Chương 60: Hoàn chính văn 🍦

Edit: Mei

"Sau khi em thành niên, chúng ta kết hôn đi!"

𓆉

Mít Ướt hồng mắt nhìn Tô Dĩ Nam khiến trái tim của hắn mềm nhũn, gần như bị hoà tan đến nơi.

"Cũng may Mít Ướt đến rồi, anh sẽ không sợ nữa."

Tô Dĩ Nam hôn nhẹ lên trán Khương Điềm.

Mười mấy tên lưu manh há hốc mồm? Cái quái gì đang diễn ra vậy???

Mấy tên lưu manh chỉ kém chửi đổng lên. Cái gì mà "Mít Ướt đến rồi anh sẽ không sợ nữa? Đại ca, lúc anh cầm gậy đuổi theo bọn em sao không thấy anh có tí sợ sệt nào vậy???

Có vài tên định vung gậy đánh về phía Tô Dĩ Nam, cuối cùng lại bị ánh mắt lạnh lẽo của hắn liếc một cái mà hai chân đã tự động xụi xuống.

Vậy mà Tô Dĩ Nam còn tỏ vẻ yếu đuối, ôm lấy Khương Điềm ra vẻ mình bị thương nghiêm trọng lắm: "Mít Ướt, anh bị thương rồi. Em về nhà xem giúp anh được không?"

Khương Điềm lập tức ngoan ngoãn đi theo Tô Dĩ Nam về nhà.

Mọi người: ???Đại Ca Và Mít Ướt - Chương 60: Hoàn chính văn 🍦Lần này xem ra bọn họ hiểu rõ, nếu bàn về độ xảo trá phúc hắc thì chắc chẳng có ai vượt nổi Tô Dĩ Nam.

Nhưng mà bọn họ cũng không biết rằng, chỉ cần Tô Dĩ Nam bị trầy da một chút thôi cũng khiến Khương Điềm lo lắng đến phát khóc rồi.

Về đến nhà Tô Dĩ Nam lập tức cởϊ áσ ra, chỉ thấy trên bụng hắn có một vết thương đang rỉ máu do lưỡi dao quẹt phải. Hắn cũng chẳng rõ mình bị thương từ lúc nào.

Khương Điềm vừa thấy vậy thì hai vành mắt đã đỏ lên: "Tô Dĩ Nam, em không thích anh đi đánh nhau đâu."

Hai tay Khương Điềm gắt gao ôm lấy eo Tô Dĩ Nam, gương mặt nhỏ mềm mại còn dán ở trên cơ bụng của hắn.

Tô Dĩ Nam xoa xoa mặt Khương Điềm: "Em ngậm côn ŧᏂịŧ của anh một chút thì anh sẽ không đi đánh nhau nữa."

Vốn dĩ hắn chỉ nghĩ trêu Khương Điềm một chút, ai ngờ cô lại quỳ xuống há mồm ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của hắn thật.

Côn ŧᏂịŧ lớn màu tím đen tắc đầy trong miệng của Khương Điềm.

"Ư ư ư... ăn ngon quá..."

Rõ ràng cái miệng nhỏ đã không ngậm nổi nữa nhưng cô vẫn cố chấp nhét nó sâu vào bên trong.

Ánh mắt của Tô Dĩ Nam càng lúc càng nóng bỏng, trực tiếp ấn cái ót của Khương Điềm rồi cắm thẳng côn ŧᏂịŧ vào yết hầu của cô.

Côn ŧᏂịŧ to lớn cứ ra ra vào vào trong miệng của cô vài chục phát, sau đó hắn mới đẩy Khương Điềm nằm ngã trên giường.

"Mít Ướt, đợi em đủ 18 tuổi chúng ta kết hôn đi."

Tô Dĩ Nam xé rách váy của cô, tiểu nộn bức màu hồng nhạt cũng lộ ra.

Khương Điềm xoay đầu nhìn Tô Dĩ Nam có chút ngượng ngùng. Cô không nghĩ tới đời này cô và Tô Dĩ Nam sẽ kết hôn sớm như vậy.

Sau đó cô nặng nề gật đầu.

Đợi đến khi nhận được đáp án vừa lòng rồi hắn mới thoả mãn dùng sức cắm côn ŧᏂịŧ vào sâu trong tiểu nộn bức còn đang phun da^ʍ thuỷ ào ạt.

"Thoải mái quá, muốn Nam Nam nhanh hơn một chút."

Khoé miệng Tô Dĩ Nam hơi nhếch lên: "Được thôi, chiều theo ý em."

Hắn thẳng lưng cắm côn ŧᏂịŧ vào tận hoa tâm, qυყ đầυ cũng chen vào trong tử ©υиɠ của cô.

Hắn không biết mình bị cô hấp dẫn từ khi nào. Có lẽ là từ ngày đầu tiên chuyển trường đã chú ý tới cô. Chú ý tới cô gái nhỏ cắn môi khóc thút thít.

Lúc ấy hắn đã muốn đè cô xuống rồi làm chết cô.

670 words

❣︎ Hoàn chính văn ❣︎

Vài lời của editor: Chào mọi người, mình là Mei - editor chính của truyện này ^^ Vậy là cuối cùng chúng ta cũng đi đến chương cuối của "Đại Ca và Mít Ướt" rồi, mình xin cảm ơn những bạn đã luôn ủng hộ và kiên trì theo dõi truyện suốt mấy tháng qua, cảm ơn các bạn đã yêu mến Tô Dĩ Nam và Khương Điềm. Mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ những truyện tiếp theo do Mei và các editor khác trong Sel Homie thực hiện nhé!

Ngày đào hố: 02/06/2020

Ngày lấp hố: 10/12/2020

Mei from Sel Homie with luv