Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đan Hoàng Võ Đế

Chương 41: Thật Sự Không Kịp

« Chương TrướcChương Tiếp »
Một trăm ngàn Huyền Giáp vệ toàn bộ đi lên đầu tường, dưới sự chỉ huy của võ tướng trấn thủ mà vào vị trí của mình, toàn bộ trăm vạn Ô Cương Tiễn mang lên đầu tường. Ba ngươi ngàn Cự Linh vệ điều động khí tức, bổ sung linh lực, làm tốt chuẩn bị tử chiến.

Hắc ám vô biên che đậy màn trời ép qua rừng rậm mênh mông của Đại Hoang, hung hăng đè ép tới Bạch Hổ quan.

Khương Nghị và Yến Khinh Vũ một trước một sau phi nước đại, một giờ, bọn hắn ròng rã chạy bảy mươi dặm, nhưng khoảng cách đến Bạch Hổ quan còn có hơn ba mươi dặm đường núi.

- Đuổi theo ta!

Khương Nghị giống như ác lang nổi điên lao trên tàng cây, nhìn quanh trên sườn núi.

- Ngươi lại đang tìm cái gì? Nơi này không có chỗ cho chúng ta ẩn thân.

Yến Khinh Vũ lần đầu tiên cảm thụ được hắc ám Đại Hoang trong khoảng cách gần, nguyên lai bên trong không chỉ là nhìn thấy loại đen kia, còn tràn ngập các loại huyết quang. Trong bóng tối quanh quẩn tiếng gào thét cùng rít lên kịch liệt.

Cuồng phong mãnh liệt lướt qua sơn lâm gào thét mà tới, thổi tóc dài nàng bay lên, thân thể đều không bị khống chế mà lui lại.

- Tìm được rồi!

Khương Nghị hô lớn một tiếng, chạy qua sơn cốc phía trước mặt.

Sơn cốc bị bốn tòa sơn phong bao quanh, bởi vì thế núi cao ngất, đè ép lẫn nhau. Nơi này cũng không thể xem như một sơn cốc, nhiều lắm là xem như một cái hố sâu, trong phạm vi không lớn còn có đầy các loại cây già cong gãy rất dài.

Khương Nghị nhớ kỹ nơi này là bởi vì ở chỗ này phát hiện qua một cái hang đá chật hẹp, bên trong mọc ra vài gốc dược già.

Yến Khinh Vũ không biết nơi này có cái gì đặc biệt, nhưng vẫn đi theo Khương Nghị chạy vào.

Khi hắc ám ầm ầm ù ù nghiền ép tới, Khương Nghị mang theo Yến Khinh Vũ chui vào trong thạch động chật hẹp.

- Lấy ra tất cả đan dược bổ sung linh lực cho ta.

Khương Nghị lấy ra toàn bộ bình ngọc linh dịch của mình, thúc giục Yến Khinh Vũ.

- Ngươi muốn làm gì?

Yến Khinh Vũ chưa bao giờ trải qua loại chuyện như vậy bị dọa đến có chút mất hồn.

- Cược mệnh.

Khương Nghị cố gắng trấn tĩnh, trút xuống một bình linh dịch, hai tay dâng lên hỏa diễm mãnh liệt, nuốt sống thanh đồng tiểu tháp.

- Hỏa diễm căn bản xua tan không được hắc ám, ngươi đây là chờ chết.



- Đừng nói nhảm! Đem đan dược đều đưa cho ta, sau đó... Ôm chặt ta.

Khương Nghị thúc giục Thánh linh văn, toàn lực nung khô thanh đồng tiểu tháp, tiểu tháp dần dần nở rộ thanh mang yếu ớt, xua tan hắc ám trong thạch động.

- Cái gì?

- Nhanh!

Khương Nghị bạo hống một tiếng, chấn động hang đá.

Trong lúc Yến Khinh Vũ do dự, hắc ám bỗng nhiên cuốn qua dãy núi, vô biên ác linh tràn qua ngọn núi, chật ních cả sơn cốc.

- Ôm chặt ta.

Khương Nghị mở thắt lưng gấm, Thánh linh văn trên trán nở rộ lên kim quang chói mắt, cùng thanh quang thanh đồng tiểu tháp chiếu rọi lẫn nhau, ngạnh sinh xua tán đi hắc ám, dâng lên một mảnh quang minh.

- Aaa…!

Yến Khinh Vũ đột nhiên kêu lên thê lương thảm thiết, chật vật nhào vào trong quang ảnh, ác linh sau lưng rít lên rút đi.

Cứ như vậy một hồi, phía sau lưng nàng lại bị xé rách huyết nhục mơ hồ.

Nàng đau đến sắc mặt tái nhợt, vội vàng ôm lấy Khương Nghị.

Khương Nghị giơ thanh đồng tiểu tháp lên cao, giống như điên mà phóng thích liệt diễm, lắp đầy sơn động chật hẹp bằng ánh sáng hai màu vàng lam.

Bên ngoài quanh quẩn lít nha lít nhít tiếng gào rít, còn có tiếng gào thét kinh khủng để cho người ta rùng mình.

- Ngươi...

Yến Khinh Vũ khó có thể tin mà nhìn linh văn sáng chói trên trán Khương Nghị, giống như là đóa Kim Liên nở rộ, hoa lệ mà tôn quý, bao trùm lấy gần phân nửa trán.

Không chỉ có kim quang tôn quý chói mắt, càng mang đến một cỗ cảm giác áp bách mãnh liệt cho linh văn của Yến Khinh Vũ.

Nàng chưa từng nghe nói ánh sáng của linh văn có thể xua tan hắc ám Đại Hoang, càng không gặp qua linh văn ai phức tạp lại rộng lớn như vậy.

Trừ phi...

- Thánh... Thánh linh văn...



Yến Khinh Vũ thì thào khẽ nói, ánh mắt lắc lư, trong tầm mắt tất cả đều là đóa kim mang nở rộ kia, cơ hồ quên đi nguy hiểm kinh khủng bên ngoài.

Đây là thất phẩm Thánh linh văn?!

Khương Nghị lại có Thánh linh văn?

Trong bóng tối đột nhiên tuôn ra một lợi trảo to, hung hăng đập vào phía sau lưng Yến Khinh Vũ, máu tươi vẩy ra, lộ hết cả xương trắng.

Nàng thê lương thét lên, gắt gao ôm lấy Khương Nghị. Trong bóng tối ngay sau đó xông ra một cái đầu lưỡi đẫm máu, quấn lấy mắt cá chân của nàng, bỗng nhiên kéo một cái hướng ra phía ngoài.

- Không được! Cứu ta... Cứu ta...

Yến Khinh Vũ gắt gao ôm lấy Khương Nghị, hoảng sợ thét to.

Hai mắt Khương Nghị trừng trừng, cuồng dã gào thét, câu thông hỏa điểu trong khí hải, điên cuồng thúc giục Thánh linh văn.

Thánh quang sáng chói, liệt diễm sôi trào, ánh sáng của thanh đồng tiểu tháp cũng trong ngọn lửa mà hừng hực thêm mấy phần, quang mang bỗng nhiên phồng lên hướng về bên ngoài sơn động, xua tan lấy ác linh mãnh thú tụ tập bên ngoài.

Quái vật buông lỏng đầu lưỡi, nhưng khi Yến Khinh Vũ thu hồi lại chân phải cũng lộ ra xương trưangs, dáng vẻ đẫm máu kém chút đã dọa nàng ngất đi.

- Ôm chặt ta, dùng sức ôm chặt ta.

Khương Nghị cầm lấy một bình linh dịch ừng ực ừng ực rót hết vào trong miệng, bổ sung linh lực trong khí hải, tiếp tục thúc giục linh văn, phóng thích ra quang mang thanh tiểu tháp đồng.

Yến Khinh Vũ chịu đựng đau nhức kịch liệt, đem đầu chôn vào trong ngực Khương Nghị, ôm chặt lấy hắn.

Rống...

Ác linh quanh quẩn bên ngoài dữ tợn gào thét, nương theo tiếng thê lương gào rú, đất rung núi chuyển, phảng phất như toàn bộ thế giới đều lâm vào bạo động.

Toàn thân Yến Khinh Vũ run rẩy, sợ hãi, đau đớn giống như như thủy triều bao phủ lấy nàng, ý thức của nàng trống rỗng, chỉ là theo bản năng ôm chặt... Ôm chặt...

Khương Nghị điên cuồng bạo phất hồi lâu, vượt qua bạo động ban sơ mới bắt đầu hơi giảm bớt phạm vi quang mang, miễn cưỡng đem hai người vây lại.

Đêm dài dài dằng dặc, còn tới mười hai giờ mới có thể nghênh đón quang minh.

Khương Nghị cần phải không ngừng phóng thích thánh văn. Nếu như linh dịch đan dược không có, hắn thật chỉ có thể chờ chết. Cho nên có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm.

Quang mang ngập trời trên Bạch Hổ quan chống lên màn ánh sáng kiên cố trong bóng tối vô biên, bao phủ thành Bạch Hổ ở phía sau.

Trên tường thành kéo dài hơn tám mươi dặm, ba mươi ngàn Cự Linh vệ một trăm ngàn Huyền Giáp vệ dũng mãnh chém gϊếŧ, ngăn trở ác linh mãnh thú trùng kích, thanh âm ầm ầm rung chuyển trời đất.
« Chương TrướcChương Tiếp »