Chương 30: Em đến không thích hợp

Trên hành lang, Triệu Nhân Uyên dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo Diêu Hữu Thiên.

“Thiên Thiên.” Triệu Nhân Uyên bắt được tay của Diêu Hữu Thiên, vẻ mặt mang theo vài phần bất đắc dĩ: “Rốt cuộc muốn anh làm thế nào, em mới bằng lòng tha thứ cho anh?”

Diêu Hữu Thiên không vội hất tay Triệu Nhân Uyên ra, cô dừng bước lại, nhìn chằm chằm mặt của Triệu Nhân Uyên.

Hành lang tối mờ dưới ánh đèn.

.

Con ngươi của cô, xa xăm vắng lặng như một dòng suối sâu thẳm, tối không thấy đáy, bình tĩnh không gợn sóng.

Bị ánh mắt như vậy của cô nhìn chăm chú, Triệu Nhân Uyên không khỏi có chút chột dạ. Nhưng rồi lại không chịu buông tay ra.

“Thiên Thiên. Coi như quá khứ anh có trăm điều sai trái. Nhưng anh thật sự biết sai rồi. Em tha thứ cho anh được không? Chỉ cần em đồng ý tha thứ cho anh... về sau cái gì anh cũng đều nghe theo em.”

.

“Triệu Nhân Uyên.” Giọng nói của Diêu Hữu Thiên rất nhẹ, vang lên ở trong hành lang yên tĩnh lại có vẻ vô cùng rõ ràng: “Chúng ta đã chia tay rồi.”

“Thiên Thiên ——”

“Nể mặt anh đã cứu tôi một mạng, tôi không hy vọng chúng ta trở mặt.” Lời nói ra cực kỳ bình tĩnh, rồi lại lộ ra vẻ xa cách như vậy: “Anh hiểu chứ?”

Triệu Nhân Uyên bị lời nói của cô làm chấn động, nhớ đến tư liệu anh ta tra được, muốn buông tay, lại có chút không cam lòng: ”Thiên Thiên, em... em cần gì phải vậy. Hơn nữa. Mặc dù anh không đúng, không phải em cũng lừa anh sao?”

Cái gì gọi là buôn bán nhỏ?

Ba của cô Diêu Đại Phát, chính là Địa Vương* của thành phố Y. Chỉ hận trước đây anh ta quá cả tin, cộng thêm nhìn thấy bộ dạng quê mùa của Diêu Đại Phát, liền cho rằng gia thế của Diêu Hữu Thiên như vậy.

*Địa Vương: chủ công ty đấu thầu sở hữu rất nhiều đất đai của một vùng.

Sớm biết điều đó, anh ta sẽ không ——

“Triệu Nhân Uyên.” Trong lòng Diêu Hữu Thiên rất rõ ràng, mấy ngày nay anh ta làm cái gì. Mà cô thật sự thấy phiền chán. dieendaanleequuydonn Nếu như không phải là ơn cứu mạng của Triệu Nhân Uyên năm đó, hôm nay cô đã trực tiếp cho anh ta hai quyền mà không phải ở đây nhiều lời với anh ta.

“Tôi nói lại lần cuối cùng, mặc kệ anh muốn làm gì, tóm lại chúng ta đã không có liên quan nữa.”

Dùng sức hất tay Triệu Nhân Uyên ra, Diêu Hữu Thiên đi về phía toilet.

Triệu Nhân Uyên đứng ở phía sau, nhìn bóng lưng của cô, từ trong mắt lộ ra ngoài chính là bất mãn thâm trầm và tính toán.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Tâm tình của Cố Thừa Diệu rất tồi tệ, vô cùng tồi tệ.

Không cẩn thận đã uống nhiều, anh uống rất nhiều, người lại rất tỉnh táo, chính vì tỉnh táo, cho nên tâm tình mới càng tồi tệ.

Nhìn thấy bộ dạng kia của anh em của mình, một chút biện pháp anh cũng không có. Loại cảm giác này, quá đáng ghét.

Điện thoại di động lại vang lên mấy lần. Ạnh không khỏi rất phiền não, cầm điện thoại di dộng rồi rời khỏi phòng.

.

“Thừa Diệu.” Giọng nói mềm mại của Bạch Yên Nhiên từ bên kia điện thoại truyền tới: “Anh đang ở đâu? Vẫn chưa về nhà sao?”

Từ lần nhận cú điện thoại kia, Cố Thừa Diệu thường xuyên không về nhà, hoặc là vừa về nhà thì nằm xuống ngủ ngay.

Đã rất nhiều ngày Bạch Yên Nhiên không trò chuyện, tâm sự với anh rồi. Đương nhiên, cô không hề biết Tống Vân Hi đã chết, cũng không biết mấy ngày nay Cố Thừa Diệu đều đang giúp Cố Thừa Kỳ.

.

“Anh có việc ở bên này.” Bộ dạng đó của Cố Thừa Kỳ, đừng nói là anh, mọi người đều không đi được. Giúp đỡ anh ấy, rất lo anh ấy sẽ nghĩ không thông.

Mặc dù Cố Thừa Kỳ không thể tự nhiên, nhưng anh như vậy giống như giấu toàn bộ cảm xúc ở trong lòng, ngược lại khiến người ta không để mặc được.

.

“Yên Nhiên, em nghỉ ngơi đi. Anh cúp máy trước.” Trong dạ dày liên tục sôi trào, bây giờ anh mới cảm thấy vừa rồi mình uống hơi nhiều.

“Có phải anh uống rượu không? Ở đâu? Em đến tìm anh.” Bạch Yên Nhiên nghe giọng của Cố Thừa Diệu, hình như có chút thở gấp.

“Không cần.” Cố Thừa Diệu từ chối theo bản năng, đè xuống từng cơn khó chịu ở phần búng: “Em đến không thích hợp.”

Vợ chưa cưới của Cố Thừa Kỳ vừa mới mất, nếu Bạch Yên Nhiên đến, dưới tình huống ở cùng với những người không quen thế nào cũng sẽ dính lấy mình.

Mà bây giờ anh tuyệt đối sẽ không làm bất kỳ chuyện gì kích động Cố Thừa Kỳ. Đây cũng là nguyên nhân vì sao hôm nay trong phòng bao toàn là đàn ông, không ai đưa bạn gái đến đây.

“Cứ như vậy đi, anh còn có chuyện ở bên này, tối nay anh sẽ về.”

Chỉ hy vọng Cố Thừa Kỳ có thể nhanh chóngnghĩ thông suốt, sau đó đi ra.

Bạch Yên Nhiên ở đầu bên kia điện thoại, sắc mặt trắng bệch. Vừa muốn nói gì, Cố Thừa Diệu đã cúp điện thoại.

Khuôn mặt cô tái nhợt, trong đầu không ngừng vang lên, chính là câu nói kia, em đến không thích hợp.

Em đến không thích hợp ————

Hai người, không thích hợp.

Không thích hợp.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Cố Thừa Diệu cúp điện thoại, cổ họng lại một lần nữa trào lên từng cơn chua xót quay cuồng. Hôm nay vì đến giúp Cố Thừa Kỳ, anh cơm tối cũng chưa ăn đã đến đây, lại uống vào nhiều rượu như vậy.

Trong dạ dày sôi trào kịch liệt, anh đi về phía toilet.

Bước chân quá nhanh, không có chú ý tới chỗ rẽ có người đi qua. Trực tiếp va vào người đối phương.

Chua xót quay cuồng vừa nãy cũng không kiềm chế nổi nữa, rượu vừa mới uống vào, lúc này nôn tất cả ở trên quần áo của đối phương ——