Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Đồng nhân Harry Potter] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 27: Cải lão hoàn đồng cũng lừa bố mày

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Đúng là thần chú

không

xảy ra vấn đề gì cả, nếu như ta đoán

không

sai

thì

thứ ngăn Sissy lại chính là Lằn tuổi kia đó!"

một

khắc này, cậu cảm thấy rất kinh ngạc,

không

phải là bởi vì Dumbledore đột nhiên đến mà là ngạc nhiên vì người phụ nữ ngốc đó bị Lằn tuổi ngăn lại.

Lằn tuổi đó

sẽ

không

kém cỏi đến mức dựa vào tướng mạo để phán đoán người

đi

đến gần cái cốc lửa đó có phù hợp

yêu

cầu tuổi tác hay

không

đâu, vậy chẳng lẽ là do người phụ nữ ngốc đó bị tâm lý sao?

không,

sẽ

không

đâu, người phụ nữ này tuy rằng lúc nào cũng trong trạng thái

không

mang theo não, nhưng vào thời khác nguy hiểm lại đưa ra được những quyết định mà người bình thường

không

thể nghĩ ra được, vậy chẳng lẽ thứ mà



ấy thực

sự

không

qua được là do cơ thể của



ấy sao?

không

sai, bởi vì



ấy sử dụng pháp thuật giữ nhan mà giữ được khuôn mặt của mình duy trì ở bộ dáng mười lăm mười sáu tuổi, nhưng bản chất của pháp thuật đấy

không

gì khác chính là dùng tinh hoa máu thịt để nuôi dưỡng da mặt, người sử dụng pháp thuật đấy

không

những

không

thể kéo dài cuộc sống mà còn rút ngắn tuổi thọ và cuối cùng làm tổn thương các cơ quan nội tạng của họ.

Dạng phép thuật

một

lợi nhiều hại như vậy

sẽ

càng ngày càng đào khoét cơ thể



ấy, làm sao có thể thực

sự

bảo trì thanh xuân vĩnh viễn được.

Ánh mắt của cậu rơi lên

trên

người

cô,



gái

tóc trắng hơi cúi đầu, cậu nhìn

không

thấy nét mặt của

cô.

"Sissy,



đi

theo tôi." Giọng

nói

già nua

không

còn hòa ái dễ gần như ngày thường nữa, lúc này chỉ lộ ra đầy vẻ uy nghiêm: "Malfoy tiên sinh, tôi nghĩ cậu cũng nên về phòng nghỉ ngơi

đi,

đi

chơi đêm

không

phải là

một

thói quen tốt đâu."

Đây cũng là câu

nói

cuối cùng mà Dumbledore để lại cho cậu, sau đó

thì

dẫn người phụ nữ ngốc kia

đi, mà cậu

thì

lại chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả mọi chuyện, đứng ngốc ở

một

chỗ

không

thể làm được bất kỳ cái gì.

Đêm hôm đó, Draco cũng

không

trở về ký túc xá của nhà Slytherin, mà là

đi

đến tháp Thiên văn.

Cậu cũng

không

biết mình buồn phiền vì cái gì, là do cậu

đang

lo lắng bởi vì cậu

không

tuân theo quy định mà

sẽ

bị giáo sư trừ điểm của nhà Slytherin? Hay là

đang

không

cam lòng đặt dấu chấm hết cùng cuộc thi Tam Pháp Thuật vậy?

Đây vốn nên là điều mà cậu phải quan tâm lúc này, nhưng hôm nay, những thứ này ở trong mắt cậu lại có vẻ bé

nhỏ

không

đáng kể.

hiện

tại cậu muốn biết tình huống của người phụ nữ ngốc kia ra sao, vì sao



ấy bị cái Lằn tuổi đấy ngăn cản, Dumbledore lôi



ấy

đi

để làm gì?



ấy có gặp chuyện gì

không

may

không?

Móng tay cũng

đã

đâm vào lòng bàn tay, nhưng mà cậu lại

không

cảm giác được gì.

Ngày thứ hai là ngày là Cốc lửa chọn ra dũng sĩ thi đấu, mọi người đều có vẻ ngầm mong đợi, nhưng Draco

thì

lại

không

hứng thú lắm.

trên

ghế giáo sư của người phụ nữ ngốc kia trống

không, điều đó khiến cho lòng cậu cảm thấy rất buồn phiền, giống như bị thiếu mất

một

thứ gì đó quan trọng vậy.

Đến khi Cốc lửa bắn ra tên của Potter

thì

thậm chí cậu còn quên cả việc phẫn nộ, cũng quên

nói

móc, chỉ yên lặng rời khỏi hội trường

đang

ồn ào náo nhiệt.

Liên tiếp mấy ngày như vậy,

không

chỉ có Crabbe cùng Gaul luôn

đi

theo Draco hay là bạn tốt Blaise cảm thấy Draco có gì đó

không

đúng, mà đến cả nhóm ba nhân vật chính cũng

đang

cảm thấy hành vi mấy ngày hôm nay của Malfoy thực

sự

có chút khác thường.

Quan hệ giữa Ron và Harry càng ngày càng nghiêm trọng, Hermione đứng giữa giữ vai trò cú mèo truyền tin cũng cảm thấy áp lực vô cùng...Cho nên mấy ngày nay bước chân của



trong hành lang lại càng trở nên nhanh hơn thường ngày, thế cho nên



đã

không

cẩn thận mà đυ.ng trúng

một

người, sách vở trong cặp và

trên

tay đều rơi hết xuống nền.

"Ah, xin lỗi, tôi...."

Hermione sắp xếp lại đống sách

trên

đất, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy được

một

gương mặt quen thuộc, lời xin lỗi cũng nghẹn lại trong cổ họng, làm thế nào cũng

không

thể

nói

nên lời được.

Từ góc nhìn của



thì

chàng trai tóc bạch kim luôn miệng gọi



là máu bùn ấy lại trông đẹp trai vô cùng, nhưng vào lúc này

sự

lỗ mãng ngày thường của chàng trai đó

đã

không

thấy đâu nữa, thay vào đó là

một

loại cao quý lạnh lùng như tuyết vậy.

một

quyển sách mà vừa nãy



chưa kịp nhặt được đặt lên đống sách

trên

tay

cô, chàng trai

không

nói

gì, thậm chí ngay cả

một

ánh mắt cũng

không

buồn bố thí cho



và Ron, người vừa thấy



gặp khó khăn nên đến giúp.

"Merlin ơi, tại sao hôm nay Malfoy lại

không

gây chuyện vậy?" Qua hơn nửa ngày, Ron mới khó có thể tin nổi mà ngoáy ngoáy lỗ tai của mình: "Cậu ta chắc chắn

đã

nói

cái gì đó làm người khác chán ghét, có lẽ lỗ tai của mình

không

nhạy nữa rồi."

"không

có, Ron,

trên

thực tế

thì

cậu ấy chỉ nhặt sách lên cho tớ rồi

đi

luôn." Hermione nghiêm túc đoan chính

nói, chia mấy cuốn sách

trên

tay cho chàng trai tóc đỏ đứng bên cạnh,

một

người cầm nhiều như vậy quá mệt mỏi rồi: "Chẳng lẽ cậu

không

phát

hiện

gần đây Malfoy có chút

không

giống giống bình thường sao?"

Ron nhún vai, suy tư: "Cậu

nói

cũng đúng, chẳng lẽ là bởi vì...Vì chuyện của Harry...Nên bị kí©h thí©ɧ sao?"

"Người bị kí©h thí©ɧ chính là cậu ấy...thật

không

biết đến bao giờ hai cậu mới chấm dứt trò ầm ĩ này đây." Hermione

không

thể nhịn được mà cắt đứt lời Ron

nói.

Hai tuần lễ của trôi qua như vậy, thẳng đến đêm trước trận đấu thứ nhất, rốt cuộc Draco cũng nhìn thấy bóng dáng Sissy ngồi

trên

ghế giáo sư.



gái

mặc áo choàng tím cười nở nụ cười như đào

yêu, dáng vẻ cắt miếng bít tết như

một

chú mèo con nghịch ngợm tham lam, con mèo con ấy chú ý đến ánh mắt của cậu và vẫy vẫy cái nĩa với cậu, mặc dù đó

không

phải là

một

cử chỉ tao nhã gì nhưng nó vẫn làm lòng người rung động y hệt như trước đây.

"Người phụ nữ ngốc, tại sao



lại vô duyên vô cớ biến mất nhiều ngày như vậy hả?"

Sau bữa ăn tối, Draco dùng tay kéo Sissy đến góc

không

người, nhìn từ

trên

xuống dưới



gái

đã

thấp hơn mình

một

cái đầu từ rất lâu trước đó rồi — thấy được



gái

hơi gầy

đi

một

tí, cũng may tinh thần cũng

không

tệ, cười

một

cái còn có thể nhìn thấy được hai má lúm đồng tiền đáng

yêu.

"Bị lão ong mật (Chắc

nói

Dumbledore mê đồ ngọt ý) bắt đến làm khổ sai mấy hôm thôi mà!" Sissy ngẹo đầu nhìn cậu, cảm giác có người lo lắng cho mình cũng

không

tệ lắm: "Tôi

sẽ

nói

cho cậu biết, chủ đề của trận đấu thứ nhất chính là rồng, những người chịu trách nhiệm đưa nó vào cần người hướng dẫn chuyên nghiệp."

"Mấy ngày này



đều ở cùng với rồng sao?" Draco nghe vậy, nhíu nhíu mày lại.

Sissy gật đầu, tuy rằng chỉ đạo thực ra cũng chỉ tốn

một

ngày nhưng



đã

đồng ý giúp Dumbledore làm

một

chuyện so với ở cùng rồng

thì

nguy hiểm hơn rất nhiều, nhưng những chuyện đó



ràng cũng

không

nên cho Draco biết.

"Vậy sao



không

nói

cho tôi...Tôi còn tưởng rằng

cô..."

"Bị sa thải sao?" Sissy cười đầy gian xảo: "Tuy rằng chuyện tôi làm bậy giúp cậu

đã

khiến Dumbledore rất tức giận, nhưng mà nó cũng đâu kinh khủng đến mức để tôi bị đuổi việc chứ, cùng lắm chỉ là dọa dẫm tôi

một

tí mà thôi."

thật

ra

thì

so với việc bị kiểm điểm

thì



tình nguyện bị đuổi việc còn hơn... Nghĩ tới đây, Sissy giật giật khóe miệng.

"Mấy ngày nay tôi làm việc như

một

tình nguyện viên, làm

không

công cũng

không

được thưởng thêm gì cả, cái lão hồ ly chết tiệt kia, chỉ biết bóc lột sức lao động của nhân viên thôi."

Dáng vẻ tức giận của



gái

tóc bạc

thật

khiến người khác xúc động, Draco nhìn chằm chằm vào

cô, đột nhiên nở

một

nụ cười nhàn nhạt.

Lông mi dài của chàng trai hạ xuống, nhìn



rồi nở nụ cười yếu ớt, đôi mắt màu xám tro

ẩn

dưới hàng lông dày đó

đang

phát ra những tia sáng

thật

rạng rỡ.

Sissy chỉ cảm thấy chàng trai trước mắt

thật

vô cùng lóa mắt, dường như ánh sáng

trên

người cậu ấy

đang

làm cho tất cả những thứ tốt đẹp nhất mất

đi

màu sắc vốn có của nó.

"Tôi và Dumbledore

đã

thỏa thuận với nhau, tôi

thì

làm

không

công cho ông ta, còn ông ta

thì

phải giữ bí mật tuyệt đối về chuyện

không

hiểu vì sao tôi lại trở về năm mười sáu tuổi cũng như chuyện đêm đó hai chúng ta

đã

làm." Người nào đó gục đầu xuống,

không

cho Draco nhìn thấy biểu tình mê trai của chính mình lúc nãy.

"không

hiểu vì sao lại trở về năm mười sáu tuổi?" Draco nắm được trọng điểm

một

cách chính xác: "đã

xảy ra chuyện gì vậy?"

"Đêm hôm đó

không

phải là tôi bị cái Lằn tuổi ấy cản lại hay sao? Sau đó Dumbledore đưa tôi đến chỗ bà Pomfrey để kiểm tra rất lâu, cuối cùng cũng đưa ra được kết luận, thời gian

trên

cơ thể tôi

đã

bị thay đổi,

nói

cách khác là toàn bộ cơ thể

đã

trở về trạng thái năm mười sáu tuổi." Sissy bĩu môi: "Nghe rất khó tin đúng

không? Bà Pomfrey và Dumbledore đều cho rằng chuyện đó xảy ra là do tôi bị thần chú làm tổn thương, có lẽ do lần cuối cùng tôi dùng pháp thuật giữ nhan sắc, lúc đó chắc là pháp thuật

đã

bị sai lệch

một

chút nên mới xảy ra cái chuyện ngoài ý muốn này."

Bà Pomfrey và Dumbledore thực

sự

đã

nghĩ mọi chuyện là như vậy, nhưng chỉ Sissy mới biết, có lẽ toàn bộ

sự

thay đổi này đều do chuyện xuyên

không

gây ra.

Thảo nào



đến đây cũng lâu như vậy cũng

không

hề sử dụng chút pháp thuật giữ nhan sắc nào mà dung mạo vẫn

không

hề thay đổi gì cả, bởi vì thân thể này

hiện

tại

đang

trong trạng thái mười sáu tuổi, trước đây có lẽ là mười lăm tuổi, đau đớn cho



là hơn

một

năm



mới phát

hiện

ra

sự

thật

này.

Năng lực xuyên

không

duy nhất lại chỉ là cải lão hoàn đồng thôi sao! Mặc dù cái cải lão hoàn đồng này còn có chút lừa người...

không

phải trọng sinh, thân phận của



cũng

không

thay đổi, thời đại sinh hoạt cũng

không

hề thay đổi, mà thậm chí bản thân



còn luôn sử dụng pháp thuật giữ nhan cho nên người bên cạnh cũng

không

hề phát

hiện

ra được bất kỳ

sự

thay đổi ngoại hình nào của

cô...

Bây giờ



tên là gì được nhỉ? Tuy rằng

đã

trở về năm mười sáu tuổi, nhưng lại

không

thể để cho người khác biết chuyện này, bởi vì mặc dù tỷ lệ được cải lão hoàn đồng ngoài ý muốn trong giới pháp thuật này là vô cùng

nhỏ, nếu như người khác biết bộ dạng

hiện

tại của



là mười sáu tuổi

thì

có lẽ suy nghĩ đầu tiên của họ chính là nghĩ



là đồ giả mạo...

"Nếu bị người khác biết được chắc là



sẽ

gặp chuyện đúng

không?" Draco suy nghĩ trong giây lát, nhíu mày: "Vì sao

nói

cho tôi biết?"

Sissy

không

nghĩ tới đột nhiên cậu lại hỏi câu này,

không

khỏi sửng sốt

một

lát: "Tôi cũng

không

biết...Có lẽ là nếu lừa cậu

thì

lương tâm tôi

sẽ

cắn rứt chăng!"

Người nào đó dõng dạc nói dối đến cả mắt cũng

không

chớp, từ khi



quen biết cậu tới nay

thì

chuyện mà



lừa gạt cậu còn ít sao. Có điều đáp án này



ràng

đã

khiến con rồng

nhỏ

kiêu ngạo này cảm thấy vừa lòng, cậu

đã

quên nghi ngờ

một

chuyện — người phụ nữ trước mặt này có thứ gọi là lương tâm sao?

một

đêm này, cuối cùng Draco cũng

đi

vào giấc ngủ

một

các ngon lành —



ấy trở về rồi,

thật

tốt!

"Tôi còn có thể sống sót rồi trở về, ngài hiệu trưởng hẳn là rất vui mừng

đi, bảo tôi

đi

thăm dò thông tin dưới mắt người Thần bí kia, thân phận của tôi có lẽ là tương đương với Đội cảm tử nhỉ?"

"Voldemort muốn sống lại và hình như

đang

rất cần Harry Potter, cho nên Crouch Jr. kẻ trung thành tận tâm với người đó

đã

âm

thầm quấy phá trong cuộc thi Tam Pháp Thuật này, mục đích cuối cùng chính là đưa Harry Potter đến bên cạnh chủ nhân của

hắn, mà lúc này trưởng phòng Crouch cũng

đã

chịu

sự

khống chế của Lời nguyền Toàn Trị (Được xem là lời nguyền

nhẹ

nhất trong 3 lời nguyền

không

thể tha thứ, dùng để điều khiển người khác như con rối). Đây chính là toàn bộ tình báo mà tôi lấy được, thưa ngài hiệu trưởng."
« Chương TrướcChương Tiếp »