Chương 17

Chương 17

Tưởng Mộ Tranh uống một hơi cạn ly rượu, lại rót thêm nửa ly nữa.

Vừa rồi ngay khi anh nói xong lời kia, Lạc Táp liền trực tiếp ngắt điện thoại.

Anh chống khuỷu tay trên quầy, nhìn chằm chằm ly rượu mà thất thần, sau đó lại bật cười, nhận ra từ sau khi quen biết Lạc Táp, chỉ số thông minh của anh ta giống như phát triển ngược vậy.

Quay lại trình độ thời anh còn đánh nhau với đám cháu trai lớn của anh.

Lúc ấy anh đại khái hơn mười tuổi, cũng có thể là sáu bảy tuổi, thời gian qua lâu quá rồi, không nhớ rõ nữa.

Điện thoại rung lên, anh mở khóa, là một thông báo, Lạc Táp gửi thêm bạn với anh.

Lần này anh không từ chối nữa, trực tiếp chấp nhận.

Không đến một phút sau, Lạc Táp gửi qua ảnh chụp thẻ căn cước của mình qua, lại hỏi thêm:[ Phí đăng kí báo danh hết bao nhiêu?]

Tưởng Mộ Tranh chuyển ảnh chụp thẻ căn cước của cô cho nhân viên của câu lạc bộ, nói kỹ càng tình huống một lần, sau đó tắt màn hình ném qua một bên.

Từ đầu đến cuối cũng chưa trả lời lại cho Lạc Táp.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tưởng Mộ Tranh nghĩ là Lạc Táp gọi tới, không ngờ lại là mẹ anh, anh nhìn thời gian, hiện tại bên kia đang là sáng sớm.

"Alo, mẹ, có chuyện gì không?"

"Dì Du của con lại tới Thụy Sĩ, chúng ta tối qua còn cùng nhau ăn cơm."

Tưởng Mộ Tranh nhíu mày: "Lại muốn con đi lấy điểm tâm cho tứ ca à?"

Đào Doãn Phàm: "Trước mắt còn chưa có ý này, có điều thấy con nhiệt tình như vậy, nếu mẹ từ chối, thì không phải sẽ làm con trai thương tâm muốn chết sao?"

Tưởng Mộ Tranh nhanh chóng ngăn lại: "Mẹ, ngài đừng lưu tình, cứ ra sức làm con thương tâm đi."

Đào Doãn Phàm bật cười, vui đùa qua đi lại trở về chuyện chính: "Mẹ nghe dì Du của con nói, con với anh con còn mời mẹ con dì ấy ăn cơm."

"Vâng, đây là lễ phép cơ bản, cũng thuận tiện nói chút chuyện công việc luôn."

"Mẹ xem ảnh chụp trên điện thoại của dì Du con, con gái dì ấy thật xinh đẹp, nghe nói con còn mang con bé đi nhảy dù phải không? Đúng rồi, ảnh chụp lúc nhảy đâu, gửi mấy tấm qua cho mẹ xem."

"..." Tưởng Mộ Tranh cạn lời, nói sang chuyện khác: "Mẹ gọi điện cho con chính là vì việc này?"

Đào Doãn Phàm ho nhẹ hai tiếng: "Đương nhiên không phải, mẹ gọi hỏi con xem tháng sau có qua thăm chúng ta không."

Tưởng Mộ Tranh nghĩ nghĩ: "Để Giáng Sinh con tới, lúc đó có nhiều thời gian ở lại với hai người hơn, tháng sau con rất bận."

Đào Doãn Phàm: "Không phải trước con nói công việc đều sắp xếp ổn thỏa, lại bận cái gì nữa?"

Tưởng Mộ Tranh khựng lại, ứng phó một câu: "Rất nhiều chuyện phải làm."

Anh muốn đến câu lạc bộ nhảy dù, còn phải thăm Trình Diệc, ừ, đích xác rất bận.

Đào Doãn Phàm: "Ừ, vậy con bận thì làm việc đi. Đúng rồi, có bận cũng rút ra chút thời gian cho Lạc Lạc nhé, nghe dì Du nói, con đã đồng ý thường xuyên đưa con bé ra ngoài chơi, đừng đến lúc đó lại lấy cớ bận rộn, rồi thành lại thành người nói một đằng làm một, khiến người ta rất khinh thường đấy."

Tưởng Mộ Tranh: "..."

Trước khi Đào Doãn Phàm cúp điện thoại lại dặn dò anh thêm vài câu, nói anh đừng thức khuya, đi ngủ sớm một chút.

Nói chuyện xong, Tưởng Mộ Tranh đung đưa ly rượu, bên tai tự vẫn cứ quanh quẩn câu "tối thứ sáu không được, tôi muốn đi xem mắt" kia.

Rượu cũng không uống, anh đặt ly xuống,đi lên lầu, vừa đi vừa xắn tay áo lên, đến phòng tập thể thao chạy bộ.

Chạy ba nghìn mét, trán đầy mồ hôi, cảm giác trong phòng tập oi bức không chịu nổi, đem tất cả cửa sổ mở ra, vẫn cảm thấy khó chịu bí bách.

Tưởng Mộ Tranh thay một bộ quần áo, ra khỏi nhà.

Bóng đêm dày đặc, sương đêm cũng bắt đầu xuống, nhưng trên đường vẫn có không ít người chạy bộ buổi đêm, anh chạy dọc theo lối đi bộ đến công viên.

Đã vào đầu đông, mặc dù là buổi tối, cũng không che giấu được vẻ tiêu điều, xơ xác.

Hai bên con đường rụng đầy lá vàng khô, cây tùng thì vẫn xanh, nhưng không còn là màu xanh mướt như những ngày mùa xuân hay hè.

Đêm đã khuya, các bác gái nhảy ở quảng trường công viên đã sớm về nhà, chỉ còn vài cặp tình nhân trẻ tuổi đang tình chàng ý thϊếp.

Tưởng Mộ Tranh chạy năm vòng quanh công viên, khi dừng lại, thì mồ hôi ướt đẫm, lại hít sâu vài cái, cảm thấy chạy xong cả người nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Khi về nhà, anh không chạy nữa mà đi bộ dọc theo đường cũ trở về.

Vừa rồi chảy rất nhiều mồ hôi, hiện tại Tưởng Mộ Tranh cảm thấy khát nước, đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, anh ghé vào mua chai nước khoáng, cầm chai nước khoáng ra khỏi kệ hàng, đang chuẩn bị đến quầy thu ngân tính tiền, thì thấy bên phía tủ lạnh có hai nữ sinh đang chọn kem.

Anh nhìn tủ lạnh vài giây, ngay sau đó lấy điện thoại ra, gọi cho "chuyên gia theo dõi", thật lâu sau bên kia mới nghe máy, giọng nói có chút mông lung,khàn khàn: "Alô, chuyện gì?"

Anh hỏi: "Ngủ?"

Lạc Táp: "Ừ, chuyện gì!" Giọng cô đã có chút không kiên nhẫn.

Lúc này Tưởng Mộ Tranh mới ý thức được đã sắp rạng sáng, anh thấp giọng nói: "Không có việc gì, cô ngủ đi, ngủ ngon."

Lạc Táp: "..."

Cô híp híp mắt, không khỏi cao giọng: "Tưởng Mộ Tranh, hơn nửa đêm không có chuyện gì, anh rửng mỡ gọi điện thoại cho tôi làm gì hả!"

Cô trực tiếp ngắt máy.

Nhìn màn hình tối đi, cô tức giận chớp chớp mắt, đầu anh ta bị nước vào à?

Cô ném điện thoại lên trên tủ đầu giường, vốn dĩ đã ngủ say, hiện tại đầu óc lại tỉnh táo, ngủ lại không được nữa.

Chất lượng giấc ngủ của cô không được tốt cho lắm, sau khi bị tỉnh giấc, quá giờ thì rất khó khăn để ngủ lại, gần như đều phải ở trên giường lăn qua lộn lại rất lâu mới ngủ lại được.

Trước kia khi ngủ cô đều chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, có lần để lỡ mất cuộc gọi của ba,từ đó về sau cô luôn để chế độ rung.

Ở trên giường gặm nhấm hơn nửa tiếng đồng hồ, một chút cảm giác buồn ngủ cũng không có, cô lấy tai nghe ra bắt đầu nghe nhạc, sau đó thì chẳng biết ngủ thϊếp đi từ lúc nào, chờ đến lúc cô tỉnh, điện thoại đã hết pin sập nguồn từ bao giờ.

Tai nghe còn đang nhét ở lỗ tai, để đè lên khá lâu nên cảm giác căng lên phát đau.

Lạc Táp đến đơn vị sớm hơn mười phút so với ngày thường, Chu Nghiên cũng đã sớm tới, còn mang theo sủi cảo,cùng sữa đậu nành cho cô, văn phòng chỉ có hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

Chu Nghiên hỏi cô: "Đội trưởng phê duyệt đơn nghỉ phép của em chưa?"

Lạc Táp gật đầu: "Không ra khỏi nước, nên duyệt rất nhanh lắm."

Chu Nghiên: "Tối mai chúng ta đi dạo phố nha."

Lạc Táp: "Không đi được."

"Có việc?"

"Ừ, đi ăn cơm với một người."

Chu Nghiên tò mò: "Với ai?" Điều cô quan tâm nhất chính là " trai? Gái?Có đẹp không?"

Lạc Táp cũng không tính giấu Chu Nghiên: "nam! Cùng Phó Duyên Bác, Phó cục của chúng ta đấy."

Chu Nghiên đang cắn dở một miếng sủi cảo, còn chưa kịp nhai, thì bị tin tức này làm hoảng sợ nuốt thẳng miếng sủi cảo chưa nhai xuống, mắc lại ở cổ, nuốt xuống không được nhổ ra cũng không xong.

Cô nắm tay dùng sức đấm thùm thụp vào ngực, thật vất vả mới nuốt xuống được, sau đó há mồm thở dốc.

Lạc Táp: "..."

Không nhịn được, phụt một tiếng bật cười.

Chu Nghiên dừng lại, đánh Lạc Táp vài cái liền: "Còn cười nữa! em muốn sặc chết chị đúng không, xong là độc chiếm hết chỗ sủi cảo này phải không?"

Lạc Táp cười: "Sao chị còn kích động hơn cả em vậy."

Chu Nghiên trừng mắt nhìn cô, dùng lại vài giây, nhìn cô hoài nghi: "em đang đùa với chị hả?"

Lạc Táp: " em rảnh rỗi như vậy sao?"

Sau đó đem sự tình kể rõ cho Chu Nghiên nghe.

"Ngày hôm qua đã định nói cho chị nghe rồi, nhưng phòng nhiều người không tiện nói cho lắm."

Chu Nghiên uống mấy ngụm sữa đậu nành để trấn an tâm hồn bé nhỏ bị oanh tạc: "Lạc Lạc, chị cảm thấy tuy rằng đây chỉ là một bữa cơm bình thường thôi, nhưng chúng ta phải tóm gọn lấy cơ hội này."

Sau đó cô bắt đầu truyền thụ kinh nghiệm làm nũng với đàn ông cho Lạc Táp.

Lạc Táp liếc nhìn cửa, có đồng nghiệp tiến vào, cô đúng lúc ngăn Chu Nghiên lại: "Đừng nói bậy nữa." Sau đó cùng đồng nghiệp khác chào hỏi.

Chu Nghiên chuyển đề tài bắt đầu nói sang chuyện khác, nói đến đợt huấn luyện bắn súng vào tháng sau: "em nghỉ phép quay lại là đúng lúc đội mình tập trung huấn luyện."

Nghĩ tới có thể được sờ vào súng,Chu Nghiên lập tức kích động không thôi.

Lạc Táp nghĩ tới liền buồn bực, cô không có thiên phú ở kĩ năng này, hai năm trước các cô từng được huấn luyện một lần, cuối cùng khi báo cáo thành tích, cô là người đứng đầu từ dưới lên của toàn thành phố.

Tuy rằng mấy người đứng đầu không được tiền thưởng, vài người đứng cuối cũng không ai bị phê bình, nhưng tóm lại khi bị nhắc tên trên đại hội thì cảm thấy rất mất mặt.

Cô đang phiền não xem làm cách nào để khi báo cáo kết quả năm nay cô không phải đứng nhất từ dưới nữa.

Chiều thứ sáu,tan làm, Chu Nghiên túm cô vào phòng nghỉ, khóa trái cửa rồi thúc giục cô: "Nhanh thay quần áo đi, rồi chị trang điểm cho."

Lạc Táp dở khóc dở cười: "em chỉ đi ăn một bữa cơm bình thường thôi, cố ý trang điểm như vậy thì chị nghĩ xem, Phó Duyên Bác sẽ nghĩ như thế nào? Khỏi đi."

Chu Nghiên nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Cho dù là ra ngoài năm phút đồng hồ, cũng phải làm cho bản thân gọn gàng xinh đẹp, đây là phép lịch sự đối với đối phương. Hơn nữa, hiện tại em không chỉ đại diện cho em, mà chính là hình tượng của toàn bộ đại đội số 2 của chúng ta, hiểu không!"

Lạc Táp: "... chị đừng có chụp cho em cái mũ lớn như vậy."

Chu Nghiên mở túi đựng đồ ra: "Yên tâm, chị sẽ không để em thành yêu tinh đâu, chỉ làm nhẹ nhàng thoải mái như ngày thường thôi."

Lạc Táp thay một bộ váy dài, Chu Nghiên liếc mắt ngắm bộ ngực của Lạc Táp: "mỗi khi nhìn cái này chị đều muốn sờ môt cái."

"Biến sang một bên đi!"

Chu Nghiên cười.

Lạc Táp thay xong quần áo, Chu Nghiên bắt đầu trang điểm cho cô.

"chị nhanh tay lên a, em không muốn để Phó Duyên Bác chờ lâu, cảm thấy đang ra vẻ a"

"Yên tâm đi, trong vòng hai mươi phút sẽ hoàn thành."

Kết quả còn chưa tới hai mươi phút thì đã xong hết, Chu Nghiên cẩn thận xem xét một lần, coi như vừa lòng, cô đưa gương cho Lạc Táp: "Tự mình nhìn đi, nếu cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, chị sẽ sửa lại."

Lạc Táp rất thích lần trang điểm này, nhẹ nhàng thanh nhã, không giống như đặc biệt cố tình, Lạc Táp gửi cho Chu Nghiên một nụ hôn gió, "Cảm ơn."

Chu Nghiên bắt đầu dọn dẹp đồ trang điểm, buồn buồn nói: "chị nói cho em biết, nếu em không bắt được Phó Duyên Bác thì thật sự là có lỗi với chị đấy."

Lạc Táp: "..."

Khi hai người ra khỏi phòng nghỉ, trừ người ở lại trực ban thì những đồng nghiệp khác đều đã về hết rồi, Lạc Táp và Chu Nghiên từng người một lái xe của mình rời đi.

Xe của Lạc Táp mới vừa chạy ra đường lớn thì có người gọi điện đến, là Tưởng Mộ Tranh gọi tới, cô chần chờ vài giây rồi mới nghe: "Chuyện gì?" Giọng điệu vẫn lạnh đạm như cũ.

Tưởng Mộ Tranh: "Hôm nay cô mấy giờ tan làm?"

Lạc Táp: " làm gì?"

Tưởng Mộ Tranh: "Đưa tài liệu thi cho cô."

Lạc Táp: "Không phải tối hôm trước đã nói với anh rồi sao, hôm nay tôi không có thời gian, tôi phải đi xem mắt!"

Hơi khựng lại trong chốc lát, Tưởng Mộ Tranh nói: "Hai ngày này bận quá, nên tôi quên mất."

Lạc Táp không chút nghi ngờ, bởi vì khi mẹ cô bận rộn cũng là như thế quên hết mọi chuyện, lúc nói chuyện với cô quay mặt đi thôi là có thể quên chuyện đang nói là gì rồi. Suy nghĩ một lát, cô lại nói với anh: "Khi nào rảnh tôi sẽ tìm anh để lấy tài liệu."

Tưởng Mộ Tranh đang lái xe, ngón tay gõ lên tay lái, suy tư nhìn con đường phía trước.

Giọng Lạc Táp truyền đến: "Không còn chuyện gì nữa chứ?"

"Có."

"Vậy nói nhanh lên!"mang theo chút không kiên nhẫn trong lời nói.

Tưởng Mộ Tranh: "Nếu đã nhắc tới xem mắt, tôi liền thay mặt dì dặn dò cô vài câu."

Lạc Táp "xuy" một tiếng: "Ăn một bữa cơm thôi, có cái gì mà dặn dò!"

Tưởng Mộ Tranh không để ý tới thái độ của cô, nghĩ câu từ trước sau rồi nói: "Thứ nhất, ăn mặc nên hào phóng sảng khoái, tốt nhất là đừng mặc váy, thứ hai, chú ý lễ nghi khi dùng bữa, ăn cơm không nói, còn có, đừng nhìn chằm chằm vào người khác, thứ ba, về trước 9 giờ."

Lạc Táp: "..."

Ngay cả ba mẹ cô cũng chưa từng yêu cầu cô như vậy bao giờ.

Tưởng Mộ Tranh: "Nghe thấy không?"

Lạc Táp: " không nghe thấy gì cả, vừa rồi tín hiệu không tốt."

Tưởng Mộ Tranh: "....."

* sủi cảo nhân kim chiĐường Một Chiều, Ngược Lối Yêu Thương - Chương 17Sủi cải chiênĐường Một Chiều, Ngược Lối Yêu Thương - Chương 17Sủi cảoĐường Một Chiều, Ngược Lối Yêu Thương - Chương 17* sữa đậu nành ai cũng biết nhỉ đây là sữa lạc nề.

Đường Một Chiều, Ngược Lối Yêu Thương - Chương 17