Chương 24: Ngã bệnh

Kiều Hiểu Kiều bị đình chức hai tuần và phải viết báo cáo kiểm điểm. Lão Vương chửi xối xả vào mặt cô một trận, danh dự hạng nhất năm vốn đã cầm chắc trong tay thế là vụt mất.

Tại phòng tập thể hình của đồn cảnh sát, Kiều Hiểu Kiều đấm đá liên hồi vào túi cát suốt hơn hai tiếng, chỉ thiếu chưa dán hình của Cận Ngữ Ca lên đó để “dọng” cho sướиɠ tay mà thôi. Đến khi mồ hôi ướt đẫm cả người, cô mới đi tắm, rồi mặt mày ủ ê rời khỏi đồn cảnh sát.

Ban đêm của mùa đông đến nhanh hơn mọi khi, còn chưa đến giờ tan ca mà ông mặt trời đã vội vàng nấp ra sau những tòa cao ốc chọc trời. Gió lạnh luồn qua, mái tóc còn ươn ướt tức thì tỏa hơi lạnh.

Kiều Hiểu Kiều kéo mũ áo khoác đội lên đầu, đứng lặng trên phố đấu tranh tâm lý trăm ngàn hiệp, cuối cùng vẫn không kìm được lòng mà nhấc bước hướng về phía “Cảnh Duyệt Vinh Viên”.

Rất kỳ lạ, vừa đến trước tòa cao ốc thì Hiểu Kiều đã trông thấy xe của Ngữ Ca. Về nhà vào giờ này vốn dĩ đã là một điều khác thường, lại còn đậu xe ở ngoài đường. Hiểu Kiều đi lên lầu với dấu chấm hỏi to đùng trong đầu.

Ấn chuông cửa.

Rất lâu, không có phản ứng. Hiểu Kiều ngưng lại một lúc, lại ấn.

Rất rất lâu sau, cô mới thấp thoáng nghe thấy động tĩnh nhỏ từ bên trong, Hiểu Kiều vẫn im lặng đứng chờ. Thời gian lại trôi qua một lúc, cửa nhà “tạch” một tiếng mở ra. Tuy nhiên, nó chỉ được mở khóa, tiếp đó thì không còn dấu hiệu nào nữa.

Kiều Hiểu Kiều cảm thấy kỳ lạ bèn thử đưa tay đẩy một cái, cửa liền mở toang, phòng khách u ám, có một bóng người đang cuộn mình trong khoảng trống giữa cánh cửa và vách tường. Hiểu Kiều hoảng hốt vô cùng, vội vàng lách vào trong rồi ngồi xổm xuống. Phòng quá tối nhìn không rõ, cô lại bật dậy mở đèn. Ánh sáng lập tức tỏa khắp không gian, chỉ thấy Cận Ngữ Ca sắc mặt đỏ hoe cuộn người dưới đất, ngay cả quần áo cũng chưa kịp thay, đôi mắt nheo lại do bị kí©h thí©ɧ bất ngờ bởi ánh sáng,.

Hiểu Kiều ôm cô vào lòng để cằm của mình chạm vào trán của Ngữ Ca, lập tức nhận ra thân nhiệt bất thường.

“Ngữ Ca? Cậu sao vậy?!”

Cận Ngữ Ca giằng co theo tiềm thức, hai tay chặn trước người không cho Hiểu Kiều ôm mình, chân mày nhíu vào nhau và trả lời một cách khó chịu:

“Cảm!”

Hiểu Kiều không chịu buông tay, kiên quyết siết giữ Ngữ Ca, cô bị bệnh vốn đã không đủ sức lực, nay chỉ còn cách từ bỏ chống chọi, mặc cho Hiểu Kiều vòng lấy mình.

“Sốt cao như vậy cậu không đến bệnh viện mà về nhà làm gì chứ? Mình đưa cậu tới bệnh viện!!”

“Ưmm…”

Ngữ Ca vừa nghe phải vào bệnh viện thì lập tức phản đối kịch liệt, toàn thân bắt đầu giãy giụa, sống chết cũng phải đẩy Hiểu Kiều ra. Hiểu Kiều cố giữ nhưng không được, đành chịu thua.

“Được rồi được rồi không đi nữa! Đừng vùng vẫy, chúng ta không đi bệnh viện nữa!”

Nghe vậy Ngữ Ca mới chịu ở yên, vốn đã đang mệt và yếu, lại còn cử động mạnh, giờ đây Ngữ Ca chỉ còn cách ngã trong lòng Hiểu Kiều mà thôi. Nhìn ánh mắt đờ đẫn mệt mỏi và bờ môi tái nhợt của đối phương, cơn phẫn nộ ở phòng tập ban nãy đã hoàn toàn bị thay bằng nỗi xót xa.

Nửa bế nửa dìu, cuối cùng Hiểu Kiều cũng đưa được Ngữ Ca trở lên giường, và ngay bây giờ đây, cô đang ngồi lục tìm tủ y tế trong phòng sách. Vừa tìm vừa lầm bầm:

“Hoan Nhan đi ra ngoài cũng biết khoác cái áo vào, cậu thì chỉ mặc đầm dạ hội hở vai, muốn đẹp thì không cần mạng sống nữa, âm bốn độ không bị bệnh mới lạ! Đã lớn vậy rồi mà còn sợ chích thuốc, còn cố gượng nữa, đấy, 38.8 độ rồi đó, biết sợ chưa?… Thuốc gì đây chứ? Sao toàn tiếng Anh vậy nè?”

Lục lọi nửa ngày trời, chẳng có loại thuốc nào trong tủ là cô quen biết, lại không dám cho uống bừa, cô bèn cầm chìa khóa trên bàn lên phóng thẳng ra ngoài.

May thay trước cửa chung cư cao cấp này có một tiệm thuốc tây, Hiểu Kiều trình bày rõ các triệu chứng với dược sĩ, đối phương liền kê toa cho cô, sau khi hỏi rõ cách dùng và liều lượng hợp lý, Hiểu Kiều lại nhanh chóng chạy trở về.

Thật không ngờ đường đường một tổng tài Cận Thị, Ngữ Ca không chỉ sợ bị chích, ngay cả uống thuốc cũng khó khăn. Hiểu Kiều ngồi cầm ly nước bên giường, nhìn cô nuốt mãi cũng không nuốt được viên thuốc nhỏ xíu ấy, trái lại còn bị sặc đến ho lên ho xuống, nước mắt cũng tuôn cả ra.

Ngữ Ca ho một cái, tim của Hiểu Kiều cũng giật lên một cái. Cô thật lòng rất muốn bóp mũi Ngữ Ca bắt cô mở miệng ra để cô nhét viên thuốc ấy xuống, sao mà khó khăn đến vậy chứ?! Tuy nhiên, nghĩ thì nghĩ vậy thôi, trên thực tế Hiểu Kiều chỉ có thể dùng cách vỗ về:

“Cậu uống từ từ thôi, đừng nghĩ mãi về viên thuốc đó, nuốt bình thường giống như uống nước vậy, thuốc sẽ tự động trôi xuống cùng với nước. Ngoan nào, nếu không tớ sẽ đưa cậu đi chích đấy nhé?”

Không biết là vì nắm bắt được bí quyết hay do tác dụng của lời uy hϊếp, Ngữ Ca cuối cùng đã nuốt hết thuốc trị cảm và thuốc hạ nhiệt. Hiểu Kiều thở phù nhẹ nhõm, từ từ đỡ Ngữ Ca nằm xuống, đắp chăn đâu vào đấy xong cô đóng cửa ra ngoài.

Chẳng bao lâu thì cửa phòng lại “tạch” một tiếng, Ngữ Ca bị sốt đến mơ mơ hồ hồ nhận thức được Hiểu Kiều đã đi rồi, trong mắt trong lòng chỉ còn vị chát vị đắng. Bàn tay muốn nắm ga giường đột nhiên trở nên bất lực, đành nghiêng mặt qua một bên, để những dịch thể ở khóe mắt thấm vào áo gối. Thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng, Cận Ngữ Ca dần dần rơi vào cơn mê.

Phía bên kia, Hiểu Kiều thừa lúc Ngữ Ca nghỉ ngơi bèn chạy vào siêu thị. Muốn tìm được món thực phẩm thích hợp cho bệnh nhân trong căn nhà của Cận Ngữ Ca thật sự còn khó hơn lên trời. Bản thân cô khi bị sốt chẳng muốn ăn gì vì vị giác không nếm được mùi, chỉ húp được mỗi cháo trắng do mẹ nấu, vừa thơm vừa dẻo, lại còn dễ tiêu hóa.

Mua xong gạo và ít món mặn kèm theo thì giỏ xách đã đi mất một nửa. Nghĩ đến Ngữ Ca, không biết cô đã hạ sốt chưa, Hiểu Kiều quyết định không nán lại thêm, vội vàng chạy ra xếp hàng rồi vọt nhanh về đó.

Về đến nhà thấy Ngữ Ca còn đang ngủ, Hiểu Kiều xát xát hai tay vào nhau để nó ấm lại, sau đó đặt lên trán Ngữ Ca, thấy nhiệt độ dường như đã hạ một chút, cô cũng an tâm hơn. Kéo chăn lại cho Ngữ Ca xong, cô lại nhón gót chân đi ra ngoài.

Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn, gió bắc thổi vù vù. Cận Ngữ Ca ngủ một mình ở trong phòng, đèn phòng khách và nhà bếp bấy giờ sáng trưng, Kiều cảnh quan đang đứng trước bếp, một tay cầm nồi một tay cầm điện thoại, hạ thấp giọng đến mức có thể.

“Mẹ… cháo phải nấu như thế nào?”

….

“Không phải, bạn của con bị bệnh, con nấu cho bạn ấy ăn.”

….

“Dạ, một lon gạo, mười cốc nước, ly to cỡ nào ạ?”

….

“À, con biết rồi. Phải nấu bao lâu hả mẹ?”

….

“Dạ dạ, con hiểu rồi, lát nữa không biết con sẽ gọi cho mẹ sau.”

Kiều cảnh quan rất thích đả kích Ngữ Ca trêu cô không biết gì về bếp núc, kỳ thực bản thân cô cũng vậy. Tuy nhiên, ai bảo ưu điểm của Kiều cảnh quan chúng ta là cần cù ham học hỏi, lần đầu tiên xuống bếp dưới sự chỉ đạo từ xa của bà Kiều mà cũng cho cô nấu ra được một nồi…. cháo trắng, ngon mắt lại ngon miệng.

Tuy bảo là ngủ, song thật chất không hề yên giấc. Trong mông lung Cận Ngữ Ca cảm thấy đèn trong phòng bị bật sáng, chân mày lại bắt đầu chụm vào nhau.

Kiều Hiểu Kiều khuân một thau nước ấm và khăn lông đi vào, ngồi bên cạnh giường, giở chăn ra rồi cởi nút áo của Cận Ngữ Ca. Ngữ Ca tuy còn mơ mơ hồ hồ nhưng cũng phản kháng lại theo bản năng, cô giữ chặt tay của Hiểu Kiều, lại còn “y y a a” mà kêu réo.

“Ừm ừm, là tớ!”

Hiểu Kiều không hề dừng lại nửa giây nào, chỉ lên tiếng tỏ rõ thân phận. Quả nhiên, Ngữ Ca lập tức dừng hẳn mọi phản kháng, chỉ là nét mặt vẫn không mấy đồng ý. Hiểu Kiều mặc kệ, cởi xong áo thì luồn tay ra phía sau kéo dây zip của chiếc váy xuống. Kiều cảnh quan xưa nay hành động dứt khoát lại lẹ tay, chẳng phí bao nhiêu sức lực thì Ngữ Ca đã chỉ còn mảnh vải nhỏ duy nhất trên người. Hiểu Kiều lau sạch mồ hôi trên người Ngữ Ca rồi mặc đồ ngủ vào cho cô. Kê một chiếc gối ra sau lưng để Ngữ Ca ngồi dậy xong, cô lại cẩn thận lau mặt và lau tay cho đối phương.

Rất hiển nhiên là Ngữ Ca đã thoải mái hơn nhiều, chân mày giãn ra, còn rất ngoan ngoãn mà phối hợp Hiểu Kiều. Lau mình sạch sẽ, Hiểu Kiều kéo chăn lại cho cô và nói:

“Chờ một chút nha, mình mang cháo vào cho cậu.”

Dứt lời, cô bèn vắt khăn lông lên vai rồi bưng thau nước lên đi ra ngoài. Khi quay lại thì trên tay đã biến thành một cái khay, trên đó có một chén cháo và vài đĩa thức ăn, mùi hương thơm phức.

Ngữ Ca dựa lưng trên đầu giường, mắt hơi hé mở nhìn Hiểu Kiều. Hiểu Kiều khuấy khuấy vài cái, múc một muỗng cháo lên, thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa tới miệng Ngữ Ca. Nói cho cùng vẫn chưa chịu khuất phục, Cận tổng tài giơ tay lên muốn tự cầm chén, Hiểu Kiều nhanh chóng rụt tay lại.

“Đủ rồi nhé? Bệnh đến vậy rồi mà còn cứng đầu. Nào nghe lời, mở miệng ra.”

Nửa câu đầu còn như oán trách, nửa câu sau đã biến thành giọng điệu dỗ dành trẻ con. Ngữ Ca không cố gượng nữa, ngoan ngoãn làm theo.

Hiểu Kiều rất có lòng kiên nhẫn, từng muỗng từng muỗng đều thổi qua rồi mới đút cho Ngữ Ca ăn, thấy Ngữ Ca chịu ăn, cô vui vô cùng, nét mặt cũng thoải mái hơn, bờ môi tuy mím chặt, nhưng ánh nhìn chỉ toàn hơi ấm.

Ngữ Ca không phải không nhìn thấy, chỉ giả vờ không để ý mà thôi, cô chỉ biết cúi thấp đầu, lẳng lặng ăn cháo do Hiểu Kiều đưa tới. Chén không to, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy đáy, theo như lượng ăn ngày thường của Ngữ Ca thì đã khá lắm rồi. Đến khi đút hết muỗng cuối cùng, Hiểu Kiều hỏi:

“Muốn ăn nữa không?”

Cuối cùng Ngữ Ca cũng ngước lên nhìn cô, không đáp lại, cũng không có biểu hiện gì. Hiểu Kiều khựng người, thử hỏi thêm một câu:

“Ăn nữa?”

Vẫn không có phản ứng, Hiểu Kiều – người đã quá quen với tính tình của Cận Ngữ Ca nhất thời không nhịn được cười, song cũng không nói gì hơn, đứng dậy ra ngoài múc thêm một chén.

Chén thứ hai dùng được hơn một nửa thì Ngữ Ca không ăn nữa. Hiểu Kiều dọn dẹp chén đĩa ra ngoài, lại mang nước vào cho cô súc miệng. Khi mọi thứ đã sắp xếp đâu vào đó thì Ngữ Ca nằm xuống giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hiểu Kiều ngồi bên cạnh giường nhìn Ngữ Ca, nửa cười nửa như không cười mà nói:

“Tớ ôm cậu nhé?”

Bờ mi cong đang hạ xuống của Ngữ Ca bất giác lay động nhẹ.

Hiểu Kiều chờ một lúc, thấy cô không có phản ứng nào cho thấy sự từ chối, bèn cởi giày ra leo lên giường, chui vào trong chăn vòng tay ôm Ngữ Ca vào lòng. Cơ thể của Ngữ Ca cứng đờ, như vẫn không muốn cho ôm. Tuy nhiên, cũng không có dấu hiệu vùng vẫy.

Sau chuyện lần đó, giữa cô và Hiểu Kiều đã rất ít khi ôm nhau và cho nhau nụ hôn, cái có âu cũng đa phần liên quan đến tìиɧ ɖu͙©. Cô vẫn luôn cố gắng né tránh những cử chỉ thân mật nhất vốn nên có của một đôi tình nhân, chẳng thà để mối quan hệ của hai người duy trì ở mức độ đôi bạn cùng giường. Dẫu biết hơi ấm và hương vị của vòng tay ấy là khiến cô quyến luyến biết dường nào. Số lần cự tuyệt dần tăng, Hiểu Kiều cũng dần lạnh nhạt hơn, cô không muốn như thế, nhưng lại không thể không chịu đựng.

Hiểu Kiều nhấc đầu cao lên một chút, một tay ôm lấy Ngữ Ca, ngón cái của tay còn lại sờ lên mặt của Ngữ Ca, từ chân mày, đôi mắt, đến dái tai mềm mại. Cận Ngữ Ca của lúc này, không phải là tổng tài mang khí thế sắc lạnh, cũng không phải trưởng nữ mang gánh nặng của gia tộc Cận gia, mà chỉ là một con người bình thường đang ngã bệnh và cần được chăm sóc, một cô gái có giây phút yếu ớt như bao người khác. May thay, hôm nay cô không cứng đầu, nếu không thật không dám tưởng tượng sẽ như thế nào.

Ngữ Ca từ từ thả lỏng toàn thân, an tâm tựa vào người Hiểu Kiều. Thân nhiệt đã hạ, đầu không còn nặng và đau nữa, bao tử được đong đầy hơi ấm do ai kia mang đến, chưa bao giờ có cảm giác thoải mái đến thế. Cái đang bao quanh cô giờ đây, là tình cảm ngọt ngào mà mình rất thích song không dám đắm chìm, ý thức dần dần mơ hồ, Ngữ Ca một lần nữa thϊếp đi trong không gian ấm cúng và dịu dàng không dễ có được giữa hai người.