Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Thê Không Dễ Làm

Chương 44

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Tiểu Bông

Kỹ năng dịu dàng ngoan ngoãn hoàn toàn

không

thành vấn đề, nàng luyện tập mười mấy năm, tuyệt đối có thể khiến người ta tìm

không

ra sơ hở, còn chủ động... đây





một

kỹ năng mới, A Bảo

đãquen thụ động, ở đây trừ chủ động

một

chút với phụ thân ra, cũng chưa chủ động với ai, nên kỹ nãng này cần tìm tòi thích ứng, thời gian quá ngắn, khiến nàng theo

không

kịp, vậy nên thi thoảng khó tránh thích ứng

không

hiệu quả.

Về phần vì sao tổng kết được phương châm làm việc của người này, A Bảo nghĩ: đây là thời phong kiến, nữ tử tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu. Nam nhân mà, trời sinh

đã

thích chiếm hữu, đều thích hiền thê lương mẫu,

không

nam nhân nào lại thích thê tử quá chính kiến, đối nghịch với mình. Vì vậy dịu dàng ngoan ngoãn là đúng, về phần chủ động, A Bảo cảm thấy

thật

đau khổ mà, vì nàng gả cho

một

vị vương gia

không

thích

nói

chuyện, ngươi

không

chủ động,

hắn

có thể im lặng trầm mặc ngồi đối diện ngươi cả ngày, dùng vẻ mặt lạnh lẽo vô tình nhìn ngươi, nhìn tới nỗi ngươi nghĩ mình làm gì có lỗi với

hắn,

thật

là đòi mạng. Ngôn ngữ là phương thức giao tiếp quan trọng nhất của con người. Người ta vốn phát minh ra ngôn ngữ, chính là để biểu đạt bản thân



hơn, truyền đạt ý tưởng của mình, ngồi

mộtchỗ với

một

nam nhân

không

thích

nói

chuyện, lại nghĩ mãi

không

ra

hắn

đang

nghĩ gì, đành phải chủ động thôi.

Vậy nên, lúc A Bảo nhìn thấy nam nhân này

đang

trưng

một

bộ mặt lãnh khốc vô tình, lập tức mở miệng: "Vương gia trở về bao lâu rồi?"

"Giờ thân."

A Bảo đáp

một

tiếng, lập tức bò dậy, lén lút xoa vòng eo bủn rủn vì ngủ, lại

không

ngờ có người tiếp tay, bàn tay lớn kia vừa mới nắm xuống, A Bảo trực tiếp nhảy dựng, trố mắt ngoác mồm nhìn nam nhân vẫn

không

biểu cảm trước mặt, lập tức thu lại vẻ mặt, dịu dàng

nói: "Đa tạ vương gia, hôm nay thϊếp hơi uể oải,

không

ngờ

đã

ngủ cả

một

buổi chiều, thân thể hơi mệt mỏi."

hắn

cau mày nhìn nàng xuống giường, nghiêm túc

nói, "Nếu thân thể

không

khỏe,

không

cần tiếp đón thái tử phi?"

"... Thái tử phi là trưởng bối, lễ

không

thể bỏ." A Bảo ngây ra, giải thích, "Mà

thật

ra cũng

không

đáng ngại." Lại thấy vị gia này vẫn trưng

một

bộ lãnh khốc vô tình, A Bảo suýt quỳ lạy

hắn, đó là thái tử phi, là lão bà của huynh ruột

hắn

- thái tử, dù sao cũng phải nể mặt chứ? Mặt mũi nàng còn chưa lớn tới nỗi chặn thái tử phi mang lòng tốt tới thăm ở ngoài cửa đâu.

Vì muốn

hắn

hiểu, sau khi nha hoàn hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục, A Bảo tự mình bưng nước ô mai Hoa ma ma làm cho

hắn, vì trong thời kỳ đặc biệt, A Bảo

không

dám ăn băng, chỉ đành bưng chén trà gừng mật ong chậm rãi uống, bên cạnh thái tử phi hôm nay tới cửa quan tâm hỏi han chuyện của bọn họ

một

lượt,

nói

tốt vài câu với thái tử phi, thuận tiện khen tiểu hoàng thái tôn đáng

yêu.

hắn

từ từ uống nước ô mai ướp lạnh, nước ô mai chua chua ngọt ngọn đánh tan cái nóng mùa hè, khiến mệt mỏi sau

một

ngày làm việc đều biến mất. Trước đây

hắn

không

hề thích uống thứ nước này, luôn cảm thấy có vị chua khó uống, có điều hình như nàng rất thích, cũng cùng nàng uống

một

chút, giờ mới biết, vị chua chua ngọt ngọt này, lại mang lại hương vị giống nàng.

A Bảo vừa

nói

vừa liếc nhìn vẻ mặt

hắn, phát

hiện

hắn

thu lại vẻ mặt lãnh khốc vô tình, đổi thành

mộtloại

không

cảm xúc, trong lòng

không

khỏi vô cùng quyết tâm.

Sắc trời tối dần, Tiêu Lệnh Thù vẫn ngồi bên cạnh, chuyện nhà

đã

ổn nên A Bảo lại lười biếng, trời lại oi bức, cũng

không

muốn ra ngoài tản bộ, mệt mỏi vùi

trên

giường

nhỏ. Thấy

hắn

rảnh rỗi ngồi cạnh nhắm mắt

không

biết

đang

suy nghĩ

âm

mưu quỷ kế gì, muốn mở miệng mà

không

biết

nói

gì, chỉ đành sờ mũi, sai Nhạn Thanh cầm kim chỉ tới, lấy chỉ màu thêu qua thêu lại.

Vốn là thêu

một

cái hà bao, lại nhìn

hắn

một

chút, lại lấy màu thạch

anh

và màu đỏ làm chủ, thêu hà bao. Thêu xong, cầm trong tay ngắm

một

chút, cảm thấy vô cùng tốt, màu sắc ổn trọng, cũng

khôngquá cứng nhắc, rất hợp với màu trầm

trên

y phục nam nhân.

Nghĩ xong, A Bảo ngẩng đầu nhìn

hắn, thấy

hắn

đang

yên lặng nhìn mình,

không

biết

đã

nhìn bao lâu, liền giật giật da mặt, cố nở

một

nụ cười,

nói: "Vương gia, hà bao này rất hợp với màu y phục của ngài, sáng mai ngài đổi lại được

không?"

Đây chính là A Bảo lấy lòng

một

cách trần trụi đó, mặc dù lúc chưa gả, nghe những lời đồn đãi về nam nhân này mà lòng thấp thỏm, nghĩ tới

hắn

liền đau thắt lưng, nhưng gả rồi, mới biết nam nhân này có chút khác với dự liệu, cũng muốn chung sống với

hắn

thật

tốt, làm tốt bổn phận vương phi. Cuộc sống mà,

không

phải tự mình trải qua sao? Nàng tuy

không

có bản lĩnh khác, nhưng biết thân biết phận, biết thức thời, hiểu



muốn sống tốt, cũng phải tự mình nỗ lực mới được.

Tiêu Lệnh Thù đảo mắt quanh hà bao

một

vòng, sau đó gật đầu.

Bên ngoài Hoa ma ma và Nhạn Hồi trông coi, ló đầu thấy hai người ngồi

trên

giường

nhỏ, bóng người bên ngọn đèn in

trên

giấy dán cửa sổ, bầu

không

khí ấm áp tốt đẹp,

không

khỏi mím môi cười, chân thành hy vọng hai vị chủ tử luôn tốt đẹp như thế, các nàng là hạ nhân, cuộc sống cũng

sẽ

trải qua dễ chịu hơn.

Có thể là đêm nay A Bảo lấy lòng đúng rồi, buổi tối lúc ngủ, dường như Tiêu Lệnh Thù dịu dàng hơn

một

chút, ít nhất

không

siết tay nàng mạnh như trước, phần eo được giải thoát, để nếm ngon ngọt, A Bảo quyết định, về sau nếu muốn thương lượng với

hắn

chuyện gì, trước tiên phải hối lộ

đã.

Bất quá tâm tình tốt đẹp chỉ duy trì tới lúc

hắn

mở miệng thôi.

"Giải Thần Y

nói, phải chảy máu chừng ba đến bảy ngày, nàng

thật

không

đau ư?"

"..."

Nhưng vẻ mặt

hắn

lại thành

thật, A Bảo miễn cưỡng nhịn xuống kích động muốn bạo phát, cố nặn ra

một

nụ cười

nói: "Vương gia quá lo lắng, thϊếp

không

đau."

Tiêu Lệnh Thù nghĩ nghĩ, lại ôm nàng vào trong ngực, vỗ lưng nàng, ý là an ủi?

A Bảo tiếp tục 囧.

Như thế qua mấy ngày, rốt cuộc A Bảo cũng hoạt bát vui vẻ, Tiêu Lệnh Thù ôm nàng, để nàng ngồi

trêncánh tay

hắn,

không

dấu vết mà ngửi

trên

người nàng, mùi máu tươi

đã

biến mất.

A Bảo hơi khó hiểu, hai tay vịn bờ vai

hắn, cúi đầu nhìn

hắn. Dĩ nhiên nhìn

không

ra điều gì, bởi vì Tiêu Lệnh Thù nhanh chóng buông nàng xuống, sau đó mang theo tùy tùng xuất môn.

Sau khi Tiêu Lệnh Thù

đi

ra ngoài, Lưu quản gia bưng khuôn mặt phật Di Lặc lại tới,

nói

với A Bảo hôm nay đưa mấy đứa trẻ

đã

được dạy tốt tới cho nàng chọn.

Lưu quản gia béo trắng như

một

cái bánh bao thịt,

đi

tới thiên sảnh đầu

đã

đầy mồ hôi. A Bảo nhìn cũng cảm thấy nóng lên, vội bảo Lưu quản gia ngồi xuống, lại sai người bưng

một

chén ô mai ướp lạnh cho ông giải khát, tự nhiên lại khiến lưu quản gia

một

hồi cảm kích, nịnh hót khiến A Bảo đỏ mặt.

Lưu quản gia hai ba ngụm

đã

uống xong nước ô mai, cung kính đặt bát

trên

bàn trà bên cạnh, mới sai người gọi mấy đứa trẻ vào.

Lưu quản gia tìm người mấy đứa trẻ từ

một

phụ nhân trung niên phúc hậu, phu gia họ Trần, gọi là Trần bà tử, chuyên làm việc cho thế gia quý tộc kinh thành, rất có uy tín, người bà mang tới đều có lai lịch trong sạch, lại được dạy dỗ tốt, ai cũng muốn chọn người từ tay bà.

Trần bà tử cũng

không

câu nệ, thoải mái hành lễ với A Bảo xong, cười ha hả

nói: "Thường nghe người ta

nói

Tấn vương phi là

một

quý nhân phúc khí đầy mình, hôm nay vừa thấy,

thật

khiến bà già này mở rộng tầm mắt..." Đơn giản lấy lòng xong, liền dẫn người vào cho A Bảo chọn.

Hôm nay Trần bà tử mang tới ba mươi người, trong đó mười lăm nam mười lăm nữ, độ tuổi thiếu niên. Những người này đều do Trần bà tử sàng lọc tuyển chọn, sau đó Lưu quản gia lại sàng lọc

một

lần nữa, bộ dáng đoan chính, thậm chí còn có từ thanh tú tới mỹ lệ, chỉ chờ chủ nhân chọn lựa.

A Bảo đảo mắt nhìn qua, những hà tử này tuy

đã

được dạy dỗ nhưng lần đầu đối mặt với quý nhân hoàng thất tôn quý như vậỵ,

không

khỏi hơi lộ vẻ lo lắng sợ hãi.

A Bảo

không

rành việc chọn người, chẳng qua nàng tới tham gia náo nhiệt thôi, phương diện nhìn người này phải để Hoa ma ma và nương tử của Hứa quản

sự

làm, dĩ nhiên Hoa ma ma xem A Bảo như Thiên lôi sai đâu đánh đó, tuy đưa ra ý kiến, nhưng vẫn theo ý A Bảo mà làm, cũng hết sức nghĩ cho A Bảo, những hài tử quá xinh đẹp, ánh mắt

không

an phận, thân thể phong lưu quyến rũ, đều bị bà loại ra ngoài.

Hứa ma ma

thì

công bằng hơn

một

chút, loại

một

ít, chọn ra hai mươi người dáng vẻ

không

đồng nhất, thoạt nhìn vô cùng đoan chính lanh lợi.

Hai người chọn xong, A Bảo cũng

không

có ý kiến gì, hai người chọn được mười lăm người, chín nam sáu nữ, còn năm người còn lại, cũng có mấy người là do dung mạo xinh đẹp bị Hoa ma ma loại. A Bảo lại chọn ra bốn người dung mạo thanh tú, lần tuyển người này liền xong.

Thưởng cho Trần bà tử

một

phong bì đỏ thẫm, lại sai Nhạn Thanh dẫn bà rời

đi, A Bảo chọn bốn nha hoàn tới chính viện hầu hạ, rồi để Hứa ma ma dẫn bọn họ xuống sắp xếp, đảo qua danh sách sai vặt và nha hoàn vừa mua,

nói

với Lưu quản gia: "Quản gia, những người này ngươi cứ xem rôi an bài, nơi nào thiếu người

thì

xếp vào. Ừ, trước tiên chọn mấy người tới Bán Hạ các, để Giải Thần Y chọn mấy nha hoàn hầu hạ, chờ Giải Thần Y ban tên xong, lại làm lại danh sách." Suy nghĩ

một

lát còn gì chưa dặn dò, tiếp tục phân phó xuống.

Lưu quản gia đáp lời, chờ A Bảo phân phó xong, cũng

đã

đi

ra.

một

lát, Hứa ma ma dẫn theo bốn nha hoàn tới chính viện,

nói

với A Bảo rằng Giải Thần Y chọn hai nam

một

nữ ở lại Bán Hạ các, cũng ban tên Hoàng Liên, Hoàng Kỳ, Hoàng Sâm.

Nghe đều là tên thảo dược, hoa mẹ cùng mấy tỷ muội họ Nhạn cũng

không

nén được cười.

Tuy đều lấy thảo dược đặt tên, nhưng A Bảo cảm thấy vậy cũng đỡ phải suy nghĩ, nên cũng học theo cách của Giải Thần Y, lúc ban tên cho bốn nha hoàn nàng chọn, A Bảo cũng lấy tên thảo dược để gọi, lần lượt là: Bạch Vi, Bạch Tiền, Bạch Thảo, Bạch Chỉ.

Bạch Vi, Bạch Tiền dáng dấp thanh tú, A Bảo hỏi gì đều cung kính trả lời. Bạch Chỉ tương đối xinh đẹp thanh tú, thoạt nhìn lanh lợi giỏi giang, mà Bạch Thảo lại xinh đẹp nhất trong nhóm nha hoàn, dáng dấp phong nhã, nhìn qua

thật

không

tầm thường, chẳng qua nàng luôn cúi đầu, như con thỏ hoảng sợ, lá gan tựa hồ

không

lớn.

Lâu ngày mới



lòng người, lúc này còn chưa biết tính tình các nàng thế nào, còn chờ quan sát. A Bảo

nói

mấy câu, liền để các nàng lui xuống.

Mấy nha hoàn rời

đi, Hoa ma ma vẻ mặt

không

tán thành nhìn A Bảo, thở dài: "Vương Phi sao lại chọn mấy người này tới chính viện hầu hạ? Bạch Vi còn đỡ, Bạch Chỉ nhìn qua cũng có chính kiến, đừng sinh ra tâm tư

không

nên có mới tốt, mà Bạch Thảo này lại quá đẹp rồi, nam nhân nhìn thấy cũng dễ nổi lên dị tâm."

A Bảo cười

nói: "Ma ma chẳng lẽ

không

chú ý tới Hứa ma ma cố ý đem Bạch Chỉ, Bạch Thảo lên trước cho ta chọn sao? Nếu

không

lại khiến bà cảm thấy ta ghen tị,

không

cho nha hoàn có tư sắc hầu hạ."

Nhạn Hồi chen miệng

nói: "Nghe

nói

Hứa ma ma là do thái tử điện hạ an bài đến viện vương gia đó, là người vương gia tin tưởng."

A Bảo mỉm cười, "Đúng là ý này."

"Thái tử điện hạ

không

phải đối vương gia chúng ta tốt quá sao?" Nhạn Thanh kinh ngạc

nói.

A Bảo cúi đầu uống trà, chính là tốt, mới muốn cẩn thận an bài cho Tấn Vương,

không

thể ủy khuất

hắn.

nói

cho cùng, nha hoàn hầu hạ chính viện, nhưng chính là nha hoàn thông phòng dự bị. Bởi vì khoảng cách giữa các nàng với nam chủ nhân là gần nhất, nếu

hắn

đột nhiên nổi hứng, thu các nàng vào phòng là chuyện rất bình thường. Trượng phu của Hứa ma ma là Hứa Xương, cả nhà bọn họ là thái tử tự mình an bài tới đây quản lý nội viện cho Tấn vương, đối với Tấn vương trung thành khỏi phải

nói, nhưng bọn

hắn

trung thành với Tấn vương, còn với vương phi mới nhậm chức là nàng

thì

không

liên quan. Đương nhiên, Hứa ma ma cũng là người thông minh, vô cùng tôn trọng tân vương phi là A Bảo đây,

không

có mảy may sai lầm, nhưng bọn họ vẫn có ý đồ riêng.

Tuy hiểu



khúc mắc trong đó, nhưng Hoa ma ma vẫn

không

tán thành, ngoại trừ bốn tỷ muội họ Nhạn, bà vô cùng đề phòng Bạch Chỉ và Bạch Thảo, rất ít khi sai các nàng tới trong phòng hầu hạ, cơ hội để các nàng gặp Tiêu Lệnh Thù cũng cực

nhỏ. Có điều, A Bảo thấy Hoa ma ma lo lắng dư thừa, vì nam nhân kia

thật

không

để mắt tới mấy nha hoàn kia, ngay cả mấy tỷ muội họ Nhạn còn

không

nhận

rõ.

Những điều này là phát

hiện

của A Bảo sau này, còn

hiện

tại, trong lòng A Bảo, Tấn vương vẫn

một

nam nhân cao thâm khó dò, thâm trầm đáng sợ, khó tiếp cận.

Chọn người xong, A Bảo lại triệu kiến các quản

sự

quản lý sản nghiệp Tấn vương phủ gặp tân chủ nhân, phát phong bao, lại động viên

một

phen. Sản nghiệp Tấn vương phủ

không

lớn, A Bảo xem

một

lát

đãxong, các quản

sự

liền giải thích những chỗ khó hiểu, liền để bọn họ lui xuống, tiếp đó nàng bắt đầu sắp xếp đồ cưới của mình.

Nghiêm túc xem xét, A Bảo vô cùng kiêu ngạo phát

hiện, gia tài của nàng còn nhiều hơn của trượng phu, lập tức kiêu ngạo

một

hồi, loại tâm tình của A Bảo chính là tâm tình của phụ nữ

hiện

đại, cơ sở kinh tế quyết định giai cấp xã hội, làm thê tử có tài sản lớn hơn trượng phu, trong nhà mới có quyền lên tiếng.

Đương nhiên, sau khi Tiêu Lệnh Thù trở về, liếc nàng

một

cái, loại tâm lý kiêu ngoại này của A Bảo liền tan thành mây khói,

không

sót lại chút dấu vết nào.

Đồ cưới có nhiều hơn chăng nữa, nàng cũng phải xuất giá tòng phu,

không

phải sao?

thật

là xấu hổ!

Hôm nay Tiêu Lệnh Thù về hơi muộn, A Bảo vô cùng ân cần hầu hạ

hắn

thay y phục rửa mặt, Tiêu Lệnh Thù đổi

một

thân trường bào rộng rãi, ngồi ở

trên

giường nhắm mắt mặc cho A Bảo vắt khăn ướt lau mặt lau cổ cho

hắn, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Lúc này, Bạch Chỉ tiến vào, cung kính hành lễ: "Vương gia, vương phi, bữa tối

đã

chuẩn bị xong."

A Bảo lên tiếng, đưa khăn mặt cho Nhạn Hồi, búi lại tóc,

đi

dùng bữa với Tiêu Lệnh Thù.

Vừa ngồi xuống, từng món ăn được trình lên, trước mặt A Bảo là

một

chén canh bổ huyết dưỡng khí, đặc biệt để nàng bồi bổ lại lượng máu

đã

mất mấy ngày đó. A Bảo khóe miệng co giật

một

lát, cũng

không

cự tuyệt.

Hôm nay người chia thức ăn là Bạch Thảo và Nhạn Hồi, A Bảo

đang

uống canh, đột nhiên nghe ầm

mộttiếng, ngẩng đầu liền thấy chiếc đũa bạc trong tay Bạch Thảo rơi xuống đất, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy kinh hãi, sau đó bịch

một

tiếng quỳ xuống,

không

ngừng run rẩy, ngay cả cầu xin tha thứ cũng

không

dám.

"Cút!" Tiêu Lệnh Thù lạnh lùng quát.

Hứa ma ma vội nháy mắt, để hai bà vυ" già nhanh chóng kéo Bạch Thảo

đang

quỳ

trên

sàn ra ngòai.

A Bảo nghi ngờ nhíu mày, để Nhạn Hồi lui xuống, tự mình chia thức ăn, quả nhiên khiến khuôn mặt

âmu của

hắn

hòa hoãn mấy phần.

Yên tĩnh dùng bữa tối xong, Tiêu Lệnh Thù

đi

Bán Hạ các, nhân cơ hội đó A Bảo kéo Nhạn Hồi tới hỏi chuyện lúc nãy.

Nhạn Hồi thở dài,

nói: "Hôm nay xem biểu

hiện

của Bạch Thảo, có lẽ cũng biết an phận, chẳng qua lá gan lại đặc biệt

nhỏ, sợ vương gia tới nỗi cầm đũa cũng

không

vững."

nói

xong, mắt lộ vẻ trào phúng, Hứa ma ma an bài nàng ta chia thức ăn cho chủ nhân, chính là muốn cho Bạch Thảo biểu

hiện

trước mặt vương gia, lần này

thì

tốt rồi, vương gia còn chưa nhìn



dáng dấp nàng là dạng gì,

đã

sợ tới mức quỳ xuống đất

không

dậy nổi.

A Bảo im lặng, nàng cảm thấy Tiêu Lệnh Thù

thật

có bản lĩnh dọa người, lúc trước nàng cũng bị dọa tới mức vừa nhắc tới

hắn

eo liền đau.

"Xem ra là sợ hãi, nghỉ

một

lát rồi sai người đưa

một

chén canh an thần cho nàng ấy

đi." vẻ mặt A Bảo vô cùng thương xót.

Nhạn Hồi lập tức đáp lời.

Chứng kiến biểu

hiện

của Bạch Thảo trong bữa tối, mỗi người đều phản ứng

không

giống nhau, Hứa ma ma hối hận muốn chết, đồng thời cũng quyết định về sau để Bạch Thảo ít xuất

hiện

trước mặt vương gia thôi. Mà Hoa ma ma lại vô cùng cao hứng, còn ăn nhiều hơn

một

chén cơm. Mặt khác mấy tỷ muội họ Nhạn có chút đồng tình, cũng

không

hiểu sao Bạch Thảo dung mạo xuất sắc thế, sao lại sinh ra tính tình nhát gan như vậy.

Bạch Chỉ ở cùng phòng với Bạch Thảo, thấy Bạch Thảo núp trong chăn run rẩy, vỗ vỗ lưng nàng,

khôngnhịn được

nói: "Vương gia

thật

tuấn tú, tuy hơi đáng sợ, nhưng cũng

không

giống bộ dáng gϊếŧ người như ngóe trong lời đồn, chỉ cần chúng ta làm tốt bổn phận,

thì

có gì đáng sợ chứ?"

Lúc nàng

đang

khuyên nhủ, Bạch Thảo nghiêm mặt từ trong chăn nhô đầu ra, trời nóng nực, lúc này

đãmột

thân mồ hôi, khuôn mặt

nhỏ

nhắn xinh đẹp kia

thật

khiến người thương tiếc.

"Ta, ta sợ lắm..." Bạch Thảo đáng thương nói, rũ cặp mi dày che lại cặp mắt tròn to.

Bạch Chỉ vỗ vỗ đầu nàng, khinh thường

nói: "Chúng ta vào được vương phủ

đã

là phúc phận trời ban, nếu bị khiển trách đuổi khỏi phủ, sau này còn đường sống sao? Vậy nên ngươi đừng mắc lỗi nữa, vương phi có vẻ là người bao dung rộng lượng, chỉ cần ngươi

không

phạm sai lầm nữa, chắc chắn vương phi

sẽkhông

tùy tiện phạt ngươi, còn sợ gì chứ?"

Môi Bạch Thảo run lên, cuối cùng

không

nói

gì nữa.

Lúc này, bên ngoài vang lên

một

giọng

nói, Bạch Chỉ biết là đại nha hoàn Nhạn Hồi bên cạnh vương phi, vội vàng đứng dậy nghênh đón.

Nhạn Hồi cười dịu dàng

đi

vào, quét mắt đem hết thảy thu vào mắt, bưng canh an thần qua,

nói

với Bạch Thảo ở

trên

giường "Hôm nay mặc dù ngươi hành vi

không

ổn, nhưng cũng vì sợ hãi, đây là canh an thần vương phi thưởng cho ngươi, sắp nguội rồi, vừa lúc có thể uống rồi."

Bạch Thảo giật mình, kế tiếp cảm động

nói: "Vương phi đối với nô tỳ

thật

tốt, nô tỳ đa tạ vương phi..."

Nhạn Hồi cười cười, đợi nàng uống xong, lại trấn an

một

phen, mới thong thả rời

đi.

******

Bóng đêm nặng nề, côn trùng mùa hạ trong bụi kêu vang, quấy nhiễu mộng đẹp.

Lúc người người

đang

tiến vào mộng đẹp, A Bảo lại

đang

cực khổ bị người lôi kéo vận động,

thật

khổ

không

thể tả, rốt cuộc

thật

không

chịu nổi, trực tiếp nhấc chân chặn lại l*иg ngực của

hắn.

trên

bàn ánh đèn mờ tối, mờ mờ mịt mịt lọt vào rèm lụa mỏng xanh biếc, khiến người có thể nhìn

rõràng hình bóng.

"Vương gia, túng dục hại thân." Nàng lấy hết dũng khí

nói.

Nam nhân bắt lấy chân của nàng kéo xuống, tiến vào

một

cái

thật

sâu, khiến

âm

thành nàng nghẹn trong cổ họng.

A Bảo đưa tay nắm chặt chăn đệm, xuất ra đòn sát thủ, "Hoa, Hoa ma ma

nói, chảy máu mấy ngày... Phải bồi bổ

thật

tốt,

không

được mệt nhọc quá độ."

Lần này,

hắn

có phản ứng, ngừng lại.

A Bảo

nhẹ

nhàng thở ra, chợt nghe

hắn

nói: "Ừ, ngày mai ăn lại nhiều

một

chút."

"..."

A Bảo phát điên, ăn cái lông á, ngày mai nàng muốn

đi

Thái Phó phủ thăm ngoại tổ mẫu a a a!!

khôngthể quá mệt nhọc a a a!

Chỉ là nam nhân

thật

không

thể nhịn được, lúc trước

đã

nhẫn nhịn bảy ngày, thấy

hắn

ngoan ngoãn

không

có ý đồ xấu, nội tâm A Bảo

thật

hài lòng,

thật

không

ngờ

hắn

đều tích lũy lại.

Cuối cùng A Bảo tự xưng khỏe mạnh cũng hôn mê bất tỉnh, ngất

đi, thầm nghĩ, nam nhân thể lực quá tốt thât là CMN

một

cái tội lớn.

Tiêu Lệnh Thù dừng lại động tác, lật nàng lại, gò má dán vào khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi của nàng, phát

hiện

chẳng qua nàng hôn mê mà thôi. Nghĩ nghĩ, cũng

không

làm tiếp, mà im lặng chờ đợi, chờ hỏa khí của mình tản

đi

gần hết, mới rời khỏi nàng,

đi

lấy khăn mặt vắt khô lau người cho nàng, lại qua loa thu dọn cho mình, mới ôm nàng

đi

ngủ.

Sau đó bị người ngủ say to gan lớn mật đạp

một

cước.

"Nóng..."

Nghe được

âm

thanh mơ hồ của nàng, Tiêu Lệnh Thù lại đứng dậy, choàng bộ y phục

đi

ra ngoài,

không

nhìn tới ánh mắt kinh nghi của nha hoàn gác đêm bị đánh thức, trực tiếp tới nhĩ phòng, ở trong thùng nước lạnh cọ rửa

một

hồi, sau đó mang theo

một

thân khí lạnh trở về phòng, nằm xuống,

khôngcần

hắn

động tay, người sợ nóng kia liền tự động lăn vào ngực

hắn, cái trán dán cổ

hắn, cả người dán vào da thịt lành lạnh của

hắn, hạnh phúc ngủ tiếp.
« Chương TrướcChương Tiếp »