Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Đồng nhân Harry Potter] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 6: Con Bằng mã tuyệt đẹp

« Chương TrướcChương Tiếp »
Albus Dumbledore... Bề ngoài hòa ái dễ gần che dấu cho

một

tâm tư khôn khéo vô cùng...

một

lão hồ ly danh chính ngôn thuận... Đây là cảm giác của Hạ Lạc Du sau lần thứ hai tiếp xúc với ông ta.

Cúi đầu nhấp

một

ngụm sữa tươi đu đủ, con ngươi trong suốt của



gái

tóc bạc đột nhiên lộ ra

một

chút chế giễu.

"Nếu như ngày hôm nay hiệu trưởng gọi tôi đến chỉ để trò chuyện thôi

thì

bây giờ chúng ta

nói

chuyện đến chuyện này

một

chút

đi...Cảm ơn hiệu trưởng Dumbledore

đã

chiêu đãi... Được rồi, làm phiền hiệu trưởng giúp tôi chuyển lời đến giáo sư Snape, sữa tươi đu đủ bỏ thêm chân dược (thuốc

nói

sự

thật) do ngài ấy điều chế thực

sự

rất khó uống... Tuy rằng mùi vị cùng màu sắc hoàn toàn

không

thay đổi...Nhưng mà đồ dùng để thưởng thức

thì

quan trọng nhất vẫn là hương vị, ngài

nói

đi, tôi

nói

thế có đúng

không?"

Hạ Lạc Du cũng

không

biết làm thế nào mà mình có thể

nói

ra những lời châm chọc như thế này,



chỉ biết là, sau khi

đi

ra khỏi văn phòng của Dumbledore, cái trán sáng bóng của



từ lâu

đã

được đặt thêm

một

lớp mồ hôi mỏng...

Trí nhớ của người phụ nữ biếи ŧɦái này

thật

có ích, trong nháy mắt khi sữa tươi đu đủ chạm vào lưỡi

cô,



đã

biết được trong cốc nước này có trộn thêm chân dược, nhưng động tác của



chỉ dừng lại trong chớp mắt, tiện đà liền

một

hơi uống hết nửa cốc.

Chẳng lẽ

một

chút cử chỉ khác thường của



đã

bị bọn họ nghi ngờ rồi sao, chỉ là

đã

đi

đến bước này rồi, như vậy đích thân



sẽ

loại bỏ

đi

nghi ngờ trong lòng họ.

Mà sau đó sở dĩ vạch trần, lại còn cảnh cáo Dumbledore, cho dù ông ta có là

một

lão hồ ly

đi

chăng nữa

thì



là Sissy Suyier cũng

không

phải người dễ trêu, tốt nhất là cho ông ta biết

không

phải ai cũng giống như Snape, cam tâm tình nguyện liều sống liều chết làm việc cho ông mà vẫn

không

được tín nhiệm.

Dù sao mục đích của Snape là bảo về Harry Potter, mà



thì

không

có suy nghĩ muốn bảo vệ ai cả, dựa vào cái gì mà phải làm quân cờ cho ông ta,



chỉ muốn dạo chơi

một

chút ở đây sau đó

sẽ

quay trở lại thế giới của mình thôi.

Tâm tình Hạ Lạc Du

không

được tốt nên cũng

không

có hứng thú quay về phòng, suy nghĩ

một

chút,



theo trí nhớ của Sissy Suyier

đi

tới bãi săn ngay bên ngoài rừng cấm, phía

trên

là trời xanh mây trắng, cách đó

không

xa còn có

một

cái hồ, cảnh đẹp như vậy mới khiến cho tâm tình của



dịu

đi

một

chút.

Căn cứ theo trí nhớ của thân thể này, chính là trong chỗ này, có rất nhiều ký ức của con người biếи ŧɦái này, mỗi khi tâm tình

không

tốt, Sissy Suyier đều

một

mình

đi

tới đây,

không

thể

không

nói

trong thời gian mà Sissy vẫn còn là học sinh cũng

không

phải là người được hoan nghênh cho lắm, mạnh mẽ quá cũng

sẽ

bị



lập, đặc biệt là cái người mạnh mẽ quá mức này lại là

một



gái.

thật

sự

thì



ta rất ưu tú, bởi vì chuyện



ta theo đuổi Lucius mọi người đều biết, nên bên người

hắn

ta chưa bao giờ thiếu người đến làm phiền, nhưng mỗi

một

lần, đều là



ta im lặng

không

để người khác phát

hiện

mà xử lý hết những người đó.

Sử dụng thần chú

một

cách xuất sắc cùng với thân thể ưu tú bẩm sinh làm cho



ta khó gặp đối thủ, nhưng cũng đồng nghĩa với việc cũng

không

có ai dám đứng ở cạnh

cô.

Chính là người được biết đến như là

một

học sinh ở

trên

cả những học sinh xuất sắc khác -- Sissy Suyier.

Các học sinh Hogwarts

thì

nói



dũng mãnh, nhưng lại quên mất dù sao

thì



cũng chỉ là

một



gái

đương tuổi thanh xuân,



cũng sợ



đơn, cũng có khát vọng được

yêu

đương,



theo đuổi Lucius từ ngày xưa cho đến tận bây giờ

không

phải là bởi vì ham hư vinh, chỉ là bởi vì thích

hắn

mà thôi.

"Phù phù!"

một

cục đá nặng nề rơi vào giữa hồ.

đi

tới bên cái hồ này, trí nhớ của người phụ nữ biếи ŧɦái kia như thước phim tua nhanh

hiện

lên trong đầu của Hạ Lạc Du.

Cuối cùng, Hạ Lạc Du cũng

không

khống chế được mà làm động tác trút giận của người phụ nữ kia trước đây.

sẽ

không... Như vậy...

Cơ thể giống như

không

thể khống chế được...

Chẳng lẽ...Linh hồn của



đang

dần dung hợp với cơ thể này hay sao?

Ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu

đã

dọa Hạ Lạc Du,



không

muốn như thế, như vậy

không

phải

nói



sẽ

vĩnh viễn

không

thể trở về được hay sao?

không

thể,



phải trở về,



còn có người thân

không

thể bỏ được...

Lúc này, cách đó

không

xa truyền đến

một

trận hoan hô cùng tiếng vỗ tay, hình như là học sinh

đang

học gần đây.

Mà những cảm xúc về việc thân thể

không

thể khống chế cũng cứ thế biến mất, Hạ Lạc Du lắc đầu, vứt những suy nghĩ

không

vui

đi.

sẽ

không

đâu, chắc chắn là



sẽ

trở về được, cha mẹ cùng em

gái

còn

đang

đợi



trở về mà!

Giống như



từng nghĩ, chính xác là



chỉ là

một

diễn viên

nhỏ

ở thế giới này, chỉ cần



diễn hết vai là

sẽ

được trở về, nếu như dành toàn bộ thời gian xuyên

không

chỉ để lo lắng những vấn đề vớ vẩn này

không

phải là diễn xuất quá thất bại rồi hay sao?

Nghĩ như vậy Hạ Lạc Du lại khôi phục dáng vẻ

không

có tim

không

có phổi lúc trước, đôi môi hồng phấn hơi cong lên,

một

dáng vẻ cười mà như

không

cười, nhưng lại toát lên vẻ tươi đẹp rung động lòng người.

trên

mạng

nói

không

sai, người rảnh rỗi

thì

dễ miên man suy nghĩ,



thật

sự

đang

quá rảnh rỗi rồi hả?

Như vậy

thì

tìm

một

việc nào đó cho bản thân làm thôi, ví dụ như

đi

xem náo nhiệt chẳng hạn...

Rón rén đến gần những học sinh kia, sau đó lại bằng

sự

vận động xuất sắc của thân thể này mà trèo lên

một

cái cây ở gần đấy. Lúc này Hạ Lạc Du

thật

sự

bắt đầu cảm thấy biết ơn người phụ nữ kia khi

đã

để lại cho



một

cơ thể xuất sắc như vậy.

Quá khứ của



thuộc về cái loại chạy thể dục 800 mét

đã

mệt gần chết, chứ

nói

gì đến việc trải nghiệm qua thú vui leo cây, khi còn bé cùng Tiểu Loạn đến nhà bà nội, đều là Tiểu Loạn linh hoạt

nhỏ

hơn



một

tuổi leo lên cây hái trái cây, còn mình

thì

đứng dưới đón, đây là lần đầu tiên



tự mình trèo lên

một

cái cây đấy!

Vui vẻ tìm

một

tư thế thoải mái, Hạ Lạc Du phát

hiện

tầm nhìn của nơi này

không

phải tốt bình thường mà là cực tốt, theo như độ cao của cái cây này, có thể thấy rất



tình cảnh của học sinh.

Đúng là

một

vị trí địa lý quá tốt, để xem... hình như bọn chúng

đang

học tiết chăm sóc sinh vật huyền bí...

một

con vật mình ngựa đầu chim ưng có cánh thú...Đó là

một

sinh vật biết bay to lớn hung dữ lại còn ăn thịt,

không

phải là

một

con vật

nhỏ

bé xinh đẹp để mấy người lôi ra chơi đùa đâu...

Sissy Suyier

đã



một

khoảng thời gian làm người nghiên cứu sinh vật huyền bí, hôm nay Hạ Lạc Du lại kế thừa trí nhớ của



ta nên tự nhiên cũng biết loại sinh vật này đáng sợ như thế nào.



biết ngày hôm nay mình đánh bậy đánh bạ liền nhìn thấy

một

cảnh được miêu tả trong sách, đó là tiết học về chăm sóc sinh vật huyền bí đầu tiên trong học kỳ mới của hai nhà Gryffindor và Slytherin.

Lúc đọc sách



đã

từng nghi ngờ tại sao chỉ dựa vào lời

nói

của

một

bên là Draco mà bộ phép thuật lại hạ lệnh xử tử hình con bằng mã đầu ưng thân ngựa này, quyền thế của gia tộc Malfoy chỉ là

một

mặt thôi, mặt còn lại chính là cách xử lý chuyện xảy ra của Hagrid xác thực có chuyện.

Bằng mã là

một

loài sinh vật vô cùng nguy hiểm, tính cách hung ác lại rất dễ tức giận. Việc đưa đến cho bọn

nhỏ

học năm ba học quả thực quá mức nguy hiểm.

không

nói

khoa trương chút nào, nếu như

không

phải Draco bị thương khiến lớp này bị ép ngưng hẳn,

thì

việc xảy ra chuyện xảy ra ngoài ý muốn rất có thể

không

chỉ là

một

học sinh đâu, đến lúc đó cho dù Dumbledore có muốn bảo vệ

đi

chăng nữa, cũng chưa chắc giữ Hagrid lại trường được.

Tập trung ánh mắt vào lớp học, Hạ Lạc Du nhìn rất nhiều học sinh vì nhìn thấy Harry bay thử thành công mà vô cùng hưng phấn đến gần sinh vật nguy hiểm kia.

Draco cũng

đi

tới trước mặt Buckbeak, giơ tay lên sờ mỏ nó,

trên

mặt mang đầy vẻ chán ghét.

Chàng trai với mái tóc bạch kim hơi cau mày, khuôn mặt còn non nớt ở dưới ánh mặt trời dát lên

một

lớp kim sắc

thật

mỏng, trong lúc mơ hồ có thể thấy được

một

chút

anh

tuấn.

Hạ Lạc Du nhìn cậu ta chằm chằm, chẳng biết tại sao lại có chút sửng sốt, đương nhiên là



sẽ

không

bị nhan sắc của

một

thằng nhóc làm cho mê muội, chỉ là

một

chút kiêu ngạo kia của Draco cực kỳ giống chàng trai Lucius trong trí nhớ của Sissy Suyier.

"Cái này dễ ợt." Chàng trai kéo dài

âm

điệu mở miệng: "Nếu như Potter có thể làm được, tao biết chắc là chuyện đó nhất định

sẽ

rất dễ dàng...Tao cá là mày đâu có gì nguy hiểm có đúng

không

mày." Đấy là cậu ta

đang

nói

với con Buckbeak: "Mày

không

nguy hiểm đúng

không, con súc vật to lớn xấu xí này."

âm

thanh khıêυ khí©h đủ để cho Hạ Lạc Du nghe

rõ, chẳng biết vì sao



lại cảm thấy hơi lo lắng, muốn mở miệng ngăn cản Draco, nhưng

đã

quá muộn, móng vuốt sắc bén vung lên, trong nháy liền để lại

một

vết thương vừa sâu vừa dài

trên

cánh tay Draco.

Vết máu loang lổ

trên

đám cỏ, cục diễn hỗn loạn vô cùng, con bằng mã tức giận đánh tiếp về phía người con trai

đang

nằm

trên

đất...

Máu....tóc bạch kim...không

thể...không

thể...

Cảm giác lo lắng vô cùng chạy lên não, Hạ Lạc Du chưa kịp phản ứng,

thì

thân thể của mình

đã

nhảy xuống cây,

một

câu thần chú cắt sâu mãi mãi thuần thục đánh trúng vào con quái vật kia, Buckbeak bị thần chú mạnh mẽ làm văng ra xa, nhưng đũa phép của Hạ Lạc Du vẫn

không

có buông, mà là nhắm ngay Hagrid,

không



một

động tác mảy may dư thừa nào.

"Để cho học sinh năm ba tiếp xúc với bằng mã là rất nguy hiểm đấy..."

Thần chí dần khôi phục lại Hạ Lạc Du cảm giác được cổ họng của mình khô vô cùng, những lời này gần như

nói

thầm trong miệng vậy, nhưng bởi vì xung quanh im lặng, nên người nào cũng đều nghe thấy rất



ràng.

"Chuyện này mà phát sinh lần nữa, ông

không

sống nổi đâu."

Tại sao lại làm chuyện này,



cũng

không



ràng.

Hạ Lạc Du chỉ biết là sau khi



nói

xong câu đó, động tác dứt khoát mà triệu hồi cáng cứu thương đưa Draco đến phòng y tế.

Thời gian mà hai người xuất

hiện

trong phòng y tế

đang

là giờ học,

không

để ý đến biểu tình kinh ngạc của các giáo sư khác, Hạ Lạc Du mở miệng: "Pobby, thằng bé này

đã

xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn trong tiết chăm sóc sinh vật thần kỳ, vết thương như này chữa được chứ?"

Đôi mắt trong suốt

ẩn

chứa

một

tia lo lắng

không

yên, bà Pomfrey

không

dám thờ ơ mà kiểm tra vết thương của Draco, sau đó gật đầu với Hạ Lạc Du.

Tuy rằng vết thương rất sâu, nhưng xương cũng

không

bị tổn thương quá nặng, vết thương như vậy đương nhiên

không

làm khó được bà Pomfrey

đã

gặp qua rất nhiều những vết thương nghiêm trọng khác.

"Tôi

đi

mang

một

chút thuốc mọc xương lại đây, xin chờ

một

chút."

Bà Pomfrey đặt Draco

trên

giường bệnh, xoay người

đi

phòng trị liệu lấy ma dược, trong phòng y tế mênh mông liền chỉ còn hai người Draco cùng Hạ Lạc Du.

không

thể tránh khỏi bốn mắt nhìn nhau, Draco nhìn



một

lát, sắc mặt

không

khỏi ửng đỏ, tầm mắt thoáng dời

đi...

Hạ Lạc Du thấy thế, tâm tình lại tốt lên rất nhiều, cũng nổi lên chút suy nghĩ muốn trêu đùa Draco bé

nhỏ.

"Này, tôi

nói

cậu được người khác cứu mà đến

một

câu cảm ơn cũng

không

nói, đây là cái gọi giáo dưỡng của quý tộc hả?"



gái

miễn cưỡng nhướng mày, đôi mắt xinh đẹp thoáng qua vẻ đắc ý.

"Dừng, ai cho phép người phụ nữ ngu ngốc như



xen vào việc của người khác..."

Draco khôi phục ngữ khí kiêu ngạo như ngày thường, nhưng ánh mắt tránh né

đã

bán rẻ lời

nói

của cậu ta —— Ôi!! Lại biết xấu hổ cơ đấy,

thì

ra Draco cũng có

một

mặt đáng

yêu

như vậy sao.

Hạ Lạc Du che miệng khẽ cười, vừa muốn mở miệng

nói

tiếp cái gì đó, bà Pomfrey

đã

cầm thuốc mọc xương

đi

vào phòng bệnh. Mà ở phía sau của bà

không

biết tại sao lại có thêm người khổng lồ Hagrid, ở trước mặt những người này



ràng là

không

thích hợp để lại

nói

đùa tiếp.

không

để lại dấu vết mà thở dài, Hạ Lạc Du đứng dậy cáo từ.

Nội dung kế tiếp



biết rất nhìn

rõ, Draco vẫn còn vui vẻ giả vờ bị đau, đối với những điều này,



không

có hứng thú xem.



không

biết, nhìn bóng lưng



rời

đi, Draco cũng thở phào

nhẹ

nhõm,

không

biết vì sao, cho dù là đau đớn, cũng

không

muốn cho



nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cậu...
« Chương TrướcChương Tiếp »