt đăm đăm, một dáng vẻ nản lòng thoái chí.

Dương Dương nhìn một hồi, sau đó đem một túi văn kiện đưa tới trước mặt Nhiệt Ba.

"Đây là cái gì?"

Đơn thỏa thuận ly hôn?

Địch Lệ Nhiệt Ba bị ánh mắt Dương Dương điều khiển mở túi văn kiện, đem đồ vật bên trong lật ra.

"Cô yên tâm, không phải đơn thỏa thuận ly hôn. Con người của tôi không thích mập mờ, cũng không thích bị người ta nghĩ oan. Dựa vào mấy bức ảnh chụp liền nói tôi nɠɵạı ŧìиɦ, thực sự không công bằng, cho nên tôi đi tìm chút chứng cứ, cô xem một chút đi."

Thời điểm nghe Dương Dương nói đây không phải đơn thỏa thuận ly hôn, Nhiệt Ba cũng không muốn nhìn đồ vật bên trong cái túi văn kiện này.

Thời điển nghe hắn nói đây là chứng cớ, càng không muốn nhìn.

"Chỗ này tất cả có mười bức ảnh chụp, vốn là còn mấy bức khác, nhưng tôi nghĩ mấy bức hình này như vậy đủ rồi, cô nhìn cho kỹ rõ ràng."

Nhiệt Ba hoàn toàn bất đắc dĩ nhìn từng tấm hình.

Một bức là Trái Dung ngồi ở bên cạnh Dương Dương.

Một bức là Trái Dung đứng trong hành lang, nói chuyện với Dương Dương.

Một bức là sau khi Dương Dương đi, trên người Trái Dung mặc lên áo khoác của Dương Dương.

Ngoài ra còn có bảy bức khác, là sau khi Dương Dương đi, Trái Dung cùng nam nhân khác thương lượng, nam nhân kia còn đem áo khoác choàng ở trên người cô ta.

Rõ ràng, chứng cứ vô cùng xác thực.

"Tôi cho người điều tra một chút, có điều chính là, lần điều tra này lại tra được không ít thứ. Trái Dung này, cùng cô làm chung một đoàn làm phim. Một quyển tạp chí giải trí có đưa tin của cô, mặt trên còn có phỏng vấn Trái Dung. Người phỏng vấn cảm giác quan hệ của hai người các ngươi cũng không tệ lắm. Nhiệt Ba, có thể kết bạn, nhưng cũng phải cảnh giác cao độ, đừng có ai cũng kết giao."

... Nhiệt Ba muốn nói lại thôi.

"Kí chủ, cô không có bất kỳ cái lý do ly hôn nào."

"Tôi biết!"

"Kỳ thật Dương Dương so với nhóm nam nhân tiểu thịt tươi kia dáng dấp cũng đẹp."

"Tôi có mắt tôi tự thấy! Một cái Dương Dương làm sao có thể so sánh cùng một trăm cái tiểu thịt tươi?"

Mỗi ngày ăn thịt kho tàu chẳng lẽ sẽ ăn ngon sao? Đổi lại mỗi ngày ăn trăm món đồ ăn chẳng phải là ngon hơn sao?

Địch Lệ Nhiệt Ba điều chỉnh tốt tâm tình, thở sâu, cẩn thận từng li từng tí, giấu trong lòng một tia chờ mong, khẩn trương hỏi: "Vậy anh còn muốn cùng em ly hôn không?"

—— "Tôi ngang ngược càn rỡ, tôi vì tư lợi, tôi lòng ham chiếm hữu mạnh, tôi nghi thần nghi quỷ, tối hôm qua chỉ dựa vào mấy bức ảnh chụp cũng có thể hoài nghi anh, cùng anh cãi nhau. Anh nhìn tôi hư hỏng như vậy anh còn không mau cùng tôi ly hôn?"

—— "Nếu như anh cùng tôi ly hôn, anh có thể đi tìm nữ nhân ôn nhu hiền thục khác. Tần Nghiên cũng không tệ, có nhiều học bổng, tốt nghiệp nghiên cứu sinh, nhà thiết kế và mặt bằng người mẫu nổi tiếng! Cô gái như vậy mới xứng với anh!"

—— "Cho nên tranh thủ thời gian cùng tôi ly hôn theo đuổi hạnh phúc của mình đi thôi!"

Dương Dương cúi đầu, đem chiếc nhẫn vô danh trên ngón tay chậm rãi xoay một vòng, khẽ cười nói: "Anh không có vượt quá giới hạn, tại sao phải cùng em ly hôn?"

"Anh không phải vẫn luôn muốn cùng em ly hôn? Không thích em sao?"

"Đó là trước kia, " Dương Dương ngẩng đầu nhìn cô, "Hiện tại anh không muốn cùng em ly hôn."

Nhiệt Ba tâm lạnh một nửa, "Vì sao?"

"Em không phải một mực không muốn cùng anh ly hôn sao? Không vui?"

"Vui... Em rất vui..." Nhiệt Ba vui đến mức sắp khóc ra, ngồi bên cạnh Dương Dương, run rẩy ôm lấy hắn, "Thật xin lỗi, là lỗi của em, em không nên hiểu lầm anh. Đáng lẽ em phải thử tin tưởng anh, em biết, anh khẳng định không có vượt quá giới hạn!"

Địch Lệ Nhiệt Ba tâm lạch cạch, vỡ đến nát bét.

—— "Nhóm nam nhân của tôi, một trăm cái tiểu thịt tươi của tôi, còn đám chồng ở nhà trẻ của tôi..."

Địch Lệ Nhiệt Ba nhớ tới lời thoại của nam chính trong một bộ phim, cảm thấy rất hợp với tình hình hiện tại.

—— "Trong lòng trẫm gánh vác trách nhiệm thiên hạ, hoàng hậu quá bưu hãn, nhóm ái phi, chờ một chút thời gian, đợi trẫm suy nghĩ biện pháp."

"..." Dương Dương trực tiếp bị chọc giận quá mà cười lên. Còn không có ly hôn đã nghĩ đến nam nhân, coi hắn chết rồi sao?

Hắn cố ý dán ở bên tai Nhiệt Ba, nói: "Lúc trước không biết lòng người hiểm ác, hiện tại mới hiểu được, có một số việc cũng không phải là nhìn thấy đơn giản như vậy. Giống như em, nếu như không phải nữ nhân kia trăm phương ngàn kế, anh thực sự còn không biết em yêu anh sâu đậm như vậy."

Miệng bị sặc.

—— "Tên điên này nói những lời này làm sao lại buồn nôn như vậy?" Địch Lệ Nhiệt Ba toàn thân đều nổi da gà.

—— "Không được, mình không thể ngồi mà chờ chết, mình phải nghĩ một chút biện pháp..."

Địch Lệ Nhiệt Ba càng nghĩ cũng không nghĩ ra biện pháp gì. Quyết định nhắm mắt, giả mù sa mưa ôm Dương Dương khóc, "Thế nhưng trước đó là, em thái độ ngạo mạn, em ở bên trong Ngu Nhạc Quyển hoành hành bá đạo. Đoạn thời gian trước em kém chút nữa đã đẩy một nữ minh tinh xuống cầu thang, em... Em còn rất chán ghét Tần Nghiên, em cũng là nữ nhân, em nhìn một chút liền biết cô ta đối với anh có ý tứ. Em còn không thích tắm rửa, không thích gội đầu, không thích con nít... Đúng! Lão công, em không thích trẻ con. Nghe nói sinh con rất thống khổ, em không muốn sinh, chúng ta về sau không cần sinh con, có được hay không?"

Dương gia nhất định phải có người thừa kế. Dương Dương có thể đồng ý, nhưng mẹ hắn, cha hắn, ông hắn cũng không đồng ý!

"Chúng ta còn trẻ, việc sinh con không phải vội, " Dương Dương dường như cảm thán một câu: "Mẹ nói đúng, tình cảm là thứ cần thời gian để bồi dưỡng. Em yên tâm, về sau, sẽ không ly hôn."

Địch Lệ Nhiệt Ba bi thương ở trong tâm.

—— "Giang sơn của trẫm, chết."

------oOo------
« Chương TrướcChương Tiếp »