Chương 20: Khang Lục Hải bị bắt đi (2)

Lúc Phùng Nhược Chiêu tiến vào, Niên Thế Lan đang ở đó ăn kẹo hoa quế bột củ sen sở trường của Thẩm Mi trang.

"Thần thϊếp biết nương nương thích ăn cua bột tô, vốn còn muốn muộn một lát đưa qua cho nương nương, không nghĩ tới nương nương lại tới, vừa vặn làm xong, nương nương có thể nếm thử tay nghề thần thϊếp mới học."

"Ngươi tự tay làm nhất định ăn ngon."

Niên Thế Lan trêu chọc nói: "Tới đây đi, đừng để nương nương tới, chúng ta chỉ đang nói chuyện phiếm mà thôi."

Mấy người đang nói chuyện, bên kia đã đi vào.

"Thỉnh an Hoa phi nương nương, Kính tần nương nương."

Thẩm Mi Trang nhìn thoáng qua Thải Tinh, thần sắc của nàng không giống như có chuyện gì.

"Làm sao vậy?"

Thải Tinh nhìn thoáng qua Niên Thế Lan, dường như không biết nên nói thế nào.

"Không có chuyện gì, ngươi cứ nói thẳng là được."

Thẩm Mi Trang nghĩ, chỗ mình cũng không có chuyện gì không thể gặp người khác, cũng không cần giấu các nàng.

"Là do Huyên Thường xảy ra chuyện ở bên kia."

Mấy người nghe xong, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau đó liền trực tiếp đi Thừa Càn Cung.

"Cũng khó nói tính tình của ngươi, ngay cả loại người không có tim gan như Khang Lục mà nói, ngươi cũng có thể lạnh nhạt như thế."

Thẩm Mi Trang nghe nói chủ quản thái giám Khang Lộc Hải trong cung Chân Đát bị Lệ tần lấy đi, vừa vào tẩm cung đã tức giận nói.

Niên Thế Lan cũng biết Lệ tần lại muốn đưa Khang Lộc Hải đi.

"Bản cung gần đây thường đến, các nàng ấy cũng dám nói người trong cung các ngươi? Bản cung sợ là mấy ngày nay tính tình tốt hơn chút, khiến các nàng ấy đã quên bản cung là ai rồi nhỉ."

Trong lòng Niên Thế Lan nghĩ có phải gần đây không truyền Lệ Tần tới nói chuyện, khiến nàng có chút không biết trời cao đất rộng hay không.

"Nương nương cũng không cần tức giận."

Chân Hoàn nghe Niên Thế Lan nói, ngược lại khuyên: "Nương nương ở trong cung nhiều năm như vậy tự nhiên hiểu, người hầu hạ không cần nhiều, trung thành là được."

Thẩm Mi Trang nghe Chân Hoàn nói vậy thì gật đầu, sau đó nhìn Niên Thế Lan.

Niên Thế Lan thở dài, đương nhiên nàng biết điều này.

Chỉ có điều ngay cả phủ nội vụ cũng biết nhìn sắc mặt của mình, rõ ràng mình và Chân Hoàn giao tình tốt, nhưng Lệ Tần không có ánh mắt, xem ra mình thật sự phải cho nàng chút giáo huấn.

"Được rồi, cũng không phải chuyện gì lớn, trong cung ngươi còn có người hữu dụng không?"

Niên Thế Lan uống một ngụm trà là biết, đây không phải là phần thường thấy: "Tụng Chi, tới phủ nội vụ, bảo Hoàng Quy Toàn đưa phần trà của bản cung tới."

"Vâng."

Tụng Chi nghe Niên Thế Lan nói xong liền đi ra ngoài.

"Nương nương không cần."

Chân Hoàn nghe Niên Thế Lan nói thì vội vàng muốn cản, nhưng Niên Thế Lan lại vỗ tay nàng.

"Ngươi không cần phải để ý, chuyện này bản cung trong lòng đã có tính toán."

Đương nhiên Niên Thế Lan muốn quản lý không chỉ là Hoàng Quy Toàn, mà còn muốn cho Lệ tần biết, mình ở chỗ này, xem nàng ta có mặt mũi gì mà đi vào cung của mình.

Chân Hoàn nhìn thoáng qua Thẩm Mi Trang, thấy nàng lắc đầu nên cũng không nói gì.

Không bao lâu sau, Hoàng Quy Toàn đã mang theo người đến.

Cùng đi còn có An Lăng Dung.

"Ồ, Đáp ứng đây là đi phủ nội vụ."

Mấy ngày trước đây, Tụng Chi đã nói, gần đây Tiễn Thu thường đến Diên Hi cung.

Tuy nói không phải mỗi lần đều đi tìm An Lăng Dung, nhưng nha đầu thϊếp thân An Lăng Dung kia lại nhiều lần nói chuyện với Tiễn Thu.

"Thần thϊếp bái kiến Hoa phi nương nương, kính Tần nương nương."

An Lăng Dung gặp Hoàng Quy Toàn ở cửa Thừa Càn cung, nàng cũng nghe nói người trong cung Chân Hoàn sắp đi, muốn đến xem.

Nhưng không ngờ đám người Niên Thế Lan đều ở đây, nhưng nàng cũng đã đến cửa cung, không vào cũng không tốt.

Hơn nữa Hoàng hậu nương nương còn nói, mấy ngày nay an bài nàng đi thị tẩm, nàng cũng không thể vào lúc này biểu hiện có gì không giống với Thẩm Mi Trang các nàng.

Vạn nhất Thẩm Mi Trang bên kia đẩy Chân Hoàn ra ngoài, sẽ không có chuyện gì của mình.

"Đứng lên đi."

Niên Thế Lan thản nhiên nói.

"Lăng Dung sao lại đến đây vào lúc này?"

Chân Hoàn không nhìn ra An Lăng Dung có gì khác biệt, nhanh chóng bảo Lưu Châu mang ghế tới cho nàng.

"Ta nghe nói chỗ tỷ tỷ xảy ra chút chuyện, cho nên vội vàng tới xem một chút."

An Lăng Dung có chút thấp giọng nói.

"An đáp ứng gần đây không phải đi Cảnh Nhân Cung rất cần cù sao, sao có thể mới biết được?"

Niên Thế Lan vẫn luôn chướng mắt An Lăng Dung này, cho dù là sống ở kiếp này, vẫn chướng mắt nàng.

Cũng không phải xuất thân của nàng không tốt, chỉ có điều hành vi lấy oán trả ơn này thật sự khiến cho Niên Thế Lan không thích nổi.

"Thần thϊếp không có, chỉ là mấy ngày nay thân thể Hoàng hậu nương nương không thoải mái lắm, thần thϊếp đi thị tiệp, lúc này mới đi chịu khó một chút."

An Lăng Dung nghe Niên Thế Lan nói, bị dọa vội vàng đứng lên, sau đó kinh sợ trả lời.