Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Đồng nhân Harry Potter] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 12: Hiệp lộ tương phùng dũng giả thắng (hai đối thủ gặp nhau trên con đường độc đạo, người dũng cảm sẽ chiến thắ

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Câu thần chú Expecto Patronum này, là

một

loại thần chú tương đối cao sâu, chỉ có phù thủy đủ mạnh mẽ mới có thể làm cho thần hộ mệnh của mình

hiện

ra với

một

hình thái hoàn chỉnh, mà thần hộ mệnh của mỗi người đều

không

giống nhau, cái đó có quan hệ đến tính cách của bản thân người thi chú đó..."

Buổi tối thứ năm kể từ ngày giáng sinh, là ngày mà Sissy cùng Draco định học phụ đạo ngoài giờ, mà địa điểm lựa chọn là phòng học lịch sử pháp thuật trống trải.

Lúc này Sissy cùng Draco

đang

trên

đường

đi

đến phòng học, dọc theo đường

đi

Sissy lải nhải

nói

cho Draco nghe về kiến thức căn bản, thỉnh thoảng Draco mới trả lời mấy tiếng,

nói

lên nghi vấn của mình, hai người ở chung vẫn tạm coi là hòa hợp.

"Người phụ nữ ngốc nghếch, thần hộ vệ của



là con gì?"

Bước chân của bọn họ

không

chậm, chỉ chốc lát sau

đã

đến phòng học lịch sử pháp thuật,

một

tay Draco đẩy cửa ra, quay đầu lại nhìn về phía Sissy.

Sissy bị cậu hỏi như vậy,

thì

thoáng sửng sốt

một

chút, vừa muốn mở miệng, lại vô ý thấy được hai người vốn

đang

đứng trong phòng học.

Trong đó

một

người

thì

mang vẻ ốm yếu xanh xao mệt mỏi, thoạt nhìn tang thương hơn so với tuổi

thật

rất nhiều,

một

người khác chính là cậu nhóc tóc đen, mơ hồ có thể thấy được dấu vết hình tia chớp

trên

trán...

Lupin cùng Harry Potter?!

Tại sao bọn họ lại ở đây?(Truyện đăng

trên

cungquanghang.com)

Sissy kinh ngạc cố gắng tìm kiếm tình tiết ở trong đầu, lúc này mới phát

hiện



đang

phạm phải

một

sai lầm...

thì

ra vô tình



và Lupin lại chọn trùng thời gian và cùng

một

phòng học để dạy Draco cùng Harry câu thần chú gọi thần hộ vệ...

Thân là

một



gái

xuyên

không,

không

phải

không

thừa nhận đó là

một

sai lầm vô cùng kém cỏi, chỉ là nếu

đã

đến đây rồi, nếu mà quay

đi

thì

có vẻ hơi mất mặt

một

chút... Cũng

không

phải

nói

cô, mà là cậu nhóc Draco này, thân là đối thủ

một

mất

một

còn với Harry, bọn họ rời

đi

chính là thể

hiện

sự

yếu thế.

Nhưng mà... Chẳng lẽ muốn bọn họ xài chung căn phòng học này sao?

Bên này Sissy

đang

bối rối suy nghĩ, Harry cũng

đã

nhìn thấy bọn họ, kinh ngạc mở to miệng như

đang

ngậm

một

quả trứng gà.

"Malfoy cùng Suyier..."

Câu này khiến cho Lupin cũng chú ý tới hai người

đang

đứng cửa, ánh mắt của

hắn

sau khi dạo qua

một

vòng

trên

người Draco, lại do dự mà nhìn về phía



gái

tóc bạc đứng sau lưng Draco.

Vẫn là bộ dạng xinh đẹp khiến người khác hài lòng như cũ, môi mỏng khẽ mím, dáng vẻ dường như có hơi

không

biết làm sao, lại có vẻ càng khiến người khác

yêu

thương, Draco chú ý tới ánh mắt của Lupin,

không

biết làm sao, mà thân thể lại lùi về phía sau

một

chút, chặn tầm mắt của Lupin.

Tư thế bảo vệ



ràng như vậy, Sissy để ý thấy, nhịn

không

được mà hơi cong môi.

Từ khi tới thế giới này, hình như là lần đầu tiên được người khác bảo vệ như thế này, mặc dù đối phương cũng chỉ là

một

cậu nhóc mười ba tuổi thôi, nhưng trong lòng



vẫn là tràn ngập

một

dòng nước ấm...

Chỉ là trường hợp này, hình như phải là



ra mặt chứ nhỉ! Dù sao



và Lupin đều là giáo sư, mà Draco chỉ là học sinh, đối nghịch với thầy giáo về tình về lý đều

không

ổn...

Nghĩ tới đây, Sissy bỏ qua ánh mắt cảnh cáo của Draco,

đi

về phía trước

một

bước, bước vào phòng học lịch sử pháp thuật.

“Chào buổi tối Remus, Potter.”

Hơi cúi người chào

một

cái, Sissy cố gắng hết sức để thế

hiện

mình là người có lễ phép.



gái

tóc bạc hơi rũ mi mắt xuống, khí chất thường ngày dường như biến mất, nhìn qua trông biết điều hơn rất nhiều.

Harry vẫn nhớ



ngày đầu tiên gặp mặt Sissy, bộ dạng

trên

xe lửa của Sissy hình như chính là như này, tất cả mọi người lúc đó đều cho rằng



ta là

một

học tỷ, có ai ngờ rằng



gái

này

đã

hơn bốn mươi tuổi rồi đâu?(Truyện đăng

trên

cungquanghang.com)

Xuất phát từ

sự

hiếu kỳ của thiếu niên, Harry đánh giá



gái

có khuôn mặt được khen là xinh đẹp này, Draco thấy thế,

không

khỏi có chút nổi giận trong lòng, về chuyện tại sao lại có cảm giác như vậy

thì

cậu cũng

không

rõ, chỉ là cảm thấy ánh mắt Potter nhìn



ấy rất đáng ghét.

“Người phụ nữ ngốc nghếch...” Draco

nhỏ

giọng gọi

một

tiếng, dùng ánh mắt nhắc nhở



là Potter

đang

dùng ánh mắt

không

tốt để nhìn

cô.

Nhưng mà Sissy vốn

đang

bối rối vì

không

biết mở miệng như thế nào nên

không

có để ý đến ánh mắt ám chỉ của Draco, chỉ

một

lòng

một

dạ mà nghĩ phương pháp xử lý để

không

làm hỏng hòa khí mà cũng

không

mất mặt nữa.

“Muộn như thế này Sissy với Malfoy đến đây có chuyện gì

không?” Lúc này, Lupin ôn hòa mở miệng

nói.

Sissy nghĩ

nói

dối cũng chẳng để làm gì, đơn giản

nói

thật

luôn.

Nghe xong



giải thích, Lupin dường như hơi khó xử, trong ấn tượng của

hắn, Sissy Suyier chính xác là

một

người

không

dễ trêu, còn nhớ



thời điểm năm thứ ba

hắn

cùng James và Sirius, ngoài ý muốn bọn họ nhìn thấy Sissy tỏ tình với Lucius Malfoy thất bại, James và Sirius vẫn luôn có thành kiến với nhà Slytherin nên đương nhiên là

đã

cười nhạo



ta...

Đến bây giờ

hắn

vẫn nhớ



như ngày trước, lần đó, bốn người bọn họ bị Sissy Suyier xử lý rất thảm, rất thảm...

Lupin khác với James và Sirius, tính cách của

hắn

luôn lạnh nhạt, cũng chẳng phải người háo thắng, do đó



ràng

sẽ

không

lựa chọn việc gì thiệt cho mình.

“Thế

thì, chúng ta đến văn phòng

đi

Harry...” Lupin thu dọn cái rương chứa Ông Kẹ vào,

nói

với Harry.

Harry

không

ngờ rằng cậu ta lại bị đuổi ra, nhìn thoáng qua dáng vẻ đắc ý của Draco ngoài cửa,

không

khỏi cảm thấy

không

cam lòng.

“Giáo sư,



ràng là chúng ta đến trước, tại sao lại phải nhường phòng này cho Draco học chứ?”

Theo góc độ nào đó mà

nói, Harry kế thừa đầy đủ tinh thần

không

sợ chết của James.

Sissy nghe vậy, hơi híp mắt đầy nguy hiểm,



đi

vài bước vào phòng học,

đi

tới trước bục giảng của thầy Cuthbert Binns,dường như vô tình mà cầm lấy phấn viết

trên

bục giảng.(Truyện đăng

trên

cungquanghang.com)

“Potter, có người nào

nói

cho cậu biết rằng cậu rất giống bố của cậu

không?”

âm

thanh trong sạch của



gái

giống như

đang

lải nhải

nói

về những chuyện thường ngày, Harry

không

biết vì sao tự dưng



lại lôi chuyện cha mình vào, chỉ là cảm thấy hình như



nhắc tới cha mình

không

cắn răng nghiến lợi châm chọc giống như Snape, cũng

không

có tâm tình tức giận.

"Cũng có người

nói...Nhưng mà..."

Chuyện này liên quan gì đến

cô?

Nửa câu sau Harry vẫn còn chưa

nói

hết, lại giống như là bị người ta bóp vào cổ họng

nói

không

ra lời.

Cậu cảm thấy có vật gì đó vừa sượt qua mặt của mình, mà chỗ tiếp xúc với vật đó đau rát vô cùng, cậu lấy tay sờ thử, lại sờ được

một

chút bụi phấn.

Quay đầu nhìn lại, nửa viên phấn

đang

cắm thẳng vào bảng đen phía sau lưng cậu...

Harry ngơ ngác nhìn nửa viên phấn nọ, phản xạ có điều kiện mà lui về phía sau

một

bước...

Trong lúc đó cậu nghĩ tới lần Malfoy bị thương trước đây,



gái

này gần như là xuất

hiện

trong nháy mắt, đọc thần chú đánh vào Buckbeak, sau đó chỉ đũa phép chuẩn xác

không

có lầm vào thẳng Hagrid.

Khi đó



nói: "Nếu chuyện như vậy mà còn sảy ra lần nữa, ông

sẽ

chết đó!!!"

Harry cẩn thận liếc nhìn Sissy, vừa vặn nhìn thấy trong đôi mắt xinh đẹp có sát khí như

ẩn

như

hiện...



gái

này... Chẳng lẽ từ trước đến giờ đều

không

hề

nói

đùa...

"Sissy, Harry chỉ là đứa trẻ..." Tuy rằng Lupin điềm đạm, nhưng thấy con trai của bạn tốt bị đối xử như vậy, khó tránh khỏi cũng có chút bất mãn.

"Ah? Tôi làm cái gì đâu? Ban nãy

không

cẩn thận trượt tay mà thôi, xin lỗi xin lỗi..."



gái

tóc bạc khe khẽ cười,

một

bộ dạng mặt mày cong cong, lúc này



hoàn toàn trở thành

một



gái

vô hại.

Lupin bất đắc dĩ, chỉ đành kéo cái rương Ông Kẹ, lôi theo Harry vẫn chưa lấy lại tinh thần như cũ rời khỏi đó.

Người

không

liên quan

đi

hết, trong phòng học chỉ còn lại có Draco cùng Sissy, mắt lớn trừng mắt

nhỏ

mà nhìn nhau.

"À...không

phải cậu muốn học thần chú gọi thần bảo vệ hay sao?"

một

lúc lâu, Sissy mới thoáng lúng túng mở lời, lôi đũa phép của mình ra.

Lúc này Draco mới ý thức được mình

đã

nhìn chằm chằm vào



gái

ngốc nghếch này lâu rồi, gương mặt lại nổi lên sắc đỏ khả nghi.

"Khụ khụ, cái kia...Làm sao làm được vậy?" Cậu hắng giọng

một

cái, cúi đầu hỏi.

Sissy sửng sốt, ý thức được Draco thử hỏi



chuyện viên phấn lúc nãy,

không

khỏi "Xì"

một

tiếng bật cười: "thì

ra bạn học Malfoy cũng tò mò chuyện lúc nãy sao? Tôi còn tưởng rằng chỉ có Gryffindor mới

không

nhìn thấu những trò vặt kiểu này thôi!"(Truyện đăng

trên

cungquanghang.com)

"Này!! Người phụ nữ ngốc nghếch này, đừng đánh đồng tôi với Gryffindor...Tôi chỉ là..." Nghe xong câu

nói

của Sissy, sắc mặt Draco đỏ hơn chút, chỉ là lần này là tức giận.

Nhìn Draco

nhỏ

bé như vậy, Sissy cảm thấy rất vui vẻ, khoát tay áo

nói

rằng: "Thôi được rồi,

nói

cho cậu biết cũng

không

phải là

không

thể, chỉ là câu thần chú

không

cần đũa phép đơn giản mà thôi! Đương nhiên... Cũng cần phải phối hợp cả sức mạnh nữa, giống như là phi dao vậy..."

Dứt lời,

một

viên phấn nữa lại cắm vào bảng đen khi nãy.

Draco nhìn

trên

nền bảng đen có cắm hai viên phấn trắng, đột nhiên xấu xa cười cười: "Người phụ nữ ngốc nghếch, đây là phòng học lịch sử pháp thuật,





đang

phá hỏng của công, thân là

một

nhân viên quản lý, đây là biển thủ đó!"

Sissy

không

nghĩ tới mình bị chiếu ngược

một

quân cờ, khóe miệng nhất thời giật

một

cái, nhìn phấn viết đâm hư bảng đen mà oán giận.

Tính công kích phép thuật của thân thể này rất tốt, nhưng lại

không

hề am hiểu phép thuật việc vặt...Những thần chú sửa chữa kiểu này chưa chắc



đã

làm tốt...

Nhìn



gái

ban nãy ở trước mặt Potter cả vυ" lấp miệng em bây giờ lại là

một

bộ dạng cam chịu, tâm tình Draco cũng khá hơn,

đi

tới trước tấm bảng đen rút phấn ra, sau đó lấy đũa phép đọc câu thần chú "Khôi phục như lúc ban đầu", bảng đen

đã

hoàn toàn

không

có dấu vết hư hại ban nãy.

"Người phụ nữ ngốc nghếch này, đần độn chết

đi

được."

không

tự chủ, giọng của Draco cũng mang theo chút cưng chiều.

"Ai là người phụ nữ ngốc nghếch chứ?

nói

tôi ngốc nghếch mà còn tìm tôi dạy học thần chú, cậu

thì

thông minh lắm chắc?" Sissy

không

cam lòng yếu thế mà phản bác, lại nghĩ tới chính mình lớn tuổi rồi mà vẫn cãi nhau cùng

một

thằng nhóc,

không

khỏi có chút ngại ngùng.

Cứ như vậy, hai người

một

bên đấu võ mồm, tiến độ học tập cũng

không

bị chậm lại, đến lúc trời tối hẳn, thần bảo vệ của Draco

đã

mơ hồ có thể thấy được hình thái rồi.



một

con rồng kém thân thiện... Hoặc có lẽ là

một

con rồng kiêu ngạo giống hệt như người gọi nó ra.

Nhìn vào đường viền mờ của con rồng và hơi thở của nó, Sissy oán thầm trong lòng.
« Chương TrướcChương Tiếp »