Chương 19: Tiểu thư hống hách (p18)

Cố Trạch Dương cũng từ tốn mà đến, trên hắn cầm chặt món quà mà hắn tỷ mỹ chọn lựa cho Bạch Nguyệt, hắn tự tin rằng cô sẽ thích món quà này, tự tin là vậy nhưng trong tâm hắn vẫn hồi hợp không thôi.

Sự xuất hiện của Cố Trạch Dương ở buổi tiệc của Bạch Nguyệt như cú tát thẳng vào mặt nhà họ Cố, rõ ràng tiệc chào đón hắn ở nhà hắn lại không có mặt, trong khi tiệc sinh nhật của Bạch tiểu thư hắn lại đến.

Cố Hàn cũng không quá bất ngờ khi Cố Trạch Dương ở đây, hắn ta định bước tới chào hỏi Cố Trạch Dương lại bị Cố Trạch Dương hắn phớt lờ đi thẳng về phía Bạch Nguyệt.

"A Nguyệt sinh nhật vui vẻ, quà của em đây, mở ra xem thử đi" Cố Trạch Dương thận trọng đưa tới trước mặt Bạch Nguyệt.

Bạch Nguyệt buồn cười nhận lấy món quà, từ từ mở ra, bên trong là chiếc vòng tay, mặt dây được đính 12 viên kim cương, ở giữa là hình bán nguyệt, lớp kính của mặt dây có vẻ như có cảm ứng, cô thử nhắn vào nó liền chớp ánh sáng màu vàng lên.

"Cái này là vòng cặp, anh cũng quá trẻ con rồi"

"Em không thích sao?" Cố Trạch Dương mặt vẫn giữ nguyên trạng băng lãnh nhưng chỉ có cô mới biết hắn đang tủi thân thế nào.

Bạch Nguyệt thở dài nhìn hắn nói:"Đeo lên cho em đi"

Cố Trạch Dương vui vẻ cầm lấy chiếc vòng đeo lên cánh tay trái của cô, đồng thời cô cũng thấy ở cánh tay trái của hắn cũng đã sớm đeo chiếc vòng còn lại, mặt dây là hình mặt trời.

Hắn đeo lên cho cô xong, cô lại thử nhấn một lần nữa, chưa đầy một phút bên hắn cũng phát sáng lên, hắn vui vẻ nhìn cô nói:"A Nguyệt, anh đã đứng trước mặt em rồi, em còn nhớ anh à"

"Anh bớt tự luyến đi, em chỉ đang thử nghiệm thôi" Bạch Nguyệt trừng hắn, cô không biết bây giờ ai mới là người lớn, rõ ràng hắn hơn cô tận 10 tuổi, sao lại chẳng chính chắn chút nào vậy.

Cố Trạch Dương không phản bác lại, hắn chỉ cười nhìn cô, hắn thấy tuy cô luôn miệng chê hắn trẻ con nhưng rõ ràng cô lại rất thích hắn như thế.

Lâm tổng thấy cô quen biết Cố Trạch Dương cũng có chút ngạc nhiên, liền thường cơ hội lại chào hỏi hắn:"Cố tiên sinh, ngài đây là quan hệ gì với cô Bạch vây?"



Không khí giữa Cố Trạch Dương và Bạch Nguyệt đang ngọt ngào bỗng bị tiếng nói của Lâm tổng chặt đứt, Cố Trạch Dương tức giận nhìn kẻ phá bầu không khí kia, Bạch Nguyệt cũng nhìn sang Lâm tổng làm anh ta lúng túng không thôi.

"Tôi làm phiền hai người rồi, xin lỗi"

"Ta lại nghĩ Lâm tổng đây cố ý đấy" Cố Trạch Dương híp mắt nhìn Lâm tổng, anh ta đành nhìn sang Bạch Nguyệt cầu cứu.

"Trạch Dương, dù gì anh ta cũng chỉ muốn chào hỏi anh thôi"

Cố Trạch Dương hừ lạnh, đứng sang bên cạnh Bạch Nguyệt,nắm chặt lấy tay cô lạnh giọng nói:"Ta đang theo đuổi cô ấy."

"Đúng là chỉ có Cố tiên sinh mới xứng với Bạch tiểu thư, hai người cứ tiếp tục tôi không làm phiền nữa" Lâm tổng cười cười nói, liền nhanh chóng rời đi, anh ta mà còn đứng lại thêm một giây một phút nào nữa không biết có bị Cố Trạch Dương đóng băng luôn hay không, nghĩ tới đó thôi anh ta đã rùng mình rồi.

"Lâm tổng cũng chỉ là chào hỏi anh thôi, đâu cần anh phải doạ người ta như vậy" Bạch Nguyệt nhéo nhéo cánh tay của hắn.

"Hắn làm phiền chúng ta" Cố Trạch Dương ánh mặt tủi thân nhìn cô, Bạch Nguyệt lườm hắn một cái chẳng muốn nói thêm gì.

Sau 30ph, khách khứa cũng đông đủ, Ba mẹ Bạch liền đứng trước toàn thể khách nhân nói:"Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian tới dự sinh nhật 18t của con gái chúng tôi, sẵn đây chúng tôi cũng muốn công bố cho mọi người biết về đứa con gái thứ hai của chúng tôi"

Tiếng nghị luận lại vang lên, Ba mẹ Bạch vẫy tay gọi Hạ Vi lại gần, Ba Bạch lại nói:"Đây là Hạ Vi, em gái thất lạc của Bạch Nguyệt, nào Hạ Vi chào mọi người đi con"

Hạ Vi ngại ngùng cúi chào mọi người có trong buổi tiệc, cô ta vừa sợ vừa vui mừng khi thấy mọi người điều đổ dồn ánh mắt về cô ta. Rõ ràng đây là tiệc sinh nhật của Bạch Nguyệt nhưng người được chú ý lại là cô ta.

Hàng trăm lời nghị luận vang lên, ba mẹ Bạch có chút khó chịu khi nghe họ nói không tốt về Bạch Nguyệt, mẹ Bạch liền lên tiếng:" Mong quý vị đừng phỏng đoán lung tung, bữa tiệc hôm nay bắt đầu rồi, mong quý vị dự tiệc vui vẻ"

Hạ Vi sau màn giới thiệu liền trở lại bên cạnh Á Nhi, thấy Hạ Vi đi tới Á Nhi liền đưa cô ta một ly nước, Hạ Vi không nghĩ nhiều liền uống hơn nữa ly.



Á Nhi cười nhẹ nói:"Từ nay cậu thành Bạch nhị tiểu thư rồi chúc mừng."

"Cảm ơn cậu" Hạ Vi đắc ý cười đáp.

Đang vui vẻ chợt Hạ Vi cảm thấy đầu mình lâng lâng, Á Nhi liền đưa tay đỡ lấy Hạ Vi:" Hạ Vi cậu sao vậy?"

"Cậu vừa nãy đưa tôi uống gì vậy?"

"Là rượu trái cây, cậu đừng nói với tôi chỉ nhiêu đó mà cậu đã say rồi nha" Á Nhi giả vờ ngạc nhiên thốt lên.

Hạ Vi chóng mặt thì thào nói:" Tôi không biết nữa, cậu có thể đưa tôi về phòng không?"

"Được rồi, tớ đỡ cậu"

Á Nhi khoé nhếch nhẹ đỡ lấy Hạ Vi về phòng, Cố Hàn ở gần đó cũng thấy thế cũng rời đi theo.

Bạch Nguyệt ngồi bên cạnh Cố Trạch Dương, híp mắt cười thì thầm với hệ thống:"Ngươi đã bỏ thuốc cho Á Nhi và Cố Hàn chưa?"

"Đã làm xong rồi, túc chủ! Còn Hạ Vi thì sao ạ?"

"Đợi bọn họ xong việc, để cô ta tỉnh lại tự chứng kiến đi"

Bạch Nguyệt đã sớm cho hệ thống bỏ thuốc vào nước uống của Á Nhi và Cố Hàn, và tráo thuốc Cố Hàn đưa cho Á Nhi thành mê dược có hiệu lực 30ph.

Sau khi Á Nhi đưa Hạ Vi vô phòng của Hạ Vi, Bạch Nguyệt đã cho hệ thống mèo con đánh ngất Á Nhi để trên giường của Hạ Vi, còn Hạ Vi bị mèo con không một chút thương tiếc nhét dưới gầm giường.