Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hiền Thê Cực Khỏe

Chương 18

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Ách, phu quân, ngươi không sao chứ?”

Liễu Hân Linh giống như đứa trẻ phạm sai lầm tay chân luống cuống đứng trước giường, rầu rĩ nhìn nam nhân vẻ mặt ảm đạm trên giường, trong lòng không khỏi có chút chột dạ. Tỷ tỷ từng nói qua, hình như nam nhân gặp phải loại chuyện như vậy, đều sẽ cảm thấy lòng tự trọng bị xúc phạm. Hơn nữa loại sinh vật có tên gọi là nam nhân này, hết sức coi trọng tự ái phái nam, bị lão bà đá xuống giường, hẳn là rất nghiêm trọng...... (Tác giả: = = cô nương, vấn đề không nằm ở đây mà?)

Sở Khiếu Thiên lúc này đã kịp phản ứng, mặc dù phần lưng rơi xuống chạm đất không đau lắm, nhưng tự ái phái nam lại một lần nữa bị tổn thương, bị đả kích lợi hại, vô cùng phẫn nộ. Nhưng thấy thiếu nữ đứng ở trước giường nước mắt rưng rưng, điềm đạm đáng yêu, thoáng chốc tất cả phẫn nộ đều biến mất.

”A, ta không sao......” Sở Khiếu Thiên mới vừa phủ nhận, chớp mắt một cái, lập tức lại đau đớn kêu lên, “Nương tử, lưng của ta đau quá......”

”Đau?”

Liễu Hân Linh kinh hãi, nếu An Dương vương phi biết mình làm con trai bảo bối của bà bị thương, khẳng định là mình sẽ ăn không ngon ngủ không yên. Vì vậy, Liễu Hân Linh không nói hai lời, lập tức bò lên giường đang muốn kiểm tra lưng của hắn thì không ngờ Sở Khiếu Thiên đột nhiên đưa tay bắt được cổ tay của nàng, lôi nàng tới.

Mặc dù sức lực nàng rất lớn, nhưng thình lình bị người khác bắt lấy, cũng phản ứng không kịp.

Ngay sau đó, cả người nàng bị đặt dưới thân hắn.

”Nương tử, đừng đẩy, đừng đẩy, thật sự rất đau!” Sở Khiếu Thiên bắt được hai tay nàng đặt tại l*иg ngực hắn đang muốn đẩy ra, kêu lên. Thấy mặt nàng chần chờ, dáng vẻ như muốn đẩy ra nhưng lại không dám, trong lòng âm thầm cười, nhưng trên mặt lại buồn bã nói: “Nương tử, chúng ta thương lượng đi, ở trên giường, nàng có thể nghe lời một chút hay không?”

Sở Khiếu Thiên mặc dù đối với quái lực của nương tử mình rất không có cách, nhưng lại không hề có ý sợ hãi. Thời điểm biết được, thật đúng là giật mình, cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi một nữ nhân lại có quái lực như thế. Nhưng khi nhìn thấy nàng hoảng hốt, hắn không khỏi đau lòng, cảm thấy tuy là nàng có sức lực rất lớn, nhưng cũng là một cô nương nhu nhược, làm cho người ta rất muốn nâng niu che chở trong lòng bàn tay. Bước qua ý nghĩ này trong đầu, Sở Khiếu Thiên đột nhiên không muốn để cho người khác biết chỗ quái dị của nương tử mình, cảm giác tâm lý mình nắm chắc là tốt rồi, người khác như thế nào không liên quan đến hắn. Nhưng hôm nay, hắn bắt đầu cảm thấy không còn cách nào nữa, bởi vì lực lượng này thật đúng là quá làm tổn thương lòng tự ái nam nhân rồi.

Nhưng nếu nàng lộ ra sự bất lực bất an, vẻ mặt khóc thút thít yếu ớt, lại làm cho hắn lo lắng, giống như cảm thấy những thứ kia thật sự là không có gì, chỉ cần nàng không khóc là được. Hơn nữa, hắn phát hiện nương tử hắn mặc dù sức lực vô cùng lớn, nhưng lại là một cô nương rất tốt, rất thiện lương, hơn nữa dễ dàng áy náy mềm lòng vì việc làm của mình trong lúc vô tình, trong lúc áy náy thì người khác nói lên yêu cầu gì thì sẽ không nỡ từ chối.

Quả nhiên, nghe được lời nói của Sở Khiếu Thiên, Liễu Hân Linh cũng cảm thấy là mình có phần hơi quá, liền gật đầu đồng ý lời của hắn, nàng sẽ tận lực khống chế sức lực của mình.

Sở Khiếu Thiên vô cùng vui mừng, thấy nàng nghe lời như vậy, cảm thấy đã thỏa mãn được tự tôn nam nhân, sau đó được voi đòi tiên nói: “Nương tử, phía dưới của ta còn khó chịu hơn, cho ta thêm một lần nữa thôi......”

Nói xong, bàn tay nam nhân lôi kéo bàn tay mềm mại nhỏ bé của nàng dời xuống, cho đến khi đυ.ng phải một vật thô to nào đó, vừa nóng lại vừa cứng, cảm giác hết sức kỳ lạ.

Liễu Hân Linh đương nhiên biết cái đó là vật gì, bị sợ đến mức thật nhanh rút tay về. Sở Khiếu Thiên không vừa lòng rên lên một tiếng, không còn cảm nhận được sự thư sướиɠ lúc bị bàn tay nàng cầm lấy, làm cho hắn cảm thấy vô cùng bất mãn, có điều khi gương mặt vẫn còn khó chịu nhìn đến gương mặt đỏ bừng phía dưới, ánh mắt không biết đi hướng nào đành nghiêng mắt nhìn nàng, cảm thấy bộ dáng xấu hổ của nàng vô cùng đáng yêu.

Vì vậy, người nào đó bị t*ng trùng lên não lại một lần nữa quên chuyện nương tử mình có sức lực vô cùng lớn, cầu khẩn nói: “Nương tử ~~”

Liễu Hân Linh đang áy náy vì chuyện vừa rồi, lo lắng hắn có thể gãy xương hay không vân vân, lúc này thấy hắn còn có ý định làm loại chuyện như vậy, chắc là không có chuyện gì. Nhìn hắn đáng thương như vậy, lòng mền nhũn, liền đồng ý yêu cầu “Một lần nữa” của hắn.

Dù thế nào đi nữa bọn họ cũng là vợ chồng, giữa vợ chồng làm chuyện này cũng là chuyện đương nhiên. Tỷ tỷ từng nói qua, nam nhân chủ động đòi hỏi thì nữ nhân cũng không cần quá mức gò bó mình, thay vì để cho nam nhân mình bởi vì bất mãn chuyện tìиɧ ɖu͙© mà chạy đi tìm Tiểu Tam, còn không bằng mình thỏa mãn hắn. Đối với nam nhân không khống chế nửa người dưới được, phải giải quyết từ gốc rễ trước.

Ừ, mặc dù danh tiếng bên ngoài của trượng phu thật không tốt, nhưng cũng là nam nhân của nàng rồi, đối với nàng coi như không tệ, liền cho phép hắn đi.

Nhưng Liễu Hân Linh không biết, có một số việc nữ nhân là không thể quá mềm lòng, đặc biệt là đối với loại nam nhân cực độ vô sỉ, đã có một lần thì đương nhiên sẽ có lần thứ hai, có hai thì sẽ có ba.

Vì vậy, chiều nay, Liễu Hân Linh từ miệng Sở Khiếu Thiên nghe được yêu cầu “Một lần nữa” rất nhiều lần, lúc bắt đầu còn mềm lòng đồng ý, nhưng cuối cùng, người nào đó rất vô sỉ thừa dịp nàng còn chưa kịp mở miệng phản bác, liền trực tiếp chặn miệng của nàng, tiếp tục miệt mài duy trì tấn công. Chờ tới hơn nửa đêm, Liễu Hân Linh ngay cả hơi sức giơ ngón tay cũng không có, ý thức lâm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

”Nương tử?”

Sở Khiếu Thiên vuốt lên viền trán ướt mồ hôi của nàng, có chút kỳ quái nhìn nàng, thì thầm trong miệng: “Làm sao đây? Không phải sức lực vô cùng lớn sao? Sao đã bất tỉnh rồi? Cũng không có đạp ta xuống giường......”

Nếu Liễu Hân Linh nghe được lời hắn nói, tuyệt đối sẽ hộc máu!

Sức lực của nàng vô cùng lớn là không sai, nhưng thể chất của nàng là của tiểu thư khuê các nhu nhược bình thường. Có thể nói, trời ban cho nàng là một loại sức lực của Sở bá vương, một nửa lại là thân thể của Tây Thi, căn bản không có quan hệ trực tiếp nha! Có thể bị dày vò như vậy sao?

”Nương tử, nương tử...... Hân Linh, Linh Nhi, tiểu Linh Nhi, Linh Linh......” Sở Khiếu Thiên gọi lung tung, thấy nàng rốt cuộc cũng hé mắt bất mãn nhìn hắn một cái, tiếp tục nhắm mắt ngủ, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy đôi mắt trừng lên của nàng thật sự là vô cùng quyến rũ, làm hắn lại có chút rung động.

Không có biện pháp, nam nhân trẻ tuổi thân thể đương nhiên sẽ không chịu nổi sự dụ dỗ của ai đó,, đặc biệt là một nam nhân mới vừa trải nghiệm sự tuyệt vời của hoan ái, một động tác, một ánh mắt, một nụ cười đều có thể để cho hắn huyết mạch sôi trào, hóa thân làm sói.

Chỉ là, nhìn bộ dáng nàng mệt mỏi thành như vậy, Sở Khiếu Thiên chỉ có thể nhịn xuống ý niệm cầm thú, ngoan ngoãn xuống giường đi lấy khăn lông ướt sạch sẽ lau thân thể cho hai người. Trong quá trình này, phát hiện nàng chỉ là hừ hừ hai tiếng, bộ dáng vô cùng nhu thuận, lòng không khỏi tràn đầy vui mừng. Làm xong hết thảy hắn rốt cuộc nằm dài trên giường đem tiểu nữ nhân nhu thuận ôm vào trong ngực ngủ, Sở Khiếu Thiên trong lòng sáng rỡ, vẻ mặt không khỏi hiện lên sự gian xảo vô cùng, trong lòng có một suy nghĩ rất sắc, rất vô sỉ.

Về sau chỉ cần làm cho nàng không còn hơi sức, sẽ không sợ quái lực của nàng nữa rồi? ( Tác giả: Này! Ngươi sẽ bị đánh bay đấy!)

**********

Ngày thứ hai, Liễu Hân Linh bị người nào đó ép buộc từ trong mộng đánh thức, mở mắt ra, liền nhìn thấy nam nhân trước giường đã mặc xong quần áo, tinh thần sảng khoái, khuôn mặt anh tuấn sáng láng, làm cho người ta rất muốn đem một quyền đánh xuống.

Choáng nha! Nam nhân muốn sảng khoái quả nhiên phải có nữ nhân hy sinh tới tác thành!

”Nương tử, nhanh lên một chút, chúng ta hôm nay phải tới đi phủ trưởng công chúa thăm cô cô.”

Liễu Hân Linh nhớ lại chuyện này, biết dây dưa không được, lập tức cầm lấy khăn lau thân thể. Sở Khiếu Thiên thấy nàng vô cùng nhu nhược, bộ dáng kiều mị, rất thỏa mãn cũng rất chột dạ, vội vàng ân cần đỡ nàng đứng dậy, cầm lấy y phục mặc cho nàng, thuận tiện ăn đậu hũ một chút~~

Liễu Hân Linh vươn tay, thấy đôi mắt hắn đăm đăm nhìn chằm chằm nửa thân trần của nàng, lộ ra bộ ngực sữa, hô hấp liền nặng nề vài phần, nhớ tới tối hôm qua người nào đó được voi đòi tiên, trong lòng tức giận, trừng mắt liếc hắn một cái, nói: “Thế tử gia, làm phiền người đi gọi Mặc Châu mau tới hầu hạ thϊếp thay quần áo.”

Sở Khiếu Thiên nhướng đôi chân mày, rất không muốn, “Không cần, chút chuyện nhỏ này vẫn là do vi phu tới làm đi.”

Sở Khiếu Thiên cũng không mong muốn người khác nhìn thấy thân thể nương tử mình. Sau khi trải qua chuyện tối hôm qua, loại ham muốn độc chiếm một người chưa từng phát sinh trước đó liền đi ra, sao có thể cho phép người khác tới đυ.ng nữ nhân của hắn? Dù là nha hoàn, cũng không cho nhìn.

Vì vậy, Sở Khiếu Thiên không để ý tới vẻ mặt cứng ngắc của Liễu Hân Linh, ân cần giúp nàng mặc y phục. Loại chuyện như vậy Sở Khiếu Thiên từ trước đến nay đây là lần đầu tiên làm, đương nhiên là làm không tốt, cuối cùng Liễu Hân Linh nổi giận, gượng chống thân thể bủn rủn của mình mà thay quần áo. Vốn là muốn hét người nào đó đi ra ngoài, đáng tiếc người nào đó da mặt dày quá rồi, mặt dày mày dạn dính lấy nàng, không chịu đi đâu hết!

Chờ sau khi ăn sáng xong, Liễu Hân Linh cảm thấy thân thể khá hơn một chút, nhưng người sáng suốt cũng có thể nhìn ra tinh thần của nàng không tốt lắm, xem ra bị người nào đó ăn đến không còn chút xương cốt nào, bộ dáng vô cùng tiều tụy. Vì thế, Liễu Hân Linh chỉ có thể thở dài, bảo nha hoàn giúp nàng cài lên đống trang sức trang nhã che giấu sắc mặt hỏng bét.

Sửa sang lại thỏa đáng, hai người lên trên phòng thỉnh an An Dương vương phi

An Dương vương phi là người từng trải, làm sao không nhìn ra Liễu Hân Linh khác thường, thấy nhi tử bộ dáng vui sướиɠ, tất nhiên biết chuyện ban đêm của hai vợ chồng không tồi. An Dương vương phi sợ nàng dâu da mặt mỏng, coi như không biết chuyện này, dặn dò chút chuyện, rồi để cho bọn họ ra cửa.

”Mẹ, người không đi sao?” Sở Khiếu Thiên nghi ngờ hỏi, giao tình giữa hai nhà rất tốt, sinh nhật của Nhan Quận chúa, An Dương vương phi thế nào cũng phải đi.

An Dương vương phi dùng khăn che miệng ho một cái, nói: “Đêm qua vô ý bị nhiễm phong hàn, lây cho người khác sẽ không tốt, cho nên mẹ không đi được, con thay mặt mẹ thăm hỏi Vô Song công chúa một tiếng là được, cũng chúc Nhan Quận chúa sinh nhật vui vẻ.”

Sở Khiếu Thiên cùng Hân Linh vừa nghe, lập tức quan tâm hỏi thăm. An Dương vương phi trấn an hai người, nhìn sắc trời cũng đến lúc lên đường, vội hối thúc bọn họ ra cửa nhanh một chút, tránh việc đi đến quá trễ, khiến người ta chê cười.

Xe ngựa đã dừng trước cửa An Dương vương phủ, Sở Khiếu Thiên dắt Liễu Hân Linh lên xe ngựa, mấy nha hoàn cùng thị vệ đi theo phía sau, xe ngựa chậm rãi đi đến phủ Trưởng công chúa.

Đi được hai khắc, liền tới phủ Trưởng công chúa.

Lúc này không ít xe ngựa đã dừng lại trước phủ Trưởng công chúa, khỏi cần nói đều biết là các xe ngựa của những gia đình đến dự sinh nhật Nhan Quận chúa. Nhìn số lượng xe ngựa, xem ra hôm nay người tới rất nhiều.

Mọi người đều biết, Nhan Quận chúa ngày thường đẹp như thiên tiên, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, vừa là nữ nhi của Trưởng công chúa, không biết khiến bao nhiêu nam nhân tài giỏi trong kinh cảm mến nàng, tự nguyện vì một tiếng cười của mỹ nhân mà dùng hết thủ đoạn. Mà hôm nay là sinh nhật Nhan Quận chúa 16 tuổi, Trưởng công chúa cùng phò mã Tạ Nhược Liễm làm đại tiệc sinh nhật cho nữ nhi, gửi đi rất nhiều thϊếp mời, mời công tử của các đại thần trong Kinh thành, hàm ý trong đó không cần nói cũng biết. Vì vậy chỉ cần là nam tử chưa lập gia đình, lại có chút danh tiếng trong kinh, cũng được mời tới.

”Chậc, tiểu nha đầu kia ngược lại rất được hoan nghênh!”

Sở Khiếu Thiên khinh thường hừ một tiếng, quản gia phủ công chúa ra nghênh đón, dáng vẻ rất kiêu ngạo dẫn Liễu Hân Linh xuống xe ngựa.
« Chương TrướcChương Tiếp »