Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[Đức Vân Xã] Lên Nhầm Kiệu Hoa, Gả Cho Đúng Người

Chương 159

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tranh cử hội trưởng kết thúc, cuối cùng Tần Tiêu Hiền trở thành hội trưởng.

Giây phút công bố kết quả, tất cả các ông chủ trong đại sảnh đều vội vã đứng dậy, cười khanh khách bước tới chúc mừng, đừng thấy họ đều tranh nhau chen lấn, nhưng trên thực tế là chẳng có bao nhiêu người thật lòng chúc mừng, phần nhiều đều là sợ mình nịnh bợ trễ mà thôi.

''Chúc mừng! Chúc mừng!''

''Chúc mừng ông chủ Tần được chọn làm hội trưởng!''

Tần Tiêu Hiền chưa từng gặp cảnh tượng này, trời sinh tính tình hắn ngại ngùng không khéo đưa đẩy, hắn càng khó ứng phó được, đành phải lúng túng cười theo, còn các huynh đệ mà vừa rồi còn luôn miệng nói sẽ giúp hắn thì bây giờ lại chỉ đứng ở một bên xem kịch, không ai muốn cứu hắn hết.

Các ông chủ ngồi cùng bàn với Vương Dụ Tôn cũng đi hết, trước khi đi, ngay cả bắt chuyện cũng không thèm, giờ phút này, tất cả mọi người đều đang bận lấy lòng Tần Tiêu Hiền, chỉ có một mình hắn là vẫn lẻ loi trơ trọi ngồi tại chỗ.

Dương Cửu Lang còn nhớ phải đi khoe khoang với hắn, liếc qua bên đó, thấy hắn rầu rĩ, Dương Cửu Lang không nhịn được bật cười, vẫy tay với các huynh đệ: ''Này này! Mọi người mau nhìn Vương Phú Quý đi!''

Mọi người nghe vậy thì đều quay đầu nhìn, chỉ thấy Vương Dụ Tôn như quả bóng bị xì hơi, rũ cụp đầu ngồi im trên ghế, so với sự náo nhiệt bên chỗ Tần Tiêu Hiền, thật sự là khỏi phải nói đáng thương biết bao nhiêu!

Nhưng hình ảnh này trong mắt Dương Cửu Lang lại biến thành hả hê không biết là bao nhiêu, thậm chí còn thấy chưa đã, nhất định cứ phải kéo các huynh đệ tới tâm sự với hắn.

Tất nhiên là các huynh đệ đồng ý, chỉ có Mạnh Hạc Đường là đồng cảm với hắn, vội túm lấy cánh tay Dương Cửu Lang, nhìn hẳn với vẻ khẩn cầu: ''Thôi mà Cửu Lang, tuy là cậu ta có lỗi, nhưng chúng ta cũng không thể chà đạp tôn nghiêm của cậu ta như vậy...''

''Trời ơi! Không được!'' Dương Cửu Lang cười trả lời y, sau đó tránh tay y ra, đi về hướng Vương Dụ Tôn.

Trong lòng Mạnh Hạc Đường quýnh lên, vừa định đuổi theo cản, Châu Cửu Lương cười nhẹ vỗ vai y: ''Tiên sinh yên tâm đi, Cửu Lang không phải người như vậy đâu.''

Mạnh Hạc Đường gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thấy lo lắng nên y đi theo mọi người qua chỗ Vương Dụ Tôn.

Lại là khí thế của một đám mây đen, nhưng lần thứ hai đối mặt với trận chiến này, Vương Dụ Tôn đã không còn thấy ngạc nhiên nữa, thấy họ đến trước mặt, Vương Dụ Tôn nhướng mày, cười khẩy: ''Sao thế? Các huynh đến đánh ta à? Hay là đến chế giễu ta?''

''Ông chủ Vương lo lắng quá rồi!'' Dương Cửu Lang đang có tâm trạng tốt, cười hết sức vui vẻ, còn không khách khí mà ngồi xuống tay vịn ghế của hắn, ôm cổ hắn, dùng tư thế cưỡng ép kỹ nữ lương thiện, mỉm cười đưa một ly trà cho hắn: ''Ta chỉ đến hỏi ngươi, bây giờ có muốn uống tách trà này hay chưa thôi?''

Sao? Đây là muốn cho hắn một bậc thang leo xuống, có ý cầu hòa sao?

Vương Dụ Tôn không nghĩ họ độ lượng như vậy, giống như trước đó vậy, cười khẩy liếc hắn một cái, hỏi: ''Ta uống thì sao? Mà không uống thì sao?''

Dương Cửu Lang nhướng mày: ''Ngươi uống thì một nụ cười xóa tan thù hận, không uống...Vậy ta cũng đành phải ép cho ngươi uống xong rồi mới nở nụ cười xua tan thù hận thôi!''

Vương Dụ Tôn khẽ nhíu mày: ''Huynh uống lộn thuốc à? Nở nụ cười quên hết thù oán với ta?''

Dương Cửu Lang bật cười: ''Chứ sao nữa! Bọn ta là nhân vật chính diện mà, không có lòng dạ hẹp hòi như loại nhân vật phản diện của ngươi!''

Vương Dụ Tôn nghe vậy thì càng nhíu mày chặt hơn, hắn còn chưa mở miệng nói gì, Trương Vân Lôi đã cười trước: ''Ngươi đừng có vênh mặt nói bản thân là nhân vật chính diện gì đó chứ, cái bộ dạng của ngươi, điệu bộ này của ngươi, có chỗ nào giống nhân vật chính diện chứ?''

''Đương nhiên là bên trong ta rồi, mặc dù dáng vẻ của ta không giống người tốt, nhưng sức hút của nhân cách thì chói rọi ngàn trượng đó!'' Dương Cửu Lang khoe khoang không biết xấu hổ, sau đó lại đẩy tách trà đến bên miệng Vương Dụ Tôn: ''Tranh cử hội trưởng cũng kết thúc rồi, chúng ta không còn gì để đánh nhau, thế nào? Rốt cuộc là ngươi có uống tách trà này hay không đây?''

Nhìn tách trà bốc hơi nóng trước mặt, Vương Dụ Tôn im lặng một lúc lâu, đột nhiên cúi đầu phì cười, đưa tay nhận lấy tách trà, nhưng không uống, mà là bỏ lại trên mặt bàn: ''Thôi đi, chuyện đã tới nước này rồi, sao có thể chỉ nở một nụ cười mà có thể xóa tan hết mọi hận thù chứ? Thay vì các huynh thương hại ta, thì chi bằng đánh ta một trận đi, ít nhất còn có thể khiến lòng ta dễ chịu hơn một chút.''

Vẫn rất có khí phách như vậy, nhưng lần này nỗi đau mất đi chức hội trưởng đối với hắn mà nói là đả kích rất lớn, giọng hắn lúc nói chuyện đã hoàn toàn không còn phách lối như trước đây, thay vào đó là chỉ có bất lực.

Châu Cửu Lương cười bất đắc dĩ, kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh hắn, thật lòng an ủi hắn: ''Ngươi không cần phải nhụt chí, thật ra một mình ngươi đối phó với nhiều người bọn ta, còn có thể kiên trì được đến bây giờ thì đã khiến bọn ta không thể không bội phục rồi.''

Vương Dụ Tôn lại không thấy cảm kích, liếc mắt nhìn hắn, lúc này hừ một cái: ''Huynh không cần phải an ủi ta, cái ta làm toàn là chút thủ đoạn hạ lưu, nếu phải quang minh chính đại đấu với nhau thật thì chắc đã bị loại từ lâu rồi.''

''Ngươi còn biết ngươi hạ lưu à!'' Vương Cửu Long gào lên, hắn không có độ lượng như vậy, hắn vẫn nhớ rất rõ mối thù bị đoạt mất gia sản, chỉ vào mặt Vương Dụ Tôn, nghiến răng nói tiếp: ''Ta nói cho ngươi biết, nợ nần của hai chúng ta còn chưa tính xong đâu!''

Trương Cửu Linh lại gần phụ họa: ''Phải! Đều lại ngươi mà bọn ta mới không có nhà để về, Cửu Long mới vào tù!''

''Còn ta nữa! Ta nữa!'' Nói tới tính sổ, Quách Kỳ Lân cũng đứng dậy, trừng mắt nhìn Vương Dụ Tôn, thở phì phò khoanh tay lại: ''Lúc trước ngươi phái người bắt cóc ta, ta còn nhớ đó!''

Nói xong liếc nhìn Đào Dương, vội bổ sung thêm: ''Còn cả việc A Đào của chúng ta chịu một bình rượu kia nữa!''

Đào Dương sờ lên vết sẹo dưới chân tóc, hùa theo Đại Lâm ca ca của y, giả vờ ra vẻ người bị hại: ''Bình rượu đó hại ta chịu không ít đau khổ đâu đó!''

''Này!'' Đột nhiên Vương Dụ Tôn khó chịu nói: ''Các người có nói đạo lý không vậy! Đừng có chuyện gì cũng đổ hết lên đầu ta! Ta đâu có bảo bọn chúng đánh huynh! Huống chi cuối cùng ta còn xông lên cản chúng mà!''

''Còn chuyện bắt cóc Mạnh ca thì sao!'' Trương Vân Lôi kéo Mạnh Hạc Đường tới, nói với vẻ cây ngay không sợ chết đứng: ''Cái này dù sao cũng nên trách ngươi chứ!''

''Biện...'' Mạnh Hạc Đường kéo tay áo Trương Vân Lôi, ra hiệu bản thân y không để ý đến chuyện đó.

Vương Dụ Tôn vội vã giải thích cho bản thân: ''Lần đó là ta bảo chúng bắt Châu Cửu Lương, đám đần đó bắt nhầm! Ta cũng đã nói bọn chúng thả người ra rồi! Chúng không chịu nghe!''

''À! Bắt ta thì không sai hả?'' Châu Cửu Lương nhíu mày nói.

Lần này Vương Dụ Tôn không còn lời nào để nói, lúng túng chớp mắt mấy cái, quay qua chỗ khác nhỏ giọng lầm bầm: ''Ta cũng đâu có định làm gì huynh, ta chỉ muốn cầu tài thôi, không muốn gánh mạng người trên lưng.''

Lý Hạc Đông chăm chú lắng nghe cuộc nói chuyện của họ, suy nghĩ một lát, đột nhiên rít một hơi: ''Như vậy xem ra là những chuyện xấu hắn làm cũng đâu có sai lầm gì lớn, nếu thật sự đi tự thú, nhiều lắm là hắn chỉ ngồi tù mấy năm thôi!''

Tạ Kim lập tức phì cười: ''Ngươi rành thật nhỉ!''

''Cút!'' Lý Hạc Đông thưởng cho hắn một đạp, đếm ngón tay tính tội danh cho Vương Dụ Tôn: ''Tổ chức bắt cóc, kết quả lại bắt nhầm người, kêu thả người, thủ hạ lá mặt lá trái không nghe lời, chuyện đoạt gia sản thì là Vương lão gia tự nguyện trao ra, đúng là không thể tính thành một tội danh được...''

Vương Cửu Long nghe vậy thì không vui: ''Ơ? Sao lại không phải tội!''

''Trời ơi! Vốn cũng không phải mà!'' Lý Hạc Đông lười giải thích với hắn, tiếp tục tính: ''Bắt có Đại Lâm còn chưa đủ, thủ hạ tự tiện quyết định đánh Đào Dương bị thương, ngươi còn đi can, lén đổi thuốc của tiệm thuốc Châu Ký, nói cho cùng vẫn là bản thân Cửu Thái không cẩn thận, cộng thêm chuyện giúp nha môn bắt được một đám thổ phỉ, có công lao, tính như vậy...Chắc chắn là không thể phán tội chết được.''

''A-------!''

Mọi người đồng thanh kêu lên, có vẻ như rất thất vọng, Vương Dụ Tôn nhìn bọn họ với vẻ ghét bỏ, lạnh giọng nhắc nhở: ''Này này này! Ta còn ở đây đấy!''

''Chẳng trách tiểu tử nhà ngươi không sợ bọn ta đi báo quan! Hóa ra là đã phủi sạch sẽ quan hệ của bản thân rồi!'' Dương Cửu Lang nói, thu cánh tay ôm cổ của hắn lại, giận dữ xô hắn một phát: ''Đúng thật là! Không thể nào thông cảm được cho ngươi!''

''Đúng vậy! Không đồng cảm được với ngươi!'' Quách Kỳ Lân tức hổn hển hừ với hắn một cái: ''Ngươi không được lên làm hội trưởng! Ngươi tự làm tự chịu! Hừ!''

Bầu không khí này lại khiến lòng Vương Dụ Tôn dễ chịu hơn nhiều, nhìn mỗi người bọn họ ai nấy đều tức nổ phổi, Vương Dụ Tôn không kìm được cúi đầu bật cười, liếc nhìn ly trà trên bàn, lần nữa cầm lên đưa đến bên miệng, ngửa đầu uống cạn.

Dương Cửu Lang liếc nhìn hắn: ''Bây giờ ân oán không phải chỉ uống tách trà là có thể chấm dứt!''

Vương Dụ Tôn không quan tâm tới hắn, vẫn cười như cũ, bỏ tách trà không xuống, đột nhiên đứng dậy, đi thẳng đến cầu thang.

''Ngươi đi đâu đó?'' Dương Cửu Lang hỏi.

Vương Dụ Tôn không quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước, chỉ giơ tay lên phất tay với họ, dùng giọng điệu thoải mái trả lời hắn: ''Đi tự thú!''

''Hắn mà giác ngộ được vậy sao?'' Dương Cửu Lang nói với vẻ ghét bỏ, mọi người cũng không tin.

Nhưng Vương Dụ Tôn bước lên cầu thang thật, đi lên lầu hai, cuối cùng dừng lại trước mặt Hầu Chấn, nói vài câu, chợt thấy Hầu Chấn gật đầu, vẫy tay với phía cửa đại sảnh, hai quan binh đi theo ông ấy tới lập tức chạy lên lầu, bắt Vương Dụ Tôn lại.

Hiện trường lập tức yên tĩnh, đám ông chủ còn đang nịnh bợ Tần Tiêu Hiền cũng đồng loạt dừng nịnh nọt, tất cả mọi người trợn tròn mắt nhìn Vương Dụ Tôn bị hai quan binh đưa từ trên lầu hai xuống, không biết đây là chuyện gì.

Mạnh Hạc Đường cứ căng thẳng nhìn hắn, tay xuôi bên người liên tục nắm lấy vạt áo, Châu Cửu Lương để ý thấy y là lạ, bình tĩnh nắm lấy tay y.

Toàn thân Mạnh Hạc Đường run lên, chậm rãi quay đầu lại, Châuu Cửu Lương mỉm cười với y, chỉ vào Vương Dụ Tôn, nhẹ giọng hỏi y: ''Không đi nói lời tạm biệt sao? Nếu hắn bị đưa về nguyên quán để đi tù, có lẽ cả đời này sẽ không gặp lại được nữa đâu.''

''Ta có thể không?'' Mạnh Hạc Đường giương mắt nhìn hắn, khẽ nhíu mày: ''Nhưng mà cậu sẽ không giận chứ?''

Châu Cửu Lương cười nuông chiều, gập ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt y: ''Ta đã giận bao giờ đâu, đều là trêu huynh thôi.''

Mạnh Hạc Đường cũng cười đáp lại hắn, đúng lúc này Vương Dụ Tôn đi ngang qua trước mặt mọi người, mọi người vừa định tới tạm biệt hắn, thấy Mạnh Hạc Đường bước tới bên cạnh hắn thì lại cùng biết điều lùi lại.

Mạnh Hạc Đường không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn hắn, trong đôi mắt hạnh sáng lấp lánh chứa đựng sự vui mừng và một chút sự không nỡ không dễ nhận ra.

Vương Dụ Tôn biết y đang lo điều gì, nhẹ nhàng giương môi lên, cười với y: ''Tên tâm, Hầu đại nhân nói ta lạc đường biết quay đầu, có công bắt thổ phỉ, cho nên miễn tội tử hình cho ta, chỉ phạt tù 10 năm thôi.''

''10 năm hả!'' Dương Cửu Lang chen miệng vào, ra vẻ tiếc nuối tặc lưỡi: ''Lúc ngươi ra tù chẳng phải đã hơn 30 tuổi rồi sao, thanh xuân tươi đẹp, cứ vậy mà trôi qua rồi!''

Châu Cửu Lương tiếp lời, cười nói: ''10 năm là vừa vặn, không nhiều không ít lại chính là thời gian tranh cử hội trưởng lần kế tiếp, ngươi cố gắng cải tạo đi, tranh thủ ra tù sớm, đến lúc đó, chúng ta lại quang minh chính đại đấu một trận.''

Vương Dụ Tôn bật cười, không để ý đến họ nữa, lại nhìn về phía Mạnh Hạc Đường, hít một hơi: ''10 năm quá lâu, chúng ta không ai đoán trước được điều gì sẽ xảy ra, có lẽ từ lần tạm biệt này cũng chính là không gặp lại nữa, huynh có thể đồng ý với ta một nguyện vọng không?''

Mạnh Hạc Đường gật đầu: ''Ta đồng ý với cậu.''

Vương Dụ Tôn đưa mắt nhìn Châu Cửu Lương, sau đó chậm rãi bước tới, đến gần Mạnh Hạc Đường một chút, thử hỏi y: ''Ta có thể...Ôm huynh một cái không?''

''Ôi chao~''

Mọi người ồn ào với vẻ cười trên nỗi đau của người khác, đồng loạt nhìn Châu Cửu lương, Châu Cửu Lương thì lại không quan tâm, bất đắc dĩ cúi đầu cười, thoải mái quay lưng đi.

Mạnh Hạc Đường thấy Cửu Lương như vậy là đã ngầm cho phép, y hơi giương môi lên, quay người chủ động ôm lấy Vương Dụ Tôn, con ngươi của Vương Dụ Tôn run lên, sau khi lấy lại tinh thần, hắn từ từ giang hai cánh tay ra, ôm chặt lấy y.

Lần này mọi người cũng không còn ồn ào nữa, chỉ mỉm cười nhìn họ, lúc vô tình nhìn lướt qua Quách Kỳ Lân thấy Mạnh Hạc Đường lén lút nhét hai chiếc khăn tay vào trong túi của Vương Dụ Tôn, lúc này hắn đưa tay chỉ về hướng họ, vừa định nói gì đó, Đào Dương đè tay hắn xuống, khe khẽ lắc đầu với hắn.

''Ta sẽ mãi mãi nhớ huynh.'' Vương Dụ Tôn cũng không lưu luyến sự ấm áp không thuộc về hắn này, nhẹ nói câu đó bên tai Mạnh Hạc Đường, ngay sau đó buông y ra, chắp tay với mọi người, quay người đi theo quan binh rời khỏi Minh Nguyệt Lâu.

Mạnh Hạc Đường nhìn theo bóng lưng hắn, cuối cùng không kìm được mà thấy mũi cay cay, mười năm thật sự quá lâu, không ai biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng y cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ hắn, nhớ rằng trong đời mình từng xuất hiện một người như vậy.

Mạnh Hạc Đường hít một hơi, quay người trở lại bên cạnh Châu Cửu Lương, nắm lấy cánh tay hắn, mỉm cười với hắn: ''Chúng ta về nhà thôi.''
« Chương TrướcChương Tiếp »