Chương 14

Chương 14

Edit: shitbaydaytroi

Lạc táp ngây người, đây là lần đầu tiên cô bị một người đàn ông xa lạ ôm thân mật như vậy, có chút khẩn trương lại không biết phải làm gì.

Sau vài giây, cô vẫn không có phản ứng gì, đôi mắt mở to nhìn anh không chớp.

Tưởng mộ tranh nhìn cô, hô hấp cứng lại đầu óc trở lên trống rỗng, chuyện này anh sống hơn 30 năm chưa từng sảy ra.

Bởi vì anh đối với anh mà nói, chậm chạp vài giây, rất có thể đã bị đối thủ gϊếŧ chết, là sai lầm chết người.

Nhưng vừa rồi.

Vì sao đầu óc trống rỗng chính anh cũng không biết tại sao.

Người đi đường đi qua khẽ nói nhỏ với nhau, còn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn họ, tuấn nam mĩ nữ phối hợp với nhau quá mức đẹp mắt, không nhìn nhiều thêm hai cái thì hơi phí.

Thẳng đến lúc có ô tô bóp còi, lạc táp mới hoàn hồn.

" buông tôi ra."

Lập tức khôi phục lại vẻ lạnh nhạt như trước.

Tưởng mộ tranh nhàn nhạt cười: " cho cô xuống để cô tiếp tục dẫm tôi?"

Cánh tay anh quá mạnh mẽ, cũng biết cách để kiềm chế giữ cô lại.

Lạc Táp giãy giụa rất nhiều lần cũng đều uổng phí, cô dần dần khôi phục bình tĩnh: "được đúng lúc tôi cũng không muốn đi bộ nữa, anh ôm tôi về nhà luôn đi."

Lời này cực kì hiệu quả, tay phải của Tưởng Mộ Tranh buông chân cô ra, để cô xuống đất. Sau khi cô tiếp đất thì bàn tay trên hông cô cũng lập tức bỏ ra.

Không khí có chút xấu hổ, chẳng qua chỉ trong nháy mắt, đã bị lời nói của Tưởng Mộ Tranh phá vỡ. Anh cười nhẹ: "Chiêu lạt mềm buộc chặt này dùng cũng thuần thục lắm."

Lạc Táp chẳng buồn biện hộ: "Quá khen."

Tưởng Mộ Tranh " A " một tiếng.

"Đưa điện thoại cho tôi." Cô nhướng mày lạnh nhạt nói.

Tưởng Mộ Tranh muốn xóa bỏ cái tên kia trong danh bạ điện thoại, nhưng đã để quá thời gian chờ, màn hình đã tự động khóa lại, anh không mở được.

Lạc Táp nhìn ra ý định của anh: "Yên tâm, cái tên này không tồn tại trong điện thoại tôi được lâu nữa đâu, chờ có hóa đơn phí sửa xe, tôi trả tiền lại cho anh xong sẽ lập tức xóa bỏ, cho vào danh sách đen."

Tưởng Mộ Tranh: "..."

Lạc Táp thấy anh thái độ buông lỏng,liền tiến lên một bước, đoạt lại điện thoại trong tay anh.

Sau đấy bọn họ lại tiếp tục đi về phía trước, hai người cố ý duy trì một khoảng cách, một trước một sau.

cả hai cũng không nói gì với nhau nữa.

Trên đường ngày càng ít người qua lại, ngay cả những chiếc ô tô đi qua cũng có vẻ trở nên vội vã hơn, giống như đang vội vã trở về nhà.

Đã sắp 11 giờ đêm, gió thổi tới cũng lớn hơn một chút.

Lạc Táp theo bản năng kéo kéo áo khoác trên người lại, lúc này có một đôi tình nhân đang đi phía đối diện, đại khái là mới vừa xem phim xong, hai người còn đang náo nhiệt thảo luận về nội dung phim, trong tay cô gái còn cầm kem.

Cô nhìn thêm mấy lần, thầm nghĩ, vẫn là tuổi trẻ, đã trễ thế này, thời tiết cũng lạnh, vậy mà còn có thể ăn được hộp kem lớn như thế.

Đợi đến khi đôi tình nhân trẻ kia đi lướt qua, Tưởng Mộ Tranh bước lên đuổi kịp cô, hỏi: "Muốn ăn à?"

Ánh mắt Lạc Táp nghi hoặc hỏi: "Cái gì?"

Tưởng Mộ Tranh: "Nhìn cô thèm đến sắp chảy cả nước miếng rồi."

Lạc Táp: "..."

Tưởng Mộ Tranh nhìn xung quanh khắp nơi, ở đây không có cửa hàng tiện lợi hay là tiệm bánh ngọt, nói với cô: "Đến đằng trước tôi sẽ mua cho cô một hộp."

Dừng lại, bổ sung thêm một câu: "Mua một hộp còn to hơn hộp của cô gái kia."

Rõ ràng nhìn anh một vạn lần không vừa mắt, hận không thể giẫm anh dưới lòng bàn chân mà dày xéo, nhưng câu nói vừa rồi của anh mạc danh chạm vào đáy lòng cô.

Nhưng trong bóng tối lại có thể che giấu đi tâm sự của con người rất tốt.

Cô ho nhẹ hai tiếng: "Tôi không ăn đồ ngọt."

Sau khi nói xong thì rõ ràng bước đi nhanh hơn.

Tưởng Mộ Tranh nhìn bóng dáng cô đi phía trước, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Người này, không chỉ cứng đầu mạnh miệng, lại còn thích ra vẻ làm bộ làm tịch.

Anh nâng bước theo sau.

Cứ như vậy đi thêm hơn nửa tiếng, Tưởng Mộ Tranh nhàm chán, rảnh rỗi nên hỏi cô một câu: "Cô vừa mới đến ngã tư kia trực à?"

Anh thường xuyên đi ngang qua đó nhưng không có ấn tượng gì về cô.

Lạc Táp đầu cũng không ngoảnh lại,nhưng mà vẫn tốt bụng mà đáp lại anh: "Không, vài tháng rồi."

Tuy rằng cô nhìn không thấy, nhưng anh vẫn gật đầu.

Tới cửa lớn của tiểu khu, dù Lạc Táp không tình nguyện nhưng vẫn nói một tiếng cám ơn với anh ta.

Tưởng Mộ Tranh đưa tay: "Đưa áo cho tôi."

Lạc Táp không hề nghĩ ngợi: "Giặt xong sẽ trả cho anh."

Đây là lễ phép cơ bản khi dùng đồ của người khác.

Vẻ mặt Tưởng Mộ Tranh cười như không cười: "Muốn dựa vào áo để có cơ hội gặp lại?"

Lạc Táp: "..."

Cô lạnh mặt, cởϊ áσ ra ném vào người anh, "Bệnh thần kinh!" Xoay người rời đi.

Tưởng mộ tranh cười,thẳng cho đến khi bóng dáng cô rẽ sang đường khác rồi khuất dần trong tiểu khu, anh mới thu hồi tầm mắt, đem áo mặc vào rồi rời đi.

Sau khi Lạc Táp về đến nhà thì nằm xuống bẹp trên sofa, cô xoa xoa bàn chân mỏi nhừ đau nhức.

Không chỉ có đau mỏi chân, cả người cô cũng chẳng còn sức lực.Mỗi lần gặp Tưởng Mộ Tranh thật giống như lên chiến trường đánh trận, tuy rằng không phải gió tanh mưa máu ngập trời, nhưng non nửa cái mạng thiếu chút nữa thì bay mất. Cô càng ngày càng nhìn không rõ con người của Tưởng Mộ Tranh, cũng bắt đầu không rõ chính mình.

Trong túi truyền đến tiếng rung, Lạc Táp mở túi, lấy điện thoại ra, là mẹ cô gọi tới.

"Alô, mẹ."

"con cuối cùng cũng nhận điện thoại, gọi mấy cuộc mà không thấy con nhận, gọi cho tiểu Ngũ thì lại là nhà hàng nhận điện thoại, nói là nó không mang theo điện thoại trên người, làm mẹ lo quá."

Đến bây giờ giọng bà vẫn còn kèm theo tia nôn nóng, chậm rãi hạ chậm ngữ khí lại, bà hỏi: "Về đến nhà chưa? Sao lại về trễ vậy?"

Lạc Táp vẫn nằm bẹp trên sofa: "Con vừa về, cùng ngũ ca tản bộ về, điện thoại để trong túi nên không biết mẹ gọi tới."

Du Ngọc: "Vậy là tốt rồi, nhanh tắm rửa rồi đi ngủ đi."

Lại không quên dặn dò cô: "Ngày mai đi nhảy dù cẩn thận, nhất định phải nghe lời ngũ ca của con đấy."

Lạc Táp trả lời có lệ: "vâng, con biết rồi."

Tên bệnh thần kinh kia, cô có bệnh mới có thể cùng anh ta đi nhảy dù.

Hôm sau.

Lạc Táp thức dậy sớm hơn cả khi đi làm, mặc một bộ đồ đơn giản, tết tóc lại thành một bím tóc, trang điểm nhẹ rồi ra khỏi nhà.

cuối mùa thu đã 6 giờ sáng mà trời vẫn còn tờ mờ sáng.

Sáng sớm,không khí lành lạnh, lúc vừa mới bước ra khỏi cửa cô còn rùng mình một cái.

Khi chạy đến đường cao tốc, mặt trời đã lên cao, ánh nắng xuyên qua cửa kính xe hắt lên người, cảm giác thật ấm áp. Bầu trời trong xanh, ngẫu nhiên lại có mấy đám mây lớn trôi lững lờ trên nền trười xanh.

Đây đã là lần thứ hai cô đi nhảy dù, tuy không có kích động như lần đầu tiên, nhưng cảm giác hưng phấn mong chờ thì vẫn có.Chưa tới 10 giờ trưa, Lạc Táp đã đến câu lạc bộ nhảy dù.

đậu xe trong bãi đỗ, khóa xe rồi đi vào, trong đại sảnh không có nhiều người cho lắm, em gái tiếp tân mỉm cười chào đón.

Lạc Táp nói mình là chị của Du Dương, có thể là Du Dương đã nói qua trước với bên này nên thủ tục xử lý rất nhanh, ngoại trừ phí nhảy dù, cô còn trả thêm tiền quay chụp khi nhảy dù.

Nhân viên tiếp tân nói: "Ông chủ đã sắp xếp cho cô huấn luyện viên có nhiều kinh nghiệm nhất, nhân viên quay chụp cũng là người tốt nhất tất cả đã chuẩn bị xong."

Lạc Táp thật cảm kích mà nói lời cảm ơn.

Kí xong hợp đồng, Lạc Táp đi thay đổi trang bị sau đó đến phòng chờ đợi đăng ký đến lượt. Kỳ lạ chính là trong phòng chờ phi hành gia chỉ có một mình cô, có lẽ do còn sớm nên những người khác còn chưa tới.

lại vài phút trôi qua, huấn luyện viên vẫn chậm chạp chưa tới.

Lạc Táp bưng cà phê đứng trước cửa sổ lớn chạm đất nhìn đường băng dài phía trước mắt, xa xa là những chiếc máy bay đang cất cánh cùng hạ cánh, bầu trời trong xanh, nghĩ đến bản thân sắp được lên máy bay rồi hòa mình vào giữa không trung, tâm tình cô cũng trở nên tốt hơn.

Mới vừa nhấp một ngụm cà phê, tâm tình đang vui vẻ đã lập tức giống như bị hắt một chậu nước lạnh bởi thông tin truyền đến từ loa phát thanh: "mời cô Lạc Táp chuẩn bị trang thiết bị đầy đủ 5 phút sau máy báy sẽ cất cánh, huấn luyện viên Tưởng Mộ Tranh phụ trách."

Tưởng Mộ Tranh?

Suýt chút nữa cô phun cả ngụm cà phê trong miệng ra.

Lạc Táp nheo mắt, khó khăn đem ngụm cà phê trong miệng nuốt xuống,ngụm cà phê này có thể nói là đắng ngang ngửa với hoàng liên.

Dùng cách này để thông báo cho cô biết, đại khái là muốn cho cô thời gian chuẩn bị tâm lý trước.

Buông ly cà phê, Lạc Táp đi sang phòng kế bên để chuẩn bị, đẩy cửa ra, cô ngẩn ra. Một người đàn ông đã mặc đồ bảo hộ trang bị cả người đang lười biếng dựa ở cạnh cửa, đeo kính phân cực (*) nhìn cô.

Mặc dù anh đeo kính nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được anh ta đang vui sướиɠ khi người khác gặp họa.

Lạc Táp nhìn từ trên xuống dưới rồi đánh giá anh một phen: "là anh? Huấn luyện viên chuyên nghiệp? Tôi yêu cầu thay đổi người."

Tưởng Mộ Tranh cũng không để bụng lời nói khinh miệt của cô: "Đừng nghĩ đến chuyện thay đổi người."

Sau đấy lại chậm chạp nói: "Cảnh sát Lạc, cô cho rằng ai cũng có vinh hạnh được tôi làm huấn luyện viên cho sao?"

Lạc Táp "xuy" một tiếng, mặt như ngâm nước.

Tưởng Mộ Tranh nhìn thời gian, "Lập tức cất cánh."

Lạc Táp vẫn bướng bỉnh: "Nếu không đổi huấn luyện viên, tôi sẽ không nhảy."

Tưởng Mộ Tranh cười: " cô uy hϊếp tôi?"

Anh đứng thẳng người dậy, kéo gần khoảng cách lại với cô: "Cô cho rằng tôi rảnh rỗi đến phát điên mà bay từ Bắc Kinh đến đây để làm huấn luyện viên cho cô? Nếu không phải tối hôm qua dì Du gọi điện thoại cho tôi, sáng sớm nay lại dặn dò tôi thì cho dù cô cầu xin tôi, tôi cũng không tới đây."

Mẹ rất hay lo thừa, nhưng cô cũng có thể lí giải được.

Nhưng cô thật sự không muốn đi nhảy dù cùng anh ta.

Tưởng Mộ Tranh cũng không kiên nhẫn đứng đây mất thời gian với cô: "Nhảy hay là không nhảy? Cô chỉ có hai lựa chọn, một là nhảy dù cùng tôi, còn lại chính là không nhảy nữa."

Lạc Táp tính lừa gạt cho qua chuyện, cô có thể chờ tới buổi chiều rồi nhảy, đổi một huấn luyện viên khác.

Nhưng chút tiểu tâm tư này của cô sao có thể giấu được Tưởng Mộ Tranh, anh vạch trần cô: "Tôi đã nói chuyện với ông chủ ở đây rồi, thông tin của cô sẽ được chú ý đặc biệt, trừ tôi ra thì sẽ không có huấn luyện viên nào nhảy dù với cô cả."

Lạc Táp: "..."

Cô đã mong được nhảy dù hơn một tuần rồi, đặc biệt từ tối hôm qua đến bây giờ, vẫn luôn chờ đợi, nếu không nhảy, trong lòng sẽ khó chịu chết mất.

Cô ngước lên nhìn Tưởng Mộ Tranh,cũng là suy nghĩ cho an toàn của cô.

Nhưng cô vẫn có chút nghi hoặc: "Sao anh lại có được bằng huấn luyện viên nhảy dù?"

Tưởng Mộ Tranh nhìn thẳng vào mắt cô: "Thi."

Lạc Táp nghẹn lời.

Tưởng Mộ Tranh quăng lại một câu: "Theo tôi!", rồi bước chân ra ngoài cửa. Sao anh lại có giấy phép huấn luyện viên nhảy dù à?

Vốn dĩ đã biết nhảy dù, sau này xuất ngũ thì rảnh rỗi quá thì đi thi thôi.

Trước kia ở đội đặc chiến, ngoại trừ tàu vũ trụ là anh không lái được, còn lại thì có cái gì mà anh không biết?

Lạc Táp đi ra ngoài, khi nhìn thấy máy bay thì sửng sốt, hỏi anh: "Câu lạc bộ trang bị máy bay tốt như vậy cho chúng ta à?"

Tưởng Mộ Tranh: "Ừ, chắc tại cô xinh đẹp."

Lạc Táp: "..."

Trước khi lên máy bay, Tưởng Mộ Tranh hướng dẫn cho cô mấy động tác cơ bản, Lạc Táp gật đầu, tỏ vẻ chính mình đã nhớ kỹ.Với tiếng ồn của cánh quạt, máy bay lên thẳng tiến về khu vực trên không đã định sẵn.

Trong cabin, Lạc Táp nhìn hình ảnh giữa bầu trời và mặt đất, tâm tình vui vẻ lúc mới đến gần như không còn gì, nghĩ đến lát nữa Tưởng Mộ Tranh sẽ ôm cô cùng nhảy xuống, cả người lập tức cảm thấy không được tự nhiên.

Tưởng Mộ Tranh nhìn qua phía cô:"Lại đây."

Lạc Táp phòng bị mà nhìn anh: "Làm gì!"

Tưởng Mộ Tranh nhíu mày: "Chưa nhảy dù bao giờ?"

"Nhảy rồi."

"thế còn đứng đấy nói nhảm?"

"..."

Lạc Táp cọ tới cọ lui đi đến trước người anh, cô không có giấy phép nhảy dù, chỉ có thể cùng anh ta nhảy xuống.

Tưởng Mộ Tranh ghét bỏ nhìn cô lề mề vươn cánh tay dài ra, dùng sức túm cô đến trước người anh, sau đó ở sau lưng cô tiến hành cố định các thiết bị trên người hai người.

Lạc Táp bỗng nhiên thấy khó thở, lúc này hẳn là khoảng cách giữa cô và anh ta chưa đến 2cm, anh đang ở phía sau cố định thiết bị, không tránh khỏi việc đυ.ng chạm chân tay giữa hai người.

Tuy rằng cách mấy lớp quần áo thật dày nhưng người cô vẫn khẽ run run.

Hơi thở ấm áp của anh ta thổi vào sau gáy cô, mà cả người cô giống như bị anh ôm vào trong ngực, bất giác, vành tai có chút phiếm hồng.

Còn có hơi nóng.

Cô đưa mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, muốn dời đi những suy nghĩ miên man trong đầu.

(*) kinh phân cực:

Kính phân cực hay còn gọi là mắt kính polarized được sử dụng từ xưa bởi những người đi tàu thuyền hay ngư dân đánh cá do tính năng chống chói, giúp ngăn chặn ánh sáng phản chiếu từ mặt nước biển hoặc môi trường bằng phẳng.

Giúp tài xế khi lái xe tầm nhìn rõ nét vì ánh sáng phản chiếu từ mặt đường, cabo .. được loại trừ, bởi vậy giảm thiểu tai nạn giao thông.

Chơi thể thao ngoài trời: giảm mỏi mắt, tầm nhìn không bị chói, độ tương phản rõ nét, màu sắc tự nhiên

Đường Một Chiều, Ngược Lối Yêu Thương - Chương 14