Chương 41

Chương 41

(Chap này toàn lyrics thôi :v có thể hơi nhàm nha ;;-;; *Tuôi buồn quá* )

Mải nghĩ về những chuyện xảy ra trong mấy ngày hôm nay, William vô tình đánh rơi mất hình tượng của mình, hắn cũng không quan tâm chuyện này nữa, chỉ là muốn Tô Thế Hoan có thể quay lại là cậu của trước đây, hoặc gần giống vậy cũng được.

Trời sắp tối, hắn tan tầm quay về nhà, đèn vàng trong phòng khách mở sáng rực, chiếc TV lớn đặt ở giữa phòng đang trình chiếu một bài hát ở kênh MTV hoa ngữ mà gần đây cậu có vẻ rất thích.

Hắn cúi người thay dép lê đi trong nhà, tai vô tình nghe thấy tiếng Tô Thế Hoan nho nhỏ ngâm nga theo lời bài hát

"...Tri trở lạnh ri, không biết anh có mc thêm áo khoác không ?

Ngôi sao rơi xung, mang theo ni nh ca em tri thành dòng sông

Pháo hoa, bóng nước...

Có được hay mt đi đu không phi do em quyết đnh

Đôi tay run ry liu mng nm cht nhưng tn công vô ích.

Ngn đèn ca cuc sng, sáng hay ti không th la chn

Nhìn anh b tn thương nhưng không th vì anh làm gì c

Em hn mình

Ln trn trong màn đêm c tìm ánh sáng ca li thoát

Cuc sng ly bit không th lường trước được

Mi mt ni đau ca năm tháng

Nước mt t hi t đáp

Trước mt là con đường gp ghnh ca mt ngày dài vô tn..."

Nghe xong một đoạn, phần nhạc đệm ngân vang, hắn đưa mắt nhìn người mà vì hắn phải chịu biết bao nhiêu tổn thương, từng đoạn ký ức ùa về những phân cảnh lướt qua tầm mắt lam cho sóng mũi hắn cay xè.

Vừa muốn tiến tới ôm lấy cậu vào lòng nhưng bất chợt tiếng hát đó lại vang lên một lần nữa, hắn chìm vào đó tiếp tục chìm đắm trong giọng hát của người kia

"...Gương mt lnh lùng

Đã chng minh bn thân kiên cường ri

Khi em cô đơn

Mc nim rng thế gii có l s không b rơi mình

Quá nhiu... Quá nhiu, s tiếc nui và hi hn

Luôn xut hin sau s mt mát

Vì sao yêu thương càng sâu đm càng tr nên yếu đui ...

Cuc sng đy ry li bit

Anh đã dùng thi gian đ nói vi em

Thi khc mà em lc li

Có anh yêu em, đêm ti mãi biến thành ngày nng vĩnh cu.

Th li cho em, bên cnh em

Khi em lc trong sa mc, khát vng tìm thy c đo

S tt thôi, s qua thôi

Nhìn em ho... Dùng sc ho ra hết ni đau lòng.

Đời đời không dứt, anh và em

Đếm ngược nhng tn thương

Nh nhàng ngân nga nhng h n ái lc

Ch em vi...

Em s nm ly đôi tay anh trong đêm đông vô tn

Cuc đi này... Ai s không b rơi tôi na ?

Đ trong lúc lc li

Tôi có th nh đến và tìm thy...

Phía sau màn đêm vô tn

Ôm ly vết thương

Và là li thoát vĩnh hng ca tôi..."

Hát xong một bài đó, Tô Thế Hoan bật cười thích thú, còn vỗ vỗ tay nhìn lên màn hình nói mấy câu kỳ quái dường như là tiếng lóng của người Trung, William không thể tin vào mắt mình nữa, tim hắn cảm giác như có vật gì bén nhọn cứa vào đau nhói.

Cậu thật sự không còn để tâm tới hắn hay mảy may quan tâm tới đống tình cảm hỗn độn của hai người còn đang nằm ngổn ngang khắp mọi nơi hay sao ?!

Tổn thương của cậu hắn không thể bù đắp, tình yêu cũng không thể trọn vẹn trao cho cậu, ấy vậy nhưng nếu giả sử bây giờ hắn có thể chân chân chính chính yêu cậu, thì con người trước kia có quay lại hay không ?

Cha hắn có nói, thân làm chủ của một gia tộc không được lún vào thứ gì đó quá sâu, rồi ông còn nói hắn yêu cậu chính là hồ đồ, lúc đó hắn không nghe ông. Ngẫm lại thì cha hắn nói không có gì là sai.

Hắn đã quá hồ đồ mới không phát hiện ra giữa họ nửa điểm tương đồng cũng không hề có nhưng khoảng cách thì lại có quá nhiều, mỗi một bước hắn càng tách xa người mà hắn yêu hơn.

Cho tới nước này hắn mới cảm thấy vô cùng hối hận, muốn thả cho cậu có một cuộc sống tốt, có quá muộn không ?

William không khỏi nghĩ tới, hay số trời đã định rằng hắn và Tô Thế Hoan không thể ở bên nhau ? Vậy để hắn một lần nữa chữa lành tổn thương của cậu rồi mới để cậu rời khỏi có được hay không ...

Bước đầu tiên có lẽ nên buông tay cậu ra, không cho cậu biết được họ rốt cục có mối quan hệ gì mà lại đối tốt với cậu như vậy mà nên tìm một cái cớ khác. Nhưng hắn lại không kiềm được tham lam ôm lấy cậu.

Bất ngờ bị ôm đến nghẹt thở, Tô Thế Hoan tròn mắt nhìn William "Soái ca ! Anh làm sao vậy ?"

Hắn không nói gì, cứ như vậy im lặng cho tới khi cậu chịu không được nữa đẩy hắn ra "Tôi khó thở, anh ôm như vậy thật sự rất không bình thường nha !"

William mỉm cười ôn nhu vuốt tóc cậu "Anh xin lỗi. Em ăn tối chưa ?"

Tô Thế Hoan lắc lắc đầu, cậu chỉ chỉ vào túi bánh trên bàn "Tôi ăn cái kia rồi, dì Sarah có nấu cơm nhưng tôi không muốn ăn, anh đừng trách dì ấy nha !" sở dĩ cậu bào chữa như vậy là vì vị ca ca này đối với cậu thì rất tốt nhưng đối với người khác giống như là muốn ăn tươi nuốt sống, tốt nhất không nên để người vô tội phải nghe mắng.

"Ừm, vậy được rồi, nhưng bánh không có dinh dưỡng, lần sau em nhớ phải ăn cơm !" Hắn như ông chú già dạy bảo đứa cháu nhỏ, cười khổ đứng dậy nắm tay cậu kéo lên "Đi theo anh, hôm nay anh sắp xếp cho em một căn phòng khác !"

"Vậy là không ở cùng phòng anh nữa ạ ?" Cậu chớp chớp mắt cái gì cũng không biết hỏi lại, nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình.

William cười gật đầu im lặng dắt cậu tới căn phòng ở tầng hai cách phòng hắn mấy cánh cửa "Từ nay em ở phòng này, có được không ?"

"Ân, được ạ !" cậu cúi thấp đầu dường như có điều không dám nói ra, chờ tới lúc hắn sắp quay lưng bước đi, Tô Thế Hoan mới giữ vạt áo hắn lại hỏi "Cái kia... Anh vì sao cho em một căn phòng khác ?"

Hắn xoa xoa đầu cậu cố gắng nở nụ cười "Vì anh..." Hắn cũng không biết nên nói thế nào, đành kiếm đại một cái cớ "Vì có bạn của anh sẽ tới sống cùng chúng ta !" nói xong câu này, hắn cũng cảm thấy khó chịu, nhớ tới lời người kia nói lúc chiều "Mariana sẽ tới sống cùng với con vào thứ hai tuần tới, chuẩn bị chu đáo nhé !"

"Vậy người đó sẽ ở chung phòng với anh sao ?" Cậu lí nhí hỏi, mặt lúc xanh lúc đỏ.

William gật gật đầu "Cũng trễ rồi, anh còn có việc phải tới thư phòng xử lý, em nghỉ ngơi đi !"

Tô Thế Hoan một lần nữa nắm lấy áo William rút hết dũng khí nói "Anh vì sao lại tốt với em như vậy, chúng ta có quan hệ gì... Ừm, thứ lỗi em không thể nào nhớ được ! Mỗi lần nghĩ tới đầu rất đau rất đau, cả ở chỗ này nữa !" Cậu đặt tay lên ngực trái cảm nhận sự đau đớn sau từng nhịp đập.

"Anh... Chúng ta... Anh là anh họ của em, cha mẹ em bị tai nạn qua đời, anh cảm thấy em rất..."

Cậu cắt lời hắn "Em hiểu rồi, vậy ... Anh đi làm việc của mình đi, tạm biệt !"

Tô Thế Hoan đi vào phòng, từ từ đóng cánh cửa lại, William nhìn cậu cho tới lúc không còn thấy nữa mới thở dài bước đi, biết bao nhiêu uẩn khúc từ trước tới nay phút chốc hắn đều minh bạch chỉ bằng một câu giải đáp ngắn gọn... Thì ra họ chỉ còn có thể là không là gì của nhau ...

( Tác phẩm của tuôi có vẻ nhàm đi khá nhiều vì mấy cái lời bài hát nhưng mà xin lỗi nha, tuôi không thể làm khác cũng không muốn làm khác đi.

-Vì sao trong mỗi chap thỉnh thoảng *Rất thường xuyên* mọi người hay thấy mấy cái lyrics ?

+Vì: Nhiều lúc tuôi bí ý tưởng, mấy bài hát đó kiểu mở mang trí não cho tuôi, và cũng là tạo chút cảm xúc.

-Có thể mọi người sẽ thấy phiền vì mấy cái lời bài hát đó.

+Nhưng: Đó chính là nguồn cảm hứng duy nhất của tuôi.

Okay ~~~~ :3

Vẫn một câu, chờ nhận xét ~ Dạo này xuống cấp trầm trọng, thi văn còn có 6,5đ ;;-;; )