Chương 17: Anh cũng sẽ bị bệnh sao

Mạch Đinh vô tình đọc được một bài viết trên mạng, thời gian dài không bị cảm cũng không có nghĩa sức khỏe tốt, người ta một năm phải cảm vài lần mới có thể có sức đề kháng cao, theo điều tra nghiên cứu của cơ quan có thẩm quyền XXX vô cùng giật gân. Mạch Đinh tìm kiếm nội dung có liên quan trên mạng, phát hiện có đủ loại cách nói, cậu không biết phải tin tưởng cái nào. Cũng khó trách cậu sẽ nhiệt tâm như vậy, trong ấn tượng của Mạch Đinh, không nhớ An Tử Yến có bị cảm, càng đừng nói là bệnh khác, lỡ như thật sự như mấy chuyên gia trên mạng nói, tình hình sức khỏe An Tử Yến đã không còn lạc quan. Hiện nay các loại chuyên gia quá nhiều, dưỡng sinh càng là chủ đề nóng hổi, như vậy không thể làm, như kia không thể làm, như vậy không thể ăn, như kia không thể ăn, không biết con người lúc trước làm sao mà sống được.

Đợt này có không ít người lưu hành bệnh cảm, trong bộ phận quan hệ xã hội thành khu tai họa nặng, anh truyền bệnh cho tôi, tôi truyền bệnh cho anh, độc bệnh không ngừng lây lan. Người bộ phận khác đều không nguyện ý đi vào, vừa đến cửa liền có thể nghe thấy tiếng ho và âm thanh lau nước mũi tứ phía. Phạm Thiếu Quân võ trang khắp thân, đeo khẩu trang, phun thuốc khử trùng xung quanh mình trong phạm vi một mét: "Mấy người ai cũng đừng lại gần tôi, nếu như lây bệnh cảm cho tôi, tôi sẽ liều mạng với mấy người." Anh ta không quan tâm bị cảm sẽ làm thân thể không thoải mái, anh ta quan tâm hơn chính là ảnh hưởng hình tượng sau khi bị cảm lau nước mũi gì đó. Mũi của Phùng Phi Mông đã bị cô lau đến đỏ, cố ý hắc xì trước mặt Phạm Thiếu Quân: "Anh sao lại không hợp nhóm luôn hả, chúng ta là một chỉnh thể, anh không gia nhập đội quân chúng tôi thì làm sao mà được."

"Mạch Đinh cũng không bị cảm, cô đi hại cậu ta trước đi."

"Đồ ngốc sẽ không bị cảm."

"Nói ai ngốc hả, tôi mấy ngày trước mới hết cảm, theo cách nói của cô như vậy, vậy An Tử yến mới là BD

(phiên âm từ ngu ngốc

" bèn dàn")


nhất đó." Mạch Đinh không dám đem từ này nói ra, ngàn vạn lần không thể nói xấu sau lưng An Tử Yến, mười lần thì hết chín lần bị An Tử Yến nghe thấy.

"Yến là điều kiện tốt, virus nhìn thấy cậu ấy nói không chừng là yêu cậu ấy, ngại lại gần cậu ấy, chỉ có thể ở trên cơ thể người khác âm thầm yêu lén."

"Nói gì vậy, nghe như là cách nói của tà giáo vậy!" Mạch Đinh căng miệng cãi, bây giờ là cơ hội tốt để An Tử Yến bị cảm, để thân thể anh ấy một lần bị bệnh, tăng cường sức đề kháng. Vừa đúng lúc An Tử Yến từ bộ phận khác trở về, Mạch Đinh kêu anh: "Ở đây có phần văn kiện cần ngài xem qua."

"Đem vào phòng làm việc cho tôi."

"Cứ xem ở đây đi, tôi hôm nay chân không sức sống, gây phiền phức cho ngài rồi." Mạch Đinh không cho từ chối đem phần văn kiện giao vào tay An Tử Yến, An Tử Yến không nói gì, lật xem, Mạch Đinh cầm văn kiện lên: "Rất nóng đúng không, tôi giúp ngài quạt gió." Mạch Đinh chân không sức sống, vây quanh An Tử Yến, mau đem virus thổi tới đi, cậu nhìn lại còn giống tà giáo hơn. Tiếp theo Mạch Đinh vì đạt được mục đích của mình, muốn làm đủ mọi cách để lây bệnh cho An Tử Yến, như vậy mà anh ấy còn không bị cảm thì bỏ qua, sau khi ngủ một đêm, thành quả đã xuất hiện rồi. Quả thật, sau khi ngủ một đêm, có thành quả rồi, Mạch Đinh bị cảm, cậu tay chân mềm nhũn, nằm sấp trên giường sổ mũi, dùng ánh mắt oán hận liếc An Tử Yến bình an vô sự, cắn gối đầu: "Tại sao là em, tại sao là em." Âm mũi cậu nằng nặng khiến An Tử Yến nhẹ nhíu mày: "Em lại bị cảm rồi?"

"Thân thể em chính là yếu đuối như vậy!" cũng may hôm nay là cuối tuần, cậu mới có thể nướng trên giường.

"Em đi phòng gym là làm cái gì chứ." An Tử Yến vén chăn ra, đi ra ngoài, phòng ngủ trở nên lãnh tĩnh, Mạch Đinh ho có hơi đau, ôm chăn, nhớ lại lúc đi học mình bị cảm, An Tử Yến len lén vào nhà mình từ cầu thang, lại nhớ đến bây giờ, thật sự là khoảng cách mà, lúc đó anh quan tâm mình bao nhiêu, lo lắng đến chảy nước mắt. Hồi ức của Mạch Đinh bị cảm mạo nghiêm trọng co rút, loại chuyện vì cảm mà An Tử Yến khóc này, nghĩ thế nào cũng không có khả năng. An Tử Yến cầm ly nước đi vào, dùng đầu gối đè lên chăn: "Dậy đi, uống thuốc rồi ngủ lại."

"Sức đề kháng của em rất tốt, không cần uống thuốc, qua vài ngày là sẽ hết."

"Sức đề kháng của em rất tốt, trong một tuần bị cảm hai lần." An Tử Yến đem ly nước đặt trên tủ đầu giường. "Đó là tình huống đặc biệt." Mạch Đinh nào có không ngại mà nói ra, vì để An Tử Yến bị cảm mà tiếp xúc quá mức với virus.

"Đừng nói nhảm với anh, em không tự mình uống, thì anh tự mình đút cho em."

Mạch Đinh đỏ mặt, ngồi dậy: "Không biết xấu hổ, sáng sớm đã muốn miệng kề miệng đút em uống thuốc."

"Em đang mong đợi cái gì, thuốc đắng như vậy anh sẽ miệng kề miệng đút em uống?" An Tử Yến túm lấy miệng Mạch Đinh, đem thuốc nhét vào, ở đầu lưỡi nếm được vị thuốc đắng, cậu đẩy tay An Tử Yến túm lấy ly nước, một ngụm uống sạch nước: "Đối xử thô bạo với người bệnh, lương tâm anh có cắn rứt không hả, khụ khụ." An Tử Yến không để ý, đem Mạch Đinh lần nữa nhét lại vào trong chăn. Nếu đã như vậy rồi, con virus em đây sẽ tự mình xuất mã, đừng trách em, em cũng là tốt cho anh, Mạch Đinh nghĩ. Mắt thấy An Tử Yến đi ra, Mạch Đinh kéo áo anh: "Anh ở lại đây với em đi, một mình em sợ lắm."

"Em sợ có liên quan gì với anh."

"Nhưng em nhất định sẽ suy nghĩ lung tung, sau đó, vừa nghĩ không ra thì..."

"Chúc em thành công." Mạch Đinh cắn chặt răng, ôm lấy tay An Tử Yến: "Anh đừng rời xa em, lòng chúng ta đã càng trôi càng xa, ít nhất thân thể phải bên nhau, câu này không phải trêu chọc anh, anh mặc áo bồi bên cạnh em là được." Cậu đem sách nhét vào trong tay An Tử Yến: "Anh cái gì cũng không cần làm, đọc sách là được rồi."

"Ồn chết được." An Tử Yến ngồi ở cuối giường, lần nữa đem Mạch Đinh ấn trở lại nằm trên giường.

"Anh ngồi gần một chút." An Tử Yến không động, Mạch Đinh đành phải tự mình lại gần, cậu cũng không có an phận, một lúc thì thổi khí qua An Tử Yến, một lúc thì ho sang anh, đem virus trên người mình thẩm thấu vào toàn thân An Tử Yến.

"Mạch Đinh."

"Sao vậy, anh cảm thấy chỗ nào không thoải mái sao?"

"Muốn ăn đòn thì em cứ thành thật nói."

"Em không có, em chỉ là..." cậu vẽ vòng tròn lên đùi An Tử Yến: "Em chỉ là muốn anh hôn em." Chỉ cần anh hôn em, thì sẽ có nhiều virus chui vào cơ thể anh, em không tin như vậy anh sẽ không bị cảm!

"Bộ dáng bệnh sắp chết của em khiến nửa thân dưới của anh không nâng được hứng thú."

"Em là muốn anh hôn em, không có yêu cầu chuyện khác!" cậu túm lấy ngực áo An Tử Yến, ngẩng đầu lên, động tác này là sai lầm, cậu không nên ngẩng đầu lên, như vậy cậu sẽ không nhìn thấy mặt của An Tử Yến, như vậy cậu sẽ không loạn tâm thần. An Tử Yến nghiêng đầu xuống, khóe miệng kéo lên đường cong động lòng người: "Hôn bây giờ?"

"Hay, hay là không cần, xem như em chưa nói gì hết."

"Tại sao không cần?" Mạch Đinh dựa ra sau, An Tử Yến lại gần, đầu cậu vùi vào giữa gối đầu, miệng An Tử Yến cũng vùi lên môi cậu, sau khi hôn nhẹ một cái liền rời đi, rời đi hai giây, lại hôn lên. Tay Mạch Đinh bất giác ôm lấy cổ An Tử Yến: "Anh dám hôn nữa, em thật sự sẽ đem toàn bộ virus trong cơ thể lây sang cho anh."

"Thử xem."

Mạch Đinh nhắm mắt, ngoại trừ môi ra, nơi khác lại lần nữa không có cảm giác gì.

Bệnh cảm của cậu không tính là nghiêm trọng, một hai ngày liền không có vấn đề lớn gì, nhưng cậu cảm thấy cực không vui vẻ, An Tử Yến tại sao vẫn không bị cảm, cấu tạo cơ thể anh là gì, lẽ nào đã tràn ngập virus, dẫn đến virus khác không có hiệu quả gì. Tình hình trong bộ phận quan hệ xã hội dần dần được khống chế, có thể không nhận được đau thương chỉ có một mình An Tử Yến. Mạch Đinh càng lo lắng hơn, vậy không phải nói rõ là sức khỏe của An Tử Yến trong toàn bộ phận quan hệ xã hội là gay go nhất sao? Không quản vị thần nào cũng được, xin để An Tử Yến bị cảm đi. Mạch Đinh đành chịu bó tay lại đem vấn đề thảy cho thần linh.

Liên tục mấy đêm ngủ, Mạch Đinh từ đầu đến cuối lo lắng sức khỏe An Tử Yến, cậu nằm mơ giấc mơ kỳ quái, trên giường lật tới lật lui, trong miệng tuôn ra lời nói mơ: "Sẽ bị cảm, nhất định sẽ bị cảm, cho anh ấy thêm chút thời gian nữa." Cậu ồn đến mức An Tử Yến không ngủ được, chăn cũng bị đá loạn lên, An Tử Yến đắp chăn cho cậu thì một lúc lại bị đá ra, An Tử Yến suýt chút nữa lấy đồ trói Mạch Đinh trên giường, tên gia hỏa này rốt cuộc nằm mơ cái gì chứ, gần đây em ấy cũng rất lạ lung.

"Này, điện thoại của em ở đâu?"

Mạch Đinh mơ mơ hồ hồ trả lời: "Ở trong ngăn kéo của tủ đầu giường, anh muốn làm gì?" không đợi An Tử Yến nói chuyện cậu lại chìm vào giấc mơ, không lâu sau liền nhắm chặt mi.

"Xem điện thoại em." An Tử Yến trượt mở điện thoại Mạch Đinh, lật xem lịch sử trên mạng, toàn là tác hại của không bị cảm, gì mà người một năm không bị cảm rất dễ mắc trọng bệnh, gì mà sức đề kháng yếu...anh đem điện thoại ném lên giường, trong miệng mắng khốn kiếp, đi vào phòng tắm, không rõ là anh đang mắng Mạch Đinh, hay là đang mắng mình bây giờ. An Tử Yến tắm nước lạnh xong đem chăn cho Mạch Đinh hết, điều chỉnh máy lạnh tới mức thấp nhất.

Sáng sớm, Mạch Đinh chưa ngủ đủ, nhắm mắt ngồi dậy, cậu cảm thấy trong phòng có hơi lạnh, kỳ lạ, mùa này không thể nào lạnh như vậy, An Tử Yến hai mươi phút trước đã tắt máy lạnh, đắp chăn lại, cho nên Mạch Đinh không phát hiện bất thường.

"An Tử Yến, dậy đi làm." Mạch Đinh hữu khí vô lực nói, câu này là hình thức mà thôi, mỗi ngày nói một câu giả vờ vẫn không bỏ qua cho An Tử Yến, nhưng thật ra trong lòng đã bỏ cuộc rồi. Tắm rửa xong, Mạch Đinh theo lệ thường đi làm, An Tử Yến đi trễ đến một tiếng. Lúc Mạch Đinh đang thỉnh giáo Quách Bình, giọng nói khàn khàn của An Tử Yến vang lên trong bộ phận quan hệ xã hội: "Quan Châu, đem kế hoạch tuyên truyền đã định đưa cho Vương tổng." Phùng Phi Mông lo lắng hỏi: "Yến, cậu bị cảm rồi hả?"

"Có chút."

"Quá tốt rồi!" Mạch Đinh cao hứng kêu lên, thu hút ánh mắt của mọi người, cậu lúng túng giải thích: "Không phải như mọi người nghĩ đâu, tôi..."

"Cậu xứng làm người không, Yến bị cảm xem cậu cao hứng đến bay lên trời rồi."

"Quá độc ác rồi."

"Giám đốc An, tôi đi mua thuốc giúp anh." Quan Châu nói, An Tử Yến lắc lắc tay: "Không cần vội." Áo sơ mi của anh chưa cài nút xong, trên mặt cũng mang theo vẻ lười biếng, lại phối thêm giọng nói khàn khàn, khiến các đồng nghiệp nữ nhìn thấy hai mắt đều phát ngốc. Đợi sau khi An Tử Yến đi vào phòng làm việc, đại hội phê bình bắt đầu.

"Mạch Đinh, mau đi xin lỗi Yến."

"Tôi nói rồi, vừa nãy không phải như mọi người nghĩ đâu."

"Nhưng cậu biểu hiện ra chính là như bọn tôi nghĩ, cậu không sợ bị đuổi sao, mau mau đi quỳ gối làm cho An Tử Yến tiêu hỏa đi." Cái gì?! Mới sáng sớm kêu tôi quỳ giữa hai chân An Tử Yến, giúp anh ấy tiêu hỏa! Ý nghĩ của Mạch Đinh cũng đủ ghê rồi, còn không biết ngại nói An Tử Yến.

"Tôi đi là được chứ gì." Thật ra Mạch Đinh cũng sợ biểu hiện lúc nãy của mình sẽ hại đến An Tử Yến, cậu đi vào phòng làm việc, An Tử Yến cúi đầu, Mạch Đinh nhìn mũi giày của mình: "Em không phải là đang vui vì anh bị cảm, cũng không đúng, em quả thật đang vui vì anh bị cảm, nhưng không có nghĩa là em hi vọng thân thể anh chịu tội, em cũng là vì sức khỏe của anh." Ai có thể nghe hiểu cách nói này của cậu chứ, An Tử Yến tay chống đầu: "Được rồi, không cần nói nữa."

"Anh đang tức giận sao?"

"Ừ, em quỳ xuống cho anh, anh sẽ không tức giận nữa." An Tử Yến nhìn giữa hai chân mình.

"Anh nghe thấy rồi sao?!" cửa phòng làm việc không đóng, người bên ngoài có thể nghe thấy âm thanh của bọn họ, bọn họ đương nhiên là đứng về phía An Tử Yến nói cho Mạch Đinh muốn hộc máu: "Mạch Đinh, cậu quỳ đi thì làm sao, vì công việc cần tôn nghiêm gì chứ."

"Quả thật là cậu làm quá đáng rồi, cậu quỳ xuống chúng tôi cũng không coi thường cậu."

"Quỳ xuống! Quỳ xuống!" các đồng nghiệp không ngại việc lớn đều đang nói đùa, Mạch Đinh xoay người nói: "Dưới đầu gối đàn ông là hoàng kim, tôi tuyệt đối sẽ không quỳ!" An Tử Yến nói quỳ cùng áp lực của đồng nghiệp kêu quỳ căn bản không phải là một chuyện, tuy rằng tư thế không khác lắm, nhưng tính chất thì khác xa.

"Không quỳ cũng được, để chịu phạt, cậu phải hầu hạ Yến đi khi cậu ấy hết bệnh mới thôi." Liễu Vĩ đề nghị. "Tôi biết rồi." Mạch Đinh rất tình nguyện nhận đề nghị này, lúc này, An Tử Yến ho nhẹ một tiếng, An Tử Yến bị bệnh là hiếm thấy, tiếng ho này cũng khiến lòng Mạch Đinh muốn ho theo: "Anh đừng vội, em giúp anh rót chút nước, Quan Châu lát nữa mua thuốc về ngay, thời gian này anh cố chống đỡ.

"Chuyện bé xé ra to cái gì, đi làm việc của em đi."

"Anh rất ít khi bị cảm, em sợ thân thể anh chịu không được phần đau khổ này." Mạch Đinh đè thấp âm lượng: "Em cũng biết anh bình thường không chịu khổ, không chịu tội, là đóa hoa trong nhà kính, năng lực chấp nhận rất kém."

"Lập tức đi ra cho anh."

"Vậy, vậy anh có gì cần thì tìm em, em giúp anh làm. Là thấy anh bệnh em mới tùy cho anh sai bảo, bình thường anh đừng hòng có loại đãi ngộ này."

"Muốn anh tự mình tiễn em đi ra sao?"

Mạch Đinh nhăn nhăn mũi, không đóng cửa phòng làm việc lại, như vậy không chỉ thong gió, còn có thể tùy lúc chú ý đến tình hình An Tử Yến. An Tử Yến tại sao lại đột nhiên bị cảm chứ, lẽ nào ông trời phù hộ? Mạch Đinh cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không chú ý lắm. Cậu bắt đầu suy nghĩ vấn đề cơm trưa của An Tử Yến, nếu bị cảm ăn cháo tốt hơn, cháo bên ngoài không yên tâm lắm, nhân lúc ngủ trưa về nhà mình nấu cháo chắc đến kịp. An Tử Yến có hơi ho, giọng hơi run, bệnh trjang không nghiêm trọng lắm, chỉ cần hôm nay dưỡng bệnh tốt, ngày mai có thể khỏe hơn nhiều, hôm nay là quan trọng, không thể để anh ấy bệnh nghiêm trọng hơn.

Thời gian nghỉ trưa ăn cơm đợi người khác đi xuống hết, Mạch Đinh ló đầu vào phòng làm việc: "Anh thích ăn cháo gì?"

"Hả?"

"Mau nói, tranh thủ, em về nhà làm cho anh."

"Không cần thiết."

"Có cần thiết." Mạch Đinh vẫn là đi vào, lại gần An Tử Yến, đem tay đặt lên trán anh, nhẹ nhíu mày, nghiêm túc nhìn mắt An Tử Yến: "Hình như không phát sốt, cũng có thể là do tay em quá lạnh." Nói rồi cậu muốn dùng mặt dán lên trán An Tử Yến thử, An Tử Yến đột nhiên đẩy cậu ra: "Anh đã nói không sao." Phản ứng anh quá lớn rồi, Mạch Đinh không hiểu: "Anh có phải là thân thể chỗ nào không khỏe, để em xem thử."

"Kêu em đừng đυ.ng anh." An Tử Yến đẩy tay Mạch Đinh đang vươn qua ra.

"Em chỉ là muốn biết anh chỗ nào không khỏe thì giúp anh, tay anh rất lạnh." Mạch Đinh lại túm lấy tay An Tử Yến đặt lên trán mình, An Tử Yến muốn rút tay về, bị Mạch Đinh nắm chặt lại: "Anh đừng nhúc nhích."

"Ai muốn nghe lời em."

"Em là vì tốt cho anh."

"Ai muốn em tốt cho anh."

"Bây giờ là lúc bộc phát tính trẻ con sao!"

"Em đi ra cho anh, càng xa càng tốt." phản ứng này khiến người ta tức giận thật mà, mình quan tâm anh ấy như vậy, Mạch Đinh nhìn vẻ mặt lúng túng của An Tử Yến. Đây, đây, đây, chắc không phải là An Tử Yến đang ngại chứ, tên ma quỷ lưu manh mặt dày như anh ấy, làm sao có thể!! Mạch Đinh muốn cười nhưng cười ra thì bản thân sẽ chết, cậu muốn hỏi nhưng hỏi ra rồi mình cũng sẽ chết, hôm nay An Tử Yến là người bệnh, anh ấy lớn nhất, Mạch Đinh thuận theo ý anh, buông An Tử Yến ra: "Quan Châu giúp anh mua thuốc về, anh uống chưa."

"Anh uống thuốc làm gì."

"Anh hôm qua lúc bắt em uống thuốc không có nói như vậy nha."

"Đó là em."

"Được, được, được, nhưng cảm thấy bệnh nặng hơn thì nhất định phải uống thuốc đó."

"Đừng nói nhiều trong văn phòng của anh."

"Tiêu rồi, em còn phải về nhà nấu cháo cho anh, anh không nói muốn ăn cháo gì vậy em tự mình làm chủ." Mạch Đinh vừa muốn đi bị An Tử Yến túm sau áo kéo lại: "Anh lát nữa tự mình đi ăn."

"Nhưng..."

"Em nói thêm một câu, anh liền đánh em."

"Nghe lời anh, em đều nghe lời anh là được chứ gì." Mạch Đinh dưới ánh mắt xua đuổi của An Tử Yến đi xuống nhà ăn công ty ăn cơm. Các đồng nghiệp đang náo nhiệt thảo luận vấn đề An Tử Yến bị cảm, nói lại cũng khó hiểu, An Tử Yến quả thật cũng xem như là nhận được ái mộ của các cấp dưới, thậm chí vượt qua Vương tổng. Khó hiểu cũng chỉ có một mình Mạch Đinh, An Tử Yến thân là cấp trên chỉ cần xin nghỉ là được phê chuẩn, cũng rất quan tâm và bảo vệ cấp dưới, thỉnh thoảng còn phát phúc lợi, năng lực làm việc cũng là hạng nhất, bộ dạng càng là hạng nhất, trong công ty hợp tác cũng rất có danh tiếng, quan hệ với các bộ phận khác cũng tốt, cùng khác giám đốc khác cũng dễ sống, ngay cả các tiền bối cũng đào không ra lý do bất mãn.

"Ah, tôi tại sao ở bộ phận quan hệ xã hội, nếu như tôi ở bộ phận khác, nói không chừng còn có cơ hội phát triển với Yến. Hôm nay dáng vẻ Yến bị cảm nhìn thấy khiến tim tôi đập thình thịch." Phùng Phi Mông cảm thán, các đồng nghiệp nữ khác cũng nhao nhao gật đầu, Mạch Đinh nhập bọn hơi trễ liếc mắt coi thường: "Mắt mấy cô có vấn đề, tôi thì cảm thấy anh ta rất bình thường, nếu như thích người bệnh, đi bệnh viện làm y tá."

"Mấy cô nằm mơ giữa ban ngày đi, cô xem trong công ty cô gái nào mà không tấn công Yến, khuyên mấy cô ánh mắt nên hạ thấp xuống, bên cạnh mấy cô không phải có rất nhiều đàn ông tốt sao, tôi không để ý phát triển chút tình cảm trong công ty đâu." Quách Bình nói như đúng rồi, độc thân quá lâu anh ta cũng vội rồi.

"Phát triển chút tình cảm? Người trong công ty toàn là chó săn, vừa có chút gió thổi cỏ lay liền bại lộ rồi, lần trước chuyện của bộ tài vụ còn chưa đủ giáo huấn sao, hai người lén lút yêu đương, bị bắt gặp, sau đó một người nói một người, sau đó truyền đi, ai cũng không muốn nói hai người đó, chính là trong lòng không kìm được muốn nói cho người khác, kết quả cuối cùng vẫn là truyền đến tai giám đốc đó, nữ bị điều đi nơi khác." Phạm Thiếu Quân bát quái trong công ty biết nhiều hơn so với ai, Mạch Đinh cẩn thận hỏi: "Tại sao công ty phải đặt ra quy định lãnh khốc như vậy."

"Ngây thơ."

"Cậu vào công ty bao lâu rồi, còn hỏi vấn đề này."

"Mấy người trả lời tôi đi."

Quan Châu giải thích với Mạch Đinh: "Công ty lúc trước của tôi cũng có quy định này, chủ yếu là sẽ gia tăng mạo hiểm trong công ty,đặc biệt là bộ phận tài vụ là bộ phận khá nhạy cảm. Chỉ là yêu đương còn có thể dùng điều chức giải quyết, nhưng nếu như là quan hệ hôn nhân, sẽ có một bên từ chức, suy cho cùng công ty cũng lo lắng giữa hai người sẽ bị tổn hại lợi ích, còn có nếu như trong một bộ phận mọi người đều yêu đương, lại hoặc là ví dụ như Phi Mông và Thiếu Quân yêu đương rồi náo loạn chia tay rồi lại cùng Ca Sảng yêu đương, cậu có thể tưởng tượng cảnh tượng đó, hiệu quả công việc không chỉ bị ảnh hưởng, mà quan hệ giữa các đồng nghiệp cũng sẽ bị ảnh hưởng." Mạch Đinh gật gật đầu, cậu vừa tưởng tượng cảnh tượng mà Quan Châu nói, cho rằng quyết định của công ty là vô cùng chính xác, cũng không lãnh khốc, chuyện đem bộ phận quan hệ xã hội biến thành trường tranh đấu mới đáng sợ.

"Bạn học cậu hiểu còn nhiều hơn cậu, cậu xem người ta mới vào công ty bao lâu, lại xem xem dáng vẻ cậu lúc vào bộ phận quan hệ xã hội, giống như nhà quê hỏi đông hỏi tây."

"Tôi đó là cầu tri tâm!" Mạch Đinh nhìn sang Quan Châu, cậu thừa nhận Quan Châu hiểu nhiều hơn cậu, cũng biết xử lý mối quan hệ với mọi người tốt hơn mình, bởi vì quen biết quá lâu, cậu đối với bộ dạng của Quan Châu dường như cũng tê tê rồi, hiện tại cậu như dùng ánh mắt nhìn một người xa lạ mà đánh giá lại Quan Châu. Quan Châu thật ra cũng không xấu, ai cũng nhìn không ra cậu tốt nghiệp cấp ba liền đi làm, cậu cho người ta cảm giác giống như học sinh ưu tú của trường đại học nổi tiếng, mặt trắng trẻo sạch sẽ, ngũ quan đoan chính, không có thói hư tật xấu. Mạch Đinh động tâm tư, đừng hiểu lầm, cậu là động tâm tư, không phải là động tâm.

"Quan Châu, cậu thường nói có hẹn, lẽ nào có bạn gái rồi?"

"Không có, vẫn luôn bận rộn công việc, nào có thời gian quen bạn gái." Quan Châu lắc đầu, Quách Bình hiểu vỗ cậu: "Chiến hữu."

"Vậy tôi giúp cậu giới thiệu một người." Phù sa không chảy ruộng ngoài, Quan Châu là người biết gốc biết ngọn, giới thiệu cậu cho Bạch Tiểu Tư, trước tìm hiểu lẫn nhau, không thành thì có thể làm bạn.

"Cậu tại sao không giúp sư phụ giới thiệu hả!"

"Đợi có người thích hợp tôi sẽ giới thiệu cho anh, Quan Châu, cậu cảm thấy thế nào!"

"Cái này...tôi vẫn chưa suy nghĩ qua vấn đề này, trong công việc không làm ra thành tựu gì, phụ nữ cũng sẽ không thèm nhìn tôi, hơn nữa bây giờ quen bạn gái vừa tốn thời gian vừa tốn tiền."

Phùng Phi Mông không vui nói: "Cậu đem phụ nữ chúng tôi nói cứ như trong mắt chỉ có tiền." Cao Sảng tự nhiên giúp cánh đàn ông nói: "Lúc bàn hôn luận gia, mấy cô không muốn nhà cửa sao?"

"Yêu cầu này rất quá đáng sao, gả cho anh cũng phải cho tôi cái nhà chứ."

"Cậu không cần lo lắng chuyện này, nhà gái không thiếu tiền." Mạch Đinh vừa nói ra, các đồng nghiệp khác lập tức hai mắt phát sáng: "Quan Châu không cần vậy giới thiệu cho chúng tôi, chúng tôi thích phụ nữ không thiếu tiền."

"Mấy người ít nhúng vào, tôi đang hỏi Quan Châu mà."

"Hay là thôi đi, một thư ký như tôi, sau này để dành đủ tiền thì tìm một cô gái bình thường là đủ rồi."

"Cậu..."

"Xem đi, Quan Châu không chịu, giới thiệu cho chúng tôi đi." Lời Mạch Đinh muốn nói toàn bị mọi người giật lấy, chỉ có tìm thời gian khác lại làm công tác với Quan Châu, nói lại, cũng là có chút thấp thỏm. Quan Châu và Tiểu Tư chỉ một lần gặp mặt đã náo đến không vui, Quan Châu giúp mình lừa Tiểu Tư, hai người còn suýt nữa cãi nhau, tuy rằng nói là diễn kịch, ấn tượng lần đầu tiên giữa hai bên đều bị mình phá, Mạch Đinh hối hận không thôi. Ăn cơm xong quay về bộ phận quan hệ xã hội, An Tử Yến không ở trong văn phòng, có thể là đi ra ngoài ăn cơm, anh ấy không được ăn đồ lung tung khiến bệnh cảm nặng thêm, An Tử Yến thật khiến người ta không cách nào yên tâm. Trong bộ phận quan hệ xã hội mọi người trong nháy mắt trở nên nghiêm túc lại nghiêm trọng, thảo luận đều là chuyện công việc, loại hiện tượng nghiêm túc làm việc này chỉ có một khả năng, Vương tổng đến, Mạch Đinh trong chớp mắt cũng trở nên nghiêm túc lại nghiêm trọng.

"Phương án này còn có chút vấn đề, tôi suy nghĩ phương án giải quyết." Mạch Đinh tay chống cằm làm tư thế suy nghĩ.

"An Tử Yến đi đâu rồi?"

"Vừa nãy còn ở đây, có thể có chuyện ở bộ phận khác." Quách Bình trả lời, Vương tổng hừ nhẹ: "Mấy người lại giúp cậu ta che giấu? Đã qua thời gian nghỉ trưa, cậu ta không ở..." Vương tổng còn chưa nói xong, An Tử Yến đi vào, tay để trước miệng ho mấy tiếng: "Chuyện gì."

"Cậu bị cảm?"

"CÓ chút."

"Đêm nay hẹn Ngô tổng, Quý tổng bọn họ đi ăn cơm xong rồi, bọn họ đều sẽ dẫn theo giám đốc bộ phận mình đi, cậu vắng mặt để tôi giấu mặt mũi đi đâu."

"Tôi lúc nào nói không đi."

Vương tổng phát hiện An Tử Yến bị cảm vậy mà không quan tâm chuyện sức khỏa anh ấy mà càng quan tâm chuyện mặt mũi, quá không có tình người, Mạch Đinh ở trong lòng khiển trách Vương tổng. Vương tổng không tốt nói: "Bị cảm cậu không biết gọi điện cho tôi sao, hôm nay đi làm làm gì, về nhà uống thuốc rồi ngủ, buổi tối theo thời gian mà đến." Giám đốc nghỉ phép phiền phức và phức tạp hơn nhân viên bình thường, cho nên An Tử Yến rất ít khi nghỉ phép, nhưng, một cơn cảm nhẹ An Tử Yến thân là giám đốc mà không cần đi làm, Vương tổng quá quý An Tử Yến rồi, Mạch đinh lại khiển trách Vương tổng trong lòng.

"Vậy tôi đi về." Anh còn xem như đương nhiên mà tiếp nhận sao!!

"Buổi tối đừng đến trễ." Mạch Đinh mắt tiễn An Tử Yến rời đi, chỉ muốn thời gian trôi nhanh một chút, về nhà chăm sóc An Tử Yến. Cậu không đồng ý bị cảm mà uống rượu, nhưng cậu không đồng ý cũng vô dụng, là bữa cơm của mấy vị lão tổng, aiz, thật hi vọng có một ngày mình cũng có thể đi.

Đến thời gian tan ca về nhà, Mạch Đinh dùng tốc độ nhanh nhất chạy vào phòng ngủ, An Tử Yến vẫn đang ngủ, cậu nhẹ tay nhẹ chân đi đến bên giường, sờ trán An Tử Yến, thở ra một hơi, nhẹ nhàng lùi ra khỏi phòng ngủ, nấu cháo cho An Tử Yến. Không bao lâu, cháo tỏa ra hơi nóng và mùi thơm, Mạch Đinh múc một muỗng cháo nếm thử, chép chép miệng rất hài lòng, không uổng phí mình đặc biệt mua đồ ăn tươi mới, cậu nhìn thời gian: "An Tử Yến, dậy đi, anh lát nữa còn phải đi gặp mấy vị lão tổng, đến muộn có lẽ chức vụ của anh coi như xong."

"Mấy giờ rồi."

"Sáu giờ rưỡi."

"Còn một tiếng nữa."

"Anh lẽ nào canh chuẩn thời gian mới đi, lỡ như kẹt xe thì làm sao, mau dậy đi, chuyện này liên quan đến tiền đồ của anh!" Mạch Đinh lôi An Tử Yến từ trên giường dậy, lần này là đãi ngộ đặc biệt, cậu còn giúp An Tử Yến mặc áo khoác: "Tay nâng lên một chút, đừng có nằm trở lại!" phí nhiều sức lực, cậu mới mặc xong áo khoác: "Mệt chết em rồi." An Tử Yến đột nhiên ôm cậu, hai người ngã lên giường: "Ngủ một lúc thì không mệt nữa."

"Đừng cho rằng anh bệnh em sẽ không mắng anh, mau dậy đi." Thật không dễ gì mới đem An Tử Yến kéo dậy, Mạch Đinh bưng cháo ra khỏi phòng bếp: "Ăn trước chút cháo lấp bao tử, cơ thể sẽ ấm hơn chút." An Tử Yến cầm chìa khóa xe lên: "Không cần."

"Vậy, vậy thì thôi." Cậu bưng cháo, làm ra dáng vẻ cũng không thất vọng, An Tử Yến đã đi đến cửa lại lùi trở lại, giật chén trong tay Mạch Đinh: "Đột nhiên đói."

"Mùi vị thế nào?"

"Khó ăn."

"Nói dối!" An Tử Yến đem chén không nhét vào tay Mạch Đinh: "Anh đi đây."

"Lái xe cẩn thận chút, đừng mở cửa sổ xe."

"Anh không muốn cẩn thận, an cũng muốn mở cửa sổ xe."

"An Tử Yến!" cửa đã đóng rồi.

Lúc đến địa điểm, ngoại trừ lão tổng, các giám đốc đã tề tựu đủ, Tào Thành Nghị đã chờ đến buồn chán, thấy An Tử Yến đến thì hỏi: "Nghe nói cậu bị cảm?" bộ phận kinh doanh có mấy vị đồng nghiệp nữ vô cùng quan tâm nhất cử nhất động của An Tử Yến, vấn đề này hom nay đã đem An Tử Yến hỏi đến phiền: "Quản tốt chuyện của cậu đi." Anh ngồi giữa Quý Mộng và Tào Thành Nghị, đây là vị trí Tào Thành Nghị đặc biệt giữ lại cho anh, Quý Mộng dùng máy tính bảng xử lý chuyện công việc. Bầu không khí giữa các giám đốc không tính là tốt, có quan hệ không tệ thì trò chuyện với nhau, trong bọn họ cũng có không ít người không ưa An Tử Yến, chê anh trẻ tuổi, làm việc quá to gan, đương nhiên cũng có người bảo vệ trong đó.

"Nghe nói đêm nay phải quyết định chuyện giám đốc bộ phận nhân sự kỳ sau, vừa hay có các giám đốc ở đây, có thể hỏi ý kiến mọi người, theo tình hình này, không quản cậu đề cử ai, rất nhiều giám đốc đều sẽ đứng về phía phản đối cậu." Tào Thành Nghị hạ thấp âm lượng, tay phải An Tử Yến đặt trên bàn xoay điện thoại: "Để bọn họ phản đối cũng được, như vậy chơi mới vui."

"Nói đi cũng nói lại, cậu lúc trước nên tạo quan hệ tốt với mấy người ở bộ phận khác, như vậy thì sẽ không phiền phức như vậy."

"Bọn họ có quan hệ lợi ích gì với tôi, mà cần tôi phải lãng phí thời gian?"

"Tư tưởng đáng sợ, không bằng cũng tìm giám đốc Quý đến giúp thế nào?"

"Tôi từ chối." Quý Mộng vẫn nhìn vào máy tính bảng.

Lúc thức ăn đem lên một nửa, các lão tổng cuối cùng cũng đến, ngay cả Ngô Kiều cũng đến, cô khoác tay Ngô tổng, một mặt làm nũng. Giám đốc khác vội vàng chào đón, vừa giúp kéo ghế, vừa rót rượu.

"Đều ngồi xuống đi, bình thường mọi người làm việc cực khổ rồi, ở đây không phải công ty, không cần quá câu nệ." Quý tổng nói, rất nhiều người nhao nhao gật đầu: "Quý tổng nói rất có đạo lý."

"Công trạng của công ty vẫn dựa nhiều vào mọi người, đêm nay chơi tận hứng chút."

"Nào có, là do các vị lão tổng có phương hướng." Sau một lúc vừa ăn vừa nói chuyện, Ngô tổng bưng ly lên: "Lão Mã, ông phải về hưu tôi quả thật vẫn có chút không nỡ, mấy năm nay ông ở bộ phận nhân sự đã giúp tôi lập không ít công trạng." Giám đốc Mã thụ sủng nhược kinh, vội vàng nâng ly lên: "Nào có, tôi mới là cám ơn Ngô tổng coi trọng tôi."

"Giám đốc kỳ sau, ông trong lòng có chọn ra người thích hợp chưa."

"Có mấy vị cũng rất ưu tú, ý kiến của tôi nhiều nhất cũng chỉ là có thể tham khảo, cuối cùng vẫn là nghe theo Ngô tổng." Ngô tổng gật đầu, lại quay sang người khác: "Các giám đốc khác cảm thấy thế nào, tuy rằng nói là chuyện bộ phận nhân sự, nhưng mọi người đều chung công ty, ý kiến của mọi người cũng rất quan trọng." Ngô tổng vừa nói xong, Ngô Kiều liền chen vào: "Ba, bộ phận nhân sự có một cô gái ăn mặc quê mùa không tệ, cứ để cô ta làm giám đốc đi." Đợt này Ngô Kiều cũng sắp quên chuyện này, bị bọn họ nói mới nhớ lại.

"Con làm sao mà cũng quản chuyện bộ phận nhân sự rồi, là con quen biết sao?"

"Tôi nghĩ là Ngô tiểu thư chỉ Đường Cảnh Mỹ, cô ta năng lực làm việc rất giỏi, nhưng tính cách làm giám đốc thì..." giám đốc Mã ăn ngay nói thật, Ngô Kiều không vui: "Thì để cô gái quê mùa đó làm giám đốc, con đã đáp ứng để cô ta làm giám đốc rồi, nếu không con cũng không có mặt mũi nữa!" Ngô Kiều thật ra cũng là một người thẳng tính, loại lời nói này có thể nói ở trường hợp này sao?

"Con của ba, con sao lại có thể tùy tiện đáp ứng chuyện này, đây có liên quan công ty..." Ngô tổng cũng không phát tính khí với con gái, nhưng trên mặt cũng giữ không được, Chu Cường thay ông giải vây: "Ngô Kiều, cô sao lại nói vậy, cũng không xem trường hợp."

"Vốn chính là vậy."

"Ăn đồ ăn của cô đi."

"Ba tôi đang ở đây, anh còn dám hung dữ với tôi."

"Tôi là có gì nói đó."

Ngô Kiều hừ một tiếng, không có phát ngôn nữa, Ngô tổng cảm kích: "Đem Ngô Kiều sắp xếp đến bộ phận kinh doanh là đúng mà, lời của tôi con bé chưa bao giờ nghe. Nói chính sự thôi, giám đốc Chu cảm thấy ai thích hợp?"

"Thật ra, tôi cũng cho rằng Đường Cảnh Mỹ không tệ, phương diện tính cách bồi dưỡng là được, ai cũng không phải trời sinh là làm giám đốc."

"Hơn nữa bộ phận nhân sự không như bộ phận quan hệ xã hội, chỉ cần đem việc làm tốt, không quá cần năng lực giao tế." An Tử Yến cuối cùng mở miệng nói, Vương tổng trừng anh, lòng nghĩ, tên tiểu tử này lại đang quấy rối chuyện của bộ phận khác, cậu ta không thể thành thành thật thật sao! Giám đốc Mã rất khó xử: "Tôi cảm thấy Kim Tài người này cũng không tệ, người cũng đủ thông minh, đầu óc cũng rất lanh lẹ."

"Phải đó, phải đó, tôi cũng thấy vậy." Không ít giám đốc đều nói như vậy.

"Đủ mọi đạo lý, vậy mọi người thấy sao?" Ngô tổng hỏi Vương tổng và Quý tổng, còn có hai vị lão tổng chịu trách nhiệm thị trường nước ngoài, công ty bên này hầu như đều do ba vị này phụ trách. Quý tổng đối với Kim Tài bộ phận nhân sự cũng được, Đường Cảnh Mỹ cũng được đều không quen biết, đem quyền lựa chọn cho con gái: "Tôi không có thời gian tiếp xúc qua bọn họ, hỏi Quý Mộng được rồi." Nhìn thấy người khác đều đang nhìn mình, Quý Mộng bỏ máy tính bảng xuống, ban đầu nếu như An Tử Yến nhờ mình giúp Đường Cảnh Mỹ nói thì cô sẽ không tính giúp, nhưng nếu như chỉ là nói một cái tên, cũng không vội mà nói: "Đường Cảnh Mỹ."

"Vương tổng sao?"

"Tôi còn có thể nói gì, ý kiến vị giám đốc này của tôi chính là ý kiến của tôi, ai kêu cậu ta là cấp dưới của tôi." Vương tổng đem hai từ "cấp dưới" nói cực kỳ to, An Tử Yến luôn làm ẩu làm càng sau lưng ông, ông đang tức nghẹn hơi. Ngô Kiều nằm bò trên vai Ngô tổng làm nũng: "Ba xem, không phải một mình con cảm thấy cô gái quê mùa kia tốt, baba yêu dấu, ba chọn cô ta đi mà, con không phải tùy tiện chọn đâu, ba phải tin tưởn ánh mắt của con gái ba, con di truyền ba nha, sau này cũng sẽ là người làm lão tổng."

"Hahaha." Ngô tổng bị lời của con gái chọc đến cực vui vẻ: "Được được, vậy để Đường Cảnh Mỹ thử xem." Ngô tổng nói rồi, người khác cũng không tiện nói gì nữa, giám đốc khai phát thuận theo chủ đề lại nói một chuyện: "Đúng rồi, Vương tổng, bộ phận quan hệ xã hội chỉ có một giám đốc, tôi lo lắng giám đốc An phụ trách quá nặng, hai là chọn hai vị..." Vương tổng chưa nghe xong lời anh ta: "Người trẻ thì nên để cậu ta phụ trách nặng chút, tôi bây giờ vẫn chê cậu ta phụ trách không đủ nặng." Vương tổng lúc đó cùng An Tử Yến đánh cược thua, đáp ứng sau này chỉ để một mình An Tử Yến làm giám đốc, nào có khả năng hối hận. Giám đốc khai phát nghẹn họng, không nói nữa. Bưa tiệc này kéo dài đến nửa đêm, rất nhiều người đều say mới giải tán, An Tử Yến đem Vương tổng hơi say tiễn vào xe ông ấy, tài xế chở ông ấy rời đi. Lúc này, dư quang của An Tử Yến nhìn thấy một bóng người trong góc tối, đi thẳng qua đó: "Em đến đây làm gì." Mạch Đinh có chút ủy khuất: "Em nghĩ anh có thể sẽ uống rượu, hơn nữa anh lại bị cảm, em liền ngồi xe bus đến đây, giúp anh lái xe."

"Không phải còn có một bộ chìa khóa xe sao, sao em không vào xe đợi."

"Em quên mang."

"Đợi bao lâu rồi."

"Không lâu lắm, mấy tiếng thôi."

"Em không biết gọi điện thoại cho anh sao?" giọng của An Tử Yến có chút tức giận.

"Em, em không muốn làm phiền anh."

"Em muốn anh phải nói em thế nào, một người nửa đêm đứng ở đây, còn đứng cả mấy tiếng, cố ý chọc anh tức giận?" Mạch Đinh cúi đầu nói: "Em còn tưởng anh sẽ cảm động biết bao nhiêu."

"Sau này đừng làm chuyện này nữa, anh sẽ không cảm động." An Tử Yến đem chìa khóa xe cho cậu: "Chỉ sẽ lo lắng." Hai người ngồi vào trong xe, Mạch Đinh nhìn thấy giám đốc Quý đứng ở cửa đợi xe, từ trong cửa sổ xe ló đầu ra: "Giám đốc Quý, tôi tiễn cô một đoạn, bây giờ trễ lắm, không dễ gọi xe."

"Không cần."

"Cô đừng khách sáo, buổi tối một mình rất nguy hiểm." Lúc cậu khuyên người khác ngược lại rất minh bạch, An Tử Yến liếc mắt nhìn Mạch Đinh. Tào Thành Nghị đi nhà vệ sinh xong đứng bên cạnh Quý Mộng: "Chúng ta đi thôi, đêm nay cứ để tôi làm hộ hoa sứ giả, đưa giám đốc Quý về nhà."

"Anh chết qua bên cạnh đi! Giám đốc Quý, tên đàn ông bên cạnh cô rất nguy hiểm, đừng tin anh ta, Tào Thành Nghị, anh không cần mạng rồi, coi chừng Phó Thúc khiến anh biến mất."

"Tôi chỉ xuống tay với đàn ông."

Quý Mộng cảm thấy vẫn cứ đứng ở đây, Mạch Đinh sẽ không thôi, đành phải ngồi vào trong xe, Tào Thành Nghị cũng ngồi vào trong xe: "Cũng thuận đường đưa tôi về nhà đi." Mạch Đinh lười cùng anh ta tính toán, khởi động xe. Bọn họ rất muộn mới về tới nhà, Mạch Đinh đã mở mắt không lên, tùy tiện tắm rửa rồi ngã lên giường, An Tử Yến mấy phút sau cũng nằm xuống, Mạch Đinh ý ngủ cực sâu nhưng vẫn dùng sức lực cuối cùng sờ lên trán An Tử Yến, lộ ra nụ cười: "Quá tốt rồi."

"Đồ ngốc." Anh mắng thay Mạch Đinh đắp chăn, hôn hôn lên sợi tóc cậu.

Sáng sớm, Mạch Đinh lay tỉnh An Tử Yến: "An Tử Yến, nói hai câu nghe thử xem?"

"Em muốn tìm chết?" giọng anh không còn khàn nữa, Mạch Đinh mang theo nụ cười: "Không ngờ đến bị cảm một ngày liền hết, tiểu hỏa tử thân thể không tồi nha, có cảm thấy thần thanh khí sảng không, không chỉ bị cảm hết, mà sức đề kháng cũng tăng lên, hôm nay hảo hảo làm việc đi." An Tử Yến không quan tâm lời Mạch Đinh, ở trên giường lấy điện thoại gọi: "Alo, khụ khụ, đêm qua uống rượu, bệnh cảm trở nên nghiêm trọng, khụ." Mạch Đinh nghe thấy giọng Vương tổng đầu kia điện thoại vang lên: "Hôm nay cậu ở nhà nghỉ ngơi đi." Sau khi cúp điện thoại, Mạch Đinh trừng An Tử Yến: "Anh cảm đã chữa khỏi sao còn xin nghỉ."

"Hôm qua mới phát hiện bị bệnh cũng không tệ."

"Anh, anh, anh giả bệnh?!" Mạch Đinh muốn xác nhận, An Tử Yến không muốn thừa nhận: "Em là bác sĩ sao? Gì mà gọi là giả bệnh, anh hôm qua bị cảm vẫn chưa chữa khỏi." Không cứu được rồi, tên gia hỏa này triệt để không cứu được rồi, anh ấy là giám đốc đó, làm loại chuyện chỉ có học sinh tiểu học mới làm, còn không biết vô sỉ!

"Em tin anh là đồ ngốc!!"

"Em không tin anh cũng là đồ ngốc."