Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Thê Không Dễ Làm

Chương 38

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Tiểu Bông

Beta: Lạc Lạc


Rốt cuộc Giải thần y cũng tiếp nhận được chuyện Tấn vương sắp thành thân, quay đầu nhìn Tịch Viễn, hỏi: "Chuyện này xảy ra khi nào vậy?"

thật

ra trong lòng

hắn

muốn hỏi, nữ nhân nào mà dũng cảm thế, lại dám gả cho tên ác độc bại hoại này!

Tịch Viễn vô cùng bình tĩnh đáp: "Ngay lúc ngươi

đang

ra sức mua bán tân dược, định chế ra loại thuốc tốt làm điều kiện đàm phán với vương gia chuẩn bị rời kinh đấy." Tịch Viễn liếc nam nhân nào đó, tiếp tục

nói: "không

phải ngươi

nói

gần đây trong phủ rất ầm ĩ sao? Bởi vì thái tử điện hạ sai thợ thủ công trong cung tới tu sửa vương phủ, muốn sửa sang

một

số chỗ cho

thật

tốt, nghênh đón nữ chủ nhân phủ này."

Tịch Viễn vừa

nói

xong, cả Giải thần y và

hắn

đều cảm thấy

không

khí tốt lành, hơi thở ấm áp,

khôngkhỏi nhìn nam nhân vẫn trưng vẻ mặt lãnh khốc vô tình kia,

một

lần nữa Giải thần y xác định, mặt của tên nam nhân này có bệnh, mới luôn duy trì vẻ mặt đó,

không

có biểu cảm khác.

Cần phải thông cảm cho nam nhân sắp thành thân!

Giải thần y nghĩ xong, gật đầu

nói: "Vương phủ này vốn

âm

u, sửa sang lần nữa cũng tốt, tránh cho ta luôn tưởng mình

đi

vào

một

ngôi nhà ma phong thủy

không

tốt, nửa đêm giật mình tỉnh giấc cũng

không

dám ngủ tiếp."

Tịch Viễn nháy mắt với

hắn, để

hắn

đừng tiếp tục gây họa nữa, đỡ phải xui xẻo. Đứa trẻ ăn đòn vẫn

không

nhớ, chỉ có Giải thần y!

Giải thần y hỏi Tịch Viễn ngày thành hôn của Tấn vương xong,

nói

với Tấn vương: "Vương gia, vết thương của ngài cũng

không

ảnh hưởng tới việc ngài thành thân, chỉ cần ngài chú ý

một

chút, đừng giày vò quá là được." Nghĩ nghĩ, lại

nói: "Đương nhiên,

không

ảnh hưởng tới đêm động phòng hoa chúc!"

Tấn vương gật đầu:"Rất tốt!"

Tịch Viễn: =__=! Đột nhiên cảm thấy vương phi tương lai

thật

đáng thương...

Trong khi Giải thần y đổi thuốc cho Tấn vương, quản gia vương phủ tới bẩm báo: "Vương gia, thái tử điện hạ phái Lâm công công tới."

Tấn vương thong thả mặc lại áo choàng

đã

cởi, nhìn Tịch Viễn.

Tịch Viễn tập mãi thành quen tiếp lời: "Lưu quản gia, có phải thái tử điện hạ dặn dò chuyện gì

không?" Theo

một

chủ nhân

không

thích

nói

chuyện, là thuộc hạ đành phải lên tiếng thay.

Lưu quản gia là thái giám xuất thân trong cung, giỏi đọc viết tính toán, trước đây làm việc trong cung hoàng hậu, năng lực

không

tồi. Sau đó lúc Tấn vương xuất cung xây phủ, thái tử thấy bên cạnh

hắnkhông

có người hữu dụng, liền sai Lưu công công tới làm quản gia. Năng lực quản lý của Lưu công công này

không

tệ, những năm này quản lý Tấn vương phủ ngăn nắp



ràng, chỉ là quản gia có lợi hại đến đâu, cũng

không

thể chú ý mọi thứ, đối với chủ nhân

không

để ý tới tiền tài, chỉ có thể

không

bột đố gột nên hồ.

Có điều từ khi hoàng thượng tứ hôn cho chủ nhân của ông, Lưu quản gia cảm thấy chức quản gia này sắp hết khổ sang sướиɠ rồi, phủ sắp nghênh đón nữ chủ nhân, có nữ chủ nhân, trong phủ chắc

sẽkhông

nghèo rớt mồng tơi,

âm

u như nhà ma...

"Thái tử điện hạ sai Lâm công công đưa cho vương gia

một

ít ruộng đất, cửa hàng để làm quà mừng tân hôn cho vương gia." Lưu quản gia đáp, giọng

nói

vô cùng phấn khởi.

Giống như đây

không

phải chuyện đáng mừng gì, vẻ mặt Tấn vương vẫn

không

cảm xúc, ra hiệu cho Lưu quản gia tự xử lý, nhấc chân muốn

đi.

"Vương gia!" Tịch Viễn gọi

hắn

lại, theo cạnh nam nhân này

đã

mười năm, có thể

nói

trừ thái tử ra

thìTịch Viễn chính là người hiểu



nhất tính cách của

hắn, nhắc nhở

một

cách uyển chuyển: "Thái tử điện hạ có lòng tốt, sau này trong phủ có vương phi, chi tiêu cũng nhiều hơn, cũng

không

thể để sau khi vương phi gả tới, trong phủ vẫn giống lúc trước, nếu vương phi sống

không

vẻ vang,

sẽ

khiến người ta cười chê."

Tấn vương nhấc chân lên lại thu về, khẽ nhíu mày, hiếm khi mở miệng

nói: "nói

sao?"

Nghe thế, Tịch Viễn và Lưu quản gia đều cảm động muốn khóc, lúc này hai người quyết định, nhất định phải khiến cho Tấn vương coi trọng tiền tài,

không

thể tiêu xài lung tung như trước, cũng

không

thể để



ràng là

hắn

làm việc vất vả cực nhọc, lại

không

chiếm được chỗ tốt, vương phủ này

thật

sự

quá nghèo rồi!

nói

thật

ra, là

một

vị vương gia, tuy

không

được lòng vua, nhưng

không

nghèo đến nỗi ngay cả thuộc hạ cũng phải lo lắng cho tình trạng tài chính của

hắn. Nhưng vị vương gia này lại phá vỡ hiểu biết của người thường, Tịch Viễn thầm than thở hai tiếng.

Tịch Viễn biết trước mười tuổi chủ nhân

hắn

một

mình lớn lên trong lãnh cung, chỉ có

một

thái giám câm chăm sóc, cái gì cũng

không

hiểu,

không

biết

nói

chuyện cũng

không

biết lắng nghe, sau mười tuổi mới bắt đầu tiếp xúc với thế giới này, học những đạo lý thông thường. Đại khái vì tiếp xúc thế giới quá muộn, Chính Đức đế lại bỏ mặc

hắn, nên dần dần, tính cách trở nên kỳ quái, hiểu biết rất nhiều

sự

vụ -- Có lúc chậm chạp méo mó tới mức

thật

khiến người ta tức hộc máu, cũng khó tránh

hắn

xử lý

một

số chuyện bằng thủ đoạn vô cùng quái dị tàn khốc, đây là

một

loại thiếu hụt tâm trí.

Lúc Tấn vương mười lăm tuổi, Tịch Viễn được thái tử phái tới làm người hầu bên người Tấn vương, khi ấy thái tử điện hạ nghiêm nghị

nói

hắn

biết, sau này Tấn vương

sẽ

là chủ nhân của

hắn, là trời là tín ngưỡng của

hắn,

hắn

nhất định phải chăm sóc Tấn vương

thật

tốt. Lúc đó

hắn

còn cảm thấy hình như thái tử phản ứng hơi quá, đến khi

hắn

bắt đầu

đi

theo bên người vị gia này rồi,

hắn

rất muốn ôm chân thái tử mà gào khóc, cầu xin thái tử thu hồi mệnh lệnh

đã

ban.

Bởi vị gia này hiểu biết

một

số lý lẽ thông thường có chút lệch lạc, khiến người xung quanh cũng gặp họa theo.

Ví dụ như, vị gia này

không

có khái niệm về tiền tài,

không

có khái niệm kiểu đó căn bản

không

phải dòng tộc quý tộc hoàng triều gì đó trời sinh coi tiền như rác, mà là chẳng biết chúng có lợi ích gì, nhìn những hoàng tử khác xem, có ai

không

có tài sản riêng của mình chứ? Song tiền trong tay vị gia này lại tới

không

dễ dàng,

đi

cũng nhanh. May là hàng năm vương phủ đều có phủ Nội Vụ phát bổng lộc thân vương xuống để duy trì chi tiêu trong vương phủ -- Có lẽ

hắn

cũng

không

biết mình còn có bổng lộc này, nên chưa từng có ý động tới số tiền kia, nếu

không

với cách tiêu tiền lung tung của

hắn, có lẽ tiền chi tiêu của vương phủ đều

không

còn, đây

không

phải chuyện khiến người ta cười nhạo sao? Ngoài bổng lộc, ngoài tài sản riêng của

hắn, cũng chỉ có mấy hoàng trang mà lúc trước xây phủ phủ Nội Vụ cấp thôi.

Do đó, thái tử cũng biết

một

số tính cách của hoàng đệ này và tình hình tài chính trong phủ, lấy danh nghĩa tặng quà tân hôn, đưa cho

hắn

ruộng đất thôn trang cửa hàng, chung quy

không

thể để hoàng đệ mình coi trọng sau khi thành thân chẳng có tiền tài gì, cuối cùng trở thành vương gia ăn cơm mềm sống nhờ đồ cưới của thê tử được?

Thái tử điện hạ đúng là

một

người tốt, nhất định phải khen

hắn

32 lần!

Tấn vương lật sổ sách thái tử sai người đem tới, vẻ mặt đăm chiêu, sau đó

nói: "Sau này giao cho vương phi quản lý!"

"…"

Tịch Viễn và Lưu quản gia có chút rối rắm nhìn

hắn, thầm nghĩ nam nhân sao

không

có chút tiền riêng chứ? Cho dù là Hoàng đế, cũng có kho riêng của mình, mấy vị hoàng tử cũng có tài sản riêng của bản thân, tuyệt đối

sẽ

không

ngốc đến mức giao hết cho thê tử quản lý…

Chắc vì buổi

nói

chuyện hôm nay của Tịch Viễn làm Tấn vương thông suốt,

hắn

bắt đầu hỏi tới tình trạng tài chính trong vương phủ mình, Lưu quản gia vô cùng cảm động, báo cáo số lượng, lại báo cáo vị trí và thu hoạch hàng năm của từng hoàng trang điền sản đứng tên vương phủ. Dù Tịch Viễn

không

biết



tình trạng tài chính của vương phủ khác ra sao, nhưng cũng biết chút ít, thầm than thở lần nữa, thế này

thật

sự

là quá nghèo!

Cũng may thái tử điện hạ đưa

một

số điền trang cửa hàng tới, hơn nữa nghe thấy những thôn trang này tiền đồ

không

tệ, vị trí cửa hàng cũng tốt, kinh doanh thuận lợi, đều có thể kiếm tiền, coi như

không

keo kiệt.

Tấn vương nghe xong vẫn giữ vẻ mặt đó,

âm

u, mang theo chút lạnh lẽo cứng rắn, lúc ánh mắt nhìn chằm chằm người, hết sức lạnh lẽo vô tình, khiến người ta nhũn cả chân. Lưu quản gia

không

biết ý

hắnlà gì, ông hầu hạ chủ nhân lâu vậy, trong lòng biết tính

hắn

không

thích

nói

chuyện,

một

tháng có thể nghe được

hắn

nói

một

câu,

đã



một

loại phúc trời ban rồi.

Chỉ có Tịch Viễn cảm thấy, sợ là vị gia này còn

không

biết

thật

ra của cải

hắn

ít đến thảm thương, vốn muốn để Lưu quản gia báo

một

ít tình hình tài chính của vương phủ khác để kí©h thí©ɧ

hắn, nghĩ lại lại thôi, tránh đến lúc đó hại Lưu quản gia đáng thương.

Tấn vương sai Lưu quản gia cất giữ sổ sách cẩn thận xong, đứng dậy

đi

phủ thái tử.

******

Bên này Tấn vương phủ

đang

tưng bừng sửa sang phòng ốc chuẩn bị chào đón nữ chủ nhân, bên kia Uy Viễn Hầu phủ cũng bận rộn chuẩn bị hôn

sự

cho A Bảo.

Thời gian

một

tháng

thật

sự

quá gấp, đặc biệt là A Bảo phải gả cho hoàng tử, chuyện cần chuẩn bị rất nhiều, mà A Bảo

không

có mẫu thân, hôn

sự

của nàng đều giao hết cho Uy Viễn Hầu phu nhân và nhị phu nhân cùng xử lý.

Những người khác bận rộn, A Bảo là tân nương cũng

không

hề rảnh rỗi, ngoại trừ thêu ít hầu bao cho vị phu quân tương lai, còn phải nhận huấn luyện tạm thời từ ma ma giáo dưỡng trong cung tới. Hơn mười ngày ngắn ngủi, tuy A Bảo học nhanh, nhìn đâu vào đấy, nhưng

không

biết sao, người lại gầy

đi

thấy

rõ.

Những người khác thấy A Bảo gầy, đều cho rằng nàng quá mệt mỏi, rối rít dặn dò nàng đừng học mệt quá, ngay cả hai ma ma chịu trách nhiệm dạy bảo nàng cũng tự động giảm thời gian học. Chỉ mình A Bảo biết, bản thân là do ảnh hưởng tâm lý, vừa ăn ít vừa ngủ

không

ngon,

không

gầy mới lạ.

Sau khi hôn

sự

định ra, ngũ công chúa và Giang Lăng Vi đều tới phủ thăm A Bảo.

Với ngũ công chúa Tiêu Lệnh Vân mà

nói, A Bảo gả cho hoàng huynh mình, sau này

sẽ

là hoàng tẩu, thành người

một

nhà, nàng ta có chút vui vẻ. Nhưng nghĩ tới người A Bảo gả là vị ngũ hoàng huynh còn

không

được chào đón hơn mình, ngũ công chúa lại rối rắm, cuối cùng

không

biết an ủi sao, đành

nói: "Sau này ngươi có khó khan gì, cứ đến phủ tìm ta."

A Bảo giật giật khóe miệng, thầm nghĩ lại

một

người

không

coi trọng Tấn vương, ngay cả người thân của mình cũng

không

coi trọng, rốt cuộc Tấn vương này làm người thất bại cỡ nào?

Ngũ công chúa cũng phát

hiện

mình an ủi vậy

không

đáng tin lắm, lại

nói: "Có điều ngươi yên tâm, sau khi ngũ hoàng huynh cưới ngươi, tuyệt đối

sẽ

không

có nữ nhân linh tinh gì khiến ngươi tức giận đâu, dù sao huynh ấy cũng

không

ham nữ sắc,

sẽ

không

đưa nữ nhân về phủ... Khụ khụ, có lẽ ngươi

sẽ

vất vả

một

chút, tuy hơi



quạnh, nhưng ta

sẽ

thường xuyên tìm ngươi trò chuyện..."

Nghe



hàm ý nàng ta, A Bảo đen mặt nhìn nàng ta, bộ chắc chắn Tấn vương

không

ham nữ sắc tới mức khiến nàng thủ tiết à?

Ngũ công chúa an ủi

một

hồi, thấy A Bảo im lặng nghẹn họng, cũng thấy mình

nói

nữa cũng vô dụng, chợt buông lỏng,

nói: "Haiz, chắc ngươi

không

biết ngũ hoàng huynh hơi khác người thường, nên rất nhiều chuyện

không

thể suy theo lẽ thường."

Điều này A Bảo rất tán thành, từ chuyện nửa đêm canh ba vị vương gia kia

không

ngủ được trị thương cho thắt lưng nàng, lại khiến nàng đau muốn chết là có thể biết, vị gia này làm việc rất khác người thường.

"Đương nhiên, có lẽ chuyện

không

tệ như người ngoài đồn đại, biết đâu sau khi ngũ hoàng huynh cưới ngươi,

sẽ

mở mang đầu óc

thì

sao?" Ngũ công chúa an ủi.

A Bảo tiếp tục vờ mong ngóng.

Sau khi Ngũ công chúa rời

đi, tới lượt Giang Lăng Vi đến tận cửa an ủi A Bảo.

Giang Lăng Vi là

một

muội tử hung hãn,

trên

khuôn mặt đẹp tựa thiên tiên mang vẻ thâm trầm, khí phách toát ra

nói: "không

phải ngươi học được chút công phu quyền cước từ bá phụ sao? Tấn vương dám bắt nạt ngươi, ngươi quất chết

hắn, đánh cho tới khi

hắn

nghe lời mới thôi."

"...... Ta chắc chắn đánh

không

lại

hắn!" A Bảo yếu ớt

nói.

không

phải A Bảo nâng uy phong của người khác, dập tắt sĩ khí của bản thân, mà nàng chỉ học sơ sơ ít công phu quyền cước à, dù phụ thân nàng hào hứng bừng bừng muốn biến nàng thành

một

nữ hán tử dũng mãnh, nhưng hàng năm thời gian nàng ở biên thùy

không

dài lắm, thường xuyên chạy

đi

chạy lại giữa kinh thành và biên thùy, hơn nữa tổ mẫu phản đối nữ hài tử quá bạo ngược,

không

cho phép phụ thân nàng làm bừa, nên A Bảo chỉ học được chút công phu đơn giản, thân thủ nhanh nhẹn hơn khuê tú bình thường tí. Chẳng qua mỗi lần phát huy đều rất xui xẻo

không

chọn đúng nơi. Tất nhiên, nếu

nói

tới sức chiến đấu,

thì

Giang Lăng Vi còn có thể lăn qua lăn lại hơn nàng.

Giang Lăng Vi đầy vẻ khinh bỉ, "Đánh

không

lại

thì

dùng móng tay cào

hắn, cào

không

được

thì

dùng răng cắn

hắn, nữ nhân có rất nhiều vũ khí,

không

phải chỉ có

một

kiểu. Nếu

hắn

không

chịu cách ngang ngược này,

không

phải còn vũ khí nước mắt ư? Chúng ta cứ tỏ vẻ yếu thế, sau đó tìm nhược điểm của

hắn, cho

hắn

thêm

một

kích trí mạng, để

hắn

vĩnh viễn

không

thể trở mình được......"

A Bảo dùng ánh mắt thấy đại thần nhìn Giang



nương, bị nàng nhét vào đầu đầy thủ đoạnngự phu, còn có đủ loại tâm kế của nữ nhân, lần nữa bái phục. Cho nên

nói, đừng tưởng nữ xuyên là vạn năng, có thể đùa giỡn thế giới, xem người ở đây như kẻ ngốc mà quét sạch!

một

mình ngươi tiếp nhận giáo dục bắt buộc trong xã hội hài hòa, sao đấu được kiểu muội tử cổ đại trải qua giáo dục cung đấu chính thống chứ? Thể loại nữ xuyên

không

trước khi xuyên là

một

người bình thường, sau khi xuyên

thì

người gặp người thích, khí phách bức người, đùa bỡn hậu cung,hậu trạch,nam nhânđó

không

đáng tin nhất!

Vẫn nên tắm rửa

đi

ngủ

đi, đừng mơ mộng làm nữ xuyên Mary Sue nữa!

Chờ Giang Lăng Vi chỉ dạy A Bảo

một

tràng xong, véo má A Bảo,

âm

trầm hỏi: "Nhớ kĩ chưa?"

Dưới

sự

hung tàn bạo lực của



nương thiên tiên này, A Bảo cẩn thận gật đầu, tỏ vẻ nhớ kỹ, nhưng

thật

ra trong lòng

không

nhớ bao nhiêu, vì nàng thấy, toàn bộ vũ lực trước mắt đều là cọp giấy, Tấn vương để lại bóng ma trong lòng nàng quá sâu, tạm thời nàng

không

cách nào vượt qua ngọn núi lớn Tấn vương này.

Giang Lăng Vi hài lòng buông nàng ra, lại đưa tay sờ soạng người A Bảo

một

phen, mặt lộ ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt

không

thành thép, tiếp tục khinh bỉ: "Chút tiền đồ này, còn giày vò bản thân gầy

đi! Tương lai là của mình, nếu ngươi

không

giữ gìn sức khỏe của mình,

thì

sao có thể

nói

về tương lai?"

Tiếp đó, A Bảo bị hảo tỷ muội tốt dạy dỗ

một

trận, dạy dỗ đến mức nàng cực kỳ xấu hổ,

không

ngốc đầu lên được. Có lẽ ngoài Giang Lăng Vi,

không

ai phát

hiện

dưới vẻ bình tĩnh của nàng, còn có nỗi sợ hãi về hôn

sự

này và tương lai mờ mịt. Dù tự an ủi bản thân,

thật

ra

không

có gì ghê gớm hết, chỉ là gả cho

một

nam nhân

đã

gặp vài lần thôi, tuy nam nhân kia trông rất khủng bố, nhưng coi như

một

cao phú(?) soái... Mà có an ủi nhiều hơn nữa nàng vẫn nghĩ ngợi lung tung, phải làm sao đây? TAT

Sau khi mắng

một

trận, Giang Lăng Vi nhấp ngụm trà thông họng, rồi ôm A Bảo, môi ghé bên tai A Bảo, dịu dàng tinh tế

nói: "Trời

không

tuyệt đường người, nếu nam nhân

không

đáng tin cậy,

thì

chúng ta

không

cần nam nhân, tìm con đường khác! Do đó ngươi sợ cái gì?"

A Bảo chớp mắt

một

cái, sau đó hai tay bụm gò má, lại chớp mắt nhìn nàng.

Giang Lăng Vi mỉm cười kéo tay nàng xuống, lại véo má nàng bóp tới bóp luôn, tức cười

nói, "Sau này ngươi có gì uất ức, cứ tới tìm ta! Quan hệ của chúng ta thế nào, chỉ cần có ta ở đây, ta

sẽ

không

để ngươi bị bắt nạt đâu!"

A Bảo ra sức gật đầu.

Nàng bị muội tử này dọa sợ rồi, nên bây giờ rất biết điều, mọi thứ đều nghe nàng ta.

Đại khái bị Giang Lăng Vi hù dọa, A Bảo bình tĩnh

một

chút, tiếp tục nên ăn

thì

ăn nên uống

thì

uống nên ngủ

thì

ngủ.

Trước lễ thành thân mấy ngày, Lý Kế Nghiêu phái hơn mười thân binh chở mấy xe đồ vào kinh, tỏ ý đây là đồ cưới mà người phụ thân này tích góp cho nữ nhi. Đồ cướitrở về, nhưng người lại

không

về.

Lúc A Bảo được gọi vào đại sảnh, nhìn thấy

một

gương mặt phong trần mệt mỏi, vui mừng kêu: "Dịch thúc!"

Nam nhân trung niên

đang

nói

chuyện với Uy Viễn Hầu xoay người lại, thấy

một

thiếu nữ xinh đẹp như ngọc, khuôn mặt ngăm đen nở nụ cười, cúi chào A Bảo: "Tiểu thư,

đã

lâu

không

gặp! Thuộc hạ nhận lệnh của tướng quân, đưa đồ cưới tích góp cho tiểu thư về."

Dịch thúc là quản gia trong phủ Trấn Bắc tướng quân ở Cảnh thành, cũng là

một

trong những cận vệ của Lý Kế Nghiêu, từng bị thương

trên

chiến trường, sau khi rời khỏi chiến trường bèn làm quản gia cho Lý Kế Nghiêu, khi A Bảo ở biên thùy, người tiếp xúc nhiều nhất chính là vị quản gia này đây.

A Bảo cũng đáp lễ lại, rồi cười

nói: "Dịch thúc,

đã

lâu

không

gặp, khi nào phụ thân trở về?"

Nụ cười

trên

mặt Dịch thúc hơi nhạt, thở dài

nói: "Tiểu thư, tuy hoàng thượng ban ơn cho tướng quân, cho phép Tướng quân trở về chủ trì hôn lễ cho tiểu thư, nhưng trước khi

đi

người Bắc Di lại có động tĩnh, tướng quân

thật

sự

không

còn cách nào..."

Nụ cười

trên

mặt A Bảo thoáng cứng ngắc,

một

lát sau mới gượng gạo

nói: "Con biết rồi, chuyện này cũng

không

còn cách nào khác, con hiểu mà! Dịch thúc hãy trở về

nói

với phụ thân, A Bảo

không

trách người." Đỡ cho nam nhân kia để lộ cảm tính trước mặt nàng vì

không

thể dự hôn lễ của nữ nhi, bản thân

không

nhịn được trước khóc lên, sau đó lại ầm ĩ

không

yên.

Tất nhiên Dịch thúc cũng biết cái đức hạnh bí mật này của Lý Kế Nghiêu, mỉm cười gật đầu,

nói: "Tiểu như hiểu chuyện vậy, tướng quân biết được chắc chắn

sẽ

rất vui. Mới chớp mắt, tiểu thư

đã

đến tuổi xuất giá rồi......"

A Bảo cười ha hả nghe ông lẩm bẩm liên miên, biết Dịch thúc muốn ở lại tới khi hôn lễ kết thúc mới quay về Cảnh thành, nàng càng vui vẻ hơn.

Sau khi ôn chuyện, Uy Viễn Hầu lại gọi Dịch thúc tới trò chuyện, để tìm hiểu chuyện của Lý Kế Nghiêu những năm gần đây. Đương nhiên, ngoài Uy Viễn Hầu, sau khi lão phu biết, cũng kêu Dịch thúc tới, hỏi rất nhiều chuyện liên quan tới tiểu nhi tử.

Vì Dịch thúc mang về mấy xe đồ cưới Lý Kế Nghiêu cho A Bảo, Uy Viễn Hầu phu nhân và nhị phu nhân lại bận rộn

một

phen, sắp xếp mấy thứ này xong, lại thêm vào danh sách đồ cưới. Đến khi sắp xếp xong tất cả, nhìn danh sách đồ cưới kia,

không

khỏi thầm líu lưỡi vì đống đồ cưới phong phú này.

Đồ cưới của Điền thị ngày xưa để lại mấy năm nay đều do Lão phu nhân cất giữ, quyết định hôn

sự

cho A Bảo xong, lão phu nhân liền giao chìa khóa cho Uy Viễn Hầu phu nhân, để làm đồ cưới cho A Bảo. Điền thị là nữ nhi duy nhất của Điền gia, đồ cưới năm đó gần như lấy sạch

một

nửa gia sản của Điền gia. Sau khi Điền thị qua đời, vì có người của Điền gia trông coi, cũng

không

ai dám tham ô đồ cưới của Điền thị, trực tiếp để lại cho nữ nhi duy nhất của bà.

Ngoài đồ cưới của Điền thị, ngoại tôn nữ duy nhất của Điền Gia xuất giá, Điền lão phu nhân lại sai người lấy hơn phân nửa vốn riêng của bà thêm trang cho A Bảo, cộng thêm bây giờ Lý Kế Nghiêu sai người đem về, đồ cưới của A Bảo

thật

sự

không

ít, hai vị phu nhân nhìn cũng phải hút khí.

Đối với chuyện phụ thân

không

thể về dự hôn lễ mình, A Bảo rất buồn, nhưng chỉ có thể chấp nhận. Rất nhanh, lễ cưới càng tới gần, A Bảo cũng

không

rảnh buồn phiền nữa, bắt đầu rơi vào trạng thái vô cùng lo lắng khác.

Trước hôn lễ mấy ngày, A Bảo

đã

hoàn thành huấn luyện, nên thoáng cái nàng rảnh rỗi hẳn, bèn tiến vào giai đoạn chờ gả. Nhưng A Bảo lại nghĩ,

không

bằng cứ bận rộn, ít nhất nàng

sẽ

không

nghĩ lung tung.

Đương nhiên, buổi tối trước hôn lễ,

hiện

tại Uy Viễn Hầu phu nhân với tư cách thay mẫu thân A Bảo, đích thân cầm

một

cái hộp tới giáo dục trước hôn nhân cho A Bảo.

A Bảo nhận hộp gấm Uy Viễn Hầu phu đem tới, nhìn vẻ mặt lúng túng của Uy Viễn Hầu phu nhân, thầm nghĩ, chỉ là xuân cung đồ thôi, ngay cả AV nàng cũng từng xem rồi, hiểu biết lý thuyết cũng phong phú, mặc dù

không

có kinh nghiệm thực tiễn, nhưng cũng biết chuyện này,

không

có gì xấu hổ hết.

Chờ Uy Viễn Hầu phu nhân lúng túng rời

đi, dưới ngọn nến A Bảo giở xuân cung đồ trong hộp gấm ra —— Sai rồi, với thời đại này, là Tị Hỏa Đồ, cảm thấy tranh này vẽ

thật

không

ra gì, nhân vật

khôngchuẩn, tư thế chỉ có siêu nhân mới bày ra,

thật

lòng cảm thấy giới hạn này con người

không

thể làm được.

A Bảo

không

biết, thường

thì

loại giáo dục trước hôn nhân này đều là mẫu thân dạy cho nữ nhi, Uy Viễn Hầu phu nhân

không

phải mẫu thân A Bảo, lại sợ tới lúc đó A Bảo xấu hổ, mình cũng

không

mở miệng được, chỉ có thể sai tâm phúc tìm những quyển Tị Hỏa đồ này tới cho A Bảo tham khảo, cũng coi như là đồ vật dưới đáy hòm. Bởi vì cho nữ hài xem, nên tất nhiên vẽ

không

rõ, so ra cũng

không

chuẩn. Có

một

số họa sĩ chuyên vẽ Tị Hỏa Đồ, là tuyệt bút màu sắc thần kỳ, vẽ vô cùng



ràng ướŧ áŧ, đặc biệt trong cung có giáo phường sản xuất Tị Hỏa Đồ, đó mới là chất lượng tuyệt vời, đáng tiếc A Bảo

khôngcó phúc xem.

Sau khi A Bảo lật hết, thả lại trong hộp gấm khóa lại, theo lời dặn của Uy Viễn Hầu phu nhân, bảo Nhạn Hồi đặt vào đáy hòm, coi như đồ vật bí mật, cùng mang theo.

******

Bên này A Bảo chê Tị Hỏa Đồ của thời đại này, bên kia Tấn vương vẻ mặt

không

đổi nhìn thái tử điện hạ cầm

một

hộp gấm chạm trổ hoa văn tinh xảo màu đỏ sậm.

Thái tử có chút lúng túng ho mấy tiếng,

nói: "Ngũ đệ,



biết ngươi...... mười tuổi mới tiếp xúc với thế giới này, có rất nhiều chuyện

không

hiểu, cho nên......"

"Hoàng huynh

nói

đi!" Tấn vương

nói

thẳng, cảm thấy

hắn

ấp a ấp úng như thế mình cũng khó chịu.

Thái tử có thể trải qua cuộc sống về đêm phong phú với thê thϊếp của mình, nhưng bảo

hắn

nói

chuyện này ra miệng, cũng

thật

làm khó người. Thời đại này chú trọng phong cách quân tử kín đáo,

không

có ai lại tuyên da^ʍ ở đầu môi. Nhưng thái tử lại cảm thấy, nếu đến lúc đó hoàng đệ nhà

hắn

cái gì cũng

không

biết, khiến Tấn vương phi tương lai bị thương

thì

làm sao giờ?

Do đó, thái tử đành sai người tìm Tị Hỏa Đồ độ nét cao của giáo phường trong cung chế tạo, để Tấn vương tham khảo, cũng coi như học tập hiểu biết

một

số việc đời. Các hoàng tử vừa đủ mười ba mười bốn tuổi, trong cung

sẽ

phái cung nữ dạy dỗ việc đời qua dạy bảo bọn

hắn, nhân tiện đoạt lần đầu tiên của các hoàng tử. Nhưng tình huống của Tấn vương hơi đặc biệt, mười tuổi

hắn

mới bắt đầu tiếp xúc với thế giới thực, lúc mười ba mười bốn tuổi, hiểu biết về thế giới vẫn ở giai đoạn trẻ con, nên lúc ấy

hắn

không

hề khách khí đá bay cung nữ dạy bảo dám xâm nhập địa bàn của

hắn

ra khỏi tẩm cung của

hắn, vì chuyện này hoàng hậu suýt khóc lên.

Nghĩ chuyện thê thảm năm ấy, và phản ứng quỷ dị của cả hoàng cung, thái tử xoa khóe miệng run rẩy, ngẫm lại về sau chuyện này vẫn nên tự mình

đi

giải quyết, nhất thời cảm thấy mình tuổi còn trẻ mà lại nuôi

một

nhi tử quá tuổi, chuyện gì cũng phải quyết định thay

hắn.

Nét mặt Tấn vương vẫn lạnh lẽo cứng rắn, nhận hộp gấm xong, cũng

không

vội mở ra.

Thái tử thấy mình nên rời

đi

rồi,

không

ngại phiền phức dặn dò: "Ngươi nhất định phải xem

thật

kĩ, biết chưa?"

Tấn vương gật đầu.

Rốt cuộc thái tử mang theo lo lắng rời

đi.
« Chương TrướcChương Tiếp »