Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Giáo Y Ngây Thơ

Chương 5: Bạo lực

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mắt thấy Miêu Húc nhẹ nhõm hạ gục hai người phe mình, tên còn lại đã hoàn toàn tức giận, thế nhưng gã chưa kịp ra tay thì giọng Lý Chính Đông vang lên lạnh như băng:

- A Tam, để tao!

Lý Chính Đông không ngờ lại gặp được một cao thủ ở nơi này, đương nhiên tên cao thủ này có chút không đáng tin. Cao thủ cần dùng thủ đoạn tung bột mì thì cũng không cao đến mức nào. Thế nhưng dù sao thì hắn cũng đã đánh ngã hai tên thủ hạ của y, điều này khiến Lý Chính Đông có hứng thú, tuy rằng chỉ là một chút mà thôi.

- Mày rất mạnh!

Lý Chính Đông nhàn nhạt nói, không ai nhìn ra y đang nghĩ gì trong lòng.

- May mắn, may mắn mà thôi!

Miêu Húc cười vô hại, dáng vẻ xuề xòa, dường như thắng được hai tên thủ hạ của Lý Chính Đông chỉ dựa vào may mắn.

- May mắn? Ha ha, tốt lắm tốt lắm, tao sẽ cho mày một lần cơ hội may mắn. Chỉ cần mày có thể đỡ lấy ba quyền của tao, hôm nay sẽ tạm tha cho mày một mạng, sao hả?

Lý Chính Đông vừa nói vừa bẻ khớp chân tay, sát khí lạnh như băng từ trong cơ thể phát ra.

Cảm nhận thấy sát khí trên người Lý Chính Đông, sắc mặt Lâm Hâm Tuyền tái nhợt. Cô biết rõ Lý Chính Đông đã nổi sát ý.

Với tư cách đã từng là người của danh môn vọng tộc, cô biết rõ thân phận của Lý Chính Đông.

Ngoại hiệu của y là Sói điên, một trong thập đại chiến tướng dưới tay Mạc Thiên Tề, người cầm đầu xã hội đen vùng phía tây thành phố.

Những năm gần đây y theo Mạc Thiên Tề xuất sinh nhập tử, đã trải qua vô số trận chiến sống chết, người chết trong tay y không biết có bao nhiêu. Một tên hung ác tàn nhẫn như vậy đã ra tay, ai biết sẽ xảy ra hậu quả gì.

Hi vọng duy nhất của Lâm Hâm Tuyền hiện giờ là cảnh sát có thể lập tức tới, nếu không một khi họ đấu võ, người trước mặt tuyệt đối không phải đối thủ của Lý Chính Đông.

Rất có thể hắn sẽ bị Lý Chính Đông xé thành hai mảnh!

- Anh nói thật sao?

Đúng lúc này, Miêu Húc lại hưng phấn nói. Nếu như chỉ ba quyền vậy hẳn là có thể thừa nhận được đi?!

- Đương nhiên, Lý Chính Đông ta tuy không phải là một người tốt, nhưng trước nay chưa từng nuốt lời!

Lý Chính Đông tự phụ cười cười.

Đừng nói tên thanh niên trước mặt này, cho dù toàn bộ Hoa Đô, có thể chịu được ba đấm của mình liệu có mấy người.

Phải biết mặt mạnh nhất của y chính là sự bùng nổ!

- Vậy thì tốt, tới đi !

Miêu Húc giống như đã tìm được hi vọng, mặt đầy sự hưng phấn. Một chân đưa lên trước, một chân ở sau, bắt đầu nhảy từng bước nhỏ, làm xong chuẩn bị để liều chết !

Thấy Miêu Húc liên tục nhảy nhót, khóe miệng Lý Chính Đông hiện lên nụ cười chế nhạo. Đây không phải thi đấu quyền anh, thằng nhóc này nhảy tới nhảy lui làm gì vậy?!

- Ngu ngốc!

Miệng mắng chửi một tiếng, thân thể Lý Chính Đông xông vọt tới.

Mà Lâm Hâm Tuyền ở bên cạnh cũng siết chặt lòng bàn tay, sao cảnh sát vẫn còn chưa tới.

Gần như trong nháy mắt, Lý Chính Đông đã đi tới trước người Miêu Húc, sau đó một quyền đánh về phía đầu hắn.

Y được gọi là sói điên, nguyên nhân quan trọng nhất chính là do sự tàn nhẫn. Y muốn một quyền nện nát đầu Miêu Húc.

Tốc độ rất nhanh, lực đạo cực mạnh, một quyền này cho dù là voi là hổ e rằng cũng chết ngay tức khắc.

Đối mặt với một quyền nhưu vậy, Miêu Húc không hề né tránh mà nắm tay thành quyền đánh tới.

Mắt thấy Miêu Húc không né tránh, ngược lại một quyền đánh ra đón đỡ, trong mắt Lý Chính Đông hiện lên vẻ châm chọc. Thằng ngu này dám so nắm đấm với mình?!

Không chỉ là Lý Chính Đông mà ngay cả ba tên thủ hạ của y cũng nhìn Miêu Húc với vẻ mặt trào phúng, dường như chúng đã nhìn thấy cảnh tượng Miêu Húc bị đánh gãy xương tay.

Đúng lúc này, khi nắm đấm hia người sắp chạm vào nhau, Miêu Húc đột nhiên lật cổ tay, nắm đấm đang đánh tới mở ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một con dao găm. Lúc này Lý Chính Đông căn bản đã không thể phản ứng, dao găm đâm thẳng vào trong xương tay của y.

- Hitzzzzzz

Lý Chính Đông giận dữ, y nào ngờ đối phương lại xảo trá như vậy, rõ ràng cùng mình so nắm đấm, bây giờ lại móc ra một con dao găm. Y tức giận muốn chửi ầm lên, nhưng lúc này thân hình Miêu Húc đã đi tới trước mặt.

Lý Chính Đông còn chưa kịp làm ra phản ứng thì Miêu Húc đã bắt được bả vai y, sau đó mạnh mẽ kéo xuống phía dưới.

Lý Chính Đông muốn phản kháng thế nhưng y lại cảm thấy một luồng lực lượng mạnh mẽ khiến thân thể bị trói buộc, căn bản không thể phản kháng. Mà lúc này Miêu Húc đã toàn lựng vung gối lên.

Bịch… một tiếng thật lớn, mũi của Lý Chính Đông đập mạnh lên đầu gối Miêu Húc, xương mũi vỡ vụn, máy tươi ừ đó phun ra ngoài.

- Không phải anh nói muốn tha mạng cho tôi sao? Đến đây!

Miêu Húc hô lớn một tiếng, tay bắt lấy đầu Lý Chính Đông, đập nhanh như điện vào vách tường gần đó.

Bịch…

Đầu Lý Chính Đông đập một cái thật mạnh lên vách tường, ở tránh đã xuất hiện vét máu, máu tương chảy lan ra khắp mặt, khiến ai nấy đền hoảng sợ.

- Không phải anh mắng tôi ngu xuẩn sao? Tiếp tục mắng đi…

Miêu Húc không hề có ý định dừng tay, nhân cơ hội này bắt lấy tay phải Lý Chính Đông, dùng sức bẻ một cái, lập tức có tiếng xương gãy ‘rắc rắc’, cánh tay Lý Chính Đông bị vặn lại như bánh quai chèo, xương cốt trắng hếu đâm rách thịch xuyên ra.

Theo đó còn có tiếng kêu vang thảm thiết của y.

Lúc này Lý Chính Đông và ba tên thủ hạ đi theo đã sợ tới phát run, Sói điên Lý Chính Đông lại không hề có khả năng phản kháng?!

Lâm Hâm Tuyền cũng trợn mắt há mồm nhìn, đây còn là cậu thanh niên ngây thơ trung thực khi nãy sao?!

Về phần Lý Chính Đông thì quả thực là muốn bật khóc. Con mẹ nó nữa, đây chính là giả heo ăn thịt hổ trong truyền thuyết. Hơn nữa thằng này còn ăn bằng biện pháp hèn hạ vô sỉ vô cùng. Rõ ràng thực lực hơn hẳn y mà còn dùng dao găm đánh lén, con mẹ nó quá mức vô sỉ rồi!

Ngay khi Lý Chính Đông khóc không ra nước mắt, cửa phòng khách một lần nữa bị đẩy ra, cảnh sát nối đuôi nhau vào. Gần như cùng lúc đó, Miêu Húc thận tay móc ra một túi máu nhét vàng miệng mình, sau đó trở tay đưa dao cắm vào bụng. Không đợi mấy người Lý Chính Đông hiểu chuyện gì xảy ra, Miêu Húc đã nhét thanh dao kia vào trong cánh tay trái vẫn nguyên vẹn của Lý Chính Đông, sau đó thét một tiếng thảm thiết:

- Cứu mạng, gϊếŧ người giữa ban ngày…

Sau đó ngửa mặt lên trời, một ngụm máu tươi từ miệng phun ra, phun rất cao! Thân thể hắn thì ngã ngược lại về sau, một cước đá vào cằm Lý Chính Đông, đạp y bay về sau, rơi đúng vào ba tên đệ tử. Đúng lúc này những cảnh sát kia xông vào, bọn họ nhìn thấy cảnh Miêu Húc bị Lý Chính Đông đâm cho một dao, máu chảy lênh láng, còn Miêu Húc thì liều chết giãy dụa.

Về phần Lâm Hâm Tuyền thì không khỏi trợn tròn mắt, cái gì vừa diễn ra vậy?
« Chương TrướcChương Tiếp »