Chương 10

Tạ Yên Nhiên mấy ngày nay đều gặp ác mộng, trong mộng là ảo ảnh hình thù kỳ lạ, kỳ quái, hỗn tạp máu tươi cùng tiếng khóc, khiến Tạ Yên Nhiên hàng đêm không được an bình.

Nhưng Tạ Yên Nhiên không nói với ai, mỗi ngày đều bày ra bộ dáng vui vẻ như cũ, cùng Lạc Phi Phi nói chêm chọc cười, cười kinh thiên động địa, lúc cúi đầu xuống nước mắt muốn rơi kịp nói đỡ một câu: Cô xem cô làm ta cười chảy nước mắt.

Nhưng Tạ Yên Nhiên trong lòng tự hiểu, chính mình căn bản cười không nổi, đều là giả, là nàng giả vờ. Lúc nàng vừa tỉnh, mọi người ít nhiều đều nhắc đến việc trước khi nàng mất trí nhớ. Nhưng khi đó Tạ Yên Nhiên đối với bọn họ theo như lời tử thương cùng chiến loạn chỉ bày ra một vẻ kinh ngạc và tâm trạng cảm thán, cho tới hôm nay chứng kiến lời nói và cảnh tượng ở trong mộng, Tạ Yên Nhiên mới rốt cuộc mới hiểu vì sao mỗi khi nhắc tới chuyện này trên mặt ai cũng có biểu tình bi thống như thế.

Trừ chuyện này ra, tâm tình Tạ Yên Nhiên đối với Bắc Đường Mặc Nhiễm có chút vi diệu. Cảnh tượng chạng vạng hôm đó khi được y ôm hiện rõ ràng trước mắt, sự ôn nhu cùng thiện ý làm nàng nhịn không được miên man suy nghĩ, đặc biệt lúc chỉ có nàng cùng Bắc Đường Mặc Nhiễm tại thư phòng, Tạ Yên Nhiên quả thực là như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Vì thế một ngày nào đó, trước một đêm bị ác mộng và mộng xuân luân phiên tra tấn đau đớn muốn chết, Tạ Yên Nhiên vì một đôi mắt gấu trúc giả vờ trấn tĩnh tìm cớ, chính thức đem tiên sinh dạy học Bắc Đường Mặc Nhiễm khai trừ.

Đối với đống lý do rỗng tuếch nói hượu nói vượn của Tạ Yên Nhiên, Bắc Đường Mặc Nhiễm cũng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ nhàn nhạt gật đầu, Lúc Tạ Yên Nhiên xoay người liền gọi nàng.

“Yên Nhiên, có phải nàng nhớ ra chuyện gì không?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm trong ngữ khí bình đạm có chút hoang mang, rõ ràng là hỏi câu giống lúc trước, nhưng Tạ Yên Nhiên lại vội giấu một chút.

“Không có.” Tạ Yên Nhiên cười như việc không liên quan mình, “Mặc Nhiễm, sao ngài lại hỏi thế?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm nhìn chằm chằm Tạ Yên Nhiên, nửa ngày mới cúi đầu: “Chỉ là cảm thấy, nàng…..”

“Ừ?”

“…… Không có gì.”

“Ta đi đây.”

Tạ Yên Nhiên xoay người rời đi, để lại Bắc Đường Mặc Nhiễm một mình ngồi trong phòng, trong đầu vẫn là câu lúc nãy chưa thể nói, nàng vừa rồi, cùng Hoàng Hậu tương lai, cũng thật giống nhau.

Bắc Đường Mặc Nhiễm cảm thấy bản thân có bệnh, lúc Tạ Yên Nhiên vừa mới mất trí nhớ, nói chuyện lộn xộn, làm việc hỗn loạn đến cực điểm, bản thân không tự giác mà không ghét bỏ nàng, hiện tại nàng một câu mơ hồi một câu rõ ràng, chữ nào cũng là vì quốc gia, vì bá tánh, dù ai tới đều phải cảm thán một tiếng, căn bản chính là nữ tử tốt, nhưng trong tâm y lại bắt đầu bất ổn, giống mèo đen bên cạnh giây tiếp theo sẽ vì con chuột mà quên mất bản thân.

Bắc Đường Mặc Nhiễm lắc lắc đầu, cười thầm chính mình suy nghĩ nhiều, mấy ngày nay nếu không gặp Tạ Yên Nhiên, có thể nàng sẽ đột nhiên không để ý đến mình nữa.

Sau đó Tạ Yên Nhiên thật sự không phụ kỳ vọng của Bắc Đường Mặc Nhiễm, nàng thật sự bắt đầu không để ý tới Bắc Đường Mặc Nhiễm. Nói không để ý có vẻ chưa đủ lớn, chính xác mà nói, là trốn tránh.

Lúc sáng Bắc Đường Mặc Nhiễm dậy sớm dùng bữa, thấy Tạ Yên Nhiên còn đang ngủ ngon lành trong phòng, lúc chạng vạng Bắc Đường Mặc Nhiễm xử lý xong chính vụ trở về, Tạ Yên Nhiên đã dùng xong rồi bữa tối, tiến vào mộng đẹp. Tới hoa viên, thư phòng, bên hồ, nơi Tạ Yên Nhiên và Bắc Đường Mặc Nhiễm thường gặp nhau, mấy ngày này đều không thấy bóng dáng Tạ Yên Nhiên.

Bắc Đường Mặc Nhiễm nhạy bén nhận ra Tạ Yên Nhiên ở trốn tránh y, nhưng nguyên nhân vì sao, y không biết. Hơn nữa, nói như thế, Bắc Đường Mặc Nhiễm từ hôm đại hôn của Sở Thắng Nam Bạch Vô Trần đến nay, có thể là vì khôi phục một chút ký ức, chỉ số thông minh của Tạ Yên Nhiên bắt đầu tăng lên, cả việc trốn tránh y cũng không hề lộ liễu và khiến người khác nghi ngờ.

Cho nên Bắc Đường Mặc Nhiễm nói với Tô Tầm Tiên Tạ Yên Nhiên gần đây trốn tránh y, cũng chỉ đổi lấy cái bĩu môi của Tô Tầm Tiên.

“Tạ Yên Nhiên trốn tránh ngài? Vậy sao, ta không phát hiện đó.”

Cả Tô Tầm Tiên cũng không phát giác tâm tình Bắc Đường Mặc Nhiễm càng thêm trầm trọng, nâng chung trà lên nhấp một miệng, cảm thấy so với uống lá cây không khác gì.

Tô Tầm Tiên thấu hiểu, đè thấp thanh âm: “Mặc Nhiễm, ngài có phải một ngày không thấy Tạ Yên Nhiên, liền như cách tam thu? Có phải mỗi thời mỗi khắc đều muốn nhìn thấy Tạ Yên Nhiên? Có phải cảm thấy Tạ Yên Nhiên đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ngài.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm giương mắt nhìn Tô Tầm Tiên, biết hắn lại bắt đầu giở trò, chờ một lát, cưỡng chế đem một cỗ muốn đánh chết Tô Tầm Tiên trong lòng đè nén xuống, như cũ cúi đầu nhấp trà, phi, lá cây này thật khó uống.

Tô Tầm Tiên cũng không giận, phe phẩy cây quạt cười khẽ, rốt cuộc khôi phục nói chuyện bình thường: “Ngài nói xem, lúc trước nàng ta ngày nào cũng hai mắt lấp lánh nhìn ngắm ngài, ngài lại hờ hững, hiện giờ cùng lắm là vì trùng hợp không gặp vài lần, ngài lại gấp đến như vậy.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm rốt cuộc dừng động tác nhấp trà, cũng không trừng mắt liếc Tô Tầm Tiên hoặc là trực tiếp phất tay áo rời đi, Bắc Đường Mặc Nhiễm buông chén trà, khuôn mặt trầm tĩnh, suy nghĩ lại là hỗn loạn muôn vàn.

Lúc này nơi xa lại truyền đến tiếng cười quen thuộc cắt ngang suy nghĩ của Bắc Đường Mặc Nhiễm, Bắc Đường Mặc Nhiễm nhìn ra, đúng lúc nhìn thấy Tạ Yên Nhiên vui vẻ cùng một bạch y nam tử dáng vẻ phi phàm vừa đi vừa cười.

Bắc Đường Mặc Nhiễm trong đầu vốn hỗn loạn tức khắc hiện lên mấy cái chữ to: Con chuột tới rồi!

Tô Tầm Tiên xem náo nhiệt không chê chuyện lớn tiếp tục ở bên cạnh châm ngòi thổi gió: “A, Tạ cô nương cùng tình lang nào đây?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm không có tâm tư phản ứng hắn, Tạ Yên Nhiên quay đầu thấy bọn họ ở trong này, ngẩn người, hành lễ, cùng bạch y nam tử đi đến.

“Ô ô ô,” Tô Tầm Tiên phóng nhẹ thanh âm cười nhạo, “Mặc Nhiễm, thả lỏng một chút, ngài xem vẻ mặt cay đắng đáng ghét đó đi.”

Khi nói chuyện, Tạ Yên Nhiên cùng bạch y nam tử đã đến trước mặt hai người, Tạ Yên Nhiên vẫn cười vui vẻ, nhìn không ra mấy ngày nay đang hao tổn tâm cơ mà trốn tránh Bắc Đường Mặc Nhiễm.

“Mặc Nhiễm, Tô đại nhân, ta giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này chính là Võ Tiên quốc Lương công tử, Lương Ấn. Lương công tử, đây là Thần vương của Hoàng Đạo Quốc chúng ta, Bắc Đường Mặc Nhiễm, còn có vị này, là Tô Tầm Tiên, Tô đại nhân.”

Lương Ấn chắp tay: “Nhị vị, nghe danh đã lâu.”

“Vậy sao?” Bắc Đường Mặc Nhiễm không biết như thế nào đã mở miệng, “Nghe ở đâu vậy?”

Tạ Yên Nhiên cùng Lương Ấn ngây ngẩn cả người, Tô Tầm Tiên ở bên cạnh không tự giác phát ra một tiếng ho khan.

Lương Ấn nhanh chóng cười cười: “Hoàng Đạo Quốc Thần vương điện hạ gan dạ sáng suốt hơn người, giàu có mưu lược, phụ tá hoàng đế trẻ tuổi trị quốc, chúng quốc gia đều cảm thán thần vương điện hạ là nhân trung long phượng. Mà Tô đại nhân, không chỉ là Hoàng Đạo Quốc đệ nhất phú thương, càng là tác giả《 tìm hoa hỏi liễu 》 ――”

“Ngài cũng đọc loại sách này?” Bắc Đường Mặc Nhiễm sạch sẽ lưu loát cắt ngang, nụ cười của Lương Ấn và Tạ Yên Nhiên lại một lần cương lại.

Tô Tầm Tiên nhíu nhíu mi, dùng phiến bính chọc Bắc Đường Mặc Nhiễm, nhỏ giọng hỏi: “Cái gì là loại sách này, ngài mắng ai đó?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm không để ý Tô Tầm Tiên, Tạ Yên Nhiên ra mặt giảng hòa: “Lương công tử thật là kiến thức rộng rãi. Quả nhiên là xem vạn quyển sách không bằng hành ngàn dặm đường.”

“Tạ cô nương quá khen.”

Tô Tầm Tiên phe phẩy cây quạt: “Nhị vị làm sao quen biết?”

“Lúc trước Tạ cô nương một mình tiếp ba ly rượu, Lương mỗ trong tâm ngưỡng mộ, đặc biệt đến kết giao. Sau đó Lương mỗ còn cùng Tạ cô nương du ngoạn Anh Tiên Quốc.”

“Tuy rằng ta hoàn toàn không biết Lương Ấn nói gì” Tạ Yên Nhiên đối với Tô Tầm Tiên cười, “Bất quá giao tình vẫn rất sâu. Sáng nay ta vốn đi tìm Phi Phi, kết quả ở khách điếm gặp được hắn. Ngay từ đầu còn tưởng rằng gặp được kẻ điên, không ngờ là do ta hiểu lầm.”

Lương Ấn cũng cười: “Tạ cô nương so với trước kia vẫn không thay đổi quá nhiều, có thể gặp lại Tạ cô nương thật sự là quá tốt.”

“Đúng vậy đúng vậy, thật sự là quá tốt.”

Tạ Yên Nhiên cười vui vẻ, Bắc Đường Mặc Nhiễm mày cũng đã nhăn thành một chữ xuyên (川). Nhưng Tạ Yên Nhiên bất giác bừng tỉnh, kéo Lương Ấn đi nơi khác, chỉ để lại một Bắc Đường Mặc Nhiễm đang tức giận cùng Tô Tầm Tiên nghẹn cười nghẹn rất vất vả.

Nửa ngày, Bắc Đường Mặc Nhiễm mới bắt đầu nói chuyện: “Ta nghĩ có lẽ ngươi nói đúng.”

“Chuyện gì?”

“Chấp niệm quá mức, hại người hại mình.”

“Cho nên?”

“Đến lúc phải bắt đầu rồi.”

Tạ Yên Nhiên trở lại Thần Vương phủ lúc trời đã chạng vạng, nàng cùng Lương Ấn vừa đi vừa vui vẻ ngân nga một bài hát nhỏ, không ngờ rằng ở bên cửa viện gặp Bắc Đường Mặc Nhiễm đang đợi nàng.

Tiêu rồi, Tạ Yên Nhiên thầm biết không ổn, quên mất gần đây đang trốn tránh y.

“À……” Tạ Yên Nhiên chậm rì rì mà đi qua, “Mặc Nhiễm?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm một mặt lạnh nhạt: “Nàng còn biết trở về?”

Tạ Yên Nhiên ngẩn người, tươi cười không tự giác lấy lòng: “Ta đương nhiên phải về, nếu không ta ngủ chỗ nào?”

“Độc thân nữ tử, cùng một nam nhân không rõ lai lịch đi chơi khuya như vậy ――”

“Cái gì mà không rõ lai lịch, người ta tên là Lương Ấn, gia trụ Võ Tiên Quốc, tổ tôn tam đại thanh thanh bạch bạch.”

“Hắn nói thanh bạch thì thanh bạch? Với tình trạng hiện giờ của nàng, nàng và hắn là lần đầu tiên gặp mặt.”

“À,” Tạ Yên Nhiên bừng tỉnh, “Hóa ra đây là nhất kiến như cố.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm nghẹn lời: “Nàng ――”

“Bắc Đường Mặc Nhiễm ngài thật kì quái,” Tạ Yên Nhiên có chút không kiên nhẫn, “Sao ngài lại có địch ý với A Ấn lớn như vậy? Sáng nay cứ gây khó dễ cho người ta.”

“A Ấn? Hai người mới hàn huyên bao lâu đã thành A Ấn rồi?”

“Ta gọi thế nào cần ngài quản?”

“Nàng có gọi ta là A Nhiễm đâu? Cũng có gọi Tô Tầm Tiên là A Tiên đâu? Sao lại không ――”

“Ta thấy không nên gọi ngài là A Nhiễm,” Tạ Yên Nhiên ngắt lời Bắc Đường Mặc Nhiễm, “Phải gọi là A Sự!”

“Thật lắm chuyện.” Tạ Yên Nhiên đẩy Bắc Đường Mặc Nhiễm ra, bịt tai bước vào sân.

Bắc Đường Mặc Nhiễm đứng tại chỗ, trong lòng một vạn suy nghĩ lướt nhanh qua, ta lắm chuyện?