Chương 30



Lúc ăn cơm trưa, Cố Quân Trì đã nói đến chuyện buổi chiều sẽ đi, thím Lưu tỏ vẻ không nỡ nhưng nghĩ đến việc bọn họ đang bỏ trốn cùng nhau, về bản chất là bỏ nhà ra đi nên cũng không thể ngăn không cho về nhà, thế là lại mỉm cười nói: "Về sớm một chút cũng tốt, người nhà chắc là lo lắng lắm."

Sau khi giúp thu dọn bát đũa xong, Ôn Nhiên và Cố Quân Trì trở về phòng ngủ trưa. Cảm thấy bầu không khí vẫn còn rất ngượng ngùng, Ôn Nhiên đang định mau chóng leo lên giường nằm xuống giả chết thì có tiếng gõ cửa, thím Lưu đang bưng một đĩa dưa hấu đã gọt xong đến: "Lão Lưu nói dưa hấu hôm nay ngọt lắm, bảo thím cắt hai miếng cho hai đứa nếm thử."

Ôn Nhiên lại xỏ dép vào: "Cảm ơn thím ạ."

Lúc ăn dưa hấu thím Lưu cũng không vội đi ngay mà nhìn bọn họ, nói: "Lúc hai đứa con trai của thím kết hôn đều đã hơn hai mươi, không lớn hơn hai đứa bao nhiêu, cũng đều ở trong căn phòng này. Lần này hai đứa về nhà, sau này chắc là sẽ không gặp lại nhau nữa, nếu hai đứa có thể đi với nhau dài lâu đến cuối cùng, vậy thì căn phòng mới này cũng xem như cả nhà thím đã chứng kiến hai đứa

kết hôn rồi."

Trong căn phòng đầy chữ "Hỷ", Ôn Nhiên im lặng cúi đầu ăn dưa hấu. Chú Lưu và thím Lưu tin chắc vào cái cớ 'bỏ trốn cùng nhau' này, coi bọn họ như một cặp đôi số khổ, nhưng thực tế là bị ép duyên không tình nguyện chứ đừng nói đến kết hôn, câu nói "Không có chuyện kết hôn với cậu đâu" trước đó Cố Quân Trì nói vẫn còn rõ ràng bên tai.

Ăn dưa hấu xong, thím Lưu không quấy rầy bọn họ nữa mà ra ngoài đóng cửa lại. Ôn Nhiên dùng khăn giấy lau miệng và tay rồi lên giường, vừa định nằm xuống thì nghe thấy Cố Quân Trì nói: "Hết pin rồi còn đeo làm gì?"

Ôn Nhiên sờ lên vòng cổ trong vô thức, không dám nhìn hắn, trả lời: "Tôi nghĩ nếu nó che tuyến thể thế này thì có lẽ vẫn còn một chút tác dụng ngăn chặn."

"Không có." Cố Quân Trì tàn nhẫn phá vỡ ảo tưởng của cậu: "Trong phòng toàn là mùi pheromone của cậu."

Ôn Nhiên kinh ngạc: "Thật hả?"

"Nếu không thì sao. Bây giờ nó chỉ là choker, chẳng có tác dụng gì." Cố Quân Trì nói, "Trừ phi cậu thích làm chó."

"Tôi không thích." Ôn Nhiên nhấn nút mở khóa, cởi vòng cổ ra.

Trên cổ đột nhiên trở nên trống rỗng, Ôn Nhiên có hơi không quen, đây gần như là lần đầu tiên cậu để lộ toàn bộ phần cổ không bị che chắn trước mặt Cố Quân Trì. Ôn Nhiên bất an sờ gáy, hỏi: "Sao tôi cứ cảm thấy trong phòng toàn mùi pheromone của cậu nhỉ?"

Cố Quân Trì không trả lời mà nhìn chằm chằm vào cổ cậu suốt mấy giây liền, Ôn Nhiên bị nhìn đến mức sắp căng thẳng đến nơi thì hắn mới nói: "Dưới cổ bị phơi nắng lệch màu da rồi."

Biết hai ngày nay mình đã đen đi một chút nhưng lại không để ý đến vấn đề lệch màu da, Ôn Nhiên kinh ngạc hỏi: "Rõ lắm hả?"

Cố Quân Trì đưa tay ra giữ lấy cằm cậu, ngón tay cái đẩy đầu cậu sang một bên, để lộ toàn bộ phần cổ. Ngoài vết rám nắng nhàn nhạt do vòng cổ gây ra, một bên cổ Ôn Nhiên còn có một vết răng hơi đỏ, lúc ăn cơm chú Lưu và thím Lưu đã để ý đến rồi, chỉ có bản thân tên ngốc này là không nhận ra tí nào, có lẽ lúc rửa mặt vào buổi sáng đã không soi gương.

Cố Quân Trì nhìn một lúc, nhận xét: "Y như choker màu trắng."

Hàm ý là đang nói mình là chó, Ôn Nhiên quyết định không thảo luận chủ đề này với hắn nữa để tránh tự làm nhục mình, thế là dứt khoát ngả xuống theo hướng tác động lực của Cố Quân Trì, nằm nghiêng trên giường nhắm mắt lại.

Cố Quân Trì nói: "Chó ngủ rồi."

"..." Ôn Nhiên bịt tai lại.

Cố Quân Trì nói: "Chó giận rồi."

Ôn Nhiên quay đầu sang nhìn hắn: "Tôi không có giận." Dừng lại một lát, nhận ra hình như mình đã mắc bẫy thì lại bổ sung: "Tôi cũng không phải chó."

"Đúng vậy thật." Cố Quân Trì lên giường, "Làm gì có chó nào đần như vậy."

Lại bị mắng đần nữa, lần trước đó là tối qua, bên trong phòng tắm nhỏ tối tăm, Cố Quân Trì đè nén hơi thở hổn hển nói rằng "Đần thật đấy". Ôn Nhiên lập tức không nói được gì nữa, trừng mắt nhìn Cố Quân Trì từ dưới lên, lật người lại quay mặt vào tường, đồng thời lại im lặng xoa lòng bàn tay.

Tiếng ve sầu ngoài cửa sổ vang lên liên tục, trong pheromone của Cố Quân Trì, nhịp tim của Ôn Nhiên rối loạn, nhất thời khó mà chìm vào giấc ngủ. Mấy phút liền trôi qua, cậu nghe thấy tiếng hít thở của Cố Quân Trì, biết rằng hắn cũng chưa ngủ.

"Cảm ơn cậu." Ôn Nhiên đột nhiên nói.

"Cảm ơn cậu đã chọn tôi đến đây cùng cậu, có lẽ cậu cảm thấy tôi là một công cụ coi như cũng có chút tác dụng. Bất kể cậu nói gì làm gì, tôi đều không có ý kiến." Cậu gảy chiếu, "Nhưng đã lâu lắm rồi tôi không vui như vậy, mặc dù chỉ có hai ba ngày thôi. Đối với cậu mà nói chắc là những ngày cực kỳ khổ cực nhưng tôi thật sự rất vui... Xin lỗi nhé."

Cố Quân Trì chỉ hỏi: "Ai nói với cậu cậu là công cụ?"

"Mọi người đều nghĩ như vậy, hơn nữa điều này vốn dĩ là sự thật." Ôn Nhiên lật người lại nhìn hắn, "Không phải sao?"

"Không phải."

"Vậy thì tôi là gì?"

Cố Quân Trì nhắm mắt lại: "Cậu là heo."

"..."

Ôn Nhiên biết điều kết thúc cuộc nói chuyện, lại xoay người về nhìn tường, một lát sau lại gãi sau eo. Không biết có phải hôm qua mình bôi thuốc không đúng chỗ hay không, hôm nay vẫn còn hơi ngứa.

Cố Quân Trì nói: "Trên người cậu mọc sâu rồi."

"Không phải, chỗ bị cắn hôm kia vẫn chưa lành."

"Thuốc mỡ."

Ngẩn người một lát, Ôn Nhiên mò được thuốc mỡ từ dưới gối, vừa quay đầu lại, Cố Quân Trì đã ngồi dậy lấy thuốc mỡ đi. Ôn Nhiên rất phối hợp nằm sấp xuống, Cố Quân Trì đưa tay vén áo thun của cậu lên, để lộ ra eo.

Khi đầu ngón tay dính thuốc mỡ chạm vào làn da, cơ thể Ôn Nhiên căng lên trong vô thức, nằm sấp trên gối, lắng nghe tiếng thở của Cố Quân Trì sau lưng. Cậu suy nghĩ lộn xộn, sau đó lật gối ra, bên dưới vẫn còn một chiếc ghim cài áo và hơn hai trăm tệ tiền mặt.

Ôn Nhiên cầm chiếc ghim cài áo kim cương hình sóng biển đó lên, quay đầu lại nói: "Cái này trả lại cho cậu."

Cố Quân Trì nhìn một cái rồi lại di chuyển ánh mắt về phía eo Ôn Nhiên: "Không cần nữa."

"Tại sao? Cũng đâu bị ngâm nước hư đâu, món đồ mấy trăm vạn sao lại không cần nữa?"

"Bị cậu chạm vào chỉ đáng hai trăm."

Ôn Nhiên đã có thể thành thạo rút ra ẩn ý trong câu nói khó nghe của Cố Quân Trì, hỏi: "Là tặng cho tôi sao?"

Cố Quân Trì lười trả lời, Ôn Nhiên nói: "Tôi sẽ cất giữ thật cẩn thận, cảm ơn cậu."

Sau khi vặn nắp xong, Cố Quân Trì xuống giường rút khăn giấy lau tay, Ôn Nhiên nhìn chằm chằm ngón tay hắn vài giây, sau đó đột nhiên quay mặt đi.

Đang mơ mơ màng màng ngủ, Tiểu Hắc ở trong sân đột nhiên sủa ầm lên, một lúc sau, thím Lưu đến gõ cửa: "Tiểu Cố, Tiểu Ôn, người đến đón hai đứa tới rồi."

Ôn Nhiên mở mắt ra, nhận ra Cố Quân Trì đã xuống giường, cậu vội vàng bò dậy, lấy tiền và ghim cài áo dưới gối ra, sau đó ngồi ở mép giường xỏ dép vào, còn Cố Quân Trì thì đi mở cửa.

Hơn chục vệ sĩ đến khiến cho cả nhà chú Lưu cực kỳ hoảng sợ. Hai vệ sĩ mỗi người xách một vali vào nhà, sau khi đặt xuống, mở vali ra nhìn một cái... bên trong đựng đầy những xấp tiền giấy. Một vệ sĩ khác lại lấy một tấm thẻ khác ra, đặt nó lên bàn.

Chú Lưu cực kỳ sợ hãi: "Cái, cái này là đang làm gì vậy? Thật sự không cần đâu, đừng đừng đừng..."

Ôn Nhiên nhìn tấm thẻ đó và hai vali kia, lặng lẽ nhét hơn hai trăm tệ nhàu nát trong tay về lại túi quần.

Cố Quân Trì đi tới trước mặt Thu Thu ngồi xổm xuống, xoa đầu nhỏ và nói với nhỏ vài câu, sau đó đứng dậy nhìn Ôn Nhiên một cái. Ôn Nhiên liền đi tới, tạm biệt chú Lưu và thím Lưu rồi lại cúi người ôm Thu Thu một cái.

Bước ra khỏi sân, mọi người lên xe. Ôn Nhiên hạ cửa sổ xe xuống, vẫy tay chào chú Lưu, thím Lưu và Thu Thu, Tiểu Hắc đứng bên cạnh bọn họ vẫy đuôi sủa lớn.

Xe lái ra ngoài cuốn lên đầy cát bụi, dần dần không nhìn thấy nữa, Ôn Nhiên đóng cửa sổ xe lại nhưng vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Cho đến khi đi ngang qua cái cây ước nguyện kia, cả cây đầy lụa đỏ sặc sỡ giống như lửa cháy bừng bừng, Ôn Nhiên đan mười ngón tay lại, cụp mắt rồi lại ước thêm một lần nữa.

Người ngồi ở ghế phó lái đưa điện thoại cho bọn họ, Ôn Nhiên mở ra xem thì thấy đã được chu đáo sạc đầy pin. Tin nhắn chưa đọc đều đến từ các bạn học, mỗi ngày Đào Tô Tô đều gửi đến đủ loại sticker khóc thút thít, hỏi sao cậu không trả lời tin nhắn cũng không đến trường, Tống Thư Ngang thì bảo cậu sau khi về thủ đô nhớ báo bình an.

Trả lời từng cái một xong, Ôn Nhiên tắt điện thoại, lén nhìn Cố Quân Trì một cái, đối phương đang gõ chữ trả lời tin nhắn. Ôn Nhiên cảm nhận được rất rõ ràng một vài thứ gì đó giữa bọn họ đã bị phá vỡ, tách ra sống một mình, trở về vị trí quen thuộc, tất cả những gì từng vắt ngang giữa bọn họ cũng trở về chỗ cũ theo đó, Tiểu Cố trở lại làm Cố Quân Trì.

Bọn họ không còn suốt ngày không cần xem giờ, cũng không cần chen chúc nhau ngủ trên một chiếc giường nhỏ nữa.

Giống như tỉnh dậy từ một giấc mơ đẹp, chênh lệch giữa hiện thực khiến cho Ôn Nhiên sinh ra một cảm giác mất mát kỳ lạ.

Suốt đường đi không nói gì, Cố Quân Trì nhận mấy cuộc gọi liền và trả lời ngắn gọn, còn Ôn Nhiên chỉ ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lúc lâu sau, xe dừng lại trước cổng nhà họ Ôn, Ôn Nhiên ngồi thẳng người dậy, nghiêng đầu sang, không nhìn Cố Quân Trì mà nói: "Đến nhà tôi rồi, cậu về nhà cũng nghỉ ngơi cho tốt."

"Biết rồi."

Ôn Nhiên không nói thêm lời dư thừa nào nữa mà bước xuống xe, trên người cậu vẫn mặc bộ quần áo cũ của con trai thím Lưu, rộng đến mức khi gió thổi qua thì bay lên phần phật, khiến cho người cậu trông cực kỳ mong manh.

Ôn Nhiên vịn cửa xe vẫy tay với Cố Quân Trì, sau đó đóng cửa lại, đứng đó chờ tất cả xe lái đi, cổng chính lại quay trở lại vẻ trống trải và yên tĩnh.

Bước đi chậm rãi vào nhà, Ôn Nhiên phát hiện mình không hề mong được về nhà, cũng không nhớ mái nhà này.

Buổi tối lúc Ôn Nhiên đang ăn cơm một mình, Trần Thư Hồi về nhà nhưng không nói thêm một câu nào khác mà chỉ hỏi: "Cố Quân Trì có ý gì, tại sao đưa con theo đến đó ở không về?"

Khẩu vị vốn đã chẳng ra làm sao đã hoàn toàn không còn nữa, Ôn Nhiên đặt đũa xuống, trả lời: "Cậu ấy và ông nội Cố hình như có chút mâu thuẫn, đúng lúc trên du thuyền xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên cứ thế ở bên ngoài vài ngày. Đưa con đi cũng chỉ vì pheromone của con có ích cho cậu ấy chứ không có ý gì khác."

Nửa thật nửa giả, lần này Ôn Nhiên không báo cáo hết tất cả sự thật, chính cậu cũng không hiểu vì sao.

Biểu cảm trên mặt Trần Thư Hồi khiến người ta không thể đoán được bà có tin những lời này hay không, hỏi: "Mấy ngày nay hai đứa làm gì?"

"Ở nhờ trong một hộ gia đình, ban ngày sẽ giúp họ làm việc, ban đêm ngủ riêng, cậu ấy... không để ý đến con lắm."

Ôn Nhiên vừa nói vừa mất tự nhiên nhấc cổ áo lên một chút. Buổi chiều lúc đi tắm soi gương cậu vô tình nhìn thấy vết cắn trên cổ, thế là vội vàng tìm một cái áo sơ mi mặc vào. Cũng may là đã thay áo sơ mi, nếu không bị Trần Thư Hồi nhìn thấy thì thật sự sẽ khó giải thích.

"Đúng thật là không hiểu Cố Quân Trì đang nghĩ gì." Trần Thư Hồi nói, "Nhưng dù sao cũng đã đính hôn rồi, con cũng không cần phải tiếp cận nó như trước nữa, đã biết chưa?"

Kể từ khi Ôn Nhiên về nhà thì đầu óc đã hơi choáng váng, nhất thời không phản ứng kịp: "Cái gì?"

"Có nghĩa là con không cần phải xáp lại gần cậu ta quá nữa, giữ khoảng cách vừa phải là được." Trần Thư Hồi nhìn cậu, "Con phải hiểu rõ, mẹ đưa con đến nhà họ Cố không phải là để con đi yêu đương, tốt nhất là con đừng có suy nghĩ lệch lạc gì cả."

Bây giờ mới nhận ra đây là một lời cảnh cáo, Ôn Nhiên nhớ tới câu 'Cậu chỉ cần lấy lòng Cố Quân Trì, không cần vun đắp tình cảm với cậu ta' của Ôn Duệ. Lúc đó cậu chưa thể hoàn toàn hiểu được hàm ý của câu nói này, nhưng bây giờ cuối cùng đã hiểu rồi, Trần Thư Hồi đang sợ rằng cậu thật sự leo lên được Cố Quân Trì và thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Ôn.

Đúng lúc hành động lần này của Cố Quân Trì đã khiến cho Trần Thư Hồi nảy sinh nghi ngờ, nhưng Ôn Nhiên không cho rằng chuyện này có gì đáng để bà phải cảnh giác.

"Không đâu, con biết mình nên làm gì." Ôn Nhiên cúi đầu ăn một miếng cơm, nhai trong khô khốc, "Hơn nữa cậu ấy chán ghét con còn không kịp, yêu đương lại càng không thể, sẽ không có chuyện như vậy đâu."

"Đó là đương nhiên, xung quanh Cố Quân Trì có nhiều omega như thế, cũng không đến mức để con vào mắt, mẹ chỉ nhắc nhở con phải chú ý chừng mực, đừng có không biết tiến biết lùi mà làm hỏng chuyện, làm tốt thứ con nên làm làm được."

"Con biết rồi." Ôn Nhiên nhỏ giọng nói.

Ôn Nhiên không nghỉ ngơi thêm mà ngày hôm sau đã đến trường như thường, cậu có thể cảm nhận được một vài ánh mắt thăm dò, có lẽ là bữa tiệc mừng thọ Cố Bồi Văn đêm đó ít nhiều gì cũng đã để lộ ra một ít tin tức liên quan đến việc đính hôn.

Đào Tô Tô ở đối diện lo lắng hỏi thăm, Ôn Nhiên chỉ có thể mơ hồ nói rằng mình về quê ở mấy ngày, không mang theo điện thoại.

"Tớ biết rồi, có phải cậu đã đi ăn chay tịnh không?" Đào Tô Tô hiểu ra: "Tớ cũng có người thân theo đạo, thỉnh thoảng cũng đến chùa ở vài ngày."

"Phải." Lý do miễn cưỡng như vậy thế mà vẫn có thể dùng để tự lấp liếʍ, Ôn Nhiên đột nhiên thả lỏng: "Đại khái là như vậy đấy."

"Vậy lần sau cậu mà đi nữa nhớ nói với tớ một tiếng, tớ còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì không đi học được cơ."

Ôn Nhiên mỉm cười: "Chắc là không có lần sau đâu."

Học xong hai tiết, Ôn Nhiên nằm sấp trên bàn không dậy nổi, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, chắc là bệnh cũ lại tái phát rồi. Cậu cảm thấy lo lắng, khoảng cách giữa các lần tái phát bệnh dường như ngày càng ngắn lại.

Thật kỳ lạ là cậu lại nghĩ đến Cố Quân Trì, sau khi phẫu thuật xong mình mới bắt đầu có những bệnh như vậy, nhưng vấn đề sức khoẻ của Cố Quân Trì lại kéo dài rất nhiều năm rồi, chắc hẳn đã phải trải qua vô số đau đớn và khó chịu thì cuối cùng mới có thể bình tĩnh tập mãi thành quen như vậy.

Tống Thư Ngang đi ngang qua bên cạnh bàn, dừng lại hỏi: "Cậu vẫn ổn chứ?"

"Hơi buồn ngủ."

"Có phải cậu sắp..." Tống Thư Ngang dừng lại một lát, nói: "Mau xin nghỉ càng sớm càng tốt đi."

"Ừm, ừm..." Ôn Nhiên buồn ngủ đến mức choáng váng, không nghe vào dù chỉ một chữ nào.

Trạng thái này kéo dài hai ngày, tối thứ năm, sau khi tắm xong Ôn Nhiên uống một viên thuốc hạ sốt, hy vọng ngày mai cơ thể sẽ có thể trở lại bình thường. Mấy lần tái phát bệnh trước đó đều có quy trình y hệt, lần này chắc là cũng không khác mấy.

Ôn Nhiên lại làm đề thêm một lát nhưng quả thật không thể gắng gượng thêm được nữa, leo lên giường chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại lại vang lên, là 339 gọi tới.

"Thế nào rồi! Về thủ đô đã ba ngày rồi, chắc là cậu đã nghỉ ngơi được kha khá rồi nhỉ! Có thể kể cho tôi nghe được không?!"

Tinh thần vốn đã không được tốt lắm, bị hỏi như vậy lại càng ngơ hơn, Ôn Nhiên hỏi: "Kể cái gì?"

"Kể một vài chuyện ngọt ngào của cậu và cậu chủ ở làng chài nhỏ."

Vô số hình ảnh bậy bạ hiện lên trong đầu, Ôn Nhiên đẩy chăn xuống... có hơi nóng. Cậu suy nghĩ rất lâu mới trả lời: "Bọn tôi đã bẻ rất nhiều ngô."

"Có phải cậu bị bệnh rồi không? Sao giọng nói chẳng có tí sức lực nào cả."

"Hơi không khoẻ." Ôn Nhiên dừng lại một lát, không nhịn được hỏi: "Cậu chủ của cậu ra ngoài chơi rồi hả?"

"Đi Loan Sơn rồi." 339 nói: "Hai ngày nay hình như cậu chủ đang điều tra một số chuyện, đi Loan Sơn chắc là có chuyện gì đó cần nói trực tiếp với chủ tịch."

Ôn Nhiên chóng mặt đến mức mí mắt sắp sửa không nhấc lên nổi: "Điều tra chuyện du thuyền hôm đó sao?"

"Bình thường cậu chủ không hay để ý đến mấy chuyện này lắm, toàn là phía chủ tịch cho người đi điều tra thôi, cho nên tôi cũng không biết lần này là điều tra cái gì, đợi khi nào biết rồi sẽ rồi sẽ kể cho cậu! Cậu nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi, nếu rảnh thì xin hãy nhớ đến gặp tôi!"

Đồng thời cũng nghĩ tới lời Trần Thư Hồi nói, Ôn Nhiên xoa đôi mắt hơi cay cay, đồng ý trái với lòng: "Được."



Bản thảo dự trữ thật sự đã dùng hết sạch rồi, trước mắt trong tay vẫn còn chữ ký đặc biệt phải viết cho ba bộ sách, ban ngày đi làm, chỉ có một ít thời gian buổi tối dùng để viết truyện và ký tên, cực kỳ sát sao, sức lực của tôi cũng có hạn... vậy nên tạm thời đổi thành cách ba ngày đăng một lần nhé.

Gin: nghe cái tin như sét đánh ngang tai lun 🥲 z mà toi còn tưởng bở chị ấy viết bản thảo dự trữ ít nhất cũng phải nửa truyện rồi =))))

Mắc cười cái cách 2 thượng tá khi nói vợ ngốc =))) người thì dùng từ "ngốc" rõ là đáng yêu còn anh trai mỏ hỗn nào đó phải bảo "đần" mới chịu cơ:)))