Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Thê Không Dễ Làm

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vì đường muội

đang

u sầu chuyện chung thân đại

sự

của mình, nên A Bảo cũng chẳng có tâm tư cho những chuyện này, sau khi nàng trở lại kinh thành cũng

không

rảnh rỗi, nghỉ ngơi

một

ngày, bắt đầu bận rộn, qua mấy ngày, liền

đi

bái kiến ngoại tổ mẫu gia.

Chuyện A Bảo hồi kinh, ngoại tổ mẫu cũng nhận được tin, A Bảo liền tự mình viết thϊếp mời trước

mộtngày, A Bảo vốn là

không

nghĩ tới, ngược lại chuyện nàng đến viếng thăm ngoại tổ chuyện ngoài ý muốn.

Nhà ngoại của nàng vốn là thư hương thế gia, hai vị cữu cữu của nàng,

một

hiện

nay là thái phó của thái tử, còn

một

vị

thì

nhậm chức bên ngoài, cộng thêm thanh danh tốt mấy trăm năm của Điền gia lưu lại, Điền gia bối cảnh

thật

sự

là vững chăc. Chi là mấy năm gần đây, Điền gia là thư hương thế gia sa sút, gia thế ở kinh thành như thế này so với các thế gia khác,

thật

không

có thể với tới.

Điền gia xưa nay nề nếp gia quy nghiêm cẩn, chỉ là

không

biết theo mấy đời, dường như bị nguyền rủa, con nối dõi bất phong, mấy đời nhất mạch đơn truyền, cứ như vậy truyền mấy đời, cũng vì nhân tài thiếu hụt, Điền gia xuất

hiện

khuynh đồi chi tướng.

thật

vất vả đến khi ngoại tổ mẫu A Bảo vào cửa, Điền gia rốt cuộc cũng

đã

đưa vào cửa

một

vị nữ tử tốt, ba năm ôm hai nhi tử, năm thứ năm sinh hạ mẫu thân A Bảo, điều này làm cho Điền gia thiếu chút nữa là phát điên điên rồi.

Điền gia

không

có thứ xuất (con riêng), hai nam

một

nữ đều là

một

mẹ đồng bào, cảm tình thập phần tốt, nhị vị công tử rất có phấn đấu,

không

bao lâu liền có tài danh, đưa tình hình Điền gia chuyển biến tốt hơn. Điền gia tiểu nữ nhi đó là mẫu thân A Bảo, hai ca ca đối muội muội duy nhất của mình muôn phần thương

yêu, Điền gia mặc dù sa sút, nhưng vì hai nhi tử nỗ lực phấn đấu, gia thế nền tảng tốt, khi mẫu thân A Bảo dần trưởng thành, có vài gia đình nhắm đến Điền gia, xét ra, nếu là nhị vị công tử Điền gia có tiền đồ,

thì

cũng nên dạm ngỏ nữ nhi nhà họ về.

Điền gia mắt thấy nữ nhi dần dần lớn lên, trong lòng cũng là tính toán nên vì nữ nhi chọn

một

hôn nhân nơi gia đình

thật

tốt. Đối với nữ nhi duy nhất, cũng

không

cần dùng nàng đến thông gia hoặc mang đến lợi ích, Điền gia lựa chọn rất nhiều, chủ yếu chính là

không

muốn hiền tế tương lai làm đau lòng bảo bối nhà họ

Năm ấy, khi Điền tiểu thư đến tuổi cập kê, Uy Viễn hầu phủ nhờ mối mai đến ngỏ lời cho tứ công tử Lý Kế Nghiêu. Uy Viễn hầu phủ so với các thế gia khác trong kinh mặc dù có chút sa sút, nhưng nề nếp gia đình lại là

không

tệ, lão phu nhân xuất thân danh môn thế gia, được mẫu thân như thế giáo dục, hẳn là cũngkhông

tệ, cộng thêm Uy Viễn hầu phủ tứ thiếu gia Lý Kế Nghiêu lại là con vợ cả, hơn nữa lớn như vậy cũng

không

có truyền ra tin đồn

không

tốt nào cả, làm cho người ta kính phục chính là,

hắn

cũng

khôngbởi vì xuất thân cao quý mà kiềm chế thân phận, tùy gia tộc an bài, chính mình còn nỗ lực đọc sách vừa mới thi cái nhị giáp tiến sĩ, đây chính là con cháu thế gia cũng sánh ngang cùng quý tộc, rất nhiều vị phu nhân rất muốn chọn làm hiền tế!

Chỉ là, khi đó hai công tử Điền gia chưa làm quan lớn, cũng

không

phải là đối tượng thông gia với hầu phủ, Uy Viễn hầu phủ sao có thể đột nhiên lại đến Điền gia cầu thân như vậy? Điền gia do dự mãi, nhìn Lý Kế Nghiêu phấn đấu tiến tới lại lễ nghĩa, cuối cùng vẫn là chấp nhận việc hôn nhân này.

Nhưng mà, sau khi chấp nhận hôn

sự

này, mới biết vì sao Uy Viễn hầu phủ lại tới cầu hôn, nguyên nhân là do vị tứ công tử kia, việc hôn nhân là chính

hắn

tự mình cầu. Nguyên lai là

một

lần trong cung tổ chức yến hội, Lý Kế Nghiêu

không

cẩn thận nhìn trúng Điền tiểu thư nọ, nhất kiến chung tình, trở về lập tức năn nỉ mẫu thân

đi

cầu hôn làm cho bảo bối của họ cứ như vậy bị mang

đi.

Khi biết này tin tức, hai vị huynh trưởng Điền gia chỉ có

một

ý nghĩ: Trẻ con! Trong cung yến hội mặc dù gọi là thân cận, nhưng cũng

không

muốn ngươi tùy tiện ngắm loạn muội muội nhà người khác a? Kỳ thực Lý Kế Nghiêu đầu của ngươi đọc sách đọc đến ngốc

đi

sao?

Kỳ thực Lý Kế Nghiêu cũng

không

phải là đọc sách đọc đến ngốc, mà là

hắn

gặp mối tình đầu, hơn nữa muốn đánh vỡ lời nguyền "Mối tình đầu đều là

không

có kết quả tốt", cộng thêm

hắn

lại là đích tử

nhỏnhất của lão phu nhân Uy Viễn hầu, từ

nhỏ

chính là lớn lên bằng tình thương của mẫu thân cùng hai bào huynh, bất tri bất giác nuôi dưỡng thành

một

đứa trẻ bất nam bất nữ.

Mặc dù hoài nghi Lý Kế Nghiêu đầu đọc sách đọc đến ngốc, thế nhưng hôn nhân

đã

định, cũng

không

có cách nào, qua năm, Điền tiểu thư vẫn xuất giá.

Sau khi Điền thị gả đến Uy Viễn hầu phủ, Lý Kế Nghiêu cùng Điền thị trãi qua đoạn thời gian phu thê ân ái, đáng tiếc ngày vui

thật

ngắn ngủi, Điền thị sau khi sinh hạ lần đầu tiên liền bệnh mãi

không

dứt, nữ nhi vừa qua tháng liền tạ thế, để lại trượng phu ôm nữ nhi vừa tròn tháng đau khổ khôn nguôi.

Hai vị huynh trưởng biết được muội muội qua đời, cũng thập phần bi thống, nhưng là khó thông cảm chuyện này như vậy, dù sao nữ nhân sinh nở giống như

đi

quỷ môn quan

một

lần, có rất nhiều trường hợp như vậy. Điền gia sau cơn đau buồn, bắt đầu lo lắng, Lý Kế Nghiêu còn chưa tới hai mươi, lúc ấy là độ tuổi trẻ trung nhất của nam nhân, lúc này thê tử mất

đi, lại

không

có nhi tử, tuyệt đối muốn lại tục huyền, đến lúc đó kế mẫu vào cửa, nhi nữ của thê tử

đã

mất phải làm sao? Tục ngữ

nói

có kế mẫu ắt có kế phụ, vong thê để lại là khuê nữ, đây

không

phải là kế mẫu

sẽ

dùng hêt tất cẩ thủ đoạn để diệt trừ tận gốc tai họa sao?

Ngay lúc Điền gia rất lo lắng cho nữ nhi muội muội lưu lại, bọn họ vừa qua tuổi cập kê nhưng cũng chưa hẳn

đã

trưởng thành, muội phu (em rể) lại dùng hành động

nói

cho bọn họ biết

hắn

đối với mối tình đầu rất cố chấp cố chấp, phát huy hết tất cả tính cách hung hãn của mình, ôm nữ nhi thề,

hắn

kiếp này

khôngbao giờ tục huyền, Điền thị chính là thê tử duy nhất của

hắn, A Bảo là nữ nhi duy nhất!

Lúc đó nghe thấy

hắn

ở trước bài vị của Điền thị mà phát thệ, Uy Viễn Hầu lão phu nhânlập tức bất tỉnh, những người còn lại dùng ánh mắt nhìn

hắn

như nhìn

một

tên ngốc. Cho tới bây giờ chỉ nghe

nói

là nữ nhân vì trượng phu qua đời mà thủ tiết, cũng chưa nghe qua nam nhân thủ tiết vì thê tử, đây là

hắn

muốn gây chuyện sao?

Sau đó, Lý Kế Nghiêu xác thực dùng hành động biểu đạt quyết tâm của

hắn,

một

năm sau đó,

hắn

liền bỏ ngoài tai tất cả

sự

phản đối trực tiếp chạy

đi

tòng quân, đem lời lão phu nhân nhắc

đi

nhắc lại với

hắn

nên tục tìm

một

nữ nhân mà tục huyền lại phía sau, hơn nữa đáp lại lời lão phu nhân, là nếu lại ép buộc

hắn, cả đời này

sẽ

ở mãi biên ải

không

quay về. Mặc dù nhi tử là

một

đứa tính tình quái khí lại thêm phần bất hiếu, nhưng lão phu nhân quả

thật

không

dám ép buộc

hắn, thậm chí chỉ hi vọng

hắn

sẽ

suy nghĩ lại cẩn thận,

sẽ

không

chịu nỗi hoàn cảnh khốc liệt nơi biên ải mà quay về.

Mà lần ra

đi

này của Lý Kế Nghiêu, đó là mười sáu năm,

thật

làm cho người ta muốn ngất

đi

mà,

hắn

có tiềm chất tướng quân,

không

có dựa vào gia tộc, dựa vào quan hệ, chính mình vươn đến vị trí bây giờ, cũng tiện thể trùng chấn phủ Uy Viễn hầu.

Mười sáu năm, Dương Quá và Tiểu Long Nữ đều gặp lại, thế nhưng Lý Kế Nghiêu vẫn là

một

đứa trẻ mạnh mẽ, tiếp tục ngây ngốc

không

trở về kinh, mẫu thân

hắn

liên tục đưa nữ nhân đến làm thị thϊếp thong phòng hầu hạ

hắn, nhưng lại bị

hắn

trực tiếp đá bay trở về,

hắn

vì vong thê mà thủ thân, nào có để ý tới tới mấy người quái quỷ đó? Sau đó xoay người tiếp tục ở biên cảnh tung tăng.

Lão phu nhân tức giận đến gần chết, những năm gần đây

không

biết ở sau lưng mắng bao nhiêu câu nghiệp chướng, mắng qua nắng lại muốn

hắn

vì người thân mà lo lắng. Trái lại là nông dân, nhìn thấy muội phu có thể làm đến độ này, trái lại có chút vô lo, cũng hết sức kính trọng muội phu này, đối với chất nữ mẫu thân mất

đi

cha

không

bên cạnh vô cùng thương tiếc.

Đại cữu Điền Văn Nho sau khi biết cháu

gái

trở về, liền bảo thê tử chuẩn bị, ông cũng nhận được thư tín của muội phu (em rể), trong thư có ý nhờ ông để mắt đến chuyện chung thân đại

sự

của chất nữ. Đương nhiên, dù cho

không

có Lý Kế Nghiêu nhờ vả,

thì

chuyện đại

sự

của chất nữ duy nhất này ông cũng sắp xếp thỏa đáng.

A Bảo xuống xe trước cổng nông trang, ống tay áo bay bay, theo

sự

hướng dẫn của

một

lão ma ma

đi

vào trong viện.

Hôm nay A Bảo đến, đại cữu cữu Điền Văn Nho hôm nay trùng hợp là hưu mộc nên ở nhà, nhìn thấy A Bảo đương nhiên là kích động vạn phần, nhìn chất nữ

đã

trưởng thành,khuôn mặt cùng muội muội bảy phần giống nhau, Điền Văn Nho đột nhiên hiểu ra Lý Kế Nghiêu vẫn chưa tái giá, vẫn có nữ nhi của mình giống với thê tử quá cố bên cạnh nhắc nhở tình cảm sâu nặng giữa

hắn

và thê tử,

không

phải làm

hắn

thời khắc nhớ kỹ lời thề, nên

không

còn tâm tư nghĩ đến chuyện tái giá?

A Bảo hành lễ cùng đại cữu cữu và đại cữu mẫu, lại cùng chào hỏi nhị biểu ca Điền Vũ Nam và tiểu biểu muội Điền Vũ Thi. Về phần đại biểu ca Điền Vũ Cầu, A Bảo biết

hắn

lúc này cũng

đã

nhậm chức bên ngoài, đại biểu tẩu và hai cháu đều

đi

theo, chỉ là

không

thấy ngoại tổ mẫu,

không

khỏi có chút kỳ quái hỏi: "Sao

không

thấy ngoại tổ mẫu đâu?"

"Ngoại tổ mẫu con

đã

về Giang Lăng tham gia hôn

sự

của biểu cữu Công Tôn Tử rồi." Đại cữu mẫu đáp: "Bà bà con

nói

một

đời ở kinh thành chán chê rồi, trùng hợp lão gia có hỉ

sự, liền

đi

dự."

A Bảo cười

nói: "Đúng là hỉ

sự. Chỉ tiếc

hiện

tại

không

thấy được ngoại tổ mẫu, trong lòng thập phần nhớ rất nhớ bà bà."

"Chớ vội, qua hai tháng nữa bà bà

sẽ

trở về."

A Bảo trong lòng đúng là thất vọng, cảm giác ngoại tổ mẫu

không

có ở đây, cữu cữu trái lại làm cho nàng có chút

không

được tự nhiên, đặc biệt biểu muội Điền Vũ Thi cặp mắt tựa như kiếm nhìn nàng,

khôngnghĩ tới mới mà năm mà

đã

như vậy.

nói

đến nàng và biểu muội

không

có thù hận gì, muốn

nói

có cừu oán đó là ngoại tổ mẫu thương nàng so nhiều hơn so với tôn nữ của mình. Đại cữu cữu Điền Văn Nho hai nam

một

nữ, tiểu cữu cữu Điền Văn Bânmột

nam hai nữ, trong đó Điền Vũ Thi là biểu muội

nhỏ

nhất, năm nay vừa tuổi cập kê, hai vị biểu muội khác

đã

lập gia đình, tuổi của hai nàng này cũng khá lớn, sớm

đã

hiểu rỏ

sự

thiên vị của Tổ mẫu dành cho nàng chỉ có biểu muội này là trong lòng bất bình đối với A Bảo luôn là ánh mắt khác thường.

trên

thế giới có thể có bao nhiêu biểu muội muốn người khác chán ghét! Những lời này vô luận là

nói

A bảo hay nàng ta cũng đều được. Truyện Tiên Hiệp

Nhị biểu ca Điền Vũ Nam sau khi cùng A Bảo chào hỏi, vẫn có chút kinh ngạc nhìn nhìn biểu muội thanh lệ văn nhã, rất khó đem ra so sánh, biểu muội văn nhã này cùng với tiểu



nương hung tàn năm đó, mặc dù

nói

khi đó

hắn

chẳng qua là xả bím tóc của nàng mà thôi, nào biết nàng

nhỏ

như vậy thế nhưng trực tiếp nắm tay

hắn

mà quật ngã.

Điền Vũ Nam nhớ tới lời mẫu thân

không

cẩn thận

nói

ra, vội vàng thu hồi ánh mắt, rất nhanh liền bỏ chạy về thư phòng đọc sách, ngay cả ngắm nàng

một

cái cũng

không

có.

Ngoại tổ mẫu

không

có ở đây, A Bảo ở nhà cữu cữu cũng

đã

đến giờ trưa, cùng dùng bữa trưa xong, liền cáo từ ly khai, nếu

không

là nàng

đã

ở lại đây thêm vài ngày

Chờ A Bảo sau khi rời

đi, Điền Văn Nho nhìn tiểu nhi tử nhà mình, nghĩ đến việc hôn nhân của A Bảo, trong lòng liền xao động. Hai nhi tử nhà mình đều

không

tệ, Trưởng tử Điền Vũ Cầu

đã

nạp thê, có thểkhông

đề cập tới, nhị tử

hiện

tuổi cũng có thể

nói

tới, mặc dù chưa xuất sĩ, nhưng cũng là cử nhân, cùng A Bảo trái lại xứng đôi. Hơn nữa bọn họ biểu ca biểu muội, lại là thân cữu gia(bà con



cậu), A Bảo gả qua đây có

hắn

che chở cũng

sẽ

không

thiệt thòi.

Điền Văn Nho càng nghĩ càng cảm thấy

không

được, bèn

nói

chuyện cùng thê tử Trần thị, Trần thị trong lòng sớm có dự cảm, cũng

không

kinh ngạc, chỉ

nói: "A Bảo là ta nhìn lớn lên, ta cũng thích đứa

nhỏ

này, chỉ là A Bảo là thiên kim phủ Uy Viễn hầu, mặt

trên

còn có tổ mẫu phụ thân, sợ rằng hôn

sự

của nàng lão phu nhân tự có chủ ý thôi."

Điền Văn Nho nghe xong, cũng hơi có chút thất vọng,

nói: "Mặc dù ta hi vọng A Bảo

thật

tốt, thế nhưng bất quá còn có Uy Viễn Hầu lão phu nhân, nàng

không

lo cũng

không

sao."

Trần thị cười cười,

không

đáp lời này, A Bảo là huyết mạch duy nhất của bào muội trượng phu nhà bà, nếu là chất nữ, đương nhiên nàng cũng thương, thế nhưng nếu muốn làm con dâu —— quên

đi,



nương hung tàn bậc này, nhi tử cưới nàng còn có thể chấn phu cương sao? Có thể giống như lúc bé, đè nhi tử mình ra đánh?

không

được, này quá hung tàn, vẫn là nên nhanh chóng chặt đứt suy nghĩ của trượng phu

thì

hơn!
« Chương TrướcChương Tiếp »