Chương 2: Lần đầy gặp gỡ

Quán caffee Heaven.

– Chào Vân Khánh, nay lại đến giao bánh hả? – Cậu nhân viên phục vụ bốn mắt đang lau bàn tươi cười ngước mắt lên nhìn cô gái đang dùng mông đẩy cửa bước vào, chẳng còn cách nào khác vì tay cô đang cầm cả hai túi bánh to bự rồi.

– Không dám, chào anh, thấy em xách cả đống đồ mà cũng chả nỡ mở hộ cái cửa. – Cô bĩu môi trêu cậu ta. – Nay em có bánh mới, em để đây nhé, chị Lam đâu rồi anh? Vào nhận cho em cái em còn đi phỏng vấn nào. – Đặt hai túi bánh to đùng lên mặt quầy Vân Khánh ngó nghiêng, thường ngày cô hay thấy chị chủ quán đứng đây nhưng nay lại không thấy nữa nên lấy làm lạ.

Nhận tiền bánh xong, cô nàng liền nhanh chóng rời đi, Lan Chi đang đứng đợi cô sẵn ngoài cửa.

– Á… Có sao không bé? – Vân Khánh bị thằng bé con đang nô đùa đâm phải, nó ngã lăn xuống đất, khóc toáng lên như kiểu cô chính là người đẩy nó ngã vậy.

– Ngoan nào, con đau ở đâu? Đứng lên cô xem nào? – Đỡ nó lên, Vân Khánh phủi quần áo dính bẩn cho nó, nó vẫn thôi không chịu dừng khóc.

– Này nhóc, con xin lỗi cô ấy đi chứ? – Tiếng nói từ phía sau vang lên, một cô gái trong bộ vest trắng, tóc xoăn sóng nhẹ ngang vai, dáng người dong dỏng đang sải bước tiến lại gần.

– Được rồi, được rồi mà, nó sẽ sợ đó. – Vân Khánh mỉm cười đầy ái ngại, thằng bé thì lại càng mếu máo hơn.

– Qua đây, xin lỗi cô ấy đi. Mình lớn rồi, sai phải biết xin lỗi chứ. Cô không cần nói đỡ cho nó, nên để nó tự biết cách chịu trách nhiệm với những gì mình gây ra. – Cô gái kia một mực quả quyết.

– Nó mới có ba, bốn tuổi chứ mấy? Làm ngang như nói với người ba bốn mươi tuổi vậy? – Vân Khánh liền lẩm bẩm ánh mắt kinh ngạc nhìn sang cô gái kia.

– Xin… Xin lỗi cô. Con xin lỗi cô. Hức… – Thằng bé vừa nấc vừa nói câu xin lỗi, nhìn đến tội. Vân Khánh khẽ mỉm cười, xoa xoa đầu thằng bé rồi ngước mắt nhìn cô gái tỏ ý khâm phục cô ta, cô gái đó khẽ nhếch mép cười lạnh lùng một cái rồi nhanh chóng mở cửa quán Heaven và đi vào đó. Vân Khánh bị choáng ngợp bởi thần thái của cô gái ấy, thì ra cô ấy không phải mẹ của thằng bé, phải một phút sau mẹ của thằng bé mới ở đâu hớt hải chạy tới đón nó.

Vân Khánh rời đi, mà vẫn không quên ngoái đầu lại nhìn vào tiệm cà phê nhìn cô gái đó.

– Quen cô ta hả? – Lan Chi liền hỏi khi thấy Vân Khánh quay trở lại.

– Không, đi đi. – Đội mũ bảo hiểm lên, rồi nói Lan Chi cho xe rời đi.

***

Phòng giám đốc kinh doanh.

– Ăn trưa đi anh. – Cô gái gõ gõ tay xuống bàn nói với người đàn ông đang cắm cúi vào máy tính.

– Ờ, mười hai giờ rồi? Ăn gì? – Chàng trai bỏ kính xuống đưa tay day day hai mống mắt, chắc do làm việc trên máy tính khá lâu nên mắt có đôi phần bị mỏi.

– Hỏi cái gì hay hơn được không? Lần nào cũng hỏi một câu anh không chán à? – Cô gái nhíu mày nhìn vị hôn phu của mình.

– Nếu em không chán việc đi ăn cùng anh, thì chẳng việc gì anh phải chán khi hỏi câu đó. Ăn gì nói nhanh, anh còn cả đống công việc phải giải quyết. Không là tự đi ăn một mình đấy.

Anh ta vẫn bình thản mà nói.

Tường San lừ lừ nhìn anh ta, cô ghét mỗi lần phải đi ăn cùng Khánh Anh, lần nào cũng là cô phải chọn xem ăn gì, lần nào anh ta cũng chỉ có mỗi câu “hôm nay ăn gì?”, chẳng lẽ cô lại phải làm nguyên cái thực đơn cả tuần cho anh ta? Cái hôn ước chết tiệt bó buộc cô với con người khó ưa, bá đạo này.

Cái ngày tên thanh mai trúc mã này đồng ý với hôn ước mà hai gia đình đã ước hẹn từ lâu khiến cho cô muốn nổi điên lên, chỉ vì chút sĩ diện hão lúc đó mà cô lại đi đồng thuận, và rồi khổ sở nhận ra mình bị biến thành tấm bình phong, đúng hơn là chả khác cái máy xông tinh dầu được sử dụng để xua đuổi bọn ruồi muỗi vây quanh anh ta.

Phạm Hoàng Khánh Anh đó, chỉ vì bị một cô gái phụ tình mà đánh đồng tất cả đàn bà trên thế giới đều sống vì tiền sẵn sàng đánh đổi cả linh hồn lẫn tình yêu, anh ta đồng ý hôn ước này với mưu đồ biến con em thanh mai trúc mã trở thành bình phong ngăn cản đám hám của tiếp cận mình. Ác, thật ác quá.

– Này, làm gì mà mặt cứ hằm hằm như thịt bằm nấu cháo vậy? Ăn đi. – Khánh Anh nheo mắt nhìn Tường San đang cắt đi cắt lại miếng bít tết trước mặt.

– Này. Khánh Anh, em hỏi anh. – Cô buông dao dĩa xuống, trừng trừng mắt nhìn anh chàng đối diện đang hất hàm ý bảo cứ hỏi tự nhiên.

– Sau này liệu em có phải kết hôn với anh thật không? – Tường San nhăn nhó nhìn người đàn ông đối diện

– Sau này còn dài mà, lo gì? – Khánh Anh thản nhiên nói.

– Em không đùa đâu đấy, anh là đàn ông bảy mươi tuổi mới kết hôn cũng chả sao, nhưng em sắp ba mươi tuổi đến nơi rồi đấy. – Tường San cau mày, cô ghét cái thái độ cợt nhả không nghiên túc của tên hôn phu này.

– Thật biết nói đùa, bảy mươi tuổi làm ăn được gì nữa mà lúc ấy mới kết hôn. Lúc nào em tìm được người xứng đáng, anh sẽ tự nhả em ra, nếu em ế anh đây có thể miễn cưỡng…

– Dừng. Bài này của anh em thuộc rồi. – Không để anh nói hết câu, Tường San liền chặn họng ngay cái bản tình ca “nếu em ế anh sẽ miễn cưỡng xây miếu ngay tại Áo cưới thiên đường cho em” này cô đã thuộc làu từ lâu rồi.

– Mà nói thẳng ra, không phải anh cũng đang giúp em hay sao? Nguyễn Duy Hải Nam đó không phải vẫn còn sống sờ sờ ra hay sao? Giúp em tìm cách cưa đổ lại nó. Ồ ồ, nhắc cái xuất hiện liền. – Khánh Anh cười nửa miệng, hất mắt về phía sau Tường San, cô nhanh chóng bị anh làm cho tò mò mà quay người lại hướng đó như một phản xạ.

– Anh lừa em. – Tường San phụng phịu nhăn nhó mặt mày vì bị tên khốn này dụ khị.

– Đã bảo mà, miệng nói không liên quan, không để tâm nhưng chỉ những lúc bất thình lình là sẽ lộ rõ mà. – Khánh Anh bật cười đầy sảng khoái nhìn vị hôn thê của mình mặt đang đỏ bừng bừng, từ bé đến lớn cô luôn bị anh troll như vậy, toàn bị quay mòng mòng rồi đưa vào chòng lúc nào chẳng hay.

Lần này thì người được nhắc đến xuất hiện thật, Khánh Anh hơi sững người khi thấy Hải Nam, anh bước vào cùng một cô gái, nhìn cũng được, anh nói nhưng vừa bị lừa một lần nên Tường San một mực không tin là anh ta xuất hiện, vẫn đang mím môi mím lợi hành hạ miếng bít tết của mình nhất định không để bị lừa lần hai.

Đang đi tới chỗ ngồi Hải Nam liền đột ngột dừng lại, khiến cho cô gái lẽo đẽo theo sau không để ý mà đâm sầm vào mình.

– Không sao chứ? – Hải Nam khẽ quay đầu nhìn cô.

– Không, không sao. – Vân Khánh cười toe nhìn anh.

– Gặp người quen, để qua chào hỏi một chút. Đi. – Nói rồi anh chủ động cầm tay cô kéo đi, Vân Khánh còn chưa hết bàng hoàng, lần đầu tiên anh chủ động cầm tay cô, cảm giác thật khác lạ.

– Hai người đang ăn trưa? – Hải Nam đứng ngay đó, Tường San giật mình khi giọng nói ấy cất lên, cô sững người chuyển ánh mắt từ miếng bít tết ngước lên nhìn anh, rồi ánh mắt nhanh chóng liếc sang cô gái bên cạnh, anh ta đang cầm tay cô ấy, cố giữ bình tĩnh, cô thản nhiên tiếp tục bữa ăn của mình mà không để tâm đến cô gái ấy đang vẫy vẫy tay tỏ ý chào cô.

“Gì đây, tên này… Gã trai bao? Không lẽ???” – Vân Khánh liếc nhìn Khánh Anh thầm nghĩ, cô nhận ra anh ta, chính là kẻ đã hạ bệ cô ở thang máy hôm đó, chính là tên trai bao đó. Mải mê suy nghĩ cũng không thèm để ý đến anh ta cũng đang tròng trọc nhìn cô, ánh nhìn đầy khó hiểu, chỉ đến khi bị Hải Nam lôi về bàn ngồi cô mới bàng hoàng trở về hiện thực thì cuộc chào hỏi đã trôi qua từ lúc nào chả hay.

Đúng như Lan Chi nói, cái tội mê trai thì chỉ có đầu thai mới hết, đói thì chỉ cần ăn là xong còn cái bệnh ngơ ngơ của cô nàng Vân Khánh này thì đến nay khoa học cũng chưa tìm ra phương thuốc phù hợp.

Suốt cả bữa ăn cô nàng thường hay lấm lét nhìn hai người kia, trong lòng thầm ngĩ không biết có nên nói cho Hải Nam biết về chuyện của anh chàng trai bao kia không, cô gái đó, cô nhận ra, chính là sáng nay vừa gặp ở tiệm cafe Heaven, theo như Hải Nam nói họ là hôn phu của nhau, vậy là cô gái đó đang bị cắm sừng? Cô nên nào như thết nào mới phải???

– Này, nghĩ ngợi gì vậy? – Hải Nam búng ngón tay trước mặt Vân Khánh khiến cô giật mình trở về hiện tại.

– À không. Không có gì, anh ăn đi kìa. – Vân Khánh cười nham nhở nhìn anh rồi lại cắm cúi vào đĩa mì ý hải sản của mình.

Hải Nam nhíu mày nhìn cô, thời gian này anh tự hỏi liệu có phải bản thân kiếp trước ăn ở không tốt nên mới bị cô gái ngáo ngáo ngơ ngơ này đeo bám mãi không dứt không nữa.

Vào một ngày đẹp trời cách đây ba tháng, khi mà anh đang ở trong bar của mình thì cô ấy xuất hiện, một mực nói rằng anh chính là ân nhân cứu mạng của cô ấy, mặc dù anh đã phủ nhận điều đó nhưng cô cứ cố chấp khẳng định vì trên ngực anh có vết sẹo giống người từng cứu cô. Còn nói cho cô cơ hội, dần dần anh sẽ nhớ lại.