Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đáng Yêu Xỉu Luôn!

Chương 24

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người đại diện đưa bài post trên mạng cho Đinh Hãn Băng xem: "Nhìn đi nhìn đi, tôi đã nói rồi, cậu hành động thiếu ý tứ như vậy chắc chắn là khiến cho người ta chê cười mà."

Đinh Hãn Băng không thèm để ý: "Anti-fan lôi tôi xuống nước cũng đâu phải ngày một ngày hai." Nhưng vừa kéo điện thoại xuống, anh ta lập tức nhíu mày: "Nhưng sao bọn họ lại dám bàn tán về Kinh Tửu Tửu chứ?"

Người đại diện suýt chút nữa là tức xỉu rồi.

"Không phải trước tiên cậu nên giải thích hành động quỳ xuống này hay sao? Chuyện cậu cần quan tâm bây giờ là cái này!"

"Sao tôi phải giải thích? Tôi quỳ xuống thật mà." Đinh Hãn Băng cười nhạo một tiếng, "Tôi nói cho anh biết, nếu Ấn Mặc mà gặp, nói không chừng cũng muốn quỳ xuống ngay tại chỗ đó."

Người đại diện nhíu màu: "Ấn tổng cũng biết cậu bé kia à?"

Đinh Hãn Băng: "Ừ." Anh ta ngừng một chút rồi lại nói: "Bây giờ trên con đường danh lợi, hầu hết những ai có liên quan đến quyền thế đều đã từng tham gia bữa tiệc sinh nhật năm đó của cậu ấy."

Người đại diện nghe xong cũng tắt đài.

Thầm nói trong lòng, người bạn thuở nhỏ này của cậu cũng ngầu quá trời.

Rồi lại nhớ đến dáng vẻ thiếu niên ngày hôm đó, nếu thật sự thần thái như vậy thì quả là không gì sánh bằng. Nếu muốn bước chân chân vào giới giải trí, vậy thì khác gì vầng trăng sáng ngời giữa những vì sao, từng giây từng phút ngồi ở nơi cao nhất?

Nhưng chỉ là... "Người xịn xò như thế, sao lại chẳng có ai đề cử nhỉ?"

Đinh Hãn Băng nghe xong, sắc mặt lạnh nhạt đi một chút: "Tôi đã nói với anh rồi, tôi cảm giác mình đang quên đi một cái gì đó. Ý là, giống như trí nhớ của tôi cứ dần dần trở nên mơ hồ, không thể nào ngăn nổi. Chỉ có không ngừng nhìn những đồ vật liên quan đến cậu ấy, hoặc nghe thấy tên cậu ấy mới có thể củng cố lại trí nhớ."

Người đại diện cảm thấy chuyện này thuộc phạm trù huyền học rồi, nghe chẳng hiểu gì cả, đành phải đánh trống lảng sáng chuyện khác: "Cơ mà, đến muộn chắc cậu vui vẻ lắm nhỉ? Lúc dợt lời thoại cũng không tập trung nhỉ? Người của đoàn này chắc chẳng chịu nổi cậu luôn rồi."

"Thì bọn họ vốn cũng đâu thích tôi, nếu không thì sẽ không mời Bạch Ngộ Hoài đến ngồi đó. Không có Bạch Ngộ Hoài ngồi đó, bọn họ dám trực tiếp thoải mái nói không cần tôi sao?" Đinh Hãn Băng vẫn vô tư như trước.

Người đại diện sắp tức điên rồi: "Vậy cậu không định đàng hoàng hơn sao? Sau này đến sớm hơn một chút chẳng hạn?"

Đinh Hãn Băng lẩm bẩm nói: "Làm vậy thì có tác dụng gì đâu?"

Người đại diện vỗ đùi: "Có chứ! Bạn thuở nhỏ của cậu đang ở bên cạnh Bạch ảnh đế kia kìa."

Đinh Hãn Băng như giật mình tỉnh lại từ trong giấc mộng: "Giáo viên dạy diễn xuất lần trước công ty mời đâu rồi?"

"Bị cậu chọc tức, bỏ đi rồi."

"..."

Đinh Hãn Băng sốt sắng đi tìm giáo viên dạy diễn xuất mới, còn bài post trên mạng, anh ta không hề vội bác bỏ tin đồn, thay vào đó, lại có kha khá cư dân mạng bình tĩnh phân tích và đưa ra kết luận, đây không phải là bài post của anti-fan sao? Tội nghiệp Đinh Hãn Băng. Còn muốn kéo Bạch ảnh đế xuống nước chung nữa. Chưa thấy người ta đọc kịch bản, đối diễn bao giờ à?

Về phần Bạch Ngộ Hoài đi cùng với thiếu niên nào đó.

[Có thể là diễn viên mới nào đó, giải tán đê, từ chối ăn dưa này, chả có gì hay ho.]

Cuối cùng bài post còn bị mọi người chỉ trích là chạy chỉ tiêu, chỉ biết cắt câu lấy nghĩa.

Phía bên này, người đại diện của Bạch Ngộ Hoài đang nói chuyện điện thoại với anh.

"Quả nhiên là anh luôn có cách, bài post này đang chìm dần rồi."

Bạch Ngộ Hoài: "Ừm."

Làm gì có nhiều cư dân mạng bình tĩnh, tam quan chính trực như vậy? Mấy người giống vậy phần lớn đều bận rộn với cuộc sống của mình. Còn những người thích lên mạng hóng drama đa số là những người dễ bị cuốn theo chiều gió, hóng drama mà còn sợ chưa đủ xôm, thấy người ta bị dìm là phải dìm cho chết.

Về mặt này thì nói chung là cư dân mạng khá dễ bị dắt mũi.

Cho dù là có lý trí đến mấy, sau khi lượn lờ hóng drama một vòng cũng sẽ thay đổi thái độ.

Anh không muốn những người đó bàn tán về Kinh Tửu Tửu.

Càng có nhiều người bàn, chuyện sẽ càng rối tung, đến lúc lên tiếng người ta sẽ càng không nghe, càng không để ý đến ý chính.

Nói xong chuyện bài post, Bạch Ngộ Hoài lại bảo người đại diện về căn nhà mà anh thường ở đem ô đến.

Người đại diện vội mang đến, miệng còn nói: "Mấy ngày trước tôi có nghe ảnh hậu Đào giới thiệu một nhãn hiệu cũng khá tốt, nếu anh muốn che nắng, vậy để tôi đi mua một cây khác cho anh..."

"Không cần đâu." Bạch Ngộ Hoài đưa tay cầm lấy ô.

Người đại diện gật gật đầu, cũng không nói nhiều nữa.

Vị ảnh đế này còn nhớ đến việc dùng ô để che nắng là mừng lắm rồi, dù sao thì gương mặt kia cũng đáng giá lắm đó.

Sau đó, người đại diện thấy Bạch Ngộ Hoài đột nhiên mở ô ra: "Đi thôi."

Đi? Đi đâu? Đi với ai?

Người đại diện mở to mắt nhìn thấy Bạch Ngộ Hoài vừa mở ô, thiếu niên xinh đẹp kia liền đứng ngay vào.

Người đại diện không tin nổi mà quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "... Bạch ca, bây giờ đang buổi tối đó."

Bây giờ thì che ô làm gì? Là vì muốn dẫn thiếu niên đi ra ngoài một chuyến sao? Nhưng chiếc ô này cũng không che nổi thần thái xuất sắc của hai người đâu!

Người đại diện nói một cách dè dặt: "Bạch ca, nên xưng hô thế nào với cậu trai kia đây? Nếu bên ngoài có tin tức đồn thổi, tôi cũng phải biết đường mà nói chứ?"
« Chương TrướcChương Tiếp »