Chương 3: Anh đánh lừa cả thế giới

“Bà ngoại, con có thể …nói riêng

với chị dâu mấy câu được không?”

Bà Ngiêm quay đầu thấy Tần Di

nhìn chằm chằm vào Tiêu Hạng thì

mắt hơi lóe lên cười gật đầu, “Được

chứ! Bà lên xe trước!”

Nghiêm Dịch Trạch tránh khỏi tay

bà gắt gao bám lấy vạt áo của Tần Di

bĩu môi lắc đầu.

Bà bất đắc dĩ nhìn Nghiêm Dịch

Trạch chơi xấu, sắc mặt có chút khó coi.

“Bà nội để anh ấy ở đây cũng

được! Chúng con chỉ nói mấy câu thôi!”

Tần Di cười nói với bà Nghiêm rồi

nhẹ nhàng kéo tay của Nghiêm Dịch

Trạch vào tay mình rồi chạm vào mặt

anh nhẹ nhàng nói, “Dịch Trạch ngoan,

chốc nữa đừng nói gì nhé?”

“Ừm ừm!”

Nghiêm Dịch Trạch gật đầu điên

cuồng, cười toe toét với Tần Di.

“Ngoan thật đấy!”

Đôi mắt Tần Di cong như trăng

lưỡi liềm cưng chiều xoa đầu Nghiêm Dịch Trạch.

“Thế cũng được, các con nói

chuyện đi!” Sau đó nửa đùa nửa thật

nhìn Tiệu Hạng cười nói, “A Hạng con

cũng đừng bắt nạt anh họ và chị dâu con nhé

“Bà ngoại con sẽ không!”

Tiêu Hạng khẽ cau mày, trong

nháy mắt hiểu được ý nói bóng gió của

bà Nghiêm.

Mắt nhìn thấy bà lão được quản

gia đỡ lên xe Tần Di lúc này mới nhìn

về phía Tiêu Hạng, lạnh như băng hỏi,

“Anh cuối cùng muốn nói gì với tôi?”

“Tần Di, cô…” Tiêu Hạng cố ý mắt

nhìn Nghiêm Dịch Trạch đang hết sức

chuyên chú loay hoay nghịch ngón tay

của Tần Di, lúc này mới tiếp tục nói,

“Cô biết mình đang làm gì không?”

“Tôi biết chứ?”

“Biết mà cô còn như thế, cô biết

mà còn để nhà họ Tiêu chúng tôi trở

thành trò cười cho cả thành phố này à?”

“Thì sao?” Tần Di không chút

khách khí trả lời một câu, “Anh dựa

vào cái gì có thể làm thế mà tôi lại

không thể?”

“Lời này của cô đến cùng là có ý gì?“

Lông mày Tiêu Hạng gắt gao nhíu

lại, con ngươi loé lên vẻ nghi ngờ.

“Có ý tứ gì trong lòng anh tự biết!

Dịch Trạch chúng ta đi!”

Tần Di lạnh lùng nhìn Tiêu Hạng

đang muốn kéo Nghiêm Dịch Trạch rời

đi nhưng Tiêu Hạng lại cố ý kéo tay cô

lại, không nghĩ đến Nghiêm Dịch Trạch

đột nhiên đẩy tay anh ta ra khuôn mặt

không vui cong môi.

“A Hạng, cậu không thể bắt nạt vợ anh!”

Tiêu Hạng sắc mặt lạnh lẽo, vừa

muốn phát tác, phát hiện bà Nghiêm

đang dò xét lại nhanh chóng cười nói,

“Dịch Trạch đừng tức giận! Em với Tần

Di chỉ đùa thôi!”

“A Hạng, cậu còn gọi tên vợ anh

nữa là anh tức giận thật đấy!”

“Được, được được! Em không gọi, không gọi nữa!”

Thấy vẻ mặt khúm núm của Tiêu

Hạng khoé miệng Tần Di hơi cong lên,

“Dịch Trạch mình đi thôi! Đừng để bà

đợi lâu sốt ruột!”

Nghiêm Dịch Trạch lập tức đồng ý

lộ ra ngây thơ nụ cười xán lạn kéo Tần

Di chạy đến đội xe đang đỗ ở lề đường.

Nhìn thấy cảnh này, khuôn mặt

của Tiêu Hạng càng trở nên khó coi…

Trở về nhà họ Nghiêm, bà lão đưa

Tần Di đi xem phòng cưới của Nghiêm

Dịch Trạch, ngồi một lúc liền đứng dậy

để Tần Di đi nghỉ ngơi, còn nói bữa tối

sẽ để người mang đến tận nơi.

Tần Di nhìn bà lão hiền lành quay

người tập tễnh ra ngoài, nước mắt

không kìm được tuôn rơi.

Đêm khuya yên tĩnh Tần Di ngồi

một mình trên giường nghĩ lung tung,

trong đầu đều là chuyện xảy ra ngày hôm nay.

“Xoạch”

Tiếng mở cửa giòn giã đánh thức

cô, thấy là Nghiêm Dịch Trạch thì đứng

lên lấy thêm một cái chăn mền trải trên

mặt đất cười với Nghiêm Dịch Trạch,

“Dịch Trạch, muộn rồi lên giường ngủ đi!”

Cô vừa cởi giày, vén chăn lên

đang muốn chui vào thì bị một đôi tay

hữu lực từ phía sau lấy ôm chặt lấy eo

thon của cô. Tần Di thân thể cứng đờ,

theo bản năng hỏi một câu, “Dịch

Trạch, anh làm gì?”

“Cô nói đi?”

Giọng nói từ tính vang lên bên tai

làm Tần Di giật mình quay đầu nhìn đôi

mắt đầy sao sâu thẳm cùng nụ cười

xấu xa, cô cảm thấy mình như nhìn

thấy quỷ, “Anh…anh… anh không phải đồ ngốc?”