Chương 38: Diễn kịch

Ngày thứ hai Lăng Tử Nhan không đến, ngày thứ ba cũng không ghé qua, ngày thứ tư thứ năm vẫn chưa từng xuất hiện, Dương Mạc Tuyền có bình tĩnh đến đâu thì gương mặt cuối cùng cũng có gợn sóng, tuy rằng trong lòng đã sớm phiên giang đảo hải.

Bế Nguyệt nhìn bát cháo không chút suy chuyển, đã muốn hâm nóng đến ba lần, đang chuẩn bị bưng đi hâm lại lần thứ tư thì bị Dương Mạc Tuyền kéo ống tay áo, nhẹ giọng hỏi: “Nhan nhi…nhiều ngày qua làm gì?”

Bế Nguyệt liền đem những điều mình biết nói ra thực chi tiết, kỳ thật căn bản nàng không cần chứng kiến vì mỗi đêm Lạc Nhạn đều đến đem chuyện một ngày Lăng Tử Nhan làm một năm một mười nói hết cho nàng, sợ Dương Mạc Tuyền lo lắng hỏi, liền nói: “Buổi sáng tiểu thư luyện kiếm một canh giờ, buổi chiều học chơi cờ một canh giờ, buổi tối đọc sách một canh giờ, còn lại thì chỉ ngồi ngẩn người.”

Dương Mạc Tuyền không thể tin, nhìn Bế Nguyệt: “Tính tình Nhan nhi hiếu động như thế, sao có thể ngồi yên được?”

“Việc này Bế Nguyệt không biết.” Tuy Bế Nguyệt không biết nguyên nhân các nàng cãi nhau, nhưng đây là lần bất hoà nghiêm trọng nhất từ khi hai nàng biết nhau tới nay, tiểu thư thế nhưng có thể chịu đựng được bốn ngày không đến thăm thiếu nãi nãi, quả thật là hiếm thấy.

Dương Mạc Tuyền lẩm bẩm: “Xem ra lần này thật sự làm tổn thương Nhan nhi a.” theo đó là một tiếng thở dài. Đợi đến lúc mặt trời xuống núi lại vẫn như cũ không thấy thân ảnh Lăng Tử Nhan, thất vọng đến dật vu ngôn biểu.*

(*dật vu ngôn biểu: chỉ tư tưởng hay tình cảm nào đó dù chưa giải thích nhưng lại có thể khiến cho người khác hiểu được)

***

“Tiểu thư, vẫn không đi sao?” Lạc Nhạn hỏi.

Thần sắc Lăng Tử Nhan ảm đạm, lắc đầu nói: “Trở về đi!” Trời mới biết hiện tại nàng muốn vào đến mức nào, đem người ở bên trong ôm vào trong ngực để giải nỗi khổ tương tư: “Đợi qua một ngày nữa đã.”

Lạc Nhạn lại hỏi: “Nếu ngày mai thiếu nãi nãi vẫn không chịu đến gặp người thì sao?”

Lăng Tử Nhan biến sắc, hung tợn nói: “Đi đến chỗ Liễu Thuý Vân, đem hai trăm lượng bạc đòi về đây!”

Ngày đó Lăng Tử Nhan dỗi nên nói nặng lời với Dương Mạc Tuyền, trở về liền hối hận, lại không chịu hạ mặt nhượng bộ đi giải thích, lúc đang hết sức do dự thì nghĩ đến Liễu Thuý Vân, nghĩ nàng tinh thông chuyện phòng the, vậy khẳng định cũng biết tình hình kia, liền mang theo Lạc Nhạn đi đến Thuý Vân các.

Sau khi Liễu Thuý Vân hiểu đại khái xong, liền cười nói việc này rất dễ dàng, nếu muốn biết nàng có tâm ý với ngươi không thì chỉ cần không để ý tới nàng là được, thời điểm thích hợp lại phóng thêm chút hỏa mù, làm cho nàng hiểu lầm. Nếu nàng ghen tị, vậy nói lên rằng nàng thích ngươi, không phải hết thảy đều dễ dàng giải quyết sao? Lăng Tử Nhan nghe có lý, liền cưỡng chế đè nén tưởng niệm trong lòng không đến gặp Dương Mạc Tuyền, sao biết đợi đã bốn ngày mà cũng chưa thấy nàng đến gặp mình, càng chờ tâm càng lạnh. Nếu sớm biết thế này thì lúc ấy đã trở lại dỗ nàng thì phỏng chừng cơn giận đã sớm tiêu, có khả năng sẽ trở lại như trước vậy, hối hận đã không còn kịp nữa rồi. Chỉ còn duy nhất một chiêu tối hậu, nếu vẫn không được, vậy chỉ có thể không ngừng năn nỉ, tẩu tẩu mềm lòng như vậy, khẳng định sẽ tha thứ cho mình.Lăng Tử Nhan nói: “Chuyện ngày mai đều đã an bài tốt chứ?”

Lạc Nhạn vội vàng vỗ ngực, nói: “Lạc Nhạn làm việc thì tiểu thư người cứ yên tâm đi!”

Lăng Tử Nhan nhìn nàng, lộ ra biểu tình hoài nghi.

***

Sau khi Dương Mạc Tuyền thức dậy, việc đầu tiên làm chính là đi ra cửa, nhìn xem trong viện tử có thân ảnh quen thuộc kia hay không, đáng tiếc vẫn lại trống không.

Bế Nguyệt thấy thần sắc nàng không tốt, liền khuyên nhủ: “Thiếu nãi nãi, người ngồi trong phòng nhiều ngày như vậy rồi, đi ra vườn dạo một chút đi.”

Dương Mạc Tuyền lắc đầu, từ trên giá sách rút ra một quyển, tuỳ ý lật xem, tâm phiền ý loạn, lại thấy có ai tiến vào, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Lạc Nhạn lén lút nấp ở cửa, ngó nghiêng nhìn vào trong. Dương Mạc Tuyền nhìn Bế Nguyệt đang mải lau dọn, liền nói: “Bế Nguyệt, Lạc Nhạn tới tìm ngươi.”

Lúc này Bế Nguyệt mới nhìn Lạc Nhạn, nhíu mày, có chuyện gì không thể quang minh chính đại gọi nàng, ban ngày ban mặt lại lén lút như kẻ trộm vậy, liền đi qua hỏi: “Chuyện gì?”

Lạc Nhạn trước nhìn thoáng qua Dương Mạc Tuyền, sau đó kéo Bế Nguyệt qua một bên, ghé sát tai nàng nói nhỏ.

Bế Nguyệt kinh ngạc nói: “Thật sự?”

Lạc Nhạn đáp: “Ngươi nhỏ giọng chút, đừng để thiếu nãi nãi biết.”

Chính là nàng nói chuyện lớn tiếng, Dương Mạc Tuyền nghe được liền hỏi: “Chuyện gì không thể để ta biết?”

Thế này Lạc Nhạn mới tiến lại, cười cười nói: “Vừa rồi ta nhìn thấy Lí Vi Tu công tử đến phủ, tiểu thư đang tiếp đón hắn, còn không cho ta ở bên cạnh hầu hạ. Ta cảm thấy có chút kỳ quái nên mới nói cho Bế Nguyệt, không nghĩ tới quấy rầy thiếu nãi nãi đọc sách.”

Sách trên tay Dương Mạc Tuyền đã sớm đặt lại trên bàn, chỉ “a” một tiếng liền không hề nói nữa.

Lạc Nhạn vội vàng chạy đi.

Bế Nguyệt đi tới nói: “Có khả năng là Lí Vi Tu công tử đến phủ có việc thôi, không nhất định là tới tìm tiểu thư.”

Dương Mạc Tuyền hỏi: “Vừa rồi Lạc Nhạn có nói bọn họ ở chỗ nào không?”

Bế Nguyệt nói: “Lạc Nhạn nói ở trong vườn.”

Dương Mạc Tuyền hít sâu một hơi, ra vẻ không chút để ý nói: “Ta xem hôm nay trời trong nắng ấm, chúng ta đi ra ngoài một chút.”

Bế Nguyệt nén cười, gật đầu nói: “Vâng, thiếu nãi nãi.”

Mới vừa đi đến hoa viên thì chợt nghe thấy âm thanh đao kiếm, chuyển qua con đường mòn liền thấy Lăng Tử Nhan đang đánh nhau với Lí Vi Tu.

Dương Mạc Tuyền nhìn mà buồn bực, không phải Lạc Nhạn nói Nhan nhi đang tiếp đãi Lí Vi Tu sao? Như thế nào lại thành ra ẩu đả thế này? Nhìn trong chốc lát liền hiểu, thì ra là so chiêu mà thôi, Lí Vi Tu nhìn qua thực chật vật, giống như bị Lăng Tử Nhan đánh đến không có lực hoàn thủ vậy, nhưng cố tình lại có năng lực thoát nguy trong tuyệt cảnh, quả nhiên Lăng Tử Hạo nói đúng, nếu không phải cao thủ thì như thế nào có khả năng thành thạo như vậy? Mới đầu hai người còn đánh rất nghiêm túc, chỉ lát sau lại thấy Lăng Tử Nhan cầm kiếm đuổi theo Lí Vi Tu, còn kèm theo tiếng cười, tựa hồ đùa thực vui vẻ.Dương Mạc Tuyền nhìn mà thần sắc ảm đạm xót xa, trách không được nhiều ngày như vậy mà Nhan nhi cũng không đến tìm nàng, nguyên lai là chẳng những tiêu tan hết những khúc mắc trước kia với Lí Vi Tu mà ở chung cũng có vẻ như không tệ lắm, liền khẽ nói với Bế Nguyệt: “Chúng ta trở về đi.”

Lăng Tử Nhan sớm đã nhìn thấy Dương Mạc Tuyền lại đây, mấy ngày không gặp dường như nàng gầy đi không ít, rất muốn chạy đến trước mặt nàng, nhưng đã diễn trò thì phải diễn đến cùng, bằng không liền uổng phí hết. Thấy nàng xoay người muốn đi, liền vội vàng ngừng tay, lôi kéo ống tay áo Lí Vi Tu đi tới, cười nói: “Tẩu tẩu, sao người lại tới đây?”

Dương Mạc Tuyền rõ ràng định đi, lại nghe nàng nói mình vừa tới, nghĩ nàng mới nhìn thấy mình, lại xem nàng còn lôi kéo ống tay áo Lí Vi Tu, ánh mắt lóe lên nét đau đớn, cố nén không cho nước mắt rơi xuống, nhưng thần sắc trên mặt thế nào cũng ngụy trang không được, đành cúi đầu, nhìn mặt đất, nói: “Ta chỉ đi ngang qua, thấy các ngươi luận võ, sợ quấy rầy các ngươi nên mới không chào hỏi. Các ngươi cứ tiếp tục đi, ta đi thăm mẫu thân.”

Lăng Tử Nhan thấy nàng thần sắc ưu thương, rõ ràng là vì thấy mình cùng Lí Vi Tu ở cùng một chỗ, trong lòng lập tức cao hứng, lại nói: “Ta cùng Lí Vi Tu đánh cũng mệt rồi, đang chuẩn bị đến ngôi đình kia ngồi nghỉ, nếu tẩu tẩu thực không có việc gì, vậy cùng nhau qua đi!”

Dương Mạc Tuyền nghe liền cảm thấy khó chịu trong lòng, nếu còn đi theo bọn họ, sợ là khó bảo toàn sẽ không ở trước mặt hai người mà rơi lệ, liền như thế nào cũng không chịu, lắc đầu, nhấc chân chuẩn bị bỏ đi.

Đột nhiên nghe được thanh âm Lăng Tử Hạo: “Mạc Tuyền, thì ra nàng ở đây, trách không được ta đến phòng lại không thấy nàng.” Chỉ thấy Lăng Tử Hạo cười đi tới.

Mấy ngày nay Lăng Tử Hạo đều cùng Vân La bồi tiếp Thái Hậu, thật vất vả mới có dịp hôm nay Thái Hậu dâng hương không cần hắn cùng đi nên mới rỗi rãi tìm đến Dương Mạc Tuyền, thế nhưng nàng lại không ở trong phòng, vì vậy liền ra hoa viên tìm, nhìn thấy Lí Vi Tu liền vẻ mặt kinh ngạc, nói: “Ngươi cái tên xú tiểu tử này đến phủ sao cũng không nói cho ta biết?” Lập tức lại làm ra một cái biểu tình bừng tỉnh đại ngộ: “A, thì ra là tìm muội muội ta, quả nhiên là thấy sắc quên bạn. Bất quá ngươi đừng quên, nếu lấy muội muội ta thì ta còn là đại ca ngươi, trăm ngàn lần đừng đắc tội ta nha!”

Lăng Tử Nhan lại nghĩ đến đã nhiều ngày nàng không tới, mỗi ngày đại ca đều đến tìm tẩu tẩu, trong lòng lập tức mất hứng, cười nói: “Lí Vi Tu vốn chính là ta mời đến, vì sao lại phải nói cho ca ca ngươi?”

Dương Mạc Tuyền vốn tưởng Lí Vi Tu đến phủ tìm Lăng Tử Hạo, trùng hợp bị Lăng Tử Nhan gặp được, không nghĩ tới dĩ nhiên lại là Nhan nhi tự mình mời đến, lòng lại một trận bi thương, một khắc cũng không muốn ở lại, liền nói: “Các ngươi tán gẫu đi, ta trở về phòng.”

Lăng Tử Hạo cười: “Ta đây làm ca ca, cũng không quấy rầy muội muội cùng muội phu tương lai nói chuyện tình ái nữa. Mạc Tuyền, ta đưa nàng trở về.”

Dương Mạc Tuyền nghe được câu đó, thật sự rất không vui, lạnh lùng nói: “Không cần.” Rồi mang theo Bế Nguyệt đi.

Lăng Tử Nhan sao còn nhớ phải diễn trò, liền vội vàng theo sau, lưu lại Lăng Tử Hạo cùng Lí Vi Tu nhìn nhau không hiểu gì, quả nhiên lòng nữ nhân như thể mò kim dưới đáy bể, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì.

Lăng Tử Hạo thụi Lí Vi Tu một quyền: “Tiểu tử ngươi thật đủ si tình a, vì muội muội ta thế nhưng lại đi khảo cái gì mà văn võ Trạng Nguyên.”

Lí Vi Tu cười nói: “Khó có được dịp Quận chúa cho ta cơ hội này, ta nhất định phải hảo hảo nắm chắc mới được.”

Lăng Tử Hạo nói: “Ta đây liền nhìn xem ngươi cái tên võ Trạng Nguyên này có thể thắng ta hay không đã.” Nói xong một chưởng đã đưa tới trước mặt Lí Vi Tu.

Lí Vi Tu né tránh, lui lại phía sau từng bước, khí định thần nhàn nói: “Phóng ngựa lại đây!”

***

Lăng Tử Nhan đuổi tới cửa viện liền dừng chân.

Lạc Nhạn ở bên cạnh hỏi: “Tiểu thư, sao người không đi vào? Thiếu nãi nãi nhìn qua hình như thực sự tức giận.”

Lăng Tử Nhan ngẫm nghĩ rồi nói: “Chúng ta cũng trở về phòng đi.”

Lạc Nhạn không hiểu ra sao.

***

Dương Mạc Tuyền ngồi một lúc đến chiều tối, thấy Bế Nguyệt cầm đèn đến mới biết trời đã tối rồi, rốt cuộc nhịn không được, mở miệng hỏi: “Lí Vi Tu đã về chưa?”

Bế Nguyệt đáp: “Buổi chiều đã đi rồi, thiếu gia cùng hắn xuất môn.”

Dương Mạc Tuyền “uhm” một tiếng, thần sắc trên mặt cứ biến hóa mấy lần, hồi lâu sau, giống như đã hạ một quyết định thật trọng đại, liền đứng dậy nói: “Ta…ta đi xem Nhan nhi thế nào.”

***

Lạc Nhạn ở ngoài sân canh chừng, thấy bóng Dương Mạc Tuyền cùng Bế Nguyệt từ rất xa đi tới liền vội vàng chạy vào trong phòng, nói với Lăng Tử Nhan đang cúi đầu ảo não: “Tiểu thư, mau mau chuẩn bị đi, thiếu nãi nãi đang đến!”

Lăng Tử Nhan lập tức bật dậy, hai mắt tỏa sáng, vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt: “Thật sự?” Lập tức lại ngồi ngay ngắn, cố làm ra vẻ, đem sách lấy ra đặt trong tay.

Lạc Nhạn hảo tâm nhắc nhở nàng: “Tiểu thư, ngược rồi.”

Lăng Tử Nhan trợn trắng mắt liếc nàng một cái: “Lắm miệng, đến lúc tẩu tẩu tới đây, ngươi có thể lui xuống, nhớ rõ phải đem cả Bế Nguyệt cũng mang đi.”

Dương Mạc Tuyền đứng ở cửa do dự một phen mới đi vào, liền nhìn thấy Lăng Tử Nha còn đang chăm chú đọc sách, ngay cả nàng tiến vào cũng không biết, đến gần một chút mới nhẹ giọng gọi: “Nhan nhi.”

Thế này Lăng Tử Nhan mới làm bộ như nhìn thấy nàng, cũng không giống như trước kia vừa thấy liền thân thiện kéo tay nàng, chỉ thản nhiên nở nụ cười một chút, nói: “Tẩu tẩu, người đã đến rồi, mời ngồi. Lạc Nhạn, còn không đi châm trà mời tẩu tẩu?”

Lạc Nhạn đương nhiên hiểu được, tiểu thư đây là ra hiệu để nàng đi, liền vội vàng kéo theo Bế Nguyệt đang ở bên cạnh đi cùng ra ngoài, còn rất chu đáo khép cửa lại.

Bế Nguyệt nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Lạc Nhạn, lập tức hiểu được tại sao lại thế này. Thiếu nãi nãi là mắc tâm bệnh, tâm bệnh tất nhiên cần dược y tu tâm, chính là không nghĩ tới giờ tiểu thư lại trở nên thông minh đến vậy.

_Hết chương 38_