Chương 33: CHƯƠNG 33: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

CHƯƠNG 33: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Nhưng nàng phải làm sao mới tìm được đây? Dạ Mộc minh tư khổ tưởng, một đoạn này là địa phương trong sách sơ lược, duy nhất để nàng nhớ kỹ, chính là người kia cuối cùng bị Mặc Lâm Uyên gϊếŧ, một đao đâm vào ngực, nhưng ở phía dưới ngực của người kia, có một đạo dấu vết sâu đậm, như là thời gian tuổi nhỏ lưu lại.

Nhưng nàng cũng không thể xem ngực từng người được.

Bất quá có đầu mối còn hơn không, làm trộm cũng sẽ tốt hơn là không làm gì!

Nghĩ muốn làm liền đi làm, ban đêm, Dạ Mộc len lén chạy ra!

Mấy tháng này, nàng hiểu rõ tướng quân phủ, hiện nay, tướng quân phủ có bốn chỗ đi không được, một, ngoại vi: Dạ Lệ mời một vị cao thủ tọa trấn, trừ phi có sự chấp thuận của hắn, hoặc là võ công cao hơn cao thủ kia, bằng không đều không thể đi ra ngoài.

Hai: Bảo tàng: Sau khi có được bảo tàng, Dạ Lệ để đại tướng tâm phúc của mình thủ ở đó, phàm là người tới gần liền gϊếŧ!

Ba: chỗ ở của Dạ Thiên: Lúc này Dạ Thiên tuyệt đối hận nàng tận xương, mà tính cách hắn xung động, bên người có một cao thủ vô cùng lợi hại bảo hộ, Dạ Mộc mới sẽ không qua đó chịu chết.

Bốn, chính là chỗ ở của Dạ Lệ.

Hạ quyết tâm, Dạ Mộc liền định ra kế hoạch lục soát bước đầu, hơn nữa mấy tháng này, nàng vì bảo vệ mình, trong ngoại công vô thượng tâm kinh, nàng luyện rành nhất chính là quy tức pháp, chỉ cần nàng bất động, đối phương coi như là cao thủ cũng rất khó phát hiện mình, bởi vậy, nàng vẫn tương đối an toàn.

Sau khi lục soát xong đường nhỏ, nơi đầu tiên Dạ Mộc đi là Thủy Đường phòng, đó là địa phương bọn hạ nhân tắm, bất quá là hạ nhân đê đẳng, người có phẩm cấp cũng sẽ không đi vào trong đó.

Trong Thủy Đường phòng này có không ít người, hạ nhân đều vào lúc các chủ tử ngủ mới rảnh sang đây xử lý vệ sinh cá nhân, nên đây là thời điểm náo nhiệt nhất.

Dạ Mộc trốn ở trên nóc nhà, trong lòng tâm lý kiến thiết một phen.

Nàng đã là người trưởng thành rồi, nhìn sẽ không bị mụn mắt đâu! Nàng là vì cứu người! Ân, vì cứu người!

Nghĩ đến Mặc Lâm Uyên bị đưa đi thái úy phủ, chuẩn bị hồ tác phi vi, Dạ Mộc cắn răng một cái, mở một mảnh ngói trên mái, nhất thời, một mảnh ** trắng bóng hiện ra ở trước mắt, con mẹ nó, nàng không thuần khiết!

Bên kia, Lưu thái úy đem tất cả nhưng công vụ có thể đẩy xuống đều cho lui hết, không kịp chờ đợi chạy ra khách phòng, bởi vì vật nhỏ hắn tâm tâm niệm niệm ngày hôm nay rốt cục tới tay!

Nhưng hắn không biết là, ngày hôm nay lúc đi, Dạ Lệ thuận lợi giúp Mặc Lâm Uyên một chút đồ nhỏ, hạ thuốc không thể động cho hắn, nên dù là hắn qua đó, cũng cái gì đều không làm được, nhiều lắm là ôm ôm hôn hôn.

Nhưng Mặc Lâm Uyên sẽ cho hắn ôm ôm hôn hôn sao?

Cửa gỗ khắc hoa bị cấp thiết đẩy ra, một vị niên thiếu an vị ở ngoại thất của gian phòng, đẩy cửa ra là có thể thấy.

Trên bàn bày rượu và thức ăn, niên thiếu tự rót tự uống, ngoại bào lụa mỏng màu trắng bao phủ ánh nến, để cả người hắn có vẻ càng phát ra mông lung.

Niên thiếu tuổi không lớn lắm, nhưng người cao thon, cử chỉ thong dong thanh nhã, nhất là bị ánh nến rọi sáng, kinh diễm tuyệt luân.

Nghe được thanh âm, phượng mâu của Mặc Lâm Uyên hoi nghiên, liếc đi qua, một mắt, để Lưu thái úy có loại cảm giác nửa người mềm nhũn! Ngày xưa dong chi tục phấn, lúc này hắn một người đều không nhớ rõ, duy nhất nhớ rõ chính là đôi phượng mâu đuôi hơi nhướng quạnh quẽ này, để hắn không tự chủ được ngừng thở.

“ngoan ngoãn” nửa ngày, Lưu thái úy mới tìm được thanh âm của mình, thận trọng bước vào bên trong gian phòng, một đôi mắt một cái chớp nhìn chằm chằm vào niên thiếu, môi vô ý thức đóng mở, “Ngươi, ngươi làm ta nhớ chết được!”

“A” Mặc Lâm Uyên nghe vậy đột nhiên nhoẻn miệng cười, nụ cười này thực sự là để hồn của Lưu thái úy mất luôn.

“Thật không?” Hắn híp mắt một cái, câu thần nói, “Ta cũng, rất muốn gặp ngươi.”

Lúc đầu hiểm thụ vũ nhục của người này, thiếu chút nữa bị người này gϊếŧ chết. Vừa nghĩ tới Dạ Mộc cũng bởi vậy thấy được lúc hắn chật vật nhất, hắn vô thì vô khắc nghĩ đến người trước mắt này, hôm nay, rốt cục được như nguyện.

“Thực sự?” Lưu thái úy quả thực không thể tin được lỗ tai của mình, hắn cấp thiết đóng cửa lại, phân phó bên ngoài nói: “Mặc kệ nghe được động tĩnh gì, cũng không cho phép vào!”

Sau đó cấp thiết tiến lên chỗ Mặc Lâm Uyên, Mặc Lâm Uyên bưng rượu trản vẫn không nhúc nhích, lãnh quang lành lạnh hiện ra trong chén, còn rất dài.

*

Không phải, không đúng không đúng! Những người này đều không đúng!

Dạ Mộc mạo hiểm chạy đến phòng của hạ nhân tìm, cũng may nàng bây giờ còn có chút thân thủ, nhân lúc người khác ngủ say, len lén mở vạt áo kiểm tra, tuy có điểm mạo hiểm, nhưng không làm kinh động bất luận kẻ nào, nhưng duy nhất để nàng phiền táo chính là, chính là nàng tìm mấy canh giờ, các loại ngực không biết nhìn bao nhiêu rồi, nhưng không có ai là người nàng muốn tìm cả!

Dạ Mộc nhíu nhíu mày, đi đến gian nhà hạ nhân ngoại vi cuối cùng, nhưng vừa lúc đó, nàng nghe được động tĩnh không giống tầm thường, vội vã trốn ở sau một sơn giả, núp đi.

Chỉ chốc lát sau, một hắc y nhân từ trên nóc nhà rơi xuống, hắn hiển nhiên bị trọng thương, cước bộ nặng không nói, lúc rơi xuống còn suýt nữa ngã sấp xuống.

Rất nhanh, phía sau hắn có một người đuổi tới, nhưng hắn đã chạy hết nổi rồi, đột nhiên thấy giả sơn, trước mắt hắn sáng ngời, cũng chui vào!

Dạ Mộc bởi vì một mực quan sát đối phương, thấy hắn chạy tới phương hướng của mình, vội vã tránh vào trong sơn giả. Trong sơn giả này có không gian thật lớn, có ánh trăng xuyên thấu qua khe chiếu vào, là một nơi tốt để thâu hương thiết ngọc.

Vọng Thư Uyển.com

Hắc y nhân kia không có phát hiện, sau khi đi vào vẫn không nhúc nhích, rất nhanh, một nam nhân ma y từ nóc nhà rơi xuống.

“Kỳ quái, rõ ràng trúng ma phí tán, vì sao còn chạy nhanh như vậy?”

Hắn nói cho hết lời, đột nhiên một nam nhân cầm đại đao cũng đuổi đến, chính là Dạ Lệ!

“Tôn lão nhi, thích khách đâu?”

“Tướng quân!” Tôn lão đầu quỳ một gối,, “Người đến tuy rằng võ công thua ta ngươi, nhưng là khinh công trác việt, đuổi tới đây đã mất dấu.”

Trong sơn giả, hắc y nhân kia nghe vậy thở nhẹ nhỏm một cái thật dài, có thể lúc này, Dạ Lệ đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, “Ai ở đó!”

Cả người hắc y nhân kia căng thẳng, vừa định xông ra, một đôi tay nhỏ tay đột nhiên từ phía sau lưng vươn ra, gắt gao níu lại đưa hắn, kéo vào bên trong!

Chờ giây lát, Dạ Lệ không có phát hiện bất luận động tĩnh gì, cho là người nọ thực sự không ở nơi này, mà trong sơn giả Dạ Mộc áp một người trên mặt đất, hai tay gắt gao che cái miệng của hắn, ngưng thần bế khí.

Nam nhân bị nàng ngồi lên vẫn không nhúc nhích, duy nhất lộ ra ngoài là một đôi mắt kinh ngạc trừng nàng, hiển nhiên là nhận thức nàng!

“Hư!” Dạ Mộc thấp giọng, “Ngươi bất động, ta bất động, chúng ta tạm thời hợp tác?”

Nửa ngày, cảm giác được người dưới tay gật đầu, lúc này Dạ Mộc mới cẩn thận buông tay ra, bất quá một mực đề phòng người kia vồ đến.