Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Đồng nhân Harry Potter] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 2: Expecto Patronum: Hung hóa cát

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Nhân phẩm cũng giống như

một

tờ giấy viết thư vậy, đến lúc cần dùng nó

thì

lại cảm thấy thiếu thốn,cho nên, chị à, để em giúp chị tích lũy thêm nhiều nhân phẩm

một

chút, thanh chocolate này hay là cứ để em ăn là tốt rồi."

Hạ Lạc Du nhớ tới lý do sứt sẹo mà em họ hay dùng để dành đồ ăn của

cô.

Kết cấu gia đình



thực ra vô cùng đơn giản, cha, mẹ, cùng với

một



em họ quanh năm sống nhờ ở nhà của



Hạ Du Loạn, cha của Tiểu Loạn là em trai của cha

cô, nhưng người chú này và vợ giống nhau, đều bận quanh năm, con

gái

ruột của họ phải gửi nhà

cô.

Nhưng cần

nói



là, tình cảnh sống nhờ của Tiểu Loạn khác hẳn với Harry Potter, cha mẹ



yêu

quý



em họ này vô cùng, nhà



có ba quy định bất thành văn:

một, nếu như



và Tiểu Loạn cãi nhau, người cha mẹ dạy dỗ nhất định là

cô; hai, Tiểu Loạn

sẽ

không

bao giờ mắc sai lầm; ba, nếu như Tiểu Loạn mắc sai lầm, xin làm theo điều thứ nhất cùng điều thứ hai...

Bởi vậy, lý do như vậy của Tiểu Loạn lúc nào cũng được chấp nhận. Đối với



em

gái

khiến



vừa

yêu

vừa hận này,



sẽ

nhân lúc cha mẹ

không

có nhà mà đấu tranh

một

chút



trả lời như thế nào ý nhỉ?

A...Hình như



đã

nói

là: "Chị

không

cần tích lũy nhân phẩm, chị chỉ thích tận hưởng thú vui trước mắt thôi, thế được chưa?"

Sau đó

không

để ý để vẻ mặt ai oán của Tiểu Loạn, giật lại đồ ăn vặt của mình, giơ cao đến chỗ mà nó

không

với tới được.

Tuy Tiểu Loạn chỉ

nhỏ

hơn





một

tuổi, nhưng vóc dáng lại thấp hơn



rất nhiều,

không

liên quan đến vấn đề dinh dưỡng, mẹ của con bé xuất thân từ vùng sông nước Giang Nam, vỗn dĩ Tiểu Loạn rất giống mẹ, vẫn luôn mang dáng dấp

nhỏ

nhắn xinh xắn, cũng

nói

tiếp là giống bộ dạng

hiện

tại của



đến mấy phần.

555555.......cô

hối hận rồi,



không

nên

không

tích lũy nhân phẩm,

không

nên khinh thường chiều cao của người khác, cũng

không

nên cười nhạo nó



ràng mười tám tuổi rồi mà nhìn như mới mười bốn tuổi chả khác gì loil.

hiện

tại



đã

xuyên

không

rồi, hơn nữa xuyên vào

một

con người vô cùng loli



ràng sắp bốn mươi rồi mà nhìn qua cũng chẳng khác gì mười lăm, buồn khổ hơn nữa là sinh vật gặp đầu tiên sau khi xuyên

không

lại là

một

con giám ngục Azkaban, cái này gọi là gì,

không

phải là báo ứng đâu nhỉ?

Nếu chuyện này có tiểu thuyết, tác giả chắc chắn là

một

mẹ kế vô song!

Hạ Lạc Du dựa vào ghế

trên

toa lui sâu vào trong góc, bỗng nhiên sờ thấy

một

đồ vật dạng gậy

thật

dài,



cầm lấy đưa lên nhìn, lập tức vui mừng như điên.

Ông trời à con hiểu lầm người rồi, người

không

có vứt bỏ con đúng hay

không? Bất kể ở thời khắc nguy hiểm nào người vẫn để cho con

một

công cụ phòng thân cho con.

Đây là đũa phép mà,

một

cây đũa phép

thật

sự...

Chỉ là -- ai đó có thể

nói

cho



biết, thứ này phải dùng như thế nào vậy?

Lần thứ hai Hạ Lạc Du quýnh lên, vốn Sissy Suyier chắc chắn

không

phải là

một

cái đèn

đã

cạn dầu, nhưng Hạ Lạc Du



lại là quả hồng mềm bóp rất dễ -- dùng thuật ngữ HP mà

nói,



xuyên qua từ đầu đến đuôi là

một

Muggle.



chỉ nhớ thần chú bùa hộ mệnh có thể chống lại giám ngục Azkaban, mà thần chú bùa hộ mệnh là --

"Expecto Patronum!"

Trong nháy mắt khi



nắm lấy đũa phép,

một

câu thần chú thốt ra.

Hạ Lạc Du đánh giá thấp bản năng của thân thể bà



biếи ŧɦái này rồi.

Vốn Sissy Suyier ở quãng thời gian hỗn loạn nhất

đã

làm thần sáng, sau lại đầu quân làm nghiên cứu về sinh vật kỳ bí, phải lấy ít đồ này nọ

trên

người những con vật cực kỳ hung hãn để làm tiêu bản, mức độ nguy hiểm của công việc này nhiều hơn so với thần sáng nhiều, ngoại trừ việc thông thạo các loại thần chú ra, vẫn còn phải có

một

thân thể

không

giống như người bình thường,

nói

trắng ra là phải có thể lực, tốc độ, sức bật, sức mạnh, phản ứng nhanh trước những tấn công bất chợt.

Thân thể khỏe mạnh bẩm sinh này của Sissy Suyier rất khác với những phù thủy khác, ví dụ như sức mạnh lớn vô cùng, khi còn bé khống chế năng lực còn kém, thường xuyên

sẽ

không

cẩn thận mà đánh bị thương những phù thủy

nhỏ

chơi cùng mình. Hơn nữa sau khi thành niên trải qua vô số trận thực chiến, thiên phú này lại càng được tu luyện càng được phát huy, thế cho nên ban nãy nắm đũa phép dưới tình thế cấp bách, dường như

đã

tạo thành phản xạ có điều kiện,

không

cần phải suy nghĩ gì nhiều, thần chú liền tự bật ra.

Ánh sáng trắng tinh khiết ngưng tụ ở đầu đũa phép, chỉ là đánh đuổi

một

con giám ngục mà thôi, cũng

không

cần thần chú bùa hộ mệnh

thật

hoàn mỹ, cho nên ánh sáng này chỉ sáng trong giây lát, đến khi giám ngục rút lui cũng thu dần vào, ảm đạm xuống.

Nhưng Hạ Lạc Du vẫn thấy

rõ, đó là

một

con chim Augurey(1) đau buồn.



trừng mắt nhìn, chốc lát, lại phối hợp mà gật đầu, thần hộ mệnh như vậy vẫn có thể chấp nhận được,

không

phải cũng rất xinh đẹp và mạnh mẽ sao? Rất tương xứng với bà



đó,

một

con chim ngu ngốc suốt ngày tìm người chết để kêu rên cùng với

một





ngu ngốc

yêu

điên cuồng

một

người đàn ông đến tẩu hỏa nhập ma, so về trình độ biếи ŧɦái, cũng tương đương nhau....

Xoa xoa cái trán

đã

chảy đầy mồ hôi, Hạ Lạc Du rất

không

có lương tâm mà

đi

so sánh nguyên chủ nhân thân thể nay với thần hộ mệnh của nó, lại quên mất rằng bản thân vừa nãy phải nhờ vào con chim đó mới được cứu thoát khỏi giám ngục.

"Suyier..."

Lúc này,

một

thanh

âm

khàn khàn truyền đến, Hạ Lạc Du sửng sốt

một

lát, mới ý thức được có người

đang

gọi

cô.

Bây giờ



không

còn là Hạ Lạc Du, mà là Sissy Suyier, là

một



gái

biếи ŧɦái đến mức tận cùng.

không

giải thích được mà bị biến thành

một

con người biếи ŧɦái, Hạ Lạc Du cảm thấy áp lực rất lớn.

Làm động tác che trán đầy bất lực, rồi



ngẩng đầu lên nhìn người tới

một

chút.

Đó là

một

người đàn ông mặc quần áo cũ nát, tuổi tác cũng

không

lớn, mái tóc nâu sáng

đã

xuất

hiện

vài sợi bạc.

"Có chuyện gì sao? Hả.... Lupin?"

Bộ truyện HP này khiến cho



có ấn tượng rất sâu, căn cứ miêu tả ở nguyên tác, người đàn ông trước mặt mình chắc là Remus Lupin

đi.

Khuôn mặt mang vẻ mệt mỏi, nhìn trông

thật

tang thương, chắc

không

sai đâu.

thật

ra Lupin lớn lên cũng

không

khó nhìn, chỉ tiếc là mỗi tháng bị chuyện biến thành sói dày vò nên trông có già chút, hơn nữa dựa theo tuổi tác mà tính, người đó hẳn là

nhỏ

hơn Sissy Suyier 4 tuổi, đối với

một

ông chú tang thương

đã

từng là học đệ của mình này, Hạ Lạc Du im lặng, đột nhiên



phát

hiện

thân thể mà mình xuyên qua này, tuổi tác lớn

thật

sự, khiến cho nữ nhân vật chính như



có vẻ thực

sự

rất khó tìm được

một

nam nhân vật chính có tuổi tác thích hợp....

Hạ Lạc Du đỡ lấy gương mặt loli tinh xảo, Lupin

nhẹ

nhàng nhíu nhíu mày, ánh mắt nhìn chăm chú vào Sissy hơi sâu xa, tuy rằng trước đây

hắn

với Sissy

không

quen, cũng chỉ gặp mặt có vài lần, nhưng những tin đồn về Sissy Suyier

thì

lại nghe

không

ít, từ lúc

hắn

bắt đầu học ở Hogwarts,

đã

nghe thấy ở Slytherin có

một

học tỷ theo đuổi Malfoy thiếu gia như bị điên, sau này biệt danh của



ta lọt vào tai

đã

bị thay đổi, biến thành

một

danh xưng đầy vẻ thiên tài là thần sáng tinh

anh, về sau nữa là thành nhà nghiên cứu tài năng.

một



gái

như vậy đúng là

không

thể

không

phủ nhận

sự

hoàn thiện của



ta, nhưng tuyệt đối

không

gánh nổi từ "không

thể nắm lấy" này, vừa nãy đứng cách xa

thì

nhìn thấy biểu cảm phong phú của



ta

một

lúc lại nhíu

một

lúc lại cười khúc khích, bây giờ lại nhìn thấy biểu cảm ai oán đó nữa, đừng

nói

là giống trong truyền thuyết, ngay cả lúc cùng mình bước lên xe lửa nở nụ cười "gϊếŧ chết trăm hoa

đang

đua nở" với Malfoy cũng

đã

không

giống mỹ nhân ma mỵ trong truyền thuyết rồi.

Ho

nhẹ

vài tiếng để che giấu

sự

khó hiểu của mình, Lupin chậm rãi mở miệng: "Có thể nhờ



chăm sóc cho đám trẻ bên kia

một

chút được

không? Ta có việc phải

đi

gặp người lái tàu của đoàn tàu này, vừa có

một

đứa bé vừa ngất xỉu." Dừng

một

chút, rồi

nói

tiếp: "Đứa bé ngất xỉu là Harry, Harry Potter."

Hạ Lạc Du nhếch mép

một

cái, cuối cùng cũng chấp nhận, sau đó bước từng bước ngông nghênh

không

lo lắng mà

đi

tới chỗ của đám quỷ

nhỏ

kia, ngồi xuống bên người Hermione.

Chỉ là ngồi xuống mà thôi, bởi vì Hạ Lạc Du

không

biết chăm sóc người khác, mà trong trí nhớ Sissy lại càng

không

có ghi chép gì về việc làm sao để chăm sóc người khác, hơn nữa càng nhớ lại

không

phải càng gặp chuyện kinh khủng hay sao? Chăm sóc cái gì chứ?

hiện

tại



cũng đâu thể ngồi điều chế thuốc lú giúp nó quên hết tất cả những chuyện

đã

xảy ra được.

"Ừm....Học tỷ, chị có muốn ăn chút chocolate

không?"

Ngồi cùng đám nhóc được

một

lúc, Hermione xé vỏ ngoài của thanh chocolate, đưa cho đám bạn ngồi bên cạnh, ánh mắt hỏi thăm rơi vào



gái

ngồi ở bên cạnh họ

một

lúc lâu rồi.

Lupin chưa

nói

cho bọn nó biết Sissy là ai, chỉ

nói



sẽ

tìm

một

người ngồi bảo vệ bọn họ

một

lúc, dáng dấp thiếu nữ của Sissy Suyier vẫn rất là có tính mê hoặc đấy, cho nên tất cả mọi người đều nghĩ



chỉ là

một

học tỷ lớp lớn hơn mà thôi.

"Chocolate? Được, cám ơn em." Ma xui quỷ khiến tiếp nhận

một

thanh chocolate thả ở trong miệng, nhưng

không

có nuốt ngay, chỉ là lẳng lặng để nó ở đầu lưỡi mà tan dần.

Chocolate này vị ngọt cũng hơi đắng, Hạ Lạc Du

đã

nghĩ lần này về nhà

sẽ

mang

thật

nhiều chocolate xem như quà tặng cho Tiểu Loạn ở nhà, đáng tiếc...

Nghĩ đến việc mình chỉ là xuyên hồn, vậy nên thân thể của



chắc còn ở thế giới kia, cha mẹ với Tiểu Loạn có tưởng rằng



đã

chết rồi hay

không? Chắc chắn bọn họ

sẽ

đau lòng đến chết mất.

Hạ Lạc Du

không

phải là

một

đứa trẻ yếu ớt, rời nhà để

đi

học đại học cũng chưa từng rơi

một

giọt nước mắt nào, chỉ là lúc này cùng trước đây

không

giống nhau, có lẽ là



không

trở về nhà được nữa rồi.

"À....ban nãy ta ngủ

một

mạch từ lúc

đi, nên đầu óc

không



ràng lắm, ta

đi

rửa mặt

một

chút

đã." Giả vờ như bản thân

không

bị làm sao để

đi

tới phòng rửa mặt

trên

xe, tát dòng nước lạnh như băng lên mặt của mình, lúc này cảm giác nóng nóng trong mắt mới giảm xuống.

A, Hạ Lạc Du,

không

thể mất mặt như vậy được,

không

phải chỉ là xuyên

không

thôi hay sao, ngươi xem ngươi xuyên vào

một

người mà đến cả nhân vật nam chính cũng

không

nhìn thấy

sự

già nua của ngươi,

không

phải ông trời chỉ cho ngươi

đi

chơi

một

chút rồi hai ba ngày nữa

sẽ

cho ngươi trở lại cuộc sống bình thường sao, có gì mà phải bi quan chứ...

Nghĩ như vậy,



giả vờ

nhẹ

nhõm mà cười cười, quay trở lại toa xe.

Lúc này Lupin

đã

quay lại với đám quỷ

nhỏ

kia, ánh mắt nhìn về phía



kỳ lạ hơn vừa nãy nhiều.

Hạ Lạc Du cúi đầu nhìn theo tầm mắt của

hắn, phát

hiện

vạt áo trước của mình bị ướt

một

mảng, đành phải cười ngượng hai tiếng: "Vừa nãy

đi

rửa mặt,

không

cẩn thận làm ướt áo." Để tăng thêm độ tin cậy của lời

nói,



cố gắng gật đầu.

Lupin

không

nói

gì, chỉ lặng lẽ lôi đũa phép ra đọc

một

câu thần chú làm khô quần áo của

cô, áo choàng của Hạ Lạc Du lại khô ráo như lúc ban đầu.

Lộ ra vẻ mặt đầy kinh ngạc, cũng may đột nhiên



tỉnh ngộ nhớ ra mình cũng là

một

phù thủy, lập tức thu lại

sự

kinh ngạc, đổi thành giọng

nói

không

mặn

không

nhạt mà lễ phép cảm ơn.

Có thể là cảm thấy ánh mắt Lupin nhìn



càng ngày càng thêm phức tạp, trong lòng Hạ Lạc Du thầm cảm thấy

không

ổn, dù sao

thì



cũng vừa xuyên vào xong, để lộ sơ hở

không

phải là chuyện tốt, vì vậy làm ra

một

bộ dạng nóng nảy: "Xe lửa sắp dừng rồi, tôi còn có chuyện cần làm, nên

đi

trước

một

bước nhé."

Dứt lời,

đi

nhanh về phía cửa ra vào của toa xe.

không

biết rằng lần này

không

chỉ có Lupin, mà ngay cả nhóm học trò Gryffindor trong khoang xe ấy đều nhìn



với ánh mắt vô cùng bối rối.

(1) Augurey là

một

loài chim thường xuất

hiện



anh

và Ireland, đôi khi cũng được tìm thấy ở vùng Bắc Âu. Là loài chim gầy gò với vẻ mặt buồn như đưa đám, vài nét giống như

một

con kền kền thiếu ăn, Augurey có

một

bộ lông màu đen ánh xanh lá và chiếc mỏ sắc nhọn. Chúng làm tổ trong cây mâm xôi và bụi gai, hay ăn các loài côn trùng lớn, tiên và ruồi. Là

một

loài chim cực kỳ nhút nhát, Augurey chỉ săn mồi khi trời mưa lớn và thường

sẽ

ẩn

trốn trong cái tổ hình giọt nước được xây trong các bụi gai và cây mâm xôi của mình..

Augurey có

một

tiếng kêu đặc biệt, trầm và nức nở như tiếng khóc, thứ

đã

từng được tin rằng có thể báo trước được cái chết. Nhờ

sự

nghiên cứu bền bỉ, cuối cùng các nhà nghiên cứu sinh vật huyền bí

đã

nhận ra rằng Augurey chỉ kêu khi mưa sắp đến. Kể từ đó Augurey được coi như loài chim dự báo thời tiết tại gia, mặc dù nhiều người thấy tiếng rên gần như liên tục suốt những tháng mùa đông của nó rất khó chịu.

🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
« Chương TrướcChương Tiếp »