Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hậu Cung Hoa Phi Trọng Sinh

Chương 16: Để Chân Hoàn chuyển vào Phong Khôn Cung

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Vâng, nô tỳ biết rồi."

Lưu Châu cùng Hoán Bích hai người trăm miệng một lời nói.

Niên Thế Lan trở lại cung chưa được bao lâu, Hoàng thượng đã tới.

"Thần thϊếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc kim an."

Niên Thế Lan vốn không nghĩ Hoàng thượng sẽ tới vào lúc này, cho nên cũng không sửa soạn gì, chỉ mặc một bộ quần áo bình thường. Chẳng qua gần đây nàng mặc có chút mộc mạc, không mặc những bộ quần áo sáng sủa, cho nên Hoàng thượng nhìn ngược lại có chút mới lạ.

Vốn là người khoa trương, đột nhiên thu liễm trở nên đơn giản, để cho người ta có cảm giác nói không nên lời.

"Mấy ngày trước có nhiều chuyện triều đình không đến thăm nàng, hôm nay rảnh rỗi, nên qua đây thăm ái phi một chút."

Hoàng thượng kéo tay Niên Thế Lan đi vào trong phòng.

Niên Thế Lan lại cười nói: "Sợ là hôm nay trong cung có nhiều muội muội, Hoàng thượng sớm đã quên Thế Lan rồi."

"Làm gì có, trẫm vừa mới rảnh rỗi thì tới thăm nàng đây."

Hoàng thượng cười ha hả nói: "Rất ít khi thấy nàng mặc màu sắc thanh lịch này, ngược lại nhìn càng giống dáng vẻ lúc còn trẻ."

"Hoàng thượng nói như vậy là chê thần thϊếp tuổi già sao?"

Niên Thế Lan nghe Hoàng thượng nói ngược lại hờn dỗi: "Có phải hôm nay tuổi tác các muội muội còn nhỏ nhiều, Hoàng thượng đối với thần thϊếp ngược lại ghét bỏ."

"Trong cả cung, cũng chính là nàng, dám nói lời này với trẫm."

Hoàng thượng cũng không tức giận.

Niên Thế Lan cười ha hả nói: "Trưa nay Hoàng thượng có muốn ở lại dùng bữa trưa không? Thần thϊếp để bọn họ đi chuẩn bị."

"Được."

Tụng Chi nghe Hoàng Thượng nói xong, nhìn ánh mắt của Niên Thế Lan là biết, vội vàng đi chuẩn bị.

"Hôm nay bắt đầu, muội muội mới vào cung có thể thị tẩm rồi chứ?"

Niên Thế Lan vừa châm trà cho Hoàng thượng vừa nói: "Vừa rồi thần thϊếp nghe nói Chân Hoàn bị bệnh còn cố ý đi xem, nghe nói Thuần Thường Tại đã dọn ra ngoài tránh bệnh rồi."

"Đúng vậy, hoàng hậu cũng đã nói, có thể là thân thể yếu một chút."

Hoàng thượng vẻ mặt tiếc nuối.

"Thần thϊếp thấy Thẩm quý nhân cũng rất tốt."

Niên Thế Lan cười một tiếng: "Nhìn rất có phong phạm Kính tần năm đó."

"Ha ha, còn nói trẫm ghét bỏ nàng, bây giờ nàng nói chuyện, không phải cũng trầm ổn hơn rất nhiều sao, trước kia nàng chính là người thích đùa nghịch nhất."

Hoàng thượng nghe Niên Thế Lan nói tâm tình tốt lên không ít.

"Đúng vậy, thần thϊếp cũng không còn trẻ nữa, cho nên càng ngày càng hoài niệm cuộc sống trước kia ở vương phủ."

Niên Thế Lan phụ họa nói: "Chuyện trước kia nghĩ thông suốt rồi, cũng sẽ không cảm thấy có cái gì."

"Cho nên nàng đi thăm Đoan Phi."

"Thật đúng là cái gì cũng không gạt được hoàng thượng."

Niên Thế Lan cười nói: "Nhiều năm như vậy, thần thϊếp chẳng qua không bỏ được đứa nhỏ kia mà thôi."

Niên Thế Lan nói đến trẻ con còn hơi hoảng hốt, nhưng chỉ trong chốc lát là khỏe lại.

Hoàng thượng vốn áy náy với Niên Thế Lan và đứa bé kia, vừa thấy Niên Thế Lan như vậy, càng áy náy.

"Có phải nàng cảm thấy ở trong cung cô đơn hay không? Ca ca nàng sắp trở về rồi, đến lúc đó trẫm truyền hắn tiến cung bồi nàng."

"Đa tạ Hoàng thượng, nhưng thần thϊếp nghĩ một mình ở trong Phong Khôn cung này cũng không có ý nghĩa gì, không biết có thể được Hoàng thượng ban thưởng hay không, thần thϊếp cảm thấy cùng Hoàn Thường tại hợp ý, đợi Hoàn Thường tại khỏi bệnh thì để nàng đến ở cùng thần thϊếp đi."

Niên Thế Lan muốn giao hảo với Chân Hoàn thì mỗi ngày không thể tự mình đi qua, trực tiếp để nàng chuyển tới, chậm rãi bồi dưỡng tình cảm cũng được.

"Trẫm sợ nàng cảm thấy ồn, tuổi các nàng ấy đều nhỏ, vốn đã làm ầm ĩ rồi."

Hoàng thượng lại có chút nhíu mày, Phong Khôn Cung này mỗi ngày đều đốt hương, làm sao có thể để cho các phi tần khác tiến vào.

Nói đến Hoan Nghi Hương, hoàng thượng đột nhiên nhớ tới, hôm nay sao không ngửi thấy.

"Sao trẫm không ngửi thấy mùi của Hoan Nghi Hương, dùng hết rồi à?"

Niên Thế Lan bị Hoàng thượng hỏi đến sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại: "Còn, nhưng mà đó cũng là Hoàng thượng ban thưởng, Hoàng thượng không đến thì thần thϊếp không nỡ dùng."

"Trẫm thưởng cho nàng, nàng dùng là được. Không có, trẫm sẽ bảo phủ nội vụ đưa tới cho nàng."

Hoàng thượng nói rất chu đáo, nhưng Niên Thế Lan nghe cũng thấy lạnh lòng hơn.

"Đa tạ Hoàng thượng."

Niên Thế Lan ngoài cười nhưng trong không cười nói một câu: "Thần thϊếp đi xem ngọ thiện đã xong chưa, không thể chậm trễ buổi sáng hoàng thượng ngủ."

Nói xong, Niên Thế Lan chào hoàng thượng rồi đi ra ngoài.

Ra bên ngoài, nàng hít sâu mấy hơi rồi mới đi về phía phòng bếp.

Bên này Niên Thế Lan đi rồi, nhưng trong lòng hoàng thượng lại có chút khó chịu.

Nhiều năm như vậy, Hoan Nghi Hương sớm đã tổn thương căn cơ của Niên Thế Lan, nàng không thể có con nữa. Tính cách nàng bây giờ dịu dàng hơn không ít, có lẽ là do mình không đến, trong cung lớn như vậy lại không có nhiều người ở chung với nàng, chỉ muốn tìm một người hợp tính với bản thân ở cùng nhau, chuyện này cũng không có gì.
« Chương TrướcChương Tiếp »