Chương 25

Nhà của Thẩm Tại vẫn lạnh lẽo như mọi ngày, Thịnh Văn Ngôn ngồi bên bàn ăn, vừa ăn đồ ăn trong chén vừa nhìn về phía anh.

Lúc này, anh đang đứng ở cửa sổ sát đất, nói chuyện điện thoại với người bên đầu dây. Ở khoảng cách này, cô không nghe rõ bọn họ đang nói gì, chỉ thấy anh cau mày có chút bất mãn.

“Tôi biết rồi, anh cũng chú ý chút đi.”

Cô mơ hồ nghe được câu cuối anh nói như vậy, sau đó liền cúp điện thoại đi qua đây. Thịnh Văn Ngôn vội vàng thu hồi ánh mắt, cúi đầu ăn mì.

“Ăn không đủ thì tự nấu thêm đi.” Thẩm Tại nói.

Thịnh Văn Ngôn hớp miếng nước mì: “Đủ mà, tôi ăn nhiêu đây thôi, dễ nuôi lắm.”

Anh cười: “Dễ nuôi, nhưng bố cô đâu có nói vậy.”

Thịnh Văn Ngôn nghệch ra, rầu rĩ nói: “Vừa nãy ông ấy gọi cho anh chi vậy?”

“Hỏi tôi cô ở đâu, sao không về nhà.”

“Anh nói thế nào?”

“Tôi nói cô bỏ nhà ra đi.”

Thịnh Văn Ngôn nghẹn lại, mém chút nữa bị sặc, nhưng nghĩ một chút lại nói: “Cũng không sai… Vậy ông ấy phản ứng thế nào?”

Nhắc tới đây, Thẩm Tại cũng không còn gì để nói.

Sau khi Thịnh Thiên Hòa biết con gái ở chỗ anh, dường như rất yên tâm, nhờ anh giúp ông ấy khuyên bảo, chăm sóc cô, còn nói đợi hai ông bà cụ về nhà, mọi người bình tĩnh lại rồi nói sau.

Thẩm Tại nhìn Thịnh Văn Ngôn, trong nháy mắt có vẻ hoảng hốt, rốt cuộc đây là con gái nhà ai? Thịnh Thiên Hòa thật không xem anh là người ngoài mà.

“Cô nghĩ ông ấy phản ứng thế nào?” Thẩm Tại hỏi.

Cô khẽ hừ một tiếng, ra vẻ không để bụng: “Quan tâm ông ấy phản ứng gì… Dù sao cái nhà đó cũng không chứa tôi.”

“Bố cô biết cô không cố ý, chuyện xảy ra hôm nay, ông ấy cũng rất áy náy, nói không muốn cãi nhau với cô.”

“…”

Thẩm Tại: “Tư tưởng cố chấp của người già khó mà thay đổi được. Cô không cần nghe, cũng không cần ngó, cứ làm chuyện của mình là được.”

“…”

Anh thấy cô không lên tiếng, duỗi tay gõ đầu cô: “Nói chuyện.”

Thịnh Văn Ngôn xì một tiếng: “Tôi đang nghe đây…”

Thẩm Tại nhíu mày: “Nghe thì nói nghe, bây giờ cô bày ra vẻ mặt đó cho tôi xem?”

“Nào có!”

Thịnh Văn Ngôn bị đau, sờ sờ cái trán, sau đó trừng mắt nhìn anh.

Hôm nay cô để mặt mộc, khuôn mặt non nớt chừng hai mươi tuổi đầu, không bị lớp trang điểm che phủ, bớt đi vẻ đẹp ngày thường, nhìn càng giống trẻ con.

Thẩm Tại ngây ngẩn, tầm mắt dời khỏi mặt cô, nói: “Cô ăn trước đi, lát nữa tôi sẽ dẫn cô đến khách sạn.”

“…Ồ.”

Anh xoay người đi lên lầu. Thịnh Văn Ngôn nhìn dáng vẻ biến mất không thấy tăm hơi của anh, đưa tay sờ đầu, ngay chỗ anh vừa gõ. Một lát sau, cô bất thình lình cười một tiếng.

Khách sạn à… Cô không muốn đi đâu.

——

Cả một ngày bôn ba bên ngoài, Thẩm Tại lên lầu tắm rửa, thay một bộ quần áo thoải mái.

Làm xong mọi chuyện, anh nghĩ chắc Thịnh Văn Ngôn cũng đã ăn xong, có thể dẫn cô đi được rồi. Nhưng lúc xuống lầu mới phát hiện, người đúng là đã ăn xong, không chỉ ăn xong mà còn nằm ở phòng khách ngủ một giấc.

Anh đi tới ghế sô pha, cụp mắt nhìn cô. Dáng ngủ rất cẩn thận, nằm sấp, không dám đυ.ng vào lưng.

Thẩm Tại không biết cô bị thương thế nào, nhưng lúc ở bệnh viện, nghe bác sĩ nói lưng cô tím bầm một mảng rất nghiêm trọng, vậy mà cả buổi chiều cô không hề than một tiếng…

Chuyện này làm anh nhớ lại ngày cô lái xe điện ngã vào bồn hoa, khi ấy cô cũng không hé răng.

Đôi lúc anh thấy cô như một tiểu thư được cưng chiều, nhưng đôi lúc lại không phải vậy.

“Thịnh Văn Ngôn.” Thẩm Tại lên tiếng gọi.

“Hửm?” Cơn buồn ngủ bao quanh, cô ráng mở mắt lên: “Anh xong rồi… Tôi chờ một lát mà buồn ngủ quá.”

Thẩm Tại: “Cô ngủ cả một buổi chiều, giờ còn ngủ được nữa à?”

“Ừ…Đau.”

Thẩm Tại ngừng một lát, có lẽ là do thông cảm và mềm lòng, lúc ngồi xổm xuống nói chuyện, giọng anh nhỏ nhẹ hẳn: “Còn đau lắm sao?”

“Ừ.” Thịnh Văn Ngôn đáng thương vô cùng: “Chuyện là… Hôm nay tôi không đi được không? Tối nay tôi ngủ trên ghế sô pha là được, tôi thề, tôi tuyệt đối không làm phiền đến anh.”

“Không đi?”

“Chủ yếu là tôi đau đến mức không đi nổi…” Thịnh Văn Ngôn nghẹn ngào: “Anh nói xem sao tôi lại thảm như vậy chứ? Có nhà mà không được về, đã bị thương còn phải ở khách sạn một mình… Tôi không muốn thảm thế đâu, tôi ở lại đây một đêm được không?”

Thẩm Tại im lặng.

Thịnh Văn Ngôn không buông tha: “Được không sếp Thẩm? Sếp Thẩm ơi? Anh đẹp trai? Chú?”

Đuôi lông mày anh hơi nhướng lên, cong tay gõ lên đầu cô: “Bớt nhận họ hàng với tôi đi.”

“Ưm…”

“Đứng lên.”

Thật đúng là tuyệt tình?!

Thịnh Văn Ngôn bi thương nhìn anh, nhưng lại không dám dài dòng thêm câu nào, đành phải từ bỏ: “Được rồi… Vậy anh giúp tôi tìm cái khách sạn nào tiện nghi chút, tôi không có nhiều tiền. Anh cho tôi mượn nhiều tiền cũng vô ích… Tôi không trả nổi. Ây da, tôi đáng thương quá —— “

“Lầu hai, phòng đầu tiên bên trái.”

“Tôi cảm thấy trên thế giới này…” Thịnh Văn Ngôn sửng sốt, nửa câu sau ”Là người thảm nhất” chưa kịp thốt ra, chợt quay đầu lại nhìn anh.

Thẩm Tại đứng tại chỗ, thờ ơ nói: “Cô muốn làm người thê thảm nhất trên thế giới cũng được, đi ra ngoài với tôi.”

“Không cần! Không cần không cần!” Thịnh Văn Ngôn hiểu được ý anh là cô không cần ở khách sạn, lập tức chạy về phía cầu thang: “Phòng đầu tiên bên trái đúng không? Tôi hiểu rồi! Cảm ơn anh! Thẩm Tại anh tốt nhất!”

Nói xong thì chạy nhanh như chớp lên lầu.

“…”

Thẩm Tại kinh ngạc trong phút chốc, cái này mà bảo đau lưng à?

Thịnh Văn Ngôn vui vẻ đi đến phòng dành cho khách. Phòng này trống rỗng, hiển nhiên là ngày thường không có ai ở. Cô dạo một vòng bên trong, mở cửa ban công ra, ngoài đó là cảnh hồ ban đêm, trống trải an nhàn khiến lòng người vui vẻ.

Thịnh Văn Ngôn thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm giác chẳng có đau khổ gì cả.

Cốc cốc ——

Là tiếng gõ cửa, cửa không khóa. Thịnh Văn Ngôn quay đầu liền thấy Thẩm Tại cầm quần áo đứng bên ngoài.

Anh bước vào hai bước, đặt quần áo ở cuối giường: “Đồ mới, dùng tạm một đêm đi. Có thể dùng phòng tắm bên ngoài, trong đó có bàn chải đánh răng và khăn lông.”

“À được, cảm ơn anh.”

Thẩm Tại: “Vậy cô cứ tự nhiên đi, có việc gì thì nhắn Wechat.”

“Lúc nào cũng được chứ?”

“Không được.”

“…”

“Đến giờ ngủ không được làm phiền tôi.”

Thịnh Văn Ngôn nhỏ giọng lầm bầm: “Sao tôi biết anh ngủ hay chưa?”

“Xem ra cô có rất nhiều chuyện nhỉ?”

Thịnh Văn Ngôn nhếch miệng cười, vội vàng nói: “Không có không có, sếp Thẩm ngủ đi nha, tôi sẽ không làm phiền anh.”

Anh ừ một tiếng, lúc này mới nói: “Đi ngủ sớm một chút.”

“Dạ!”

Thẩm Tại đi rồi, Thịnh Văn Ngôn cầm quần áo đi vào phòng tắm. Tắm rửa thay đồ xong, cô mới phát hiện áo hay quần đều to như nhau, quần này là quần đùi, nhưng cô mặc vào thì dài tận qua gối.

Cô cúi người cuộn quần lên ba lần, hung hăng siết chặt dây thun quần, lúc này mới miễn cưỡng coi như đã mặc xong.

Xong xuôi tất cả, cô nhìn chính mình trong gương, mặc bộ đồ này… Hơi giống mặc đồ của bạn trai.

Thịnh Văn Ngôn không nhịn được mà bật cười, kéo cổ áo ngửi ngửi. Ồ… Quả nhiên là đồ mới, không có mùi giống trên giường trong phòng nghỉ của anh. Chốc lát, cô có hơi thất vọng.

——

Nửa đêm, không biết do buổi chiều cô ngủ quá nhiều hay do đổi chỗ, lạ giường không ngủ được. Cuối cùng nhịn không được nữa, dứt khoát bò dậy làm phiền Lâu Ngưng.

“Alo, mày đang làm gì đó?”

Thịnh Văn Ngôn vốn nghĩ Lâu Ngưng sẽ bị mình đánh thức, nhưng nghe thấy âm thanh ồn áo nhốn nháo ở đầu bên kia thì cảm giác áy náy lập tức tan thành mây khói.

Thịnh Văn Ngôn: “Mày đang đu đưa ở đâu à?”

“Ở JC nè, mày muốn tới uống vài ly không? Có mấy anh đẹp trai.”

Thịnh Văn Ngôn cười nhạt: “Đẹp trai gì chứ?”

“Dạ dạ dạ, không đẹp trai như chú Thẩm nhà chị.” Lâu Ngưng tìm một nơi yên tĩnh, giọng điệu cũng rõ hơn: “Ây da, mặc dù không bằng như chú Thẩm, nhưng cũng được lắm nha.”

“Mày nói chuyện kì ghê, làm như tao không với tới Thẩm Tại vậy?”

“Sao nào? Mày dụ dỗ chú ấy thành công rồi?”

“Sao lại không thể?” Thịnh Văn Ngôn khẽ hừ một tiếng: “Bây giờ tao đang ở nhà chú ấy đây.”

“Ối… Cái gì?! Thật không? Sao mày làm được?”

Chuyện trong nhà, cô không muốn kể nên chỉ nói: “Tao cãi nhau với người nhà, tao nói tao bỏ nhà ra đi, chú ấy không còn cách nào khác, chỉ đành cho tao ở nhờ một đêm.”

“Đậu má, trâu bò thật.” Lâu Ngưng nói: “Đừng nói với tao là một thời gian nữa mày và chú ấy ở bên nhau luôn nha.”

Nói đến đây, dù có trâu bò nhưng cô vẫn hơi sợ: “Vẫn còn khó.”

“Chứ sao? Mày cũng cảm thấy chú ấy không có khả năng thích mày?”

Thịnh Văn Ngôn mới không chịu nhận, cứng rắn nói: “Tao cảm thấy chú ấy đối xử với tao rất tốt, không hề giống với người khác. Chú ấy kiên nhẫn dạy tao một ít việc… Ây, mày thấy có hay không? Bố tao có nói tao tám trăm lần tao cũng không nghe, vậy mà chú ấy nói một câu tao liền nghe.”

Lâu Ngưng líu lưỡi: “Mày… Lún sâu quá rồi.”

Thịnh Văn Ngôn: “Bởi vì chú ấy nói có lý. Hơn nữa hôm nay, tao thật tình rất cảm kích chú ấy.”

“Ừ, tao nghĩ mày nên bỏ nhà đi lâu một chút, ở nhà chú ấy lâu chút nữa.”

“Mày cho rằng dễ lắm à?”

“Mày coi mày là nàng tiên ốc đi. Tỏ vẻ thảm hại đáng thương là sở trường của mày mà.”

“Cút.”



Hôm sau Thẩm Tại đi ra khỏi phòng, mắt nhìn phòng đối diện, cửa đã mở, đoán chừng cô dậy rồi.

Anh không dừng lại, tiếp tục đi xuống lầu. Lúc đến gần nhà bếp, nghe thấy tiếng leng keng bên trong.

Suy nghĩ đầu tiên của anh là: Lại làm cái quái gì nữa đây?

Anh lập tức đi qua, vòng qua tấm pha lê ngăn cách, thấy được người đứng trong phòng bếp.

Ánh mắt đầu tiên là sửng sốt, bởi vì cô vẫn mặc bộ đồ ngủ mà hôm qua anh đưa. Anh biết quần áo sẽ rộng với cô, nhưng không ngờ lại rộng đến vậy, phồng ra như một đứa trẻ con lén mặc quần áo người lớn vậy. Chỉ là… Đôi chân thon dài trắng nõn không chút liên quan nào đến trẻ con.

Thẩm Tại ngơ người, nhanh chóng dời mắt khỏi đôi chân kia: “Thịnh Văn Ngôn.”

Thịnh Văn Ngôn đang mân mê làm bữa sáng, nghe được giọng anh thì lập tức quay đầu: “Anh dậy rồi. Tôi đang làm bữa sáng, xong ngay đây.”

Thẩm Tại nhớ lại lần đầu tiên ăn bữa sáng cô làm, nhíu mày: “Cô làm trò mèo gì đây? Tôi đã nói là cô cứ đi bữa sáng là được.”

“Không được… Vì cảm ơn anh nên tôi phải tự làm.”

“Tôi cũng cảm ơn cô, đừng khách sáo.”

Thịnh Văn Ngôn gắp thịt bò trong nồi ra: “Anh yên tâm đi, lần này chắc chắn ngon, tôi thề.”

Nói xong cô cũng tắt bếp, đi lên trước mời anh đến bàn ăn, còn vô cùng thân thiết kéo ghế cho anh: “Sếp Thẩm thân ái, rất cảm ơn anh đã chứa chấp tôi một đêm, bữa sáng đơn giản này không đáng gì cả.”

Thẩm Tại ngồi trên ghế, liếc nhìn cô như đã hiểu thấu tất cả: “Cô muốn gì thì cứ nói thẳng, đừng làm màu nữa.”

Thịnh Văn Ngôn chống tay vào bàn, nghiêng người, cụp mắt nhìn anh: “Sếp Thẩm, tôi nghe nói thư ký mới không qua được kiểm duyệt, bị anh cho nghỉ việc.”

Thẩm Tại bình tĩnh ngồi đó, chờ cô nói tiếp.

Thịnh Văn Ngôn: “Nếu vị trí kia còn đang trống, hay là để tôi đảm nhận luôn đi. Nếu không một mình thư ký Trần không lo hết được đâu.”

Thẩm Tại ồ một tiếng: “Quan tâm tới cuộc sống của tôi thế à?”

“Đúng vậy đúng vậy. Cho nên anh thấy tôi cần mẫn, quan tâm nhiều như vậy…” Thịnh Văn Ngôn hít mũi, trong mắt có nước mắt: “Anh cho tôi ở đây thêm mấy ngày nữa nha, để tôi chăm sóc anh thật tốt được không?”