Chương 37: SỰ THẬT

Chậc chậc, hèn gì. Anh không muốn kéo dài ở lại một nơi lạnh lẽo này, vội gật đầu khẳng định: “Đúng vậy, chính là anh ta”

Phùng Dịch xua tay cho người kia ra ngoài, sau đó lấy điện thoại gọi cho một người: “Alo?”

“Tôi đây, có chuyện gì mà Cục trưởng Phùng ở nơi xa xôi lại quan tâm gọi đến cho tôi thế?”

Anh khinh thường đáp: “Ai thèm quan tâm anh chứ? Tôi muốn gặp anh để nói chuyện một chút”

“Chậc, chuyện quan trọng gì mà có thể khiến anh chủ động tìm tôi vậy?”

“Đến lúc đó rồi nói”

[…]

“Bác Châu, tìm cháu có việc gì sao?”, Lưu Yển Nguyệt nhìn người đàn ông có mái tóc hoa râm trước mặt, nhẹ nhàng lên tiếng. Người kia thấy cô đến liền nở nụ cười thân thiện: “Cháu ngồi trước đi rồi chúng ta nói chuyện”

Bàn tay khuấy khuấy tách trà trước mặt, cô nâng mí mắt khẽ nói: “Chuyện bác muốn nói có phải liên quan đến Phùng Dịch hay không?”

Bác Châu nghe vậy liền bật cười, giơ ngón cái tán thưởng: “Không hổ danh là con gái của Lâm Ngạn. Yển Nguyệt à, cháu không khác gì mẹ mình năm đó đâu”



Lưu Yển Nguyệt mỉm cười tận hưởng lời khen: “Cảm ơn bác, so với mẹ, cháu còn non lắm”

“Lại khiêm tốn rồi. Lần này bác gọi cháu đến, một phần cũng liên quan đến Phùng Dịch, cũng liên quan đến cháu”

“Ồ, là việc công ty của cháu đột ngột phá sản?”

Bác Châu gật đầu: “Có đã nghi ngờ về việc này?”

“Đúng là có nghi ngờ, thậm chí cháu còn liệt kê ra những người có thể làm việc đó”, Lưu Yển Nguyệt hớp một ngụm trà, từ tốn lên tiếng. Bác Châu nghe vậy liền bật cười: “Vậy nên cháu cùng Phùng Dịch diễn kịch cho mọi người xem như vậy?”

Cô ngây người ngạc nhiên, hỏi ngược lại: “Bác cũng biết chuyện này sao?”

“Còn có thể không à? Thằng nhóc đó dễ gì không chạy ra nước ngoài tìm cháu mà ở trong nước uống rượu khóc lóc giả vờ như vậy chứ? Bác sống hơn nửa đời người rồi, cũng đừng quên bác đây là bộ trưởng cảnh sát. Sao có thể không nhìn ra trò ranh của mấy đứa chứ?”

Nghe vậy, chân mày Lưu Yển Nguyệt hơi nhăn lại. Cô lo lắng lên tiếng: “Bác nhìn ra, vậy bọn họ có nhìn ra hay không?”

Bác Châu trầm mặc, thở hắc ra một hơi: “Bác không chắc được. Năm mươi, năm mươi đi”

“Vậy cháu phải đẩy nhanh tiến trình rồi. Công ty của người ta mấy công nhiều năm như vậy đâu phải nói muốn lấy là lấy”, cô siết chặt bàn tay.

Một lúc lâu, bác Châu cụp mắt gõ gõ tay lên bàn: “Người cháu nghĩ là?”



[…]

“Nguyệt Nguyệt, cậu cùng ba mình nói những gì vậy?”

Vừa bước chân ra khỏi thư phòng, Châu Yên Như đã bay đến bên cạnh cô lo lắng hỏi: “Có phải xảy ra chuyện gì không?”

Cô mỉm cười lắc đầu: “Không có gì, bác Châu nói sẽ tìm ra những người hại công ty mình phá sản?”

Châu Yên Như nghe lời cô nói ra gật gù không hỏi gì thêm: “Biết ngay là bị hại mà, sao có thể nhanh như vậy mà lao dốc không phanh chứ”

“Dạo này cậu rảnh rỗi như vậy có muốn đi dạo chơi cùng tụi này không?”

Lưu Yển Nguyệt không chần chừ liền đồng ý. Dù sao về nhà cũng chỉ có một mình, tốt nhất là đi chơi cả ngày, tối về mặc may còn nhận được điện thoại từ anh.

2 giờ chiều tại cửa ra vào của trung tâm thương mại.

Lưu Yển Nguyệt luôn là người đi đúng giờ cũng là người phải chờ đợi. Cô cúi đầu nhìn đồng hồ không kiềm được thở dài: “Bọn người này sao có thể giờ dây thun như vậy chứ? Rõ ràng là hẹn 1 giờ 30, bây giờ đã là 2 giờ rồi”

“Yển Nguyệt, cậu đang mắng bọn mình sao?”