Chương 8

Chết Thiếu Phong!

Nhẹ xoa cằm còn có điểm tê dại, lòng tôi nhịn không được có chút lộc cộc. Đổng Thiếu Phong khẳng định là cùng tôi kiếp này khắc tinh, chắc hẳn kiếp trước tôi liền thiếu anh ta một phân tiền, nên đời này mới có thể bị anh ta ăn đến gắt gao! Rõ ràng là lo lắng anh ta bị lão mẹ rút xương, lại sợ anh ta vạn nhất biết được chân tướng sẽ không tiếp thu được mà bị sốc, kết quả hiện tại ngược lại phải xem sắc mặt của anh ta, làm anh ta liền nhân cơ hội ăn chút đậu hũ!

Không phải là không có chút ủy khuất, đồng dạng là nam nhân, vì cái gì tính dục cảu Thiếu Phong dường như đặc biệt mạnh?

Rất nhiều hồi ức không tốt lại hiện lên. Trong giai đoạn “Ở chung” trước kia chính là như vậy, mỗi lần gặp mặt đều không tránh được phải làm cái sự việc đó, dường như tôi chính là để anh ta phát tiết vậy. Đã có một lần, loại cảm giác này khiến tôi rất thống khổ, bởi vì mỗi lần sau khi kết thúc tôi đều sẽ cảm thấy bản thân thực dơ bẩn, thực hạ tiện, đặc biệt anh ta cũng chẳng thèm chọn địa điểm, dường như cố ý làm tôi khó xử, đặc biệt có một lần là ở khu đèn đỏ một cái hẻm nhỏ âm u không người, hoàn toàn coi thường cảm thụ của tôi. Một lần này, khiến cho cái loại cảm giác hổ thẹn liền theo tôi một thời gian dài……

Vì không muốn cho lão mẹ phát hiện tôi cùng

Thiếu Phong ngầm gặp mặt, tôi mỗi lần đều cố ý bắt Thiếu Phong ở chỗ cách chung cư hai con phố tìm một góc yên lặng để tôi xuống xe, sau đó đi ước chừng năm phút thì đến chung cư. Nhịn không được ngáp một cái, tôi bắt đầu mệt mỏi mà mát xa huyệt Thái Dương. Sớm biết vậy đã liền trực tiếp cùng Thiếu Phong đi thuê phòng, ở trong xe làm chính là có chút không thoải mái. Kỳ thật là có thể đến chung cư của anh ta, vừa tiết kiệm tiền lại thoải mái, nhưng chính là tôi vĩnh viễn sẽ không muốn trở lại nơi đó. Nơi đó, từng là tổ ấm tình yêu khi cùng anh ta nhận thức được nửa năm, mà tôi lại bị bắt gian trên giường như một kẻ thứ ba, một kẻ thứ ba nằm trên chiếc giường đó hắn 7 năm. Có những thứ

không phải nói quên là có thể quên……

Theo bản năng mà lắc lắc đầu,

như vậy liền có thể đem hết thảy những gì không hiểu được xua đi. Quá khứ đã qua đi, hiện tại cùng tương lai mới là quan trọng nhất, lại miên man suy nghĩ chỉ sợ lại sẽ thương tổn đến hài tử. Con người thì luôn chính là đối với những gì bản thân quen thuộc mà mất đi cảnh giác. Ở San Francisco bình bình an an mà vượt qua 12 năm, tôi như thế nào lại quên nước Mỹ là nổi danh kinh đô phạm tội, bằng không tôi cũng sẽ không như vậy mà xem nhẹ

tiếng bước chân phía sau!

Đi tới đi lui, tôi nhịn không được ngáp một cái, ai ngờ mới vừa mở miệng liền có một cỗ hương vị khác thường xông vào mũi, một bàn tay to từ ta phía sau chui ra, lưu loát mà dùng một một chiếc khăn che miệng tôi lại. Thân là một dược sư, tôi đối hương vị của dược tự nhiên quen thuộc, vừa ngửi liền biết đây là chloroform. Tôi vội vàng ngừng thở, nhưng vẫn là hít vào một chút

chloroform! Tôi bản năng dùng khuỷu tay hướng người phía sau huých mạnh, nhân lúc hắn ăn đau buông tay kia ra trong nháy mắt liền đem hắn đẩy ngã. Xoay người lại, tôi không

thể không giật mình. Ngoại trừ người đàn ông vóc dáng cao to định làm tôi ngất xỉu kia, hẻm nhỏ thế nhưng còn có mặt vài ba người khác, mà tôi không biết khi nào đã bị bọn họ bốn người vây quanh! Những người này với tôi mà nói cũng chẳng phải xa lạ, tất cả đều là sinh viên ở cùng chung cư với tôi!

“Hắn thấy mặt chúng ta rồi!” So với tôi còn to gấp bốn lần,

người đàn ông to béo thường chào tôi lạnh lạnh lúng nói rõ sự thật, trên mặt là bộ dàng tàn khốc khiến lòng ta có chút lạnh đi.

“Các ngươi muốn thế nào?” Tuy rằng tôi là lần đầu tiên gặp loại chuyện này, nhưng ngu ngốc cũng biết lần này chắc chắn mình không xong! Chẳng lẽ bọn họ thế nhưng muốn gϊếŧ người diệt khẩu?

“Tiểu mỹ nhân, thân thủ cũng không tệ! Sao lại vội vàng như vậy a?” Bên cạnh thịt heo kia là một người ăn mặc rách tung toé, mái tóc dài màu đen, đeo cơ man là khuyên, môi mỏng đến đọ không rõ miệng, tà khí mà nói.

“Các ngươi đòi tiền? Ta có thể đem đồ vật đáng giá trên người cho các ngươi, hơn nữa tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát……”

“Chúng ta muốn không phải tiền!” Tôi bị bọn họ chậm rãi bức đến góc tường dơ bẩn, trước mắt cảnh vật dần dần mơ hồ. Chloroform

thật sự quá mạnh, tôi biết bản thân sẽ

không chống đỡ được bao lâu nữa. Tôi uy quyền hướng tên tóc vàng nhìn như thủ lĩnh mà đánh, đáng tiếc quyền ra lại mềm như bông dễ dàng mà bị bọn họ chế trụ.

“Các ngươi đến tột cùng muốn thế nào?” Tôi vô lực hỏi. Dược đã khuếch tán, tôi càng ngày càng thấy mơ hồ!

“Muốn ngươi……my little gay……” Tên miệng hôi như hố phân đột nhiên hôn lấy tôi, bên người từng trận nụ cười dâʍ đãиɠ phảng phất, lưỡi hắn điên cuồng khuấy đảo trong miệng tôi,

nếu như không phải không có sức phản kháng, tôi liền phun. Tôi dùng sức mà cắn lưỡi hắn, không màng miệng đầy mùi máu tươi cũng liều mạng không chịu buông ra. Tay chân bị chế trụ, lúc này tôi chỉ có thể dùng phương thức này mà phản kháng. Một quyền không chút lưu tình chút nào đấm vào bụng, kịch liệt đau đớn làm tôi không thể không buông ra. Bị chọc giận, tên đó hung hăng mà cho tôi một cái bạt tai, đánh đến độ tôi cảm thấy trời đất quay cuồng.

Đột nhiên, một cảm giác từ bụng truyền tới, không phải đau đớn, mà là một loại cảm giác tôi chưa từng có. Tôi thực sự hoảng sợ, trong nháy mắt, tôi đã

cho rằng hài tử bị thương, nhưng người Hạ Tinh khi mang thai, thai nhi sẽ không bị tác nhân ngoại lực gây thương tích, càng sẽ không bởi vì tôi bị đánh mà sinh non. Nháy mắt, phảng phất đột nhiên thông suốt, tôi rốt cuộc minh bạch phát sinh chuyện gì. Nguyên lai, hài tử là ở nói cho tôi biết rằng hắn đang sợ hãi, phi thường sợ hãi! Hài tử đã cảm giác được vài người này và

ý niệm tà ác,

cho nên mới như thế hoảng loạn. Thật không nghĩ tới, tôi thế nhưng dưới loại tình huống, mới có thể cảm nhận được tiểu sinh mệnh đã sớm thành hình, nhưng vẫn vô pháp cùng tôi câu thông tư tưởng và cảm xúc!

Tôi cố gắng khôi phục ý thức từ trong những mỡ hỗn loạn trong đầu, mấy gia hỏa ý đồ phi thường rõ ràng, hơn nữa bọn họ nhất định sẽ gϊếŧ tôi. Vô luận như thế nào, tôi tuyệt không thể bị loại chuyện này làm khó mà khiến tiểu sinh mệnh bị thương! Nam nhân tóc vàng bộ mặt dữ tợn phát cuồng xé rách quần áo trên người tôi. Chỉ chốc lát sau tôi đã trần trụi mà bại lộ ở trước mắt bọn họ.

“Thật là mỹ lệ dấu hôn a……” Những nam nhân đang chuẩn bị đối với ta mà hành hung, thấy Thiếu Phong lưu lại trên người tôi dấu vết, liếʍ liếʍ đầu lưỡi, hưng phấn khó nhịn.

Sự xấu hổ và giận dữ lúc này khiến ta chỉ muốn chết đi, nhưng hài tử trong bụng sợ hãi làm tôi vô pháp

bỏ cuộc. Dùng hết sức lực cuối cùng, ta dùng chân phải cố gắng hết sức đưa về phía bộ vị mẫn cảm của hắn đá vào. Hắn ăn đau liền hét lên dọa

ba gia hỏa bên cạnh, tôi thừa bọn họ thất thần trong nháy mắt thuận lợi mà đẩy người

vóc dáng cao ra, cất bước liền chạy. Đáng tiếc, chloroform đã khuếch tán, tôi mới chạy không vài bước, trước mắt liền tối sầm, té ngã trên đất.

“Cứu mạng a!” Tôi đột nhiên nghe được Thiếu Phong thất thanh kêu cứu, tinh thần bất chợt rung lên, miễn cưỡng ngẩng đầu. Thiếu Phong đã cùng bọn họ

ba người đánh nhau. Lấy nhiều địch yếu, đàn tiểu tử này thật sự đê tiện! Thiếu Phong tuy có thể đánh nhau, nhưng hai đấm khó địch bốn tay, huống chi hiện tại lại có hẳn sáu tay! Ta giãy giụa cố gắng đứng lên giúp Thiếu Phong, nhưng chính là không có sức lực.

Ngay lúc này, một thân ảnh cường tráng nhanh chóng hiện lên, gia nhập đánh nhau. Là lão mẹ! Tôi không khỏi mà thở dài nhẹ nhõm một hơi. Ai ngờ bản thân lại yếu như vậy, liền hôn mê bất tỉnh.

Mơ hồ bên trong, tôi mãnh liệt cảm nhận được ý chí của hài tử. Hắn sợ hãi ở trong ý thức của tôi cuộn thành một góc nhỏ, mặc kệ tôi lừa gạt như thế nào cũng không chịu cùng tôi giao lưu. Tôi có thể tinh tường cảm giác được hắn đối thế giới này sợ hãi cùng không tín nhiệm, lại còn có thể cảm giác được hắn có điểm trách cứ tôi đã đem hắn mang đến cái thế giới tràn ngập bạo lực này. Tôi không muốn mất đi hài tử, không ngừng kiên trì muốn cùng hài tử câu thông, kết quả lại không hề hiệu dụng. Thoắt thấy hài tử liền phải rời đi, tôi theo bản năng mà dùng sinh mệnh của bản thân tận lực ngăn cản hắn. Đây là hành động phi thường nguy hiểm, bởi vì nếu tôi còn là vô pháp làm hài tử lưu lại, tôi đây liền chính tính mạng cũng khó bảo toàn.

Tôi càng ngày càng vất vả, hô hấp cũng càng ngày càng khó khăn, liền ở lúc tôi sắp duy trì không được, đột nhiên có hai người cầm tay của tôi. Tôi lập tức biết là Thiếu Phong cùng lão mẹ trợ giúp. Thật vất vả…… Thật sự rất vất vả, hài tử rốt cuộc yên ổn xuống dưới, bắt đầu ủy ủy khuất khuất hướng về phía tôi lên án, hắn sợ hãi cùng bất lực. Qua rất lâu sau đó, hắn mới khôi phục bình tĩnh, quyết định lưu lại.

Mới từ quỷ môn quan trở về, tôi thực sự rất mệt mỏi, chậm rãi mở mắt lập tức liền thấy ánh mắt nôn nóng của Thiếu Phong. An ổn mà nằm ở

trên giường của chính mình, nguyên lai đã qua hơn phân nửa đêm.

“Cậu có khỏe không?” Thiếu Phong ôn nhu hỏi tôi. Tôi suy yếu mà đối với hắn điểm điểm tỏ vẻ tôi đã không có việc gì. Có thể đem hài tử giữ được, lại có Thiếu Phong ở bên người, giờ phút này tôi cảm thấy phi thường hạnh phúc. Đáng tiếc, ngay sau đó, tôi lại nhìn đến hạnh phúc sau lưng, sắc mặt lão mẹ tối đen như mực.

“Roger, cám ơn ngươi trợ giúp, ta cùng nhi tử đã không có chuyện. Đã trễ thế này, ngươi không bằng đến khách phòng ngủ tạm một đêm, ngày mai hẵng rời đi được không?”

Roger? Không nghĩ tới Thiếu Phong thế nhưng phải dùng đến tên giả. Đáng tiếc, tôi biết tuy rằng Thiếu Phong như cũ ngây ngốc không biết phát sinh chuyện gì, nhưng lão mẹ nhất định đã biết người nam nhân này nhất định là

phụ thân của hài tử trong bụng tôi, Đổng Thiếu Phong! Trong phút chốc, tôi đột nhiên

muốn nói với hài tử vừa mới bắt đầu thành hình nói, có lẽ chúng ta có thể suy xét cùng nhau di dân đến một thế giới khác đi……

“Bác trai, con liền ngủ ở sofa một đêm là được rồi.” Thiếu Phong, thông minh…… Tôi biết là tôi không thể không cùng anh ta nói rõ ràng, nhưng lão mẹ hận nhất người lừa hắn, mà tôi lại vì anh ta đối lão mẹ rải một loạt các loại nói dối. Anh ta nếu như không giả dạng thành người ngoài cuộc, lão mẹ chắc chắn nhịn không được liền đem anh ta băm thành thịt vụn đi!

“Không sao cả. Dù gì khách phòng cũng để không.” Vì cái gì tôi đột nhiên có loại cảm giác rợn tóc gáy? Lão mẹ là muốn làm sao……?

“Bác trai, nếu như người mệt mỏi, con không ngại ở chỗ này chiếu cố Lâm tiên sinh.” Lâm tiên sinh? Ta thật là phục bản lĩnh trợn mắt nói dối của Thiếu Phong, anh ta hiện tại còn thực thân mật mà cầm tay của tôi! Không hổ danh làm luật sư……

“Này thực sự không cần. Tử Hiên cần yên tĩnh nghỉ ngơi. Ngươi ở lại hắn như thế nào có thể hảo hảo nghỉ ngơi?” Trộm nhìn sắc mặt lão mẹ, tôi biết ông bị làm cho tức chết rồi, tôi trừ bỏ ngậm miệng lại thì cái gì cũng không dám làm. “Huống chi, ta vẫn luôn là cùng Tử Hiên ngủ cùng giường, cho nên ngươi cũng không có quấy rầy ta cái gì.” Di? Lão mẹ là đang nói cái gì vậy?

“Cái gì?!” Thiếu Phong cả khuôn mặt lập tức trở nên xám xịt, vẻ mặt thật sự là muốn đem lão mẹ tôi ăn tươi nuốt sống, mặc dù lão mẹ có thể đem anh ta tại chỗ chém chết……

“Đừng kỳ quái, chúng ta phụ tử tình cảm thực tốt, chẳng lẽ ngươi lại có ý kiến?” Cái này lão mẹ …… Ông như thế nào lại biết Thiếu Phong tuy không phải loại người mạnh mẽ nhưng lôi vấn đề này ra lại hù chết anh ta? Anh ta luôn luôn thực kiêng kị loại sự việc này, tuy rằng chính anh ta luôn là nơi nơi phong lưu.

“Không. Có.” Đông cứng ngữ khí, tôi không biết suy nghĩ của Thiếu Phong đã đi đến đâu……Oh my god!

“Vậy ngươi cũng nên đến khách phòng rồi đi?” Lão mẹ không chút khách khí, cho nên Thiếu Phong đành phải ngoan ngoãn mà rời đi.

Trong phòng chỉ còn tôi cùng lão mẹ. Ông ở trong không gian nhỏ hẹp đi qua đi lại thật lâu cũng không hề lên tiếng. Tôi liền ở trong chăn làm rùa đen rút đầu, căn bản không dám đem đầu vươn ra.

“Vì cái gì lại muốn giấu ta?” Lão mẹ lạnh lùng chất vấn. Tôi thật vất vả vươn đầu ra, suýt nữa thì bị ánh mắt lão mẹ bắn chết.

“Bởi vì……”

“Ngươi sợ ta gϊếŧ hắn?”

“……”

“Ngươi mỗi lần tăng ca chính là đi tìm hắn?”

“……”

“Làm cho ngươi một thân dấu hôn đến tột cùng là Thiếu Phong chứ không phải ba tên ranh con kia?”

“Là Thiếu Phong……” Tôi sợ hãi mà lên tiếng. Khó trách lão mẹ sẽ hiểu lầm, thực rõ ràng mà, tôi đích xác mới vừa ân ái. Lão mẹ tựa hồ thoáng nhẹ nhàng thở ra, nhưng lập tức lại khôi phục bộ dáng nổi giận đùng đùng.

“Ba hỗn đản kia đã bị ta đưa vào cục cảnh sát, hơn nữa ta tin bọn họ về sau cũng không dám lại đánh chủ ý gì lên ngươi. Ngươi hao phí không ít tinh lực, ta hiện tại liền không mắng ngươi. Ngươi ngoan ngoãn mà ngủ một giấc cho ta, bằng không ta liền đem tên hỗn đản cách vách phế đi.”

Từ trong tủ lôi ra một chiếc chăn bông, lão mẹ liền cứ như thế nằm ở cửa phòng. Bề ngoài tuy rằng nhìn không tới, nhưng kỳ thật lão mẹ tuổi cũng không còn trẻ, ngủ sàn nhà nói như thế nào cũng có chút miễn cưỡng đi? Vì thế ta đánh bạo thật cẩn thận mà nói: “Mẹ, người lên giường ngủ đi. Thiếu Phong hắn sẽ không tiến vào.”

“Ta biết. Ta tin có cho hắn cũng không dám.” Kia……? Ta nghi hoặc mà nhìn lão mẹ.

“Ta chỉ là phòng ngươi đi ra ngoài tìm hắn! Một bộ dáng ngu ngốc! Cái tên ngu ngốc kia cái gì cũng không biết, nhưng ngươi tốt nhất vẫn nên có điểm tự giác, tuy rằng chỉ là một thời gian, nhưng ngươi đích xác là vừa từ quỷ môn quan trở về. Ta không muốn ngủ trên giường vì nghĩ ngày mai tỉnh dậy lại vì ngươi đi nhặt xác!”

Ta biết lão mẹ là lo lắng nên mới có thể nói hươu nói vượn, nhưng đáng thương thay da mặt của tôi không đủ dày….. Tôi thật sự vì lời nói của ông mà bất giác đỏ mặt.