Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Đồng nhân Harry Potter] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 9: Tình cảm không hiểu, tâm hơi loạn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Kẹo của thế giới phép thuật rất đặc biệt, nhất là loại kẹo nổ này, Hạ Lạc Du vốn tưởng kẹo này chỉ là nổ lăn tăn trong miệng thôi, sau khi ăn vào mới biết được, kẹo nổ đúng nghĩa nổ luôn,

không

chỉ khiến đầu lưỡi



bị chấn động đến mức tê dại, mà hơn nữa còn nổ mạnh đến mức sinh khói tiến vào cổ họng làm



bị sặc, cảm giác

thật

giống như hít vào

một

lượng lớn khói dầu vậy.

Càng thêm

không

khéo chính là, thời điểm gặp phải Draco, đúng lúc trong miệng



đang

ngậm lấy

một

viên kẹo nổ.

Vì vậy bất hạnh cho



là, sau khi sững sờ nhìn Draco

một

lúc, đột nhiên ho khan đến mức nước mắt cũng chảy ra.

Đợi cho



thật

vất vả điều chỉnh lại hô hấp,

không

hề ho khan nữa, lại ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy ánh mắt hơi chút nghiền ngẫm lại thêm vào chút khinh thường của Draco.

Con trai mười ba tuổi vóc dáng

đã

bắt đầu trưởng thành rồi, hơn nữa thân thể này của Sissy Suyier

không

giống con

gái

châu âu bình thường mà lại

nhỏ

nhắn xinh xắn, lúc này Draco

đã

có thể nhìn thẳng



rồi.

Hạ Lạc Du bị ánh mắt của cậu nhìn đến xấu hổ, liền len lén nhìn cậu

một

cái, liền thấy sợi tóc màu vàng óng của Draco bị nước mưa làm ướt

một

mảng lớn, áo choàng màu đen cũng vậy...Vì thế nên áo choàng càng thêm đen, khuôn mặt nhìn qua có vẻ khỏe mạnh lên nhiều,

không

còn bộ dạng tái nhợt như trước, dường như sau khi gột rửa

đi

nụ cười giả tạo cùng

sự

khôn khéo

không

phù hợp với tuổi của cậu ta, lại lưu lại

một

vẻ tuấn mỹ mơ hồ...

Hạ Lạc Du nhìn

một

lúc, chẳng biết tại sao hai má lại có chút nóng lên, liền vội vàng quay đầu

đi.

Theo góc độ của Draco nhìn sang, mặt Hạ Lạc Du bị chiếc ô hồng che

đi, chỉ có thể nhìn được những sợi tóc màu bạc

nhẹ

nhàng đong đưa trong mưa.

"Người phụ nữ ngốc nghếch, lớn tuổi rồi mà vẫn học bọn trẻ con ăn những thứ kẹo kỳ quái này..."

Tuy

nói

là châm chọc, nhưng Hạ Lạc Du nghe được lời cậu ta

nói

không

có ác ý, cho nên cũng

không

cãi lại.

Bắt đầu từ lúc nào nào cậu nhóc Draco này lại có thể mở miệng gọi



là người phụ nữ ngốc nghếch vậy?

Hạ Lạc Du cúi đầu xem cái bóng của mình trong vũng nước

trên

mặt đất, lẳng lặng suy tư.

Lại

nói

tiếp Tiểu Loạn cũng

đã

từng

nói



ngốc nghếch... Sau đó càng đoạt đồ ăn vặt của



một

cách chẳng kiêng nể gì, nhưng cũng là

không

có ác ý giống như thế này...

không

hiểu mà nở nụ cười, Hạ Lạc Du niệm thần chú chuyển

một

viên kẹo từ trong túi nhét vào tay của Draco: "Đúng vậy đó, tôi già mà cậu

không

kính gì cả, cậu vẫn là

một

đứa trẻ, nên đương nhiên phải ăn viên kẹo kỳ quái này rồi."

Draco

không

vứt trả lại giống như bình thường, bởi vì cậu thoáng chốc thấy được thần sắc



đơn chợt lóe lên

trên

mặt Hạ Lạc Du, xen lẫn nụ cười xinh đẹp lúc nãy, có

một

chút chói mắt.

Hai người vừa ăn kẹo vừa quay về trường.

Có thể là bời vì vừa mưa xong, sắc trời

đã

không

đen thùi lùi như trước,

sự

hào hứng của học sinh xung quanh

không

giảm so với trước, nhưng trải qua cuộc vui chơi đến trưa, cũng

đã

lộ ra

một

chút mệt mỏi rồi.

Hạ Lạc Du cùng Draco

không

đi

đường lớn, mà là men theo

một

ngõ nho

nhỏ

để trở về, xung quanh có những căn nhà thấp

nhỏ, giống như là

một

thôn dân cư bình thường vậy.

Hạ Lạc Du

nhẹ

nhàng nhảy, nhảy lên bên cạnh nóc nhà, hai tay mở ra để giữ thăng bằng, giẫm lên nóc nhà

thật

cao để tiến lên phía trước. Dường như là

đang

tự vui đùa với bản thân, lại dường như

đi

lung tung

không

có mục đích.

Draco ở dưới đất

đi

theo bước

đi

của

cô, cảm thấy bầu

không

khí có vẻ lo lắng, hỏi

cô: "Làm sao vậy?"

"Hả?" Hạ Lạc Du cúi đầu

đi

không

nói

lời nào,



cũng

không

muốn phân tâm, phân tâm

sẽ

bị ngã xuống.

Draco ngửa mặt lên nhìn

cô, dừng bước: "đang

suy nghĩ gì?"

Hạ Lạc Du thấy Draco

không

đi

nữa, chính mình lại

đi

về phía trước

một

đoạn, cuối cùng ngồi ở rìa ngoài của mái hiên, ánh mắt nhìn vào phương xa: "đang

nghĩ tới những người

đã

qua."

"Nhớ cha của tôi sao?"

"không

chỉ có mỗi người đó, còn rất nhiều..."

Draco nhìn mái nhà tranh vì trời mưa mà càng thêm ướŧ áŧ, thấp giọng hỏi: "Nghĩ tới làm cái gì?"

Ở trong trí nhớ của cậu, quá khứ của Sissy Suyier là những kỷ niệm

không

chịu nổi, nghe mẹ

nói, ở năm thứ ba Sissy Suyier

đã

thích cha rồi, nhưng vẫn là tình

yêu

cay đắng,

không

có kết quả.

Nếu

không

phải do cha,



cũng

sẽ

không

biến mình từ

một



gái

xấu hổ trở thành

một

người phụ nữ điên cuồng nghiên cứu ma pháp trú nhan cùng những độc dược để giữ lại nhan sắc.

Quá khứ như vậy, thực

sự

có thể nhìn lại sao?

"thật

ra tôi vẫn muốn hỏi

cô, rốt cuộc



yêu

cha tôi vì cái gì...Vì sao...Nguyên nhân gì khiến cho



yêu

một

người...Lại dây dưa lâu đến như vậy..."

Dây dưa...Đến cả con trai của Lucius cũng đều cho rằng Sissy Suyier là

đang

dây dưa...

Cái cảm giác bế tắc như trong lòng bị cây bông bít lại kéo tới lần thứ hai, Hạ Lạc Du khó khăn mà hít vào

một

hơi, suy nghĩ có chút hỗn loạn.

Sau

một

hồi im lặng, đến lúc Draco cho rằng



không

muốn

nói

nên thôi cũng

không

muốn miễn cưỡng



nữa

thì



lại đột nhiên mở miệng: "Bạn học Malfoy, tôi kể cho cậu nghe

một

câu chuyện được

không?"

Draco sửng sốt, gật đầu.

"Rất lâu trước đây có

một



gái, từ

nhỏ

đến lớn



ấy đều rất ưu tú, lúc còn rất

nhỏ

lần đầu tiên ma lực bạo động



ấy có thể khống chế ma lực của mình rất tốt, giáo sư mà cha mẹ mời tới cũng

nói



ấy là thiên tài,



chưa từng nếm qua hương vị của

sự

thất bại, cho tới sau này khi đến tuổi biết

yêu



ấy có thích

một

chàng trai học chung nhà...cô

đi

thổ lộ... Nhưng mà lại bị từ chối...Lúc đầu



ấy vẫn cho rằng cậu ấy xấu hổ, vì vậy

đã

nghĩ, chờ

một

chút nữa

đi, nhất định cậu ấy

sẽ

chấp nhận mình... Thế nhưng chàng trai kia cuối cùng lại

yêu

người khác..."

" Đại khái là

không

cam lòng

đi...cô

gái

ấy mới đặt hết tinh thần và thể lực của mình lên

trên

việc đoạt lại người mình thích...Thế cho nên sau này tính tình trở nên cổ quái... Cũng

không

thích tiếp xúc cùng những người khác nữa..."

Từ trước tới giờ đều chưa gặp phải thất bại, cho nên khi bị thất bịa mới

không

cam lòng, ngay từ đầu có lẽ Sissy Suyier đối với Lucius chỉ là có ấn tượng tốt thôi... Nhưng bởi vì

không

cam lòng chấp nhận thất bại, mà nhấn mạnh cái ấn tượng tốt lúc băn đầu ở trong lòng lên nhiều lần, về sau lâu dần mới biến thành chấp niệm....

Draco lẳng lặng nghe



nói

hết, hơi có chút bất đắc dĩ: "cô

đang

kể cho tôi nghe chuyện cũ của mình sao? Bởi vì

không

cam lòng, cho nên mới tiếp tục dây dưa hả?"

Cậu

không

nghĩ tới có ngày mình

sẽ

được nghe người phụ nữ này bình tĩnh hoà nhã mà kể lại chuyện xưa, hơn nữa...lại có thể kể hết tất cả suy nghĩ, tâm tư của



ra cho cậu nghe.

Hạ Lạc Du đổi

một

tư thế khác, linh hoạt ngồi xổm

trên

mái hiên, cười hỏi cậu: "Cậu

không

cảm thấy



gái

ấy rất ngốc hay sao? Lucius

thật

là tốt, thế nhưng

trên

thế giới này đàn ông tốt đâu có thiếu, lại vì

một

người,



độc lâu đến như vậy..."

Draco nhíu mày: "Nếu

không

tại sao lại gọi



là người phụ nữ ngốc nghếch chứ..."

Hạ Lạc Du nghe vậy, cũng

không

giận, mà chỉ

nhẹ

nhàng nhảy xuống mái hiên, vừa lúc đứng bên cạnh Draco.

"thật

ra...cậu có nghĩ tới hay

không... Vì sao cha của cậu lại

không... À...Ý tôi là...

không

quan tâm đến tôi..."

Draco sửng sốt, cuối cùng chậm rãi lắc đầu.

Chuyện này ở trước đây

sẽ



một

chuyện đương nhiên, bởi vì tính tình Sissy Suyier bướng bỉnh thậm chí có chút biếи ŧɦái... Thế nhưng tính cách ngày hôm nay của



ấy là do cha mới biến thành như vậy... Như vậy tại sao ngay từ đầu người cha lựa chọn lại

không

phải



ấy nhỉ?

Nhìn

sự

hoang mang trong đôi mắt của Draco, Hạ Lạc Du thở dài, quả nhiên cậu ấy vẫn là

một

cậu nhóc thôi, các vấn đề liên quan đến tình

yêu

đối với nó vẫn còn rất mông lung, dù xuất thân là quý tộc, từ

nhỏ

đã

được nhận

sự

giáo dục đầy tốt đẹp, nhưng dù gì

thì

cậu nhóc cũng mới 13 tuổi.

"Ha ha." Đột nhiên



mặt mày cong cong nở nụ cười: "Cậu biết

không? Mẹ của cậu ngay từ đầu

đã

không

muốn lại gần cha của cậu, nghĩ cậu ta là

một

con khổng tước chỉ có vẻ hào nhoáng bên ngoài, chỉ hận

không

thể thấy cậu ta là

đi

đường vòng thôi..."

"A?" Draco kinh ngạc, việc này ngược lại cậu

không

có được nghe cha kể, ở trong ấn tượng của cậu tình cảm của cha mẹ rất tốt, dù cho Sissy Suyier luôn luôn tìm cách chen vào cũng

không

thay đổi được: "Mẹ của tôi, bà..."

"Sau này Lucius cũng phí

không

ít tâm tư mới theo đuổi được mẹ cậu..." Hạ Lạc Du lục soát trí nhớ của con người biếи ŧɦái này, sâu kín trần thuật: "Thái độ đối với cha cậu của tôi và mẹ cậu khác nhau, liền xác định tôi

không

thể chiếm được người đó rồi."

"Lucius là dạng đàn ông, từ

nhỏ

muốn cái gì có cái đó, ngay từ đầu coi trọng mẹ của cậu bởi vì



ấy

không

thích cậu ta, khiến cậu ta cảm thấy mới mẻ hứng thú, sau lại mới từ hứng thú phát triển thành thích

thật

sự, chậm rãi biến thành

yêu... Mà tôi

thì

lại

nói

thích cậu ta từ rất sớm, đồng thời theo đuổi

không

tha, đuổi càng lâu, trái lại cậu ta lại càng thêm chán ghét thôi..."

"Đàn ông là

một

loại động vật rất kỳ lạ, trong tầm tay

thì

không

cần,

không

có được mới là tốt nhất." Hạ Lạc Du

nói, ngẩng cả mặt.

Những lời này là Tiểu Loạn

nói

cho



biết, em

gái

của mình đúng là

một

con quỷ

nhỏ

lanh lợi,



ràng mình là chị nó mà lại bị nó giáo dục rất nhiều lần.

Draco thấy thế, cũng hơi nhếch khóe miệng: "Vì sao



biết những chuyện này mà vẫn cố chấp theo đuổi cha tôi vậy?"

Đột nhiên Hạ Lạc Du xoay đầu lại, nhìn chằm chằm Draco, đôi mắt màu xanh lam

thật

đẹp, cũng cực kỳ giống Lucius lúc thiếu niên trong trí nhớ của Sissy Suyier.

"Tôi nghĩ thông suốt rồi, thế nên

hiện

tại

không

thích cha cậu nữa... Tuyệt

không..."

Draco ngạc nhiên, cậu chỉ thuận miệng hỏi

một

chút,

không

nghĩ tới lại nhận được đáp án như vậy.

Chỉ là Hạ Lạc Du

nói

xong câu đó,

trên

đầu giống như trúng

một

cú đánh vậy, đau đớn mãnh liệt từ đầu truyền đến trái tim, mạch máu của



dường như đều xoắn xuýt lại với nhau, khiến hô hấp của



trở nên dồn dập hơn.

Có thứ gì đó cuộn trào mãnh liệt bừng lên trong hốc mắt,



chậm rãi ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy đầu, dường như như vậy có thể giảm bớt đau khổ vậy.

"Này, người phụ nữ ngốc nghếch này,



làm sao vậy?" Draco nhìn thấy bộ dáng này của



thì

luống cuống tay chân, dưới tình thế cấp bách ngồi xổm xuống lắc lắc bờ vai của

cô.

Hạ Lạc Du nhìn gương mặt tương tự Lucius trong trí nhớ của Sissy Suyier, cắn răng

một

cái, đẩy cậu ta ra rồi chạy

thật

nhanh.

Tác giả

nói

ra suy nghĩ của mình:

thật

ra lúc viết chương này rất bối rối.

Tuy rằng luôn

nói

rằng "Đàn ông có khuôn mặt càng xinh đẹp

thì

càng

không

thể tin, địa vị càng cao lại càng

không

thể tin, đàn ông miệng càng ngọt cũng càng

không

thể tin...

nói

chung là đàn ông đều

không

nên tin." Nhưng

thật

ra ở sâu trong nội tâm vẫn mang thái độ tích cực đối diện với tình

yêu

như cũ, cũng tin tưởng thế giới

thật

đẹp..
« Chương TrướcChương Tiếp »