Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.

Edit: Gấu Gầy

Chương 46

Đã nửa tháng kể từ khi vụ hành thích xảy ra, công hầu thế gia triều thần quyền quý ở Đại Tĩnh, không có một phủ nào có thể ngủ an giấc. Không biết có đúng với phỏng đoán trước đó của mọi người hay không, ngày thứ hai sau khi tiểu thư Đế gia tỉnh lại, Gia Ninh Đế bắt đầu 'đao to búa lớn' chỉnh đốn cải cách phòng ngự kinh thành, Thống lĩnh cấm vệ quân Ngô Phi và Cửu môn đề đốc Lý Nguyên đồng thời bị cách chức đày ra biên cương, vương hầu thế gia trong kinh thành cảm giác sâu sắc đế vương lần này vô cùng tức giận, nhao nhao cụp đuôi lại làm người.

Binh bộ lão Thượng thư có quan hệ thông gia với Uy Định Hầu, trưởng tử của Uy Định Hầu là Cửu môn đề đốc vừa mới bị cách chức, lão Thượng thư cảm thấy triều đình quỷ quyệt, một lão già đã bước nửa chân vào quan tài như hắn thật sự chơi không nổi, liền run rẩy dâng thư cáo lão về quê, muốn hưởng niềm vui tuổi già bên con cháu.

Hành động này vô cùng hợp ý Gia Ninh Đế, long nhan vui mừng tổ chức một yến tiệc chiêu đãi tại gia cho lão Thượng thư, vung bút đề bạt Tả thị lang Triệu Nham làm Thượng thư. Tiểu thư Đông An Hầu phủ vừa mới thành hôn với Ngũ hoàng tử, cùng Hoàng gia nâng thêm một tầng thân thiết, hơn nữa Đông An Hầu phủ rất có danh tiếng, cho nên Gia Ninh Đế liền triệu trưởng tử của An Đông Hầu phủ hồi kinh làm Cửu môn đế đốc, trước khi tân Đề đốc nhậm chức, hạ lệnh cho Nhậm An Nhạc tạm thời nắm quyền cửu môn.

Hành động này quả thực là ngoài dự liệu của mọi người, nhưng điều không ai ngờ tới chính là, ngày đầu tiên Nhậm An Lạc tạm nắm quyền Cửu môn liền bắt đầu kiểm tra binh khố của đại doanh Tây Giao theo thông lệ, lần kiểm tra này, làm cho triều đình vừa mới lặng yên lại dấy lên sóng to gió lớn.

Bên trong binh khố đại doanh Tây Giao, ngoại trừ binh giáp dùng cho tướng sĩ thao luyện mỗi ngày ngăn nắp nguyên vẹn không bị hư hại ra, đao thương kiếm kích vẫn còn niêm phong đều bị rỉ sét, lớp bụi bám vào dày đến nửa ngón tay. Cầm vũ khí như vậy ra chiến trường, chỉ sợ còn chưa chém được quân địch, tướng sĩ nhẹ tay quơ tới đã gãy ngang.

Hàng năm, bạc ngân khố cấp phát để chế tạo binh khí không biết bao nhiêu mà nói, nhưng những binh giáp rỉ sét này vừa nhìn liền biết đã mấy năm chưa từng thay thế. Là lực lượng phòng ngự kiên cố nhất của đế đô Đại Tĩnh, hộ vệ quân của Thiên tử, binh khí hoang phế trong đại doanh Tây Giao khiến cả triều đình đều kinh hãi, Thiên tử giận dữ.

Gia Ninh Đế triệu hồi nguyên Cửu môn đề đốc Lý Nguyên đã bị cách chức đày ra Tây Bắc, tự mình thẩm vấn, chuyện tham ô công quỹ triều đình rốt cuộc không che giấu được, liên lụy đến một đám quan lại không lớn không nhỏ. Trong nửa tháng ngắn ngủi, cục diện triều đình bởi vậy mà đột nhiên thay đổi, cả nhà Uy Định Hầu phủ bị cách chức, phe Tả tướng trước đây nắm quyền lực lớn trong triều cũng bị liên lụy, thế lực tổn hại nghiêm trọng, cơn thịnh nộ của đế vương khó tránh khỏi cảnh xác phơi đầy đường, Tả tướng cân nhắc nặng nhẹ, mười năm qua lần đầu tiên ở trên triều đình thỉnh tội với bách quan cùng Gia Ninh Đế, tự nói mình quản cấp dưới không nghiêm, thỉnh Gia Ninh Đế trách phạt. Gia Ninh Đế tuy giận dữ, nhưng lại nể tình Tề phi và Tả tướng công lao vất vả, cho nên chỉ bảo hắn hồi phủ tĩnh dưỡng.

Triều đình sóng gió thành bộ dáng này, vị trí bỏ trống trở thành bánh bao thơm ngon cho danh gia vọng tộc tranh giành, lão quái vật thành tinh Hữu Tướng thấy thế vội dâng lên một tấu chương cáo bệnh phong hàn trốn biệt ở nhà, mặc cho một đám quan triều đình thoả sức tung hoành.

Nửa tháng sau, đợi trận chém gϊếŧ trong triều đình lần này bụi bặm lắng xuống, mọi người nhìn lại triều đình hiện tại, đều sinh ra cảm thán ngạc nhiên không thể tưởng tượng nổi. Chỉ vì ai cũng không nghĩ tới cuối cùng đại thắng lại là Thượng tướng quân Nhậm An Lạc, người được mệnh danh là chuyên làm việc công bằng thành thực.

Danh gia vọng tộc quyền thế ngập trời đều bị Gia Ninh Đế kiêng kị, lần này đề bạt phần lớn là thanh quý trẻ tuổi và con cháu nhà nghèo, những lực lượng này đều là trung lập, đây là kết quả khiến cho Gia Ninh Đế và Thái tử rất vui vẻ khi nhìn thấy. Về phần Nhậm An Lạc điều tra ra việc tham ô quân nhu, nàng vào triều một năm liên tiếp lập đại công, thật sự thăng chức quá nhanh, Gia Ninh Đế đã không còn chức quan nào để hậu thưởng nữa, nên cho phép nàng có thể vào nội các nghị sự.

Hơn mười năm qua trên triều đình Đại Tĩnh, đây là lần đầu tiên có một nữ võ tướng nghị luận quân cơ quốc sự. Nhất thời Nhậm An Lạc vô cùng được lòng Hoàng đế, nổi bật vô song.

Mặc dù có một số triều thần hỏi tại sao vừa mới nhậm chức đã có thể vạch trần đại án kinh thiên động thiên như vậy, Nhậm An Lạc đứng ở Kim Loan điện, cao giọng đáp lại: Tướng quân muốn cầm binh, trước hết phải luyện binh khí, thần là người thành thật, là một tân quan mới nhậm chức, tất nhiên muốn mở kho kiểm tra binh khí, đây cũng là lẽ thường.

Một câu thành thật, một câu lẽ thường, chặn cả triều phẫn nộ.

Xem ra vị trí Thái tử phi nếu không có gì ngoài ý muốn đã rơi vào tay nữ nhân Đế gia, với địa vị hiện giờ của Nhậm An Lạc, tuyệt đối không có khả năng vào Đông cung làm phi, một số thế gia còn con cháu trẻ tuổi chưa có hôn phối thấy vậy liền muốn nghị thân với Thượng tướng quân cao quý.

Nhậm An Lạc cũng rất dứt khoát, đối với người làm mối đến cửa hỏi thăm nghe ngóng động tĩnh đều ném cho một câu vang dội hết sức vô lại: Lúc nào Thái tử phi chính thức qua cửa, nàng mới hết hy vọng, đến lúc đó sẽ tự động khua chiêng đánh trống lựa chọn cho mình một chàng trai ngoan ngoãn, không cần các ngươi gấp gáp, muốn gấp cũng gấp không được.

Ngay khi lời này vừa nói ra, ánh mắt của nửa kinh thành đều đặt lên người Thái tử Đông cung và tiểu thư Đế gia đang dưỡng thương, tiếng hô mong đợi hai người thành hôn càng nhiều hơn. Dù sao Điện hạ ngài đã dính chặt bên người nữ nhân Đế gia, hiện giờ 'cái bánh bao thơm ngon kia' ngài còn chưa ăn xong, đừng có tranh giành với thần tử bọn ta làm gì, ngài là quân, phải rộng lượng, phải thương dân, khéo léo thông cảm mới được a!

Thời điểm tin đồn truyền đến Đông cung, Hàn Diệp đang cùng Đế Thừa Ân mới khỏi đại thương ngắm hoa, thấy Đế Thừa Ân trầm mặc không nói, y chỉ cười nói một câu 'Nhậm tướng quân thích đùa giỡn, không cần để ở trong lòng' liền bỏ qua chuyện này, không có cách nào an ủi Đế Thừa Ân như mọi khi, biểu cảm trong lời nói nhạt phai đi không ít.

Sau khi Đế Thừa Ân tỉnh lại, Gia Ninh Đế liền hạ chỉ cho phép nàng chuyển vào Đông cung dưỡng thương. Nàng biết vị trí Thái tử phi tám chín phần mười đã thuộc về mình, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, thế gia tiểu thư tìm đến nịnh nọt nhiều không kể xiết, mấy ngày này hưởng hết quang cảnh vinh hiển của Thái tử phi tương lai. Nhưng mà cho dù danh tiếng có lớn đến đâu, thì vẫn không đủ tầm để đứng ngang hàng với Nhậm An Lạc - người lập được kỳ công, được Gia Ninh Đế coi trọng làm chủ nội các, hơn nữa gần đây tin đồn về lời nói mất thể thống của Nhậm An Lạc quả thực truyền đi rất rộng, làm cho nàng đối với Nhậm An Lạc càng thêm oán giận.

Nửa tháng sau, khi thương thế của Đế Thừa Ân đã tốt lên, tin tức về việc Đông cung sắp tổ chức yến tiệc cho Thái tử phi tương lai truyền ra ai ai cũng biết.

Thời gian là ngày mười lăm trăng tròn, thượng khách là Công chúa hoàng triều cùng tiểu thư các phủ, tiếp khách là con cháu quyền quý và tử sĩ nhà nghèo.

Quý nữ cả thành, ngoại trừ Nhậm An Lạc, tất cả đều tham dự.

Đương nhiên, người thành thật như Nhậm An tự giác cho rằng mình mang dòng máu thuần khiết của Tấn Nam sơn đại vương, không hề liên quan đến các quý nữ.

Nhưng nữ nhân Đế gia với thượng Tướng quân đối chọi gay gắt với nhau, lời đồn này tuy đế vương không có nghe thấy nhưng vẫn luôn được truyền ra ở thượng tầng* đế đô, vả lại làn gió đàm tiếu càng ngày càng mãnh liệt, chỉ kém mấy vở hí kịch chọc cười người xem ở trong rạp hát .

Cuộc sống của Nhậm An Lạc trôi qua rất tiêu dao tự tại, mỗi ngày đều biểu lộ lòng trung thành trước mặt Gia Ninh Đế, đưa ra ý kiến ở nội các, thao luyện tướng sĩ trong đại doanh Tây Giao, thần tiên có mơ ước cũng không được.

Cho nên khi nàng chạy đến Linh Tương lâu nghe nhạc, đυ.ng phải vẻ mặt u sầu của An Ninh, liền đắc chí tiến lên chào hỏi.

"Công chúa, đất ở kinh thành đúng là thoải mái hơn nhiều so với biên cương."

Nhậm An Lạc ghé sát người đến gần, lắc lắc khuôn mặt trước mắt An Ninh, chỉ vào chính mình nói: "Này, ngươi nhìn xem, ngay cả ta cũng được nuôi dưỡng cho hồng hào tươi tắn, sao ngươi lại trở thành oán phụ vậy?"

An Ninh bị Nhậm An Lạc làm cho dở khóc dở cười, không kiên nhẫn phất tay đẩy nàng ra: "Đi sang một bên, bây giờ ngài là Thượng tướng quân, còn vào nội các nghị sự, Công chúa như ta không thể so sánh với ngươi được, đương nhiên trong lòng buồn bực, già nua nhanh chóng."

Nhậm An Lạc nhếch miệng cười, đặt mông ngồi bên cạnh An Ninh, nâng chén rượu lên uống một ngụm: "Khách khí rồi khách khí rồi, ta xuất thân kém, bộ dạng thô tục, không thể so sánh với tiểu thư thế gia, nhưng vận khí này từ trước đến nay không ngăn được, ông trời đúng là chiếu cố người thành thật a."

An Ninh nghe giọng điệu kéo dài mấy chữ 'Người thành thật', nhớ tới lời nói như moi hết tim gan của Nhậm An Lạc trên Kim Loan điện, rượu đã uống cả đêm thiếu chút nữa phun ra. Chỉ là vẫn mở miệng nói: "Lý Nguyên ăn phải gan báo mới dám can đảm tham ô quân lương, Uy Định Hầu phủ vận số đã cạn kiệt, ngươi có phải người thành thật hay không thì ta không biết, nhưng ngươi quả thật đã làm một việc thành thật rất tốt đối với dân chúng."

An Ninh ở Tây Bắc trấn thủ mấy năm, bình sinh ngoại trừ địch thủ Bắc Tần, hận nhất chính là lũ sâu bọ tham ô quân lương của triều đình.



Nhậm An Lạc nghe lời khen ngợi, nhún nhún vai, ngã người ra sau, tựa vào ghế mềm, vắt chéo chân gác lên bàn, dáng vẻ vô cùng lưu manh vô lại.

Nàng nhìn An Ninh thật lâu, thờ ơ mở miệng: "Công chúa, chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ dựa vào một Thế tử Uy Định Hầu, liền có gan tham ô quân lương triều đình. Ngươi... quá đề cao Lý Nguyên, cũng quá coi thường Triều đình Đại Tĩnh."

An Ninh cau mày lại, sắc mặt đoan chính: "An Lạc, lời này có ý gì?"

Nàng là võ tướng, từ trước đến nay luôn lười để ý đến tranh đấu triều đình.

"Bụi bặm trong binh khố dày bằng nửa ngón tay, ít nhất năm năm chưa từng mở ra."

Nhậm An Lạc búng ngón tay: "Lý Nguyên nhậm chức Cửu môn đề đốc mới có ba năm, vị tiền nhiệm lúc trước không hề bị kéo vào liên lụy, vụ án tham ô cũng chỉ điều tra đến Uy Định Hầu phủ thì dừng lại."

Sắc mặt An Ninh càng lúc càng khó coi, nguyên Cửu môn đề đốc là đệ đệ của Thái hậu - Kiến An Hầu, khó trách phụ hoàng gần đây vì phẩm hạnh thất đức của Kiến An Hầu mà khiển trách Hầu phủ, có lẽ nể tình Thái hậu nên chỉ cảnh tỉnh một chút.

Hầu môn thế gia can thiệp triều chính, quan hệ thông gia rắc rối khó gỡ, ngày sau không thể tránh khỏi tân hoàng bị việc ức hϊếp, lần này phụ hoàng mượn chuyện quân lương làm suy yếu thế lực vương hầu, vinh thưởng cho lão tướng trung thành tận tâm, có lẽ cũng vì như thế.

Kiến An Hầu, Uy Định Hầu qua lại thân thiết với Tả tướng, năm đó ba người đều có công phò tá Hoàng đế, hiện giờ hai vị hầu tước bị phụ hoàng vứt bỏ, Tả tướng coi như đứt một cánh tay, đành phải ở nhà để tránh tranh chấp triều đình, phụ hoàng niệm tình xưa, sẽ không động tới Tướng phủ, Tả tướng đúng là một người thông minh.

Dẫu sao cũng là Công chúa hoàng gia, An Ninh suy ngẫm chốc lát liền hiểu ra lần thanh tẩy triều đình này là kết quả thỏa hiệp của đế vương, Thái hậu và quyền hành của ba nhà thế gia, đối với việc Nhậm An Lạc bóc trần chuyện này có chút ái ngại: "Họ hàng bên ngoại 'đuôi lớn khó chặt', mệt mỏi cho ngươi phải bôn ba mấy ngày."

"Bệ hạ năm đó đăng cơ, Kiến An Hầu là người có công lớn, hiện giờ hành động của Bệ hạ cũng có thể lý giải. Thần cũng bởi vậy mới được vào nội các nghị sự, coi như là kiếm được một khoản hời, không có gì bất mãn. Ngược lại, Công chúa... ngươi sắp nghênh đón hoàng tẩu, sao lại trở nên 'than trời trách đất' như vậy?"

An Ninh sớm đã thích ứng với giọng điệu thổ phỉ thỉnh thoảng của Nhậm An Lạc, chỉ trợn trắng mắt, học theo nàng ngã người ra sau, tựa vào ghế mềm, thở dài: "Hoàng gia nhiều thị phi, Đế gia chỉ còn lại một khuê nữ như vậy, ta thà nhìn nàng chỉ là một thường dân, chứ không muốn nàng gả vào hoàng thất. Chỉ là Tử Nguyên đối với Hoàng huynh chấp niệm quá sâu, ta ngăn không được."

Nhậm An Lạc híp mắt lại, gõ gõ bàn: "Thừa Ân."

Thấy An Ninh khó hiểu, nàng cực kỳ kiên nhẫn giải thích: "Bệ hạ ban chỉ, tiểu thư Đế gia hiện giờ tên gọi Thừa Ân, Công chúa chớ gọi sai tên húy."



Nàng đối với Hàn Diệp không có chấp niệm gì, sao có thể để cho người khác không hiểu chuyện làm hỏng danh dự của nàng.

Nhậm An Lạc là triều thần Đại Tĩnh, trung thành với chỉ thị của Hoàng đế nghĩ cũng đúng thôi, nhưng An Ninh lại cảm thấy có chút kỳ lạ, cười cười bỏ qua lời này.

Tướng mạo An Ninh thật ra rất giống lúc nhỏ, chỉ là có thêm một chút khí phách anh hùng, Nhậm An Lạc nhấp mấy ngụm rượu, đột nhiên không hề báo trước mở miệng: "Công chúa không muốn để cho Đế Thừa Ân vào Đông cung, ngoại trừ hậu cung tranh đấu quỷ quyệt khó lường, hình như vẫn còn băn khoăn chuyện Đế gia năm đó sẽ cản trở tương lai của Đế tiểu thư?"

An Ninh dừng lại, không ngờ Nhậm An Lạc vòng vo một hồi lại can đảm nhắc đến việc này, liền im lặng không nói.

"Bệ hạ đã sớm ân xá cho Đế tiểu thư, mệnh lệnh của Thiên tử còn nặng hơn núi, Công chúa cần gì phải lo lắng? Hay là Công chúa cảm thấy ngoại trừ Bệ hạ ra, trong hậu cung còn có người có bản lĩnh gây bất lợi cho Đế tiểu thư?"

Nhậm An Lạc dừng một chút, thu hồi hai chân, ngồi thẳng tắp đoan chính, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía An Ninh: "Lúc Đế gia xảy ra chuyện Công chúa chỉ mới tám tuổi, Công chúa chỉ thuần túy lo lắng, hay là thật sự biết được bí mật của triều đình năm đó?"

Sắc mặt An Ninh tái nhợt, hàng lông mày lạnh lùng nghiêm nghị.

Nhậm An Lạc cười nói nhàn nhạt, tay xoay chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

"Tính tình Công chúa xưa nay ngay thẳng sảng khoái, chẳng lẽ không thể giải thích nghi hoặc của thần? Công chúa có biết chuyện năm đó không?"

Nhậm An Lạc ánh mắt sáng rực, màu mắt trong trẻo lạnh lùng, mùi rượu 'Nữ Nhi Hồng' tràn đầy miệng lưỡi, lại nếm ra mùi vị chua xót.

An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất, nếu ngươi có thể thẳng thắn nói cho ta biết, chuyện năm đó của Đế gia, Đế Tử Nguyên ta đời này tuyệt đối sẽ không bao giờ liên luỵ đến ngươi.

An Ninh sững sờ, bàn tay đặt nhẹ trên đầu gối chậm rãi siết chặt, đầu ngón tay cắm vào lòng bàn tay, dấu vết đan xen.

Đôi mắt đen láy trong veo, thanh lãnh thâm trầm, cảm giác quen thuộc đến mức không thể kiềm chế, nỗi sợ hãi suốt mười năm bỗng chốc ùa về, vẫn như năm đó chưa từng thay đổi.

———