Chương 15: Ai đang diễn trò

Trở lại bách hoá, tiểu Vương kéo cô sang một bên, “chị Vi, rèm cửa sổ của

mụ hồ ly tinh kia đã làm xong lâu rồi , khi nào thì chúng ta đi?”

“Tiểu Vương em gọi điện thoại cho cô ta, bây giờ chúng ta đi luôn.” .

“Chị Vi, chị thật sự làm việc cho mụ hồ ly kia ?” .

Kiều Vi Nhã cười nhẹ, “Tiểu Vương, trên đường đi chị sẽ nói chuyện này với em sau.” .

Sau khi vài cô gái cất đồ đạc vào trong cốp sau, Ngô Đức Hân yêu thích và

ngưỡng mộ nhìn tiểu Vương, “Biểu thẩm, cháu cũng muốn đi.” Cô ta chưa

bao giờ được ngồi chiếc xe nào xinh đẹp sang trọng như vậy.

Kiều Vi Nhã cười nói: “Đức hân, trong cửa hàng ít người, cô ở lại trông cửa

hàng đi, chút nữa trong cửa hàng nhất định sẽ rất bận, lần sau sẽ để cho cô đi.”

Ngô Đức Hân cảm thấy vẻ mặt của Kiều Vi Nhã đối cô ta không quá ôn hoà, nhớ tới lời chú nói với mình lúc ở bệnh viện,

gật đầu, nhanh nhẹn đóng cửa xe, vẫy tay tạm biệt cùng các cô. .

Xe đi đến đường chính, Kiều Vi Nhã nghiêm trang nói: “Tiểu Vương, em hãy

nghe cho kỹ , chị đã cho người khác thuê cửa hàng , chính là Từ Linh

ngày đó đến cửa hàng mình tìm chị, chị đồng ý với cô ta, để cô ta tự

mình giải quyết vấn đề nhân viên nào lưu lại, tạm thời em làm cùng cô

ta, chuyện trường học, chị đã hứa với em, sẽ không nuốt lời, nếu em đồng ý, chờ chị hai năm, hai năm sau, em cũng học gần xong , đến lúc đó, chị sẽ cho em chức vị tốt hơn so với hiện tại.”

Tiểu Vương cắn môi nghĩ nghĩ, nghiêng đầu hỏi Kiều Vi Nhã, “Chị Vi, chị đã nghĩ thông suốt , cho nên mới cho thuê cửa hàng.”

Kiều Vi Nhã cười nói: “Chị nghĩ thông cái gì?” .

Tiểu Vương nghiêm nghị nói: “Ly hôn. . . . . .” .

Vừa may đèn đỏ, Kiều Vi Nhã vỗ vỗ đầu tiểu Vương , khen một câu, “Tiểu

Vương, không hổ theo chị này vài năm, không sai, chị muốn ly hôn, cửa

hàng của chị tuy rằng đã chuyển nhượng , trên danh nghĩa vẫn là của chị, trừ em ra, không có bất luận kẻ nào biết, về phần vì sao, rất nhanh em

sẽ biết.”

Hai người đi vào khách sạn La Mã,sau khi ngừng xe, Kiều Vi Nhã dẫn theo tiểu Vương vào đại sảnh khách sạn. .

“Chị, hồ ly tinh này có tiền nhiều như vậy , tại sao không tìm một người có tiền , đi phá hoại gia đình người ta làm gì!”

Kiều Vi Nhã mỉm cười, thấp giọng nói: “Đây là lựa chọn của người ta , tiểu Vương, nhớ kỹ, không được lộ biểu cảm ra mặt.”

Tiêu San cho quản lí ở đại sạch đón các cô, sau khi Kiều Vi Nhã thấy quản lí ở đại sảnh, báo tên tuổi, viên quản lý cũng là ngừoi khôn khéo giỏi

giang, không khỏi nhìn Kiều Vi Nhã thêm vài lần, trong lòng thầm than,

loại người thối nát như Cổ Khánh Nhất đúng là số tốt. .

Viên quản lí và bọn họ ngồi ở trên ghế sofa làm bằng da thật chờ Tiêu San đi xuống, người phục vụ bưng đồ uống lên, Kiều Vi Nhã mỉm cười nói cám ơn, nhưng không ý muốn uống. .

Thang máy vang lên một

tiếng, Tiêu San rất nhanh xuống dưới, sau khi nhìn thấy Kiều Vi Nhã,

tiến nhanh đến hai bước, đi đến trước mặt bọn họ. .

Tiêu San đưa tay, Kiều Vi Nhã chậm rãi đứng lên, tiểu Vương giành đứng ở

phía trước cô, bắt tay cùng Tiêu San, Kiều Vi Nhã mỉm cười gật đầu, ôn

nói với cô ta rèm cửa đã làm xong.

Tiêu San sâu sắc cảm

giác được, trong sự lễ phép của Kiều Vi Nhã mơ hồ mang theo địch ý lạnh lẽo , chẳng lẽ cô ta đã biết sao? Biết cũng không là gì, nữ nhân này

cho tới bây giờ đều nhẫn nhục chịu đựng , Cổ Khánh từng nói qua, chỉ cần không đề cập tới chuyện ly hôn, nữ nhân này cũng không đến can thiệp

chuyện của hắn, lại càng không cãi lộn.

Nếu là trước

kia, có sẽ thấy Cổ Khánh Nhất chướng mắt, hiện tại bất đồng , theo

tuổi lớn dần, cô rất muốn có một cuộc sống ổn định, một gia đình bình

thường, sở dĩ lựa chọn Cổ Khánh Nhất, là vì hắn đủ nghe lời, đàn ông

nghe lời chút có vẻ tốt hơn, cô có khả năng khống chế Cổ Khánh Nhất, chỉ cần những thứ cô yêu cầu tới tay, lập tức cô sẽ kết hôn với Cổ Khánh

Nhất, kẻ có tiền, chưa bao giờ nói mình nhiều tiền, mặc dùCổ Khánh

Nhất ở thành phố B nhiều năm, chung quy cũng là một người ngoại tỉnh,

hắn tuyệt đối không biết, đạm đài gia trước giải phóng là kẻ phú quý bức người ra sao, người phụ nữ bên người hắn, trên thực tế là một khu báu

lớn, nếu không phải Quý Vân Thiên trước khi từ chức vô ý lải nhải, cô

thật đúng là không biết, toà hoa viên rách nát kia, cư nhiên Đạm Đài

gia hiển hách trước giải phóng. .

Hiện tại, cô đã có đứa con của Cổ Khánh Nhất , sau khi con trai cô đi Đài Loan, cô cả đêm ngủ không yên, tưởng niệm con, thế nhưng sự thật đã không thể thay đổi, cô

từ một người làm công đi được đến bây giời, con là cái giá lớn mà cô

phải trả.

Chỉ mong cái thai này, cô còn có thể sinh một đứa con trai.

Sau khi Cổ Khánh Nhất thường xuyên xuất hiện ở khách sạn La Mã, hiện tại vợ chính thức của hắn lại xuất hiển, sau khi nhiều ngừoi biết, đều so sánh cô cùng Tiêu San một chút, tuy rằng bọn họ cầm tiền lương của Tiêu

San , trong lòng vẫn không khỏi khinh bỉ với Tiêu San, ở trong mắt bọn

họ, Kiều Vi Nhã cùng Tiêu San, một cái là hoa lan thanh thuần tú nhã,

một cái là hoa hồng diễm lệ đẹp mắt , hoa lan có thể đặt ở trong nhà

trân ái cả đời, coi là bảo bối vĩnh viễn che chở, mà hoa hồng, chỉ có

thể cắm ở trong bình hoa, cảnh đẹp ý vui một hai ngày, sau đó liền có

thể vứt vào rác. .

Trong lòng mọi người đều nghĩ, vì sao Cổ Khánh Nhất lại có mắt không tròng như vậy đây? .

Đi cùng một chỗ với Kiều Vi Nhã, Tiêu San đột nhiên phát hiện, cao quý tao nhã của một người, là phát ra từ trong xương, loại cao quý từ khi sinh

ra đã có, mà không phải dựa vào mặc một thân toàn hàng hiệu.

Dường như Kiều Vi Nhã cũng không nhận thấy được sự khác thường của Tiêu

San , cô mỉm cười nói với Tiêu San: “Tiêu tổng, ta nhìn rèm cửa sổ

song xa, còn có cả mặt ghế sofa khách sạn của cô có phải nên thay đổi

một lần hay không , loại x kiểu dáng nói, đã không còn lưu hành .” .

Trong lòng Tiêu San giật mình, ông trời đối cô ta không tệ, muốn cái gì đến

cái đó, từ sau khi Cổ Khánh Nhất nói chuyện này với cô, cô lập tức cho

bộ phận hậu cần làm dự toán, chuyện này so với bánh từ trên trời rơi

xuống còn tiện nghi hơn nhiều, làm sao cô ta có thể không tâm động. .

“Tiểu Cổ không nói với cô sao? Chúng tôi cũng đang có ý này, đều làm cả dự

toán, nếu cô có hứng thú, mọi người lại đều là bạn bè, chờ lắp xong rèm

cửa sổ, cô lấy vải miếng vải dệt đến cho bọn tôi lựa chọn, chỉ cần giá

hợp lý, không vượt qua dự toán của tôi, tôi liền đổ tất cả.”

Kiều Vi Nhã cười thản nhiên, “Vậy cảm ơn tiêu tổng chiếu cố , chúng tôi

trước tiên đi lắp rèm cửa sổ, sau khi trở về, tôi lập tức xem xét một

chút, hiện tại đang mùa ế hàng, tôi còn đang lo không có khác đấy.” .

Hai người đều tự lên xe, xe của Kiều Vi Nhã đi theo sau Tiêu San, chậm rãi rời khỏi khách sạn. .

Sau khi Tiểu Vương lên xe liền nóng giận, “Chị Vi, chị choáng váng rồi à,

lần buôn bán này không thể nhận, nếu lỡ như cô ta không trả tiền thì làm sao bây giờ?”

” vì sao cô ta không trả tiền?” Kiều Vi Nhã trêu trọc cô. .

Mặt tiểu Vương đều đỏ lên, thanh âm mang theo nức nở, “Chị Vi, chị xem

hành động mỗi ngày của Ngô Đức Hân là biết bọn họ đang định làm cái gì,

em còn nghĩ chị trở nên thông minh, nếu Tiêu San không đưa tiền hàng cho chị, mà đưa cho Cổ Khánh Nhất, đến lúc đó chị khóc cũng không có ai

xem đâu.”

Kiều Vi Nhã không đành lòng lại trêu cô, thu

lại tươi cười, nghiêm mặt nói: “Tiểu Vương, em quên rồi, bắt đầu từ ngày mai, chủ cửa hàng không phải chị , chúng ta đã kí kết hiệp nghị, tiền cũng lấy đến tay , nếu cô ta không trả tiền, thì đó là chuyện của Từ

Linh. Căn cứ hiệp nghị chị kí với Từ Linh, chị mời thêm các mối hàng, cô ta cho chị 10% lợi nhuận, số tiền hàng này, chúng ta chỉ có lợi chứ

không sợ lỗ, tuy rằng Tiêu San nói đã làm dự toán, chị cũng sẽ không đè

thấp giá, đợi ngày mai chúng ta đem thêm mấy loại vải đến để cô ta lựa

chọn đi, báo giá cao hơn 15% là được, đúng rồi, chúng ta còn tồn lại một ít vải dệt nhập khẩu của Hàn Quốc, vứt cho cô ta là được.” .

Tiểu Vương nghe xong sửng sốt một chút , thì ra chị Vi sớm đã có tính toán, hại cô lo lắng một hồi. .

Kiều Vi Nhã cười ha hả, trong lòng cô thật sự vui vẻ, tiểu Vương là người

thật tâm muốn tốt cho cô , cũng không phải tất cả mọi người đều muốn hại cô.

Lái xe đến gia viên Thiên hải, tươi cười trên mặt

Kiều Vi Nhã đã không còn, đây là địa phương con gái cô thống hận nhất , cũng là địa phương cô thống hận nhất .

Nhà Tiêu San ở tầng 18, Tiêu San không giúp các cô vác đồ, tìm bảo an của tiểu khu, giúp các cô chuyển lên.

Đây là một trung cư có bố trí tráng lệ giống như là đi vào căn phòng xa hoa của khách sạn. .

Sau khi Kiều Vi Nhã vào cửa, cũng không thay dép lê của Tiêu San gia , mà

sau khi cởi giày chỉ đi chân trần, sắc mặt Tiêu San thoáng chút giật

mình rồi khôi phục như cũ. .

Tiêu San đi lấy đồ uống cho các cô, Kiều Vi Nhã và tiểu Vương bắt đầu làm việc, mỗi ngày đều làm

việc này đã thành thói quen, tốc độ hai người rất nhanh, không đến nửa

tiếng đã đổi xong rèm sổ song xa của tầng trên tầng dứoi. .

Hai người rửa tay, Tiêu San mời các cô ngồi xuống ghế uống chút gì đó, Kiều Vi Nhã cười nói: “Tiêu tổng, chúng tôi không có thời gian , hôm nay còn có bốn nhà chưa làm, sau này khi nào có thời gian chúng ta nói chuyện

phiếm sau, chúng tôi vẫn xin phép về trước , ngày mai tôi muốn đi một

chuyến sang tỉnh khác, cho nên chuyện của khách sạnđể tiểu Vương liên hệ cùng với cô, tiểu Vương đi theo tôi nhiều năm, có chút chuyện làm còn

tốt hơn cả tôi.” .

Tiêu San cũng không giữ lại nữa, cầm lấy ví cười nói: “Tiểu vi, những thứ này tổng cộng bao nhiêu tiền, tôi trả cho cô.”

Kiều Vi Nhã cười nói: “Tổng cộng là 8604 tệ, tiêu tổng đưa 8600, số lẻ thì thôi.” .

Tiêu San lấy ví ra đếm tiền, Kiều Vi Nhã đột nhiên nhớ ra cái gì, hô nhỏ

nói: “Tiêu tổng, tôi quên mất, Cổ Khánh nói tiền viện phí bà nội Đồng

Đồng là do cô ứngvậy cô liền trừ sáu ngàn đi.” .

Tiêu

San cố ý nhăn mặt, “Tiểu vi, cô xem tôi thành người nào , nhất mã về

nhất mã, đó là tâm ý của người làm vãn bối ta đây, đây là tiền hàng, số

tiền kia tôi căn bản không nghĩ đến đòi cô, nếu Cổ Khánh còn dám nói với cô, tôi tìm hắn tính sổ, tôi là chị , nói chuyện vẫn chút trọng lượng

.”

Vẻ mặt của Kiều Vi Nhã ó chút ngượng ngùng, đẩy hai cái, cũng không tiếp tục, liền đem tiền nhận lấy. .

Tiêu San đưa các cô đến cửa thang máy, nhìn các cô vào thang máy, lúc này mới trở về nhà. .

ở trong thang máy Tiểu Vương cười không ngừng, “Chị Vi, em đều bị chị lừa, em phát hiện, đột nhiên chị trở nên giảo hoạt .”

Kiều Vi Nhã mỉm cười cười, vỗ một cái vào ót của tiểu Vương, “Chị có chỗ nào giảo hoạt , thế mà em nói chị giảo hoạt.”

Hai người ở trong thang máy cười rộ lên. .

Dọc theo đường đi, tiểu Vương còn vui vẻ hơn so với Kiều Vi Nhã, không

ngừng ca hát, lặp đi lặp lại mấy câu kia: tôi xác định tôi chính là một con sói đội lốt cừu kia, mà ngươi là sơn dương trong miệng ta . . . . . . .

Ở trong lòng Kiều Vi Nhã yên lặng tính toán lại hết thảy thời gian phát sinh những sự kiện ở kiếp trước, cô muốn cố gắng

trước khi những sự kiên đó phát sinh hoá giải nó.

Đèn

đỏ, xe ngừng lại, điện thoại lại vang lên, thanh âm trong điện thoại rất lớn, “Kiều Vi Nhã, cô mau đến bệnh viện cho tôi, tiêu tổng không cần

sáu ngàn kia, cũng không tới phiên cô lấy, cô đưa lại đây cho tôi, đó là của ta!” đó là thanh âm của mẹ chồng Kiều Vi Nhã. .

Chương 15: Ai đang diễn trò

Edit: Ying

Trở lại bách hoá, tiểu Vương kéo cô sang một bên, “chị Vi, rèm cửa sổ của

mụ hồ ly tinh kia đã làm xong lâu rồi , khi nào thì chúng ta đi?”

“Tiểu Vương em gọi điện thoại cho cô ta, bây giờ chúng ta đi luôn.” .

“Chị Vi, chị thật sự làm việc cho mụ hồ ly kia ?” .

Kiều Vi Nhã cười nhẹ, “Tiểu Vương, trên đường đi chị sẽ nói chuyện này với em sau.” .

Sau khi vài cô gái cất đồ đạc vào trong cốp sau, Ngô Đức Hân yêu thích và

ngưỡng mộ nhìn tiểu Vương, “Biểu thẩm, cháu cũng muốn đi.” Cô ta chưa

bao giờ được ngồi chiếc xe nào xinh đẹp sang trọng như vậy.

Kiều Vi Nhã cười nói: “Đức hân, trong cửa hàng ít người, cô ở lại trông cửa

hàng đi, chút nữa trong cửa hàng nhất định sẽ rất bận, lần sau sẽ để cho cô đi.”

Ngô Đức Hân cảm thấy vẻ mặt của Kiều Vi Nhã đối cô ta không quá ôn hoà, nhớ tới lời chú nói với mình lúc ở bệnh viện,

gật đầu, nhanh nhẹn đóng cửa xe, vẫy tay tạm biệt cùng các cô. .

Xe đi đến đường chính, Kiều Vi Nhã nghiêm trang nói: “Tiểu Vương, em hãy

nghe cho kỹ , chị đã cho người khác thuê cửa hàng , chính là Từ Linh

ngày đó đến cửa hàng mình tìm chị, chị đồng ý với cô ta, để cô ta tự

mình giải quyết vấn đề nhân viên nào lưu lại, tạm thời em làm cùng cô

ta, chuyện trường học, chị đã hứa với em, sẽ không nuốt lời, nếu em đồng ý, chờ chị hai năm, hai năm sau, em cũng học gần xong , đến lúc đó, chị sẽ cho em chức vị tốt hơn so với hiện tại.”

Tiểu Vương cắn môi nghĩ nghĩ, nghiêng đầu hỏi Kiều Vi Nhã, “Chị Vi, chị đã nghĩ thông suốt , cho nên mới cho thuê cửa hàng.”

Kiều Vi Nhã cười nói: “Chị nghĩ thông cái gì?” .

Tiểu Vương nghiêm nghị nói: “Ly hôn. . . . . .” .

Vừa may đèn đỏ, Kiều Vi Nhã vỗ vỗ đầu tiểu Vương , khen một câu, “Tiểu

Vương, không hổ theo chị này vài năm, không sai, chị muốn ly hôn, cửa

hàng của chị tuy rằng đã chuyển nhượng , trên danh nghĩa vẫn là của chị, trừ em ra, không có bất luận kẻ nào biết, về phần vì sao, rất nhanh em

sẽ biết.”

Hai người đi vào khách sạn La Mã,sau khi ngừng xe, Kiều Vi Nhã dẫn theo tiểu Vương vào đại sảnh khách sạn. .

“Chị, hồ ly tinh này có tiền nhiều như vậy , tại sao không tìm một người có tiền , đi phá hoại gia đình người ta làm gì!”

Kiều Vi Nhã mỉm cười, thấp giọng nói: “Đây là lựa chọn của người ta , tiểu Vương, nhớ kỹ, không được lộ biểu cảm ra mặt.”

Tiêu San cho quản lí ở đại sạch đón các cô, sau khi Kiều Vi Nhã thấy quản lí ở đại sảnh, báo tên tuổi, viên quản lý cũng là ngừoi khôn khéo giỏi

giang, không khỏi nhìn Kiều Vi Nhã thêm vài lần, trong lòng thầm than,

loại người thối nát như Cổ Khánh Nhất đúng là số tốt. .

Viên quản lí và bọn họ ngồi ở trên ghế sofa làm bằng da thật chờ Tiêu San đi xuống, người phục vụ bưng đồ uống lên, Kiều Vi Nhã mỉm cười nói cám ơn, nhưng không ý muốn uống. .

Thang máy vang lên một

tiếng, Tiêu San rất nhanh xuống dưới, sau khi nhìn thấy Kiều Vi Nhã,

tiến nhanh đến hai bước, đi đến trước mặt bọn họ. .

Tiêu San đưa tay, Kiều Vi Nhã chậm rãi đứng lên, tiểu Vương giành đứng ở

phía trước cô, bắt tay cùng Tiêu San, Kiều Vi Nhã mỉm cười gật đầu, ôn

nói với cô ta rèm cửa đã làm xong.

Tiêu San sâu sắc cảm

giác được, trong sự lễ phép của Kiều Vi Nhã mơ hồ mang theo địch ý lạnh lẽo , chẳng lẽ cô ta đã biết sao? Biết cũng không là gì, nữ nhân này

cho tới bây giờ đều nhẫn nhục chịu đựng , Cổ Khánh từng nói qua, chỉ cần không đề cập tới chuyện ly hôn, nữ nhân này cũng không đến can thiệp

chuyện của hắn, lại càng không cãi lộn.

Nếu là trước

kia, có sẽ thấy Cổ Khánh Nhất chướng mắt, hiện tại bất đồng , theo

tuổi lớn dần, cô rất muốn có một cuộc sống ổn định, một gia đình bình

thường, sở dĩ lựa chọn Cổ Khánh Nhất, là vì hắn đủ nghe lời, đàn ông

nghe lời chút có vẻ tốt hơn, cô có khả năng khống chế Cổ Khánh Nhất, chỉ cần những thứ cô yêu cầu tới tay, lập tức cô sẽ kết hôn với Cổ Khánh

Nhất, kẻ có tiền, chưa bao giờ nói mình nhiều tiền, mặc dùCổ Khánh

Nhất ở thành phố B nhiều năm, chung quy cũng là một người ngoại tỉnh,

hắn tuyệt đối không biết, đạm đài gia trước giải phóng là kẻ phú quý bức người ra sao, người phụ nữ bên người hắn, trên thực tế là một khu báu

lớn, nếu không phải Quý Vân Thiên trước khi từ chức vô ý lải nhải, cô

thật đúng là không biết, toà hoa viên rách nát kia, cư nhiên Đạm Đài

gia hiển hách trước giải phóng. .

Hiện tại, cô đã có đứa con của Cổ Khánh Nhất , sau khi con trai cô đi Đài Loan, cô cả đêm ngủ không yên, tưởng niệm con, thế nhưng sự thật đã không thể thay đổi, cô

từ một người làm công đi được đến bây giời, con là cái giá lớn mà cô

phải trả.

Chỉ mong cái thai này, cô còn có thể sinh một đứa con trai.

Sau khi Cổ Khánh Nhất thường xuyên xuất hiện ở khách sạn La Mã, hiện tại vợ chính thức của hắn lại xuất hiển, sau khi nhiều ngừoi biết, đều so sánh cô cùng Tiêu San một chút, tuy rằng bọn họ cầm tiền lương của Tiêu

San , trong lòng vẫn không khỏi khinh bỉ với Tiêu San, ở trong mắt bọn

họ, Kiều Vi Nhã cùng Tiêu San, một cái là hoa lan thanh thuần tú nhã,

một cái là hoa hồng diễm lệ đẹp mắt , hoa lan có thể đặt ở trong nhà

trân ái cả đời, coi là bảo bối vĩnh viễn che chở, mà hoa hồng, chỉ có

thể cắm ở trong bình hoa, cảnh đẹp ý vui một hai ngày, sau đó liền có

thể vứt vào rác. .

Trong lòng mọi người đều nghĩ, vì sao Cổ Khánh Nhất lại có mắt không tròng như vậy đây? .

Đi cùng một chỗ với Kiều Vi Nhã, Tiêu San đột nhiên phát hiện, cao quý tao nhã của một người, là phát ra từ trong xương, loại cao quý từ khi sinh

ra đã có, mà không phải dựa vào mặc một thân toàn hàng hiệu.

Dường như Kiều Vi Nhã cũng không nhận thấy được sự khác thường của Tiêu

San , cô mỉm cười nói với Tiêu San: “Tiêu tổng, ta nhìn rèm cửa sổ

song xa, còn có cả mặt ghế sofa khách sạn của cô có phải nên thay đổi

một lần hay không , loại x kiểu dáng nói, đã không còn lưu hành .” .

Trong lòng Tiêu San giật mình, ông trời đối cô ta không tệ, muốn cái gì đến

cái đó, từ sau khi Cổ Khánh Nhất nói chuyện này với cô, cô lập tức cho

bộ phận hậu cần làm dự toán, chuyện này so với bánh từ trên trời rơi

xuống còn tiện nghi hơn nhiều, làm sao cô ta có thể không tâm động. .

“Tiểu Cổ không nói với cô sao? Chúng tôi cũng đang có ý này, đều làm cả dự

toán, nếu cô có hứng thú, mọi người lại đều là bạn bè, chờ lắp xong rèm

cửa sổ, cô lấy vải miếng vải dệt đến cho bọn tôi lựa chọn, chỉ cần giá

hợp lý, không vượt qua dự toán của tôi, tôi liền đổ tất cả.”

Kiều Vi Nhã cười thản nhiên, “Vậy cảm ơn tiêu tổng chiếu cố , chúng tôi

trước tiên đi lắp rèm cửa sổ, sau khi trở về, tôi lập tức xem xét một

chút, hiện tại đang mùa ế hàng, tôi còn đang lo không có khác đấy.” .

Hai người đều tự lên xe, xe của Kiều Vi Nhã đi theo sau Tiêu San, chậm rãi rời khỏi khách sạn. .

Sau khi Tiểu Vương lên xe liền nóng giận, “Chị Vi, chị choáng váng rồi à,

lần buôn bán này không thể nhận, nếu lỡ như cô ta không trả tiền thì làm sao bây giờ?”

” vì sao cô ta không trả tiền?” Kiều Vi Nhã trêu trọc cô. .

Mặt tiểu Vương đều đỏ lên, thanh âm mang theo nức nở, “Chị Vi, chị xem

hành động mỗi ngày của Ngô Đức Hân là biết bọn họ đang định làm cái gì,

em còn nghĩ chị trở nên thông minh, nếu Tiêu San không đưa tiền hàng cho chị, mà đưa cho Cổ Khánh Nhất, đến lúc đó chị khóc cũng không có ai

xem đâu.”

Kiều Vi Nhã không đành lòng lại trêu cô, thu

lại tươi cười, nghiêm mặt nói: “Tiểu Vương, em quên rồi, bắt đầu từ ngày mai, chủ cửa hàng không phải chị , chúng ta đã kí kết hiệp nghị, tiền cũng lấy đến tay , nếu cô ta không trả tiền, thì đó là chuyện của Từ

Linh. Căn cứ hiệp nghị chị kí với Từ Linh, chị mời thêm các mối hàng, cô ta cho chị 10% lợi nhuận, số tiền hàng này, chúng ta chỉ có lợi chứ

không sợ lỗ, tuy rằng Tiêu San nói đã làm dự toán, chị cũng sẽ không đè

thấp giá, đợi ngày mai chúng ta đem thêm mấy loại vải đến để cô ta lựa

chọn đi, báo giá cao hơn 15% là được, đúng rồi, chúng ta còn tồn lại một ít vải dệt nhập khẩu của Hàn Quốc, vứt cho cô ta là được.” .

Tiểu Vương nghe xong sửng sốt một chút , thì ra chị Vi sớm đã có tính toán, hại cô lo lắng một hồi. .

Kiều Vi Nhã cười ha hả, trong lòng cô thật sự vui vẻ, tiểu Vương là người

thật tâm muốn tốt cho cô , cũng không phải tất cả mọi người đều muốn hại cô.

Lái xe đến gia viên Thiên hải, tươi cười trên mặt

Kiều Vi Nhã đã không còn, đây là địa phương con gái cô thống hận nhất , cũng là địa phương cô thống hận nhất .

Nhà Tiêu San ở tầng 18, Tiêu San không giúp các cô vác đồ, tìm bảo an của tiểu khu, giúp các cô chuyển lên.

Đây là một trung cư có bố trí tráng lệ giống như là đi vào căn phòng xa hoa của khách sạn. .

Sau khi Kiều Vi Nhã vào cửa, cũng không thay dép lê của Tiêu San gia , mà

sau khi cởi giày chỉ đi chân trần, sắc mặt Tiêu San thoáng chút giật

mình rồi khôi phục như cũ. .

Tiêu San đi lấy đồ uống cho các cô, Kiều Vi Nhã và tiểu Vương bắt đầu làm việc, mỗi ngày đều làm

việc này đã thành thói quen, tốc độ hai người rất nhanh, không đến nửa

tiếng đã đổi xong rèm sổ song xa của tầng trên tầng dứoi. .

Hai người rửa tay, Tiêu San mời các cô ngồi xuống ghế uống chút gì đó, Kiều Vi Nhã cười nói: “Tiêu tổng, chúng tôi không có thời gian , hôm nay còn có bốn nhà chưa làm, sau này khi nào có thời gian chúng ta nói chuyện

phiếm sau, chúng tôi vẫn xin phép về trước , ngày mai tôi muốn đi một

chuyến sang tỉnh khác, cho nên chuyện của khách sạnđể tiểu Vương liên hệ cùng với cô, tiểu Vương đi theo tôi nhiều năm, có chút chuyện làm còn

tốt hơn cả tôi.” .

Tiêu San cũng không giữ lại nữa, cầm lấy ví cười nói: “Tiểu vi, những thứ này tổng cộng bao nhiêu tiền, tôi trả cho cô.”

Kiều Vi Nhã cười nói: “Tổng cộng là 8604 tệ, tiêu tổng đưa 8600, số lẻ thì thôi.” .

Tiêu San lấy ví ra đếm tiền, Kiều Vi Nhã đột nhiên nhớ ra cái gì, hô nhỏ

nói: “Tiêu tổng, tôi quên mất, Cổ Khánh nói tiền viện phí bà nội Đồng

Đồng là do cô ứngvậy cô liền trừ sáu ngàn đi.” .

Tiêu

San cố ý nhăn mặt, “Tiểu vi, cô xem tôi thành người nào , nhất mã về

nhất mã, đó là tâm ý của người làm vãn bối ta đây, đây là tiền hàng, số

tiền kia tôi căn bản không nghĩ đến đòi cô, nếu Cổ Khánh còn dám nói với cô, tôi tìm hắn tính sổ, tôi là chị , nói chuyện vẫn chút trọng lượng

.”

Vẻ mặt của Kiều Vi Nhã ó chút ngượng ngùng, đẩy hai cái, cũng không tiếp tục, liền đem tiền nhận lấy. .

Tiêu San đưa các cô đến cửa thang máy, nhìn các cô vào thang máy, lúc này mới trở về nhà. .

ở trong thang máy Tiểu Vương cười không ngừng, “Chị Vi, em đều bị chị lừa, em phát hiện, đột nhiên chị trở nên giảo hoạt .”

Kiều Vi Nhã mỉm cười cười, vỗ một cái vào ót của tiểu Vương, “Chị có chỗ nào giảo hoạt , thế mà em nói chị giảo hoạt.”

Hai người ở trong thang máy cười rộ lên. .

Dọc theo đường đi, tiểu Vương còn vui vẻ hơn so với Kiều Vi Nhã, không

ngừng ca hát, lặp đi lặp lại mấy câu kia: tôi xác định tôi chính là một con sói đội lốt cừu kia, mà ngươi là sơn dương trong miệng ta . . . . . . .

Ở trong lòng Kiều Vi Nhã yên lặng tính toán lại hết thảy thời gian phát sinh những sự kiện ở kiếp trước, cô muốn cố gắng

trước khi những sự kiên đó phát sinh hoá giải nó.

Đèn

đỏ, xe ngừng lại, điện thoại lại vang lên, thanh âm trong điện thoại rất lớn, “Kiều Vi Nhã, cô mau đến bệnh viện cho tôi, tiêu tổng không cần

sáu ngàn kia, cũng không tới phiên cô lấy, cô đưa lại đây cho tôi, đó là của ta!” đó là thanh âm của mẹ chồng Kiều Vi Nhã. .