Chương 32: Thỉnh phong

Niên Thế Lan nhìn Thẩm Mi Trang hiện tại, cảm giác như chính mình của trước đây, một lòng trên người hoàng thượng.

"Thần thϊếp biết."

Thẩm Mi Trang biết Niên Thế Lan an ủi mình, cho nên cũng không tranh luận.

"Nương nương, Tô công công tới."

Lúc Chu Ninh Hải đi vào truyền lời, ánh mắt Thẩm Mi Trang lại tối sầm.

"Truyền."

Niên Thế Lan nghĩ lúc này hoàng thượng để Tô công công đến, hẳn là muốn cùng mình dùng bữa trưa.

Quả nhiên, Tô Bồi Thịnh đi vào liền truyền ý chỉ của Hoàng Thượng, nói là muốn giữa trưa Niên Thế Lan đi Dưỡng Tâm điện dùng bữa với Hoàng Thượng.

"Bản cung biết rồi, làm phiền Tô công công rồi."

Niên Thế Lan cười cười để Chu Ninh Hải tiễn Tô Bồi Thịnh.

"Thần thϊếp xin cáo lui trước."

Thẩm Mi Trang biết nếu Niên Thế Lan đi Dưỡng Tâm điện thì còn phải trang điểm tóc tai, liền muốn đi về trước.

Niên Thế Lan gật đầu nói: "Muội hồi cung trước đi, đoán chừng buổi chiều sẽ có ý chỉ truyền qua."

Thẩm Mi Trang nghe Niên Thế Lan nói vậy thì vui vẻ hẳn lên.

Niên Thế Lan có thể nói với nàng như thế, chắc chắn không phải là chuyện xấu.

"Nương nương..."

Đừng hỏi, hỏi cũng không biết.

Niên Thế Lan nháy mắt với Thẩm Mi Trang, nhưng trong mắt toàn là ý cười.

"Thần thϊếp cáo lui."

Thẩm Mi Trang đã hiểu, tuy bây giờ nàng đang rất muốn biết là chuyện gì, nhưng cũng biết Niên Thế Lan sẽ không nói bừa.

Cho nên đi nhanh hơn, tránh làm trễ nải thời gian của Niên Thế Lan.

Niên Thế Lan nghĩ đến trước đó đã đề cập với Hoàng thượng về chuyện cho Kính tần và Thẩm Mi Trang, hôm qua lúc nàng đến chỗ Thái hậu, cũng nghe Thái hậu nói, Hoàng thượng lại cho Dư Oanh Nhi một phong hào là Diệu Âm nương tử, bây giờ Niên Thế Lan đi nhắc đến chuyện của hai người bọn họ, cũng không tính là đột ngột.

Cho nên Niên Thế Lan thấy cảm xúc Thẩm Mi Trang không tốt, mới nói trước cho nàng.

Niên Thế Lan thu thập xong liền đi tới Dưỡng Tâm điện, lúc đến nơi, không ngờ Dư Oanh Nhi cũng ở đây.

"Hoa Phi nương nương cát tường."

Dư Oanh Nhi đương nhiên nhận ra Niên Thế Lan, cho nên vội vàng thỉnh an.

Niên Thế Lan không hiểu lắm, hoàng thượng bảo nàng dùng bữa trưa, chẳng lẽ lại gọi thêm Dư Oanh Nhi?

"Hoàng thượng vạn phúc kim an."

Niên Thế Lan không tỏ ra khó chịu ngay tại chỗ, chỉ thản nhiên thỉnh an Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng cũng có thể nhìn ra sắc mặt Niên Thế Lan không tốt lắm.

Đương nhiên là Niên Thế Lan cố ý, bởi vì nàng có ý làm như thế này.

"Mau đứng lên đi, Oanh Nhi tới đây đưa điểm tâm cho trẫm, trẫm giữ nàng ấy lại dùng bữa."

Hoàng thượng cười nói một câu, coi như là giải thích.

Niên Thế Lan nghe Hoàng thượng nói vậy, tuy rằng trong lòng không thoải mái, nhưng nàng biết làm sao mới có thể làm Hoàng thượng vui vẻ, lại có thể biểu hiện ra tính tình nhỏ nhen của mình.

"Nếu Dư muội muội đã ở đây, thần thϊếp xin cáo lui."

Niên Thế Lan nói xong xoay người định đi.

"Không sao, nàng cứ ở lại, Côn Khúc của Oanh Nhi hát không tệ, có thể để nàng ấy hát cho nàng nghe một đoạn."

Lời này của Hoàng thượng đã cho Niên Thế Lan đủ mặt mũi, sắc mặt Dư Oanh Nhi thay đổi liên tục, rốt cuộc cũng không dám nói ra cái gì không dễ nghe.

"Vậy thì không cần."

Niên Thế Lan biết Hoàng thượng chỉ cần hướng về mình là được, nàng cũng không muốn lại thêm nhược điểm cho người khác: "Thần thϊếp lưu lại cùng Hoàng thượng dùng bữa là được."

"Ha ha, vậy thì truyền thiện đi."

Hoàng thượng kéo tay Niên Thế Lan đi vào trong, Dư Oanh Nhi cũng cảm thấy mình có chút dư thừa, nhưng lại không muốn đi.

Lúc dùng bữa vẫn luôn là Hoàng Thượng và Niên Thế Lan nói chuyện, thỉnh thoảng Dư Oanh Nhi có thể chen vào một câu, sẽ lập tức tẻ ngắt, dần dần nàng ta cũng không lên tiếng nữa.

Lúc sắp ăn xong, Niên Thế Lan đột nhiên nói: "Hôm qua thần thϊếp đi thỉnh an Thái hậu, nghe nói Hoàng thượng phong cho Dư muội muội một phong hào Diệu Âm nương tử."

"Đúng vậy, hôm qua Oanh Nhi ở chỗ Hoàng ngạch nương hát khúc “Vĩnh viễn đoàn tụ” vô cùng hay."

"Thần thϊếp cũng nghe nói rồi."

Niên Thế Lan thấy Hoàng thượng nói vậy thì rất vui mừng, cũng vội vàng cười nói theo:"Nhưng thần thϊếp nghĩ, lúc trước Kính tần và Thẩm quý nhân tổ chức hợp cung dạ yến cũng rất vất vả, Hoàng thượng và Dư muội muội lại kết duyên với nhau vào đêm giao thừa, Hoàng thượng không thể nặng bên này nhẹ bên kia nha."

Hoàng thượng làm sao không nghe ra ý của Niên Thế Lan, cười phá lên: "Nếu ái phi không nói, trẫm thật sự sẽ xem nhẹ. Kính tần hầu hạ trẫm nhiều năm như vậy, phi vị cũng nên được phong, cứ tấn phong Kính tần làm Kính phi đi. Về phần Thẩm quý nhân, trẫm cảm thấy nàng ấy dịu dàng hiền lành, ban thưởng phong hào huệ, gọi Huệ quý nhân đi."

"Hoàng thượng mưa móc đều hết, thần thϊếp thay hai vị muội muội tạ ơn Hoàng thượng."

Niên Thế Lan vội vàng đứng dậy tạ ơn.

Nhưng Dư Oanh Nhi nghe xong cũng cắn nát miệng, nàng ta vất vả lắm mới được gọi nương tử. Nhưng Niên Thế Lan nói một câu lại cho hai người kia thăng cấp, nàng ta sao có thể không hận.