Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thân Ái Là Cố Chấp Cuồng

Chương 22

« Chương TrướcChương Tiếp »
.Editor: H

.Được đăng tại: Tiệm tạp hóa nhà Chanh aka Tiệm nhà Chanh

P/s: Hôm nay Chanh đã nhận được một góp ý của một bạn bảo rằng lời văn của truyện edit còn quá lủng củng và như văn nói. Chanh cảm ơn bạn đã góp ý. Chanh và bé H sẽ chú ý khắc phục tình trạng này ở những chương sau.

Nếu cách edit còn gì cần góp ý, mọi người vui lòng cứ việc cmt góp ý nha. Bọn mình sẽ xem xét và cố gắng khắc phục ạ. Mong mọi người góp ý nhẹ nhàng cho. Chanh xin cảm ơn nhiều.

Sẵn tiện ở những chương không để Beta có thể sẽ có lỗi chính tả, mọi người có thấy thì cmt nhắc Chanh nha. Cuối truyện Chanh sẽ rà soát lại.

Khóe môi Giải Yến cong lên, anh hơi nghiêng sang một bên, dạy cho Tang Noãn phân biệt các nút trên gamepad. Hai người dựa sát vào nhau, gần đến mức Tang Noãn có thể ngửi được mùi nước hoa trên người Giải Yến, rất nhạt, mùi nước hoa đàn ông tươi mát lại dài lâu.

Vì vậy, Tang Noãn cảm thấy tâm trí của cô hoàn toàn không ở trên gamepad là có lý do chính đáng.

Sau khi Giải Yến nói xong thì quay sang hỏi cô: "Bây giờ chị đã quen chưa?"

Tang Noãn nhìn lướt qua rồi gật đầu.

Âm thanh mở đầu game vang lên, lúc đầu Tang Noãn còn cảm thấy có chút mới lạ, nhưng chơi càng lúc càng tốt. Chỉ vài phút sau, nhân vật game của Trác Trọng Diêu ngã xuống đất, màn hình TV bắn ra chữ kết thúc.

Trác Trọng Diêu sững sờ vài giây rồi quay đầu lại nói với cô gái mặt tròn: "Nhìn đi, tui đã nói là sẽ nhường nữ thần của tôi mà."

Tang Noãn nhìn cậu cười: "Ván sau cậu không cần nhường tôi đâu. "

Giải Yến ở bên cạnh, xoa đĩa trò chơi, không nói gì.

Ván tiếp theo còn kết thúc nhanh hơn ván trước, Trác Trọng Diêu còn thua nhanh hơn. Cậu ta không tà, yêu cầu thêm một ván nữa, kết quả cũng vậy.

Cuối cùng, Trác Trọng Diêu ném gamepad đi.

"Chị.., à không phải Tang Noãn, chị đã luyện qua sao?"

Tang Noãn suy nghĩ nghiêm túc một lúc rồi trả lời: "Không có luyện qua, chỉ lúc hay chơi lúc còn học cấp 3, khi đó con trai lớp chị đều thua chị hết. "

Tang Noãn cũng có một thời gian nổi loạn ngắn ngủi khi còn niên thiếu, mức độ nổi loạn không sâu, thỉnh thoảng trốn học đi chơi game ngoài trường. Khu trò chơi đó cách trường Tang Noãn hơi xa, rồi từ đó đi qua hai trạm xe buýt thì sẽ đến trường trường trung học phổ thông chuyên của Ô Thành, cùng với trường cấp hai liên thông với nó.

Lúc đó cô không hiểu tại sao khu trò chơi như vậy lại có thể mở ngay gần trường trung học chuyên, mà không bị kiểm tra hay đóng cửa vì nhiều lý do khác nhau.Tuy nhiên, Tang Noãn hiếm khi thấy học sinh mặc đồng phục của hai trường trung học chuyên đó. Hình ảnh hay nhìn thấy nhất là tốp năm tốp ba học sinh đi ngang qua, có lẽ sẽ có chút tò mò nhưng chưa bao giờ kéo nhau vào khu trò chơi

Có thể thấy, chỉ cần nghị lực kiên cường và khả năng tự chủ tốt dù khu trò chơi mở ngay trong lớp học thì sẽ không có học sinh nào vào.

Trác Trọng Diêu nhặt bộ gamepad của mình lên, ném cho Giải Yến.

"Giải Yến mày tới đi, mày tới đi, tao muốn xem hai người ai là người mạnh nhất."

Âm nhạc quen thuộc lại vang lên, trận chiến lần này không dễ dàng như mấy lần trước, Tang Noãn nhìn gắt gao màn hình, vẫn cảm thấy hơi quá sức. Nhưng cuối cùng, Giải Yến lại đánh sai, thế là Tang Noãn tiến tới, hai ba đòn đem nhân vật game của Giải Yến hất bay..

Cô bật cười, nhìn anh với đôi mắt sáng ngời: "Chị thắng."

Giải Yến gật đầu, cũng nhìn cô cười: "Chị thắng rồi."

Cuối cùng, Tang Noãn đặt gamepad xuống, để Trác Trọng Diêu với một nam sinh khác đấu với nhau.

Cô gái có dáng người gầy với đôi má lúm đồng tiền nhỏ tên là Chu Thanh Duyệt ngồi xuống sát vào Tang Noãn. Tang Noãn không thích ngồi gần những ai mà cô không quen, nhưng Chu Thanh Uyển lại nở một nụ cười ngọt ngào làm cô xấu hổ nói ra điều gì làm người ta đau lòng.

Nếu Thư Thư ở đây, cô nhất định sẽ tìm được lý do thích hợp để từ chối.

"Cô giáo Sang." Cô ta xưng hô câu nệ, nhưng giọng điệu lại không như vậy. "Hóa ra cô Tang còn rất thích chơi máy chơi game."

Tang Noãn lùi về phía mép ghế sô pha, kéo giãn khoảng cách với Chu Thanh Duyệt một chút.

"Chỉ mê chơi lúc học cấp 3 thôi, hiện tại ít chơi."

Chu Thanh Duyệt trầm ngâm gật đầu, sau đó bày vẻ mặt hoài niệm, nói với Tang Noãn: "Lúc học cấp 3, em chỉ nghĩ đến kì thi nghệ thuật với học hành thôi, thậm chí không chạm vào máy tính mỗi tháng một lần. Giờ em nghĩ lại, cảm thấy cuộc sống thời cấp 3 đúng là quá nhàm chán. "

" Học sinh cấp 3 bình thường đều như thế. "Tang Noãn nhìn thấy Giải Yến đi đến và hỏi cô có muốn ăn trái cây không? Cô gật đầu

Đương nhiên, anh cũng hỏi Chu Thanh Duyệt.

Tang Noãn nhớ lại thời cấp 3 của mình, đều là vô số bài thi cùng chương trình học, chỉ có hồi học lớp 11 là cô có quậy một thời gian nhưng bệnh tật của ông nội đã sớm đưa cô trở về thực tại.

Chu Thanh Duyệt vẫn đang nói chuyện với cô: "Trước khi vào đại học, em mới cảm thấy thế giới thật tuyệt vời, tầm nhìn trước kia quá hạn hẹp. Ví dụ, khi em học cấp 3, em đã nghĩ rằng con trai chính là cạo đầu trọc, mặt nổi mụn. Những chàng trai có ngũ quan đẹp hoặc anh khí hay xinh đẹp đều không ở trong thế giới của em. "

" Sau đó, em phát hiện ra rằng, hóa ra có một người như vậy trong thế giới của em. "

Cô ta đặt tay giấu miệng, tiến lại gần Tang Noãn, giống như thì thầm với cô: "Giải Yến là nam thần của tất cả các nữ sinh trong trường em, có rất nhiều nữ sinh trẻ đẹp thích anh ấy."

Nhiều nữ sinh trẻ đẹp, hàm ý sâu xa của câu này là gì?

Vào lúc này, Tang Noãn cảm thấy rõ ràng sự thù địch của cô ta.

Cô cầm chai nước khoáng đã mở trên bàn, uống một hớp, bình tĩnh nhìn cô ta: "Như vậy thì khá tốt."

Chu Thanh Duyệt không nhìn ra được sự dao động trên mặt cô, liền lui về vị trí ban đầu, nói đùa với nữ sinh mặt tròn khác.

Trác Trọng Diêu rõ ràng đã thắng vài trận, âm thanh lớn nhất trong phòng khách là tiếng cười của cậu ta.

Tang Noãn cầm chai nước khoáng, bước ra ban công.

Không có điều hòa, ban công dường như nóng hơn rất nhiều, nhiệt độ vẫn không thay đổi kể cả giữa đêm vào lúc hè. Giải Yến ở tầng cao, nhưng nhìn lên vẫn thấy bầu trời đêm rất xa. Thành phố không có bầu trời đầy sao như nơi quay show《Nhật kí nghỉ phép》, chỉ có thể thấy mơ hồ hai ba điểm sáng trên bầu trời.

Cánh cửa ban công nhẹ nhàng mở ra, Giải Yến bước ra với những dĩa dâu tây và anh đào đã rửa sạch. Anh đặt đĩa hoa quả lên chiếc bàn nhỏ ngoài ban công, khăn trải bàn màu xanh đậm kết hợp với màu đỏ của dâu tây và anh đào, nếu dưới ánh sáng ban ngày thì nhất định rất đẹp.

"Sao chị không vào trong?" Giải Yến hỏi cô, "Bên ngoài nóng quá."

"Bên trong ngột ngạt nên chị ra đây hít thở không khí." Tang Noãn cúi đầu lấy một quả dâu tây, ngọt như quả anh đào đã ăn trong bếp.

Cô thích đồ ăn ngọt, nó có thể làm cho tâm tình con người ta vui hơn, nhưng tiếc là nghề của cô định sẵn là không thể ăn nhiều.

Giải Yến khẽ nhíu mày: "Bọn họ làm cho chị không vui sao?"

Anh ta nhạy bén như thế nào mà mới đó đã đoán được cảm xúc của cô.

Tang Noãn vô thức cuốn đuôi tóc lại, cho đến khi sức lực của cô hơi mạnh, cuốn đến hơi nhức thì mới dừng lại.

"Có lẽ lớn tuổi rồi, có khoảng cách thế hệ với bọn trẻ, cũng không phải không vui." Tang Noãn nói đùa, cô đổi sang chủ đề khác, "Giọng điệu của cậu khi nãy khiến chị nghĩ rằng nếu chị nói đúng thì cậu sẽ đá tất cả ra ngoài vậy. "

Giải Yến đứng bên cạnh cô, anh cao hơn cô gần một cái đầu. Đèn ban công không sáng, cho thấy ban công dùng vào ban ngày. Ánh đèn không sáng cũng không soi rõ nét mặt anh, vẻ mặt anh có vẻ bối rối, hỏi cô: "Tại sao không?"

"Nếu chị nói không thích."

Tang Noãn lấy một quả dâu tây nữa, không biết nên cắn nó hay không.

Anh đột nhiên mỉm cười nói với cô: "Đùa thôi."

Tang Noãn không hiểu vì sao mà thở phào nhẹ nhõm.

Ban công thực sự rất nóng, tuy thỉnh thoảng có vài cơn gió đêm thổi qua nhưng cũng không bằng điều hòa trong phòng. Sau gáy Tang Noãn đổ mồ hôi nhễ nhại, nhưng dù vậy, cô vẫn không muốn quay vào trong nhà.

Giải Yến ở lại với bên ngoài với cô. Anh nói về bộ phim Tang Noãn mới nhận.

"Lần trước em thấy chị đang đọc kịch bản của《 Hồ sơ tra án Đại Đường》."

"Đúng vậy." Tang Noãn gật đầu, "Nếu không có bất ngờ xảy ra thì tháng sau chị sẽ phải tiến tổ rồi." Cô tự nhiên nói về kế hoạch tiếp theo, giống như cô và Giải Yến đã là bạn nhiều năm, có thể chia sẻ mọi chuyện không cần đắn đo.

Giải Yến tính thời gian, nói với cô: "Chúng ta sẽ không gặp nhau trong một thời gian dài."

Tang Noãn từng nghĩ thời gian quay phim trôi qua rất nhanh, chỉ hai ba tháng, hoặc lâu hơn một chút thì tầm nửa năm, đều trôi qua nhanh. Bây giờ nghĩ lại kế hoạch quay, lần đầu tiên cảm thấy thời gian quay quá dài.

"Đạo diễn của Đại Đường -" Anh suy nghĩ một lúc rồi nói ra tên của đạo diễn, "Có khả năng không phải có tính cách tốt."

Tang Noãn nghe ra được, Giải Yến đang uyển chuyển nhắc nhở cô vị đạo diễn đó có tính cách hoặc nhân phẩm không tốt lắm.

"Chị cũng nghe rồi." Tang Noãn khẽ cau mày khi nghĩ đến điều này. "Nhưng chị Du nói, bên chị là nhà đầu tư cho bộ phim này. Vì vậy, đôi khi, chị được rảnh rỗi với một mức độ nhất định."

Giải Yến nhìn cô, dường như đã nắm bắt được mọi biểu cảm trên gương mặt cô.

Anh nói: "Chị sẽ rất rảnh." Giọng điệu rất kiên quyết.

Cửa trượt của ban công đột nhiên được mở mạnh ra, tiếng ồn ào của phòng khách ùa ra.

Tay Chu Thanh Duyệt vẫn đặt lên cửa trượt, cô ta nở nụ cười xin lỗi: "Khi nãy mình sơ ý mở của hơi mạnh tay." Sau đó tầm mắt khóa chặt Giải Yến: "Tụi mình lấy bánh kem ra rồi, chờ cậu đến cắt bánh đó."

Tang Noãn đi vào với Giải Yến, cô là người cuối cùng vào nhà nên cô là người đóng cửa. Sau khi đóng cửa, cô nghĩ, trên thực tế theo lực bình thường của cửa thì sẽ không có tiếng động nào.

Để ăn mừng Giải Yến chuyển nhà, họ đã mua bánh ngọt.

Miếng bánh đầu tiên Giải Yến cắt đã được trao cho Tang Noãn.

Mọi người chơi đến khuya rồi mới trở về, cuối cùng sót lại Tiểu Trần với Tang Noãn.

Cô xỏ giày ở cửa, có lẽ nửa ly rượu vang đỏ cô vừa uống khi nãy quá nồng nên cô mới hơi say, xỏ giày hai lần mới đi vào được.

Giải Yến tiễn cô tới cửa, nhà của hai người chỉ cách vài bước chân, nhưng Giải Yến vẫn tiễn cô.

Tang Noãn bấm khóa vân tay, tích một tiếng, cánh cửa mở ra.

Cô vào cửa trước, nói với anh: "Hôm nay cảm ơn cậu đã chiêu đãi."

Đèn hành lang sáng tỏ nhưng lại không chiếu vào nhà cô. Tang Noãn vừa bước một chân vào cửa, nghĩ đến điều gì đó, lại rút về.

"Chị còn muốn nói với cậu một điều nữa." Có lẽ vì rượu bắt đầu lên hơi nên đôi mắt cô sáng hơn.

Nếu lúc tỉnh táo thì Tang Noãn tuyệt đối sẽ không bạo dạn như vậy, nhưng rượu kí©h thí©ɧ cảm xúc của cô, khiến cô cảm thấy rằng nếu không nói ra, cô sẽ bị nghẹn khuất chết. Hoặc là, cô quá tin tưởng Giải Yến, bất kể cô nói cái gì thì Giải Yến cũng không tức giận.

"Thật ra, chị không thích gọi cô tên Chu Thanh Duyệt." Cô duỗi ngón tay, kéo một khoảng cách xa.

"Không thích nhiều như này này."

HẾT CHƯƠNG 22.
« Chương TrướcChương Tiếp »