Chương 8: Lần Thứ Nhất Xuyên Qua

Bất luận là Phong Lâm hay là bốn đại gia tướng đều là hạng người có thực lực cao cường, ở trong quân đều là cao thủ một đấu một trăm, xông pha chiến đấu ngàn quân lui tránh đều là tầm thường, đặc biệt Phong Tông còn là một vị Thiên cảnh Thần tướng, cao thủ có số lượng không nhiều trong Đại Thương vương triều.

Dưới sự chỉ điểm của bọn họ, Phong Nguyên càng hiểu rõ hơn đối với cách tu luyện của võ tướng phàm nhân bên trong thế giới này.

- Thế giới này, ngoại trừ hệ thống tu luyện Tiên Đạo, những con đường tu luyện khác đều còn khá đơn sơ, chỉ có điều nghì kỹ lại cũng có thể hiểu được, rốt cuộc lúc này xem như là cuối thời kỳ Thượng cổ ngay cả hệ thống tu luyện Tiên Đạo đều vẫn không có triệt để hoàn thiện!

Dựa theo thần thoại truyền thuyết ở kiếp trước của Phong Nguyên thì chỉ có chờ sau khi đại chiến Phong Thần kết thúc, Thiên Đình tiên thần tiếp quản nhiệm vụ, Thánh Giả ẩn cư thiên ngoại, đệ tử của tam giáo truyền đạo khắp thiên hạ, trải qua vô số người thôi diễn các loại cảnh giới từ phàm nhân một đường tu hành đến tiên nhân, hệ thống tu luyện Tiên Đạo mới xem như là viên mãn.

Hiện tại, Phong Nguyên vẫn chỉ là một người bình thường, có thể tiếp xúc được chỉ có hệ thống tu luyện khí huyết nhục thân do Nhân tộc tự mình tìm tòi đi ra.

Thời kỳ Viễn cổ, vạn tộc san sát, yêu ma vô số, trên mặt đất khắp nơi đều có yêu quái nắm giữ huyết mạch của Yêu Thần, Nhân tộc sinh sau đẻ muộn hơn nữa còn là Tiên Thiên Đạo Thể, rất nhiều yêu quái đều coi Nhân tộc là thức ăn.

Ở thời điểm Nhân tộc đối mặt nguy cơ, có người ra sức phản kháng, sau khi may mắn chém gϊếŧ yêu quái đồng dạng phát hiện nuốt máu thịt của yêu quái có thể tăng cường sức mạnh của bản thân, thế là sáng chế các loại pháp môn nuốt máu thịt của yêu quái, yêu thú để tăng cường sức mạnh của bản thân.

Từ mới bắt đầu nuốt máu thịt của yêu quái, linh dược linh quả trong thiên địa vẫn chậm rãi phát triển, đến lúc sau thông qua các loại phương pháp, đào móc tiềm năng của bản thân, quá trình này không biết ẩn chứa bao nhiêu mồ hôi, nước mắt thậm chí cả máu tươi đến từ tiên hiền của Nhân tộc.

- Không có ngoại lực trợ giúp, chỉ bằng bản thân Nhân tộc không biết phải qua bao nhiêu năm mới có thể đản sinh ra hệ thống tu luyện chỉ thuộc về Nhân tộc... Thời gian lâu như vậy có vô vàn biến số, thậm chí có khả năng dao động căn cơ của Nhân tộc, cũng khó trách Thánh Giả lập giáo dạy dỗ Nhân tộc lại nhanh chóng được Nhân đạo thừa nhận như vậy!

Trong lòng của Phong Nguyên cảm thán một tiếng, lúc này mới thu hồi ý nghĩ.

Chính mình cũng không thể chờ được đến tương lai khi Thái Thượng Thánh Giả truyền xuống đạo thống ở bên trong Nhân tộc, ở trong tình huống không thể tìm kiếm tiên nhân bái sư, chỉ có thể đặt trọng điểm ở trên con đường tu luyện do chính Nhân tộc lưu truyền ra.

- Dựa theo vương triều Đại Thương phân chia, thân thể cường tráng dũng mãnh ở trong quân có thể đối đầu ngàn người, coi như là Nhân cảnh Võ sĩ, có tư cách đảm nhiệm thiên nhân trưởng. Đây cũng là cực hạn người bình thường có khả năng đạt đến, không có pháp môn chuyên môn rèn luyện thân thể, hầu như không có khả năng đặt chân cảnh giới tiếp theo!

- Thân thể rèn luyện đến đỉnh phong, bước kế tiếp chính là lợi dụng các loại pháp môn đào móc tiềm năng của thân thể, đợi được thân thể đạt đến trình độ đao thương bất nhập nóng lạnh bất xâm có thể chính diện xung kích quân trận vạn người, coi như là Địa cảnh Đại tướng! Dù là ở trong Đại Thương vương triều, loại tầng thứ đại tướng này cũng không thường thấy!

Bốn đại gia tướng của phủ Thanh Châu Hầu còn có Phong Lâm đều thuộc về tầng thứ này. Gia nhập trong Đại Thương quân có tư cách đảm nhiệm vị trí phó tướng.

- Cho tới Thiên cảnh Thần tướng, cường độ thân thể đã đạt đến cực hạn, có thể so sánh với thân thể của tiên nhân! Trong đại chiến Phong Thần, mấy người như Trương Quế Phương, Hoàng Phi Hổ hẳn là nằm ở cảnh giới này!

Trước khi không có kích hoạt Đại Thiên Kính, dựa vào các loại tài nguyên của phủ Thanh Châu Hầu, Phong Nguyên cảm thấy tỷ lệ bản thân tu luyện tới Thiên cảnh ở trước khi đại kiếp bắt đầu chỉ có ba, bốn phần mười.

Bây giờ, có Đại Thiên Kính phụ trợ, không cần nói là Thiên cảnh Thần tướng, coi như là đặt chân Tiên đạo, hắn cũng có mười phần tự tin.

Bên trong giáo trường.

Tiếng gió rít gào, nương theo bồng một thanh âm vang lên, hai bóng người phân biệt lùi về sau, một người trong đó đứng thẳng bất động, một người khác liên tục lui năm, sáu bước mới đứng vững thân hình.

- Công tử!

Thấy thế, Thúy Yên đứng cách đó không xa, vội vã chạy đến đưa lên khăn tay. Phong Nguyên thở phào một cái, dùng khăn tay đơn giản lau lau từng giọt từng giọt mồ hôi ở trên trán.

Giao thủ với hắn chính là Giang Thừa Phong giáp sĩ hộ vệ trưởng trong phủ, khí huyết dồi dào, thực lực mạnh mẽ, chỉ thiếu một bước là có thể đột phá cực hạn, trở thành Nhân cảnh Võ sĩ. Mà thực lực của Phong Nguyên đã ngự trị ở bên trên đối phương.

- Thực lực không sai, người đâu thưởng cho Giang hộ vệ mười lạng vàng!

Phong Nguyên trên mặt mang cười, tâm tình vô cùng không sai. Vung tay lên, bên người người hầu lập tức lấy ra mười lạng vàng đưa đến trước người Giang Thừa Phong.

Mười lạng vàng có thể đủ cho người một nhà sinh hoạt mấy tháng ở thành Thanh Châu, đối với người bình thường có thể không tính là một con số nhỏ, Giang Thừa Phong thấy thế, nhất thời vui sướиɠ, vội vã quỳ xuống tạ ơn.

Có câu nói, người ở vị trí nào lâu dần sẽ có khí thế của vị trí đó, trong khoảng thời gian này, Phong Nguyên đã thích ứng thân phận công tử của phủ Thanh Châu Hầu, giữa hai lông mày nhiều một tia quý khí, đối với tình cảnh hạ nhân, hộ vệ động một chút là quỳ xuống cũng có thể nhắm mắt làm ngơ, coi như bình thường.

- Ta đã hoàn toàn tìm hiểu Hồn Thiên Huyền Công tầng thứ nhất, tu luyện Hồn Thiên Huyền Công nhập môn, miễn cưỡng cũng coi như là Nhân cảnh Võ sĩ, chỉ có điều thuộc về hàng ngũ thực lực yếu nhất kia!

Phong Nguyên đặt sự chú ý ở bản thân, chậm rãi cảm ứng các cơ thịt trên toàn bộ cơ thể tê dại, đây là cảm giác khi sức mạnh thân thể bắt đầu tăng trưởng.

Ba cảnh giới Thiên, Địa, Nhân chỉ là vương triều Đại Thương phân chia khá qua loa, mà ở trên ba cảnh giới này, Hồn Thiên Huyền Công gia truyền của phủ Thanh Châu Hầu làm ra giải thích càng cặn kẽ.

Hồn Thiên Huyền Công tổng cộng có chín tầng, mỗi ba tầng đối ứng một cảnh giới lớn. Trong đó tầng thứ nhất, trọng điểm rèn luyện chính là cơ thịt các nơi.

--- Follow và donate cho Hủ Ngốc để truyện được ra nhanh hơn nha-----

- Muốn tu luyện tầng thứ nhất đến viên mãn, có đại lượng tài nguyên của phủ Thanh Châu Hầu phụ trợ cũng cần thời gian bảy, tám tháng. Thời gian quá dài rồi!

Phong Nguyên không muốn lãng phí khoảng thời gian này.

Hiện tại, hắn cũng đã tìm hiểu hoàn thành Hồn Thiên Huyền Công tầng thứ nhất, có thể thử nghiệm xuyên toa thời không, chờ chân linh chiếu đến một thế giới khác, có kinh nghiệm tu luyện ở thế giới đó, bản thân rất nhanh sẽ có thể có một ít tự vệ sức mạnh.

Nghĩ tới những chuyện này, Phong Nguyên dặn dò Thúy Yên một tiếng, để người ngoài không nên quấy rầy, đi vào gian phòng.

Trong tâm hải, Đại Thiên Kính biến thành trăng tròn vẫn đang soi sáng biên giới mờ mịt. Phong Nguyên đưa ánh mắt tìm đến vòng xoáy phía trên vầng trăng tròn màu bạc kia.

Đây chính là đường nối đi về những thế giới khác.

- Cũng không biết, một thế giới khác là như thế nào, hy vọng có thể tương tự với thế giới Phong Thần, là bối cảnh ta quen thuộc! Ngoài ra, Đại Thiên Kính hấp thu tiên thiên bản nguyên khí không nhiều, thế giới ta chuẩn bị đi tới hẳn là sẽ có đẳng cấp sức mạnh không quá cao.

Trong lòng của Phong Nguyên âm thầm nghĩ.

Trong lòng của hắn xuất hiện ý nghĩ này, vòng xoáy trên mặt Đại Thiên Kính cũng có phát sinh biến hóa nhỏ bé, loại biến hóa này cực nhỏ, chính vì thế Phong Nguyên cũng không có phát hiện.

Thân là Hồng Mông Linh Bảo, Đại Thiên Kính tự nhiên có linh tính, Phong Nguyên nghĩ muốn đi tới một thế giới tương đối quen thuộc, Đại Thiên Kính cảm ứng được ý nghĩ thế này nên đã làm ra điều chỉnh, thỏa mãn nguyện vọng của chủ nhân.

- Đi!

Phong Nguyên đã biết, sau khi chân linh của hắn chiếu đến một thời không khác, Đại Thiên Kính có thể lợi dụng vòng xoáy đường nối, khống chế tốc độ thời gian trôi qua của hai thế giới, miễn đi nỗi lo về sau của hắn.

Sau khi chuẩn bị vẹn toàn, hắn cũng không do dự nữa, nhanh chóng thôi thúc ý niệm.

Vù!

Kính tròn màu bạc phía trên tâm hải thả ra một ánh hào quang, từ trong linh hồn của Phong Nguyên, một điểm chân linh bay ra, chui vào trong vòng xoáy đường nối trên mặt kính, trong chớp mắt đã biến mất không còn tăm hơi.