Chương 2

Năm 2015, năm cuối cấp 3 khai giảng vào tháng 8.

Cô nhận được kết quả thi cuối kỳ, lúc ấy gần như nín thở khi xem thứ hạng.

Vị trí đầu tiên là Nhan Khả với 640 điểm.

Vị trí thứ hai là Ôn Nam Tịch với 635 điểm.

Cô vẫn bị cô ấy đè xuống vị trí phía dưới, Ôn Nam Tịch thở không nổi, Nguyên Thư nhìn sang thăm dò, thấy thứ hạng phía trên thì dừng lại: “Chỉ kém 5 điểm thôi, rất nhanh thôi, cậu sẽ vượt qua được cậu ấy.”

Ôn Nam Tịch kìm xuống nước mắt, gấp phiếu điểm lại ậm ừ, mấy người bạn cùng lớp đi ngang qua còn cười gọi cô là ngàn năm vẫn chỉ là vị trí thứ hai. Nguyên Thư ngẩng đầu nói: “Biến, Nam Tịch chỉ thiếu chút điểm mà thôi, mọi chuyện trên đời này đều có thể thay đổi, mấy người câm miệng lại.”

“Chậc chậc, vậy chúng tôi sẽ chờ tin tốt của Nam Tịch, xem khi nào cậu ấy vượt qua được Nhan Khả. Đã hai năm rồi, cậu vẫn luôn ở ngay phía sau.” Mấy người đó đồng loạt cười ha ha. Lúc quay đầu nhìn thấy Nhan Khả đang đi vào cửa, liền mỉm cười vây quanh: “Nhan Khả, chúc mừng cậu, cậu lại đạt được hạng nhất, cho tớ xem bài làm…”

Nhan Khả đặt cốc nước xuống, khóe môi mỉm cười, khuôn mặt xinh đẹp nhìn Ôn Nam Tịch một cái.

Nguyên Thư khẽ chạm vào cánh tay của Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch lấy khăn giấy ra lau nước mắt, lặng lẽ lấy sách vở mở ra, tiếp tục luyện đề. Nguyên Thư nhìn vẻ mặt đắc ý của Nhan Khả, cũng bĩu môi mà lấy sách vở ra, nói: “Tớ thật sự không thể chịu nổi vẻ mặt trịch thượng của cậu ta.”

Ôn Nam Tịch không nói gì.

Vừa có kết quả thi, tối nay không cần phải học tiết tự học buổi tối, cô giáo bảo họ về nhà đưa kết quả cho bố mẹ xem và ký tên. Khi mặt trời lặn về hướng tây, ánh hoàng hôn rực rỡ ẩn hiện sau những ngọn cây, chiếu những tia nắng xiên xiên ra ngoài. Ôn Nam Tịch và Nguyên Thư đeo cặp ra khỏi trường, mỗi người mua một cây kem rồi sánh vai đi về nhà.

Nguyên Thư giơ tay lên, nhìn ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ tay: “Nam Tịch, cậu có từng nghĩ tới tương lai bản thân sẽ làm gì không?”

Ôn Nam Tịch bị cái lạnh của cây kem làm cho mặt đỏ hồng, lắc đầu nói: “Không biết, tớ chỉ muốn thi vào một trường đại học tốt.”

Nguyên Thư gật đầu: “Cũng đúng, ưu tiên hàng đầu của chúng ta là trúng tuyển đại học, sau đó mới bàn chuyện tương lai.”

Ôn Nam Tịch ừ một tiếng, lúc đi đến dưới nhà, cô tạm biệt Nguyên Thư rồi lên lầu ba, lấy chìa khóa trong cặp ra, “cạch” một tiếng, cửa mở, bên trong chỉ có Ôn Hữu Đào đang ngồi trên ghế sofa tại phòng khách đọc tạp chí, trong phòng ánh đèn không sáng lắm, ông ngẩng đầu lên: “Về rồi à?”

Ôn Nam Tịch cởi cặp ra, nhìn vào phòng bếp: “Mẹ con đâu ạ?”

“Trong phòng.”

Ôn Nam Tịch ồ một tiếng, mở cặp lấy phiếu điểm và bài kiểm tra, dừng một chút rồi mới đưa cho Ôn Hữu Đào: “Kết quả thi cuối kỳ.”

Ôn Hữu Đào đóng tạp chí lại, cầm bài thi và bảng điểm, vô thức nhìn bảng xếp hạng, cái tên đầu tiên ông thấy là Nhan Khả, chỉ cười một cái, sau đó ngước mắt nhìn về phía Ôn Nam Tịch: “Sao lại đứng thứ hai rồi? Có vẻ Nhan Khả luôn có thể vượt qua con một cách dễ dàng hả.”

Ôn Nam Tịch mím môi, ánh mắt tối sầm, không phản ứng lại.

Ôn Hữu Đào thở dài, “Con và Nhan Khả học cùng lớp đã hai năm. Lần họp phụ huynh trước, giáo viên khen Nhan Khả nhiều hơn khen ngợi con. Con đó, nên sôi nổi hơn, học hỏi nhiều hơn từ Nhan Khả, bù đắp một số thiếu sót.”

Ôn Nam Tịch dùng đầu ngón tay túm lấy túi quần đồng phục học sinh của mình.

Cánh cửa sau lưng mở ra, Ôn Du bước ra, Ôn Hữu Đào cầm lấy cây bút trên bàn, ngước mắt lên nói với bà: “Con gái của bà lại chỉ đứng thứ hai trong kỳ thi, gia sư mà bà thuê cũng thành công cốc. Thật vô dụng, dù có làm gì cũng vô dụng.”

Bước chân Ôn Du dừng lại, sắc mặt hơi tái nhợt.

Bà nhìn con gái nói: “Không sao đâu, lần sau cứ cố gắng hết sức nhé, Nam Tịch.”

Ôn Nam Tịch rơi nước mắt, cô nhìn mẹ, gật đầu. Sau khi ký tên, Ôn Nam Tịch lấy bài kiểm tra và bảng điểm nhét vào cặp.

Giờ ăn tối.

Ôn Hữu Đào nhận một cuộc điện thoại, hai mẹ con yên lặng ngồi vào bàn ăn, Ôn Du gắp rau vào bát cho Ôn Nam Tịch, cô cúi đầu ăn, Ôn Du suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là, mẹ đổi cho con một giáo viên khác?”

“Mẹ, mẹ cứ sắp xếp đi.”

Ôn Nam Tịch thờ ơ nói.

Từ khi có nhận thức, cô đã phải cạnh tranh với Nhan Khả, Ôn Hữu Đào luôn quan tâm đến Nhan Khả, chỉ vì Nhan Khả là con gái của mối tình đầu của ông ta, ông ta luôn có một tiêu chuẩn với mối tình đầu, vì vậy tự nhiên cũng chú ý đến con gái của cô ấy, thậm chí còn so sánh cô với Nhan Khả, thậm chí còn đối tốt hơn so với người con gái ruột là cô, bất cứ điều gì cũng muốn cô học hỏi từ Nhan Khả.

Tuy nhiên, Ôn Nam Tịch chưa bao giờ vượt qua Nhan Khả trong bảng xếp hạng thi cử, trong hoạt động câu lạc bộ và trong mắt giáo viên, Ôn Nam Tịch cũng ở thế bất lợi trước Nhan Khả.

Có thể nói, cô luôn sống trong cái bóng của Nhan Khả.

Tình cờ là cả hai học cùng lớp trong ba năm phổ thông.

Ăn tối xong, Ôn Hữu Đào còn chưa nói chuyện điện thoại xong, Ôn Nam Tịch đã cầm trái cây Ôn Du cắt cho cô vào phòng học. Cô xem lại các câu hỏi trong đề thi, làm đi làm lại câu hỏi đã khiến khoảng cách của cô với Nhan Khả cách xa. Một lần lại một lần, làm được một lúc thì cô bắt đầu choáng váng đến mức không thể thở được trong căn phòng nhỏ.

Cô chỉ đơn giản muốn ném bài kiểm tra đi.

Điện thoại di động gần đó vang lên, Nguyên Thư lén lút gửi tin nhắn cho cô, điện thoại di động của họ thời đó không có Internet, Internet chỉ có vào cuối tuần, ngày thường chỉ có thể gửi tin nhắn thường.

[ Nguyên Thư: Muốn ra ngoài uống một ly trà sữa không? Tớ học đến mất tỉnh táo rồi.]

[Nam Tịch: Được, gặp cậu ở quán trà sữa.]

Cô đứng dậy, mặc áo khoác đồng phục vào rồi mở cửa, Ôn Du đang sửa áo khoác trong phòng khách, nghe tiếng cửa mở, bà nhìn sang: “Sao vậy?”

Ôn Nam Tịch nhìn về phía ban công và phòng ngủ chính. “Ông ấy đâu ạ?”

“Con định ra ngoài à?” Ôn Du nhìn thấy con gái mặc áo khoác thì hỏi.

“Vâng.” Cô gật đầu.

Ôn Du nhìn về phía phòng ngủ chính, xua tay nói: “Đi đi, không sao, cứ thư giãn đi.”

“Cám ơn mẹ.” Ôn Nam Tịch bước nhanh ra cửa, xỏ giày vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó bước nhanh xuống lầu, đi qua một con ngõ dài, nhìn thấy Nguyên Thư đang đứng trước cửa quán trà sữa đối diện. Cô bạn vẫy tay, Ôn Nam Tịch bước nhanh hai bước, Nguyên Thư hỏi: “Cậu muốn uống gì?”

Ôn Nam Tịch dựa vào người bạn, gọi hai ly trà sữa.

Hai người đứng trước quán trà sữa uống, Nguyên Thư nhai trân châu nhìn Ôn Nam Tịch: “Lần này thành tích của cậu xem như đã có đột phá rồi, bố cậu…có khen ngợi không?”

Ôn Nam Tịch lắc đầu, tóc hơi rối, xõa xuống vai.

Nguyên Thư trợn mắt: “Tớ cảm thấy dù cậu có làm cái gì, bố cậu cũng sẽ không vừa lòng!”

Ôn Nam Tịch uống trà sữa, không nói một lời.

“Phó Diên!” Một giọng nói quen thuộc truyền đến, Ôn Nam Tịch cùng Nguyên Thư quay đầu nhìn về phía đó, thấy Nhan Khả mặc váy kẻ sọc caro màu hoa mai đang đi đến con hẻm bên cạnh, đến trước mặt một nam sinh đang đứng ở đó. Cậu nam sinh này mặc đồng phục của trường trung học số 1, tựa lưng vào tường cúi đầu xem điện thoại di động, mái tóc che khuất một phần khuôn mặt

Cậu đeo một chiếc đồng hồ màu đen trên tay đang cầm điện thoại di động, cánh tay mịn màng, cơ thể lười nhác như không xương. Nhan Khả nhẹ nhàng nhún eo, lông mày cong lên cười nói: “Đi thôi.”

Thiếu niên đứng thẳng người, xoay người đi vào trong ngõ, Nhan Khả vội vàng đi theo, váy xòe tung bay, một bên mặt có lúm đồng tiền, so với ban ngày càng ngọt ngào hơn.

“Chúng ta đi thôi!” Sau khi họ rời đi mấy giây, Nguyên Thư lên tiếng nắm lấy cổ tay Nam Tịch: “Nhan Khả đạt điểm cao như vậy, có lẽ đã có ai đó giúp cậu ta?”

Ôn Nam Tịch thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Nguyên Thư.

Nguyên Thư chớp chớp mắt: “Cậu có biết bạn nam vừa rồi là ai không?”

Ôn Nam Tịch lắc đầu.

Nguyên Thư trả lời câu hỏi: “Cậu ấy tên là Phó Diên, đứng đầu trường trung học số 1! Là người có khả năng đỗ trạng nguyên năm nay, cậu từng nghe qua chưa?”

Ôn Nam Tịch sửng sốt.

Cô lại nhìn về phía con ngõ kia, hình ảnh đẹp trai thoắt ẩn thoắt hiện của thiếu niên kia hiện lên trong tâm trí cô. “Tớ đã nghe nói qua, nhưng chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy.”

“Cậu ấy thật sự rất đẹp trai. Với khuôn mặt vừa rồi, mọi người còn đùa rằng, nếu xuất đạo thì có thể bạo ngay chỉ trong một đêm.” Nguyên Thư rất thích hóng chuyện ở các diễn đàn khác nhau, trong các diễn đàn của hai trường đều có sự xuất hiện của cô.

Giọng nói của Ôn Nam Tịch nhẹ nhàng: “Quả thật là có thể nổi tiếng chỉ sau một đêm.”

Nguyên Thư cười nói: “Đúng vậy.”

Sau đó cô ấy không cười được nữa, chặc lưỡi: “Lúc trước nghe nói Nhan Khả có quan hệ rất tốt với cậu ấy, không ngờ đó là sự thật, nhưng bộ đồ cậu ta mặc tối nay thật sự rất đẹp.”

Ôn Nam Tịch đã nhìn thấy đủ các diện mạo của Nhan Khả.

Tối nay lại đẹp hiếm có.

Cô uống quá nhiều trà sữa, bụng trướng lên, cô nhìn đồng hồ, thấy cũng sắp phải về nhà rồi, liền kéo Nguyên Thư về phía đầu ngõ: “Chúng ta đi dạo đi.”

Nguyên Thư đồng ý.

Hai người đi dạo một vòng, khi bụng cảm thấy dễ chịu hơn mới về nhà.

_

Sáng sớm hôm sau, Ôn Hữu Đào và Ôn Du vội vã đến thành phố khác để dự đám cưới của một người bạn, không có thời gian làm bữa sáng nên Ôn Du đưa tiền ăn sáng cho Ôn Nam Tịch, bảo cô xuống lầu mua bữa sáng. Ôn Nam Tịch nhận lấy, cầm cặp đi đến con hẻm phía sau. Vào cửa hàng tiện lợi, đứng trước quầy tính tiền gọi một phần mì oden, sau đó bưng món lên bàn cao, mở cuốn sách tiếng Anh ra, vừa lẩm bẩm những từ đó vừa ăn chả cá.

Giọng cô gái nhẹ nhàng êm ái.

Bên cạnh cũng có người đi tới chiếc bàn cao, cậu đeo tai nghe, ăn cơm nắm, giọng nói trong tai nghe mơ hồ trùng với giọng cô gái, cậu liếc sang bên cạnh thì thấy đôi má phồng lên của cô, cậu thu hồi tầm mắt, quay lại nhìn điện thoại.

Ôn Nam Tịch đọc sách đến thấm mệt, ngước mắt lên, xuyên qua tấm kính nhìn thấy có người bên cạnh mình, người này cúi đầu bấm điện thoại, chơi trò chơi xếp hình Tetris, trong tay cầm một tách cà phê. Ôn Nam Tịch tùy ý ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mày tranh thoát dưới mái tóc rối bù của đối phương, trong nháy mắt trùng khớp với bộ dáng lười biếng dựa vào tường tối qua.

Cô choáng váng trong một giây thu lại ánh mắt, mái tóc rối bù, tóc mái hơi xoăn, che đi khuôn mặt, cố che đậy nhịp tim đang đập vô tận trong không gian nhỏ bé này.

Cô nhìn lại cuốn sách tiếng Anh, gắp những viên cá viên và nhét chúng vào miệng.

Ăn được hai viên.

Chỗ ngồi bên cạnh đột nhiên trở nên trống trải, Nhan Khả xuống xe, vẫy tay chào. Thiếu niên đeo tai nghe đi ra ngoài, theo sau là mấy người bạn học, Nhan Khả cũng tiến tới trao đổi một cuốn sách với cậu, sau đó lại đường ai nấy đi.

Trường phổ thông số 1 và số 2 cách nhau không xa.

Cách đó một con ngõ, có người ở trường phổ thông số 2 trèo tường lẻn qua trường phổ thông số 1 để nghe lén lớp học của một thầy giáo dạy vật lý. Người thầy đó chính là át chủ bài của trường phổ thông số 1. Có thầy, trường phổ thông số 1 năm nào cũng đứng nhất môn Vật lý.

Ôn Nam Tịch lấy khăn giấy lau khóe môi, cầm sách tiếng Anh ra khỏi cửa hàng tiện lợi, đi vào trường học.

Cô gặp Nhan Khả ở cửa, cô ấy mặc váy đồng phục thắt ngang eo, nhìn cô một cái, hơi hếch cằm còn cười động viên: “Nam Tịch, lần sau tiếp tục cố gắng nhé.”

Lời này vừa nói ra, các bạn cùng lớp xung quanh đều bật cười.

Giống như nghe được câu nói đùa nào đó, Ôn Nam Tịch không nói một tiếng, đi đến chỗ ngồi của mình.