Chương 17

". . . . . . Mẹ, con bảo đảm với người, con nhất định sẽ giáp mặt truyền đạt lời của người cho anh ấy, người có thể yên tâm.. . . . . Đây chỉ là một ví dụ, người đương nhiên không có 120 trái tim, nói tóm lại, người yên tâm là được rồi. . . . . . Con hiểu rõ, con cúp điện thoại."

Kết thúc, Tần Tinh Tinh yếu đuối dựa trán ở cửa nhà vệ sinh, nếu như tiếp tục mỗi ngày đều bị ác chỉnh như vậy, cô sẽ rất nhanh mất nửa cái mạng.

Chuyện này đều là lỗi của Sở Cách Phi, cảnh cáo không đủ, còn không ngừng điện thoại dò xét, cô cũng không thể buồn nôn dính lấy anh liên tục nói lời ân ái ở ngay trước mặt những người khác, không thể làm gì khác hơn là trốn vào nhà vệ sinh, nhưng tần số anh điện tới thật sự quá nhiều, cuối cùng cô vừa nghe thấy âm thanh điện thoại di động rung liền xông vào nhà vệ sinh, cho tới cuối cùng ngay cả điện thoại ngân hàng gọi tới chào hàng cho vay tiền đều nghe ở nhà vệ sinh, càng đừng nói là điện thoại của mẹ già. Rốt cuộc Sở Cách Phi đang đùa trò gì? Đột nhiên tặng hoa cho mẹ cô làm gì? Làm cho mẹ vui vẻ sao? Không cần thiết như vậy, mẹ cũng đã biến thành người hâm mộ của anh rồi, không tặng hoa, lòng của mẹ già cũng hoàn toàn nghiêng về phía anh, cô thật sự không hiểu nổi người đàn ông này!

Cất điện thoại di động vào túi mỏng của áo khoác, Tần Tinh Tinh mở cửa nhà vệ sinh ra đi ra ngoài, thiếu chút nữa va vào Âu Dương Hỉ Nhi đang dựa lưng vào bồn rửa tay, bị dọa sợ đến mức cô liền lùi lại vài bước.

"Thật xin lỗi, không ngờ sẽ dọa đến cậu, tớ còn tưởng rằng trời sập, cậu cũng sẽ mặt không đổi sắc." Âu Dương Hỉ Nhi vô tội há miệng cười.

"Tớ cũng không phải là người máy." Tần Tinh Tinh lúng túng lướt qua bạn tốt đi ra khỏi toilet.

"Cậu không cần rửa tay sao?" Giọng điệu của Âu Dương Hỉ Nhi giống như cô là một con quỷ bẩn thỉu vậy.

"Tớ. . . . . ." Lời đến khóe miệng lại nuốt trở về, cũng không thể nói cô không có đi vệ sinh, cô tới nhà vệ sinh làm gì?

Đưa tay đẩy Âu Dương Hỉ Nhi ra, Tần Tinh Tinh đi tới phía trước bồn rửa tay rửa sạch tay, còn dùng khăn lông lau khô tay, sau đó cẩn thận mở hai tay ra trước mặt Âu Dương Hỉ Nhi, Âu Dương Hỉ Nhi đột nhiên bắt lấy tay phải của cô kéo đi ra ngoài.

"Cậu làm gì?"

Âu Dương Hỉ Nhi sử dụng ánh mắt ý bảo cô ngoan ngoãn cùng đi theo, sau đó quay đầu dặn dò sinh viên làm việc ngoài giờ: "Tiểu Điềm, hai người chúng tôi đi ra ngoài một chút, đợi lát nữa trở về mua bánh ngọt cho em, có chuyện gọi điện thoại cho chúng tôi." Mấy phút sau, hai người đi tới quán cà phê gần đó, mỗi người gọi một bình trà lài, kết hợp với một miếng bánh bông lan chanh ngon lành, nhưng mà, giờ cũng không phải là thời gian trà chiều, Âu Dương Hỉ Nhi là muốn tiến hành bức cung.

"Nói đi, cuối cùng là cậu đang làm cái quỷ gì?"

"Gì mà giở trò quỷ gì?"

Giả ngu? Người phụ nữ này xem ai cũng như người mù sao? "Nếu như không có quỷ, sẽ có người trốn trong nhà vệ sinh nói điện thoại di động sao?"



"Tớ. . . . . ." "Đi tiểu nhiều lần" Bây giờ thật sự nói không ra hai chữ này*, cô tương đối quen làm một người thẳng thắn.

(*Đi tiểu nhiều lần trong tiếng Trung chỉ gồm hai chữ)

"Làm gì phải ấp a ấp úng? Cậu cho rằng tớ là kiểu phụ nữ thích đào bát quái riêng tư của người khác sao? Nếu như cậu không phải là bạn tốt nhất của tớ, tớ ngay cả sức lực ngồi ở chỗ này dính lấy cậu lải nhải cũng không có."

Cứ nói thôi, chuyện như vậy cũng không thích hợp giấu diếm, cũng chỉ là hung ác cảnh cáo, về sau cô không được ầm ĩ diễn trò mất liên lạc nữa, bằng không, Sở Cách Phi sẽ trông coi ở gần đây, chuyện này thật sự không có gì lớn, nhưng mà, sau khi Âu Dương Hỉ Nhi nghe xong thế nhưng vỗ tay bảo hay.

"Cậu có ý gì?" Tần Tinh Tinh hung ác trừng mắt.

"Vị Sở Cách Phi này thật là quá đẹp trai xuất sắc rồi, lại ăn được gắt gao tiểu thư Tần Tinh Tinh của chúng tá!"

"Cậu có lầm hay không, làm sao cánh tay lại vươn ra bên ngoài?" Âu Dương Hỉ Nhi không phủ nhận, cô đã hoàn toàn đứng về phía Sở Cách Phi. "Thành thật mà nói, tớ sớm nhận định người đàn ông có thể công phá phòng tuyến của cậu còn chưa có sinh ra, không ngờ vị Sở Cách Phi này không chỉ công phá phòng tuyến, còn tấn công chiếm lĩnh thành trì, chẳng lẽ tớ không nên vỗ tay cho anh ta sao?"

"Công phá phòng tuyến gì, tấn công chiếm lĩnh thành trì gì, cậu cho rằng hai người chúng tớ đang đánh giặc sao?"

Hất cằm lên hừ một tiếng, Âu Dương Hỉ Nhi hùng hổ dọa người chất vấn, "Chính cậu thành thật mà nói xem, gặp phải người phụ nữ khó dây dưa như cậu, nếu như không ôm tâm trạng đánh giặc, có biện pháp đi vào thế giới của cậu sao?"

Không phản bác được, cô tự hiểu chính mình, Sở Cách Phi không có bị cô chọc tức giận chạy đi, cũng đã cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

"Cậu còn định cả đời làm một quý tộc độc thân sao?"

"Tớ còn chưa có quyết định thay đổi suy nghĩ của mình vì bất kì kẻ nào."

Nếu như nói với Tinh Tinh, Sở Cách Phi tích cực thông qua Hoắc Duyên Lãng tìm hiểu chuyện của cô từ trong miệng cô, không biết Tinh Tinh sẽ có phản ứng gì?

Thôi, vẫn đừng nói thì tốt hơn, nói không chừng người phụ nữ này không có cảm giác được tấm lòng của người ta, còn vì vậy mà đề cao cảnh giác, vậy chẳng phải là hại anh ta sao? Nhưng mà, có mấy lời vẫn không thể không nói. "Tớ cảm thấy anh ta cực kỳ nghiêm túc với cậu, cậu thật sự không cân nhắc sao?"



Tần Tinh Tinh thừa nhận, Sở Cách Phi cực kỳ nghiêm túc với cô, thật sự nghiêm túc đến rối tinh rối mù, người đàn ông giống như anh vậy thật sự không nên si mê một người phụ nữ như thế, nhưng mà, tình yêu cũng giống như người phụ nữ hay thay đổi, máu mủ có thể đứt vỡ ra, tay chân có thể phản bội, trên đời này làm sao có chuyện gì có thể thiên trường địa cửu (lâu dài như trời đất)?

Ví dụ nói, cô vốn bị hình tượng người cha trong lòng tẩy não, cô không cách nào phủ nhận, ngay từ đầu cha mẹ không yêu nhau đến mức nồng tình mật ý, sẽ quyết định nắm tay nhau cả đời sao? Nhưng mà khi nhìn bọn họ, hiện tại bọn họ duy trì là vì cái gì? Là tự ái không muốn người khác chê cười, là ăn thì không ngon, bỏ thì lại tiếc "Gia đình hoàn chỉnh ".

Lúc cô đơn lạnh lẽo, dĩ nhiên cô cũng sẽ khát vọng có một vòng tay ấm áp có thể dựa sát vào, dĩ nhiên đã từng vẽ qua bức tranh hạnh phúc thuộc về chính mình, có một bạn đời chia sẻ niềm vui, chia sẻ đau khổ, nhưng lý trí đều sẽ chiến thắng sự yếu ớt nhất thời, đối với cô tình yêu vẫn là một giấc mơ không thực tế.

"Không thể bảo đảm cả đời trái tim của đàn ông sẽ không thay đổi." Đây là kết luận của cô. L#%$ê Quý Đ&(*)ôn

"Cậu quá bi quan, không sai, tình cảm con người rất khó đoán trước, nhưng để tâm kinh doanh, tình yêu tuyệt đối có thể thiên trường địa cửu (lâu dài như trời đất)."

"Chẳng lẽ mẹ tớ không có để tâm kinh doanh cuộc hôn nhân của bà sao? Lòng dạ bà đặt trên người cha tớ, tớ đều rõ ràng hơn bất kì ai khác, nhưng kết quả thế nào? Trái tim một người thay đổi chính là thay đổi, cố gắng của bà chỉ khiến cho chính mình trở nên càng đáng thương hơn, càng không chịu nổi."

Vào lúc này Âu Dương Hỉ Nhi thật sự không biết phản bác như thế nào, tình yêu cần dũng khí và kí©h thí©ɧ, mà Tinh Tinh đối mặt với tình yêu lại chỉ muốn rút vào vỏ ốc để tự bảo vệ mình, chuyện này đã biến thành bản năng của cô, hiện tại chỉ có thể xem hỏa lực của Sở Cách Phi có đủ để thiêu hủy lý trí của cô hay không.

"Mùa thu đến rồi!" Âu Dương Hỉ Nhi đột nhiên quay đầu nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ thủy tinh mà nói.

"Đúng vậy, mùa làm người ta buồn bã." Hại tâm tình của cô không khỏi bắt đầu buồn bã theo.

"Đây không phải là trọng điểm, tiếp sau mùa thu là mùa đông, tiếp sau mùa đông là mùa xuân."

"Tớ biết rõ, sau đó?"

"Ngày qua ngày, năm qua năm, thời gian trôi qua đều sẽ không quay lại, con người phải biết nắm chặt đúng lúc, không nên để cho mình có cơ hội hối hận." Dứt lời, Âu Dương Hỉ Nhi bắt đầu thoải mái hưởng thụ trà lài và bánh ngọt.

Tần Tinh Tinh cũng quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, lại chìm sâu vào trong suy nghĩ.

Thời gian trôi qua sẽ không quay lại, xấp xỉ bốn tháng sau Sở Cách Phi liền phải rời khỏi Đài Loan, thời gian hai người bọn họ có thể ở chung với nhau không nhiều lắm, nếu như cô tiếp tục tiêu phí thời gian chiến đấu với chính bản thân mình, khi bọn họ nhất định phải nói lời tạm biệt, cô quả thật sẽ hối hận.