Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 99: CHƯƠNG 99: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

« Chương TrướcChương Tiếp »
CHƯƠNG 99: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

Theo cái chết của Mặc Thế Văn và Mặc Điệp, còn có âm mưu chưa thành công tiêu tan thành mây khói, thế nhưng bầu không khí của triều đình căng thẳng tăng dần theo từng ngày, cũng không lâu lắm, trong cung hoàng đế, dĩ nhiên bệnh nặng.

Mặc dù đối với ngoại nói là sinh bệnh, nhưng thật ra là trúng độc, tâm tình thoáng phập phồng sẽ thổ huyết, làm cho cả hoàng cung đều khẩn trương.

“Là ngươi đã hạ thủ?” Sau khi hạ triều, người Văn gia bí mật gặp thái hoàng thái hậu, mà thái hoàng thái hậu thần tình không hiểu.

“Ai gia còn muốn hỏi các ngươi! Có phải là các ngươi đã hạ thủ hay không?”

Văn Tắc đứng chắp tay, thần tình hung ác nham hiểm, “Chu gia và Chung gia ta đều hỏi qua, tuy rằng bọn họ muốn hạ thủ, thế nhưng một lần cũng chưa từng thành công, nên chỉ có thể là ngươi.”

Triệu Vân Cầm không làm, lúc này trong cung chỉ có hai người bọn họ, nên Triệu Vân Cầm cũng không cần khách khí, trực tiếp đi tới trước mặt hắn.

“Ai gia nói thật cho ngươi biết là được, tiểu hoàng đế bên người thùng sắt một mảnh, ai gia là xuống tay, nhưng không có thể thành sự, hiện tại ai gia chỉ hoài nghi ngươi, nói đi, ngươi hạ độc gì! Đột nhiên xuất thủ, có mục đích gì?”

Văn Tắc nhíu mi lại, “Ta không có xuất thủ.”

Triệu Vân Cầm hoài nghi nhìn hắn, “Không phải ngươi vậy còn có thể là ai? Ta thấy ngươi vẫn là nói thật ra đi, ai gia cùng các ngươi, còn là người trên một chiết thuyền.”

“Thật không phải ta.”

Văn Tắc nói xong, nghĩ đến cái gì, xoay người rời đi.

Triệu Vân Cầm kéo hắn lại, “Được rồi, không phải ngươi thì không phải là ngươi, ngươi gấp cái gì? Đi nhanh như vậy, ngươi đều nhiều ngày không tới chỗ của ai gia rồi, nghe nói ngươi đối với phu nhân trong phủ cũng ôn hoà, chẳng lẽ nhiều năm như vậy, trong lòng ngươi còn băn khoăn một người chết?”

Văn Tắc mím môi, giật tay của Triệu Vân Cầm.

“Lần trước chuyện hoàng đế đã biết, nhưng hắn gϊếŧ Mặc Thế Văn và Mặc Điệp, lại còn không có tìm phiền phức cho chúng ta, trong khoảng thời gian này, ngươi vẫn là thu liễm một chút cho tốt.”

Triệu Vân Cầm hừ một tiếng, “Sợ cái gì, ai gia đều bệnh không ra, hắn còn có thể tìm tới cửa?”

“Cẩn thận chút luôn không có sai.”

Văn Tắc nói xong, bỏ qua Triệu Vân Cầm đi, Triệu Vân Cầm giậm chân sau lưng hắn, nhãn thần cũng dần dần trở nên băng lạnh.

Sau khi Văn Tắc đi ra, không có đi thẳng về, mà là đi thái y thự, lại đi qua các loại thủ đoạn, tìm được một trong số những thái y ngày hôm nay xem bệnh cho hoàng đế.

“Nói đi, là thật trúng độc, hay giả trúng độc?”

Tháy y đó thấy trong căn phòng nhỏ bốn bề vắng lặng, mới hành lễ với Văn Tắc.

“Thừa tướng, là trúng độc, hơn nữa còn là độc rất bá đạo, bất quá bệ hạ cẩn thận, rất nhanh thì phát hiện, bởi vì trị liệu đúng lúc, tuy rằng phiền phức chút, nhưng không có trở ngại.”

Văn Tắc tự hỏi chỉ chốc lát, đột nhiên hỏi, “Có người nói độc này, sẽ cho người khí huyết dâng lên, nháo đến tâm tình ba động, sẽ thổ huyết không ngừng.”

“Vâng, đúng vậy.” Thái y kia cúi đầu, trong lòng bất an, thừa tướng này, sẽ không phải muốn để cho mình động tay chân gì chứ? Đây là trăm triệu lần không thể, bởi vì bên người hoàng đế phòng giữ sâm nghiêm, hắn vừa ra tay tuyệt đối sẽ chết!

Vọng Thư Uyển.com

Ai biết, thừa tướng lại nói ra một yêu cầu hắn căn bản không nghĩ tới.

“Ngự bạc(khăn tay ngự dụng) hoàng đế đã dùng qua, giữ lấy vết máu, ta cần ngươi giúp ta trộm một cái ra.”

Thái y kinh ngạc ngẩng đầu, “Đây đây là tử tội a!”

Thân thể phát phu thụ chi phụ mẫu, nhất là cổ đại mê tin quỷ thần, lông tóc máu các thứ, là tuyệt đối không thể rơi vào trong tay người khác.

Huống chi là đồ của hoàng đế.

“Thế nào, ngươi không muốn?” Văn Tắc híp mắt một cái, hừ lạnh một tiếng, “Đừng quên, tính mệnh của thân nhân nhà ngươi đều đang trong tay người nào, chuyện này, ngươi làm cũng phải làm, không làm cũng phải làm!”

Nói xong, hắn cảm thấy có chút phiền muộn, đi trước một bước.

Mà bên kia, trong cung.

Dạ Mộc dùng khăn lau mặt cho Mặc Lâm Uyên, sau đó có chút không vui nói, “Lần đầu tiên thấy có người tự hạ độc mình! Thế nào, độc dược ăn ngon không?”

Lúc nói chuyện, tay dùng sức chà xát mặt của hắn.

Chỗ bị chà xát rất nhanh thì đỏ, Mặc Lâm Uyên thấy nàng tức giận, vội vã ngồi xuống, “Đừng nóng giận, ta đây cũng là không có biện pháp khụ khụ!”

“Ngươi chờ một chút! Mau nằm xuống, thật là, đều như vậy ngươi còn kích động gì? Mau nằm xuống!”

Dạ Mộc để hắn lại một lần nữa nằm xuống tháp, thở dài.

“Ngươi làm như thế mục đích là cái gì? Là muốn cho giữa thế gia và thái hoàng thái hậu hoài nghi nhau?”

“Không.” Mặc Lâm Uyên lắc đầu, trên mặt tái nhợt phượng mâu nửa khép, đã có lưu quang hiện lên.

“Lần trước nói vậy với lão hồ ly Văn gia kia, y theo tính tình của hắn, tự nhiên sẽ đẽo gọt mọi cách, cho rằng trước khi Mặc Thế Văn chết nói gì đó, mới để cho ta nghi ngờ thân thế của mình.”

Vọng Thư Uyển.com

Hắn dừng một chút, liền uống một hớp từ tay của Dạ Mộc xong, mới cười nói.

“Thế nhưng hắn không sẽ trực tiếp tới tìm ta tìm chứng cứ, nên nhất định sẽ nghĩ ra loại phương thức đường cong cứu quốc này, lấy máu của ta.”

“Lấy máu nhận thân a” Dạ Mộc sửng sốt một chút, cổ nhân đều cho rằng máu là tinh khí thần của một người, nên đặc biệt coi trọng máu, hết lần này tới lần khác Mặc Lâm Uyên kỳ lạ như vậy, vì tính toán người, căn bản không lưu ý máu của mình chảy ra ngoài, thật đúng là.

Mặc Lâm Uyên thấy Dạ Mộc đã minh bạch, cũng không muốn nói nhiều.

“Nói chung, trong lòng ta đều biết, ngươi không cần lo lắng.”

“Đều biết đều biết” Dạ Mộc lẩm bẩm, “Trước nhìn ngươi thổ huyết, thực sự là làm ta sợ muốn chết! Ngươi có thể trước đó thông báo ta một tiếng hay không a!”

Dạ Mộc ngồi ở bên tháp, lòng dạ hẹp hòi bóp thịt trên lưng hắn.

Mặc Lâm Uyên vội vã cầu xin tha thứ, “Đây không phải là kế hoạch cần sao? Bọn họ cũng đều biết ta quan tâm ngươi, chuyện gì cũng sẽ không gạt ngươi, thấy ngươi kinh khủng như vậy, mới sẽ tin tưởng ta là thật bị ‘Người khác hạ độc thủ’ .”

Dạ Mộc còn chưa phải vui vẻ, “Dù là ngươi nói cho ta biết ta cũng sẽ diễn rất giống!”

Nhớ tới trước, nàng thấy Mặc Lâm Uyên đột nhiên thổ huyết, mà sợ đến sắc mặt tái nhợt, bất giác có chút mặt đỏ, vừa thực sự rất mất mặt, ai, ai, không đề cập tới cũng được!

Thấy Dạ Mộc còn muốn chạy, Mặc Lâm Uyên bắt được nàng, “Làm sao vậy? Xấu hổ?”

“Nào có!” Dạ Mộc nặng nề đẩy tay hắn ra.

Mặc Lâm Uyên cười nói, “Vừa rồi cũng không biết là ai, ôm ta gọi tỉnh ta lại nhiều lần, không nên chết, mắt đều đỏ, còn ”

“Ngươi! Không cho ngươi nói!”

Dạ Mộc thẹn quá thành giận, liền vội vàng che cái miệng của hắn, thế nhưng Mặc Lâm Uyên muộn cười.

“Được được, không nói, không nói.” Hắn kéo tay nàng xuống, rồi lại bỡn cợt nói, “Ta không nói chuyện ngươi vì ta khóc nhè ”

“Ngươi còn nói!” Dạ Mộc nhào tới chỗ Mặc Lâm Uyên, lại bị Mặc Lâm Uyên bế đầy cõi lòng, nàng cả kinh, vội vã muốn thối lui, không nghĩ tới Mặc Lâm Uyên lại ôm rất chặt.

“Ngươi, ngươi làm cái gì?”

Mặc Lâm Uyên như trước mặt mang dáng tươi cười, chỉ là hắn hiện tại tóc đen của hắn xõa ra, phượng mâu rũ xuống, thật giống như yêu tinh từ tiên nhập ma, tinh xảo hoặc người, đôi môi tái nhợt hơi câu dẫn ra, mang theo một tia ý tứ hàm xúc hoặc người.

“Dạ Mộc, ngươi không phát hiện sao? Ngươi thật rất quan tâm ta, ngươi sợ cái gì? Sợ ta chết?”
« Chương TrướcChương Tiếp »