Chương 24: Được voi đòi tiên(h-).

Người đàn ông thân sĩ nhất quả đất trước khi làm gì vẫn còn nhớ phải xin phép. Nếu là bình thường thì đảm bảo sẽ làm cảm động một đám quý bà đấy. Nhưng thời điểm này, đối tượng hắn ôm lại hận không thể để hắn lập tức đè mình ra ấy ấy mà hắn còn ở đó thân với chả sĩ...

"A..."

Chẳng đợi cho Kỷ Dụ kịp trả treo, trả giá gì tuyến thể sau cổ đã bị răng nanh sắc nhọn cho cà lên. Theo cùng là cái lưỡi nóng rực cùng hơi thở nồng đậm pheromone vị campari thuần chủng khiến Kỷ Dụ nhũn ra. Thứ âm thanh Kỷ Dụ có thể phát ra lúc này là những tiếng rên rĩ ngọt nị như đường mật nguyên chất nhất, nghe vào tai bất cứ ai đều có thể khiến cho người ta rạo rực đến mức muốn bùng cháy.

Landulf lại không có vội vàng cắn xé tuyến thể yếu ớt kia mà hắn từng chút một chăm sóc nó trước. Làm một huyết tộc thân sĩ, hắn biết nên làm sao mang đến cảm xúc tốt nhất cho người bị cắn. Cho dù cắn này không giống cắn kia thì nguyên lý nó vẫn như nhau thôi.

"A ư... Landulf..."

Con thỏ nhỏ Kỷ Dụ bị người ôm lấy, lưng dựa vào lòng ngực cứng rắn, cái gáy lại không chút giấu giếm bại lộ trước mặt người ta. Cậu chỉ biết không ngừng vặn vẹo thân hình theo kɧoáı ©ảʍ đạt được, đồng thời ra sức quyến rũ người phía sau.

Bởi vì ngồi trong lòng hắn nên Kỷ Dụ chỉ có thể sờ đến hai bắp chân săn chắc. Đợi cậu cố gắng với ra sau, chạm được bụng dưới với từng khối cơ cứng như đá thì đã bị người cho nắm lấy, không để cho cậu lộn xộn nữa.

Landulf bị chọc phá đến không xong một tay cho đem hai tay của con thỏ trong ngực nắm lấy, dễ dàng kiềm chế cậu đến không thể làm loạn. Mặc cho con thỏ không ngừng giãy giụa.

"Không muốn... Muốn sờ..."

Con thỏ nhỏ được chiều sinh hư lập tức lên tiếng phản đối giai cấp tư bản đối xử bất công vừa ngoa ngoe cái đầu nhỏ muốn nhìn hắn lên án.



"Sờ ở đây."

Ai biết từ lúc nào chú thỏ con trong quần Kỷ Dụ đã bị bàn tay lớn cho moi ra. Hắn vậy mà xấu xa kêu cậu tự đi sờ mình mà đem thỏ con nhỏ đưa vào tay cậu. Lúc hắn nghĩ mình đã đạt được mục đích rồi thì con thỏ nhỏ đã nói cho hắn biết đừng có xem thường cậu như vậy.

"Không phải... Muốn cái bự hơn!"

"..."

"Không muốn! Không muốn a..."

Còn chưa kịp làm mình làm mẩy xong chú thỏ con đã bị người nắm cho tuốt lên, chữ muốn cuối câu của Kỷ Dụ gần như mang theo cái móc nhỏ, móc cảm xúc của người ta lên trời. Ai đó tiên phát chế nhân làm đến là nước chảy mây trôi, thật sự là đáng hận mà.

"Không muốn?"

Đã vậy còn bẻ câu cắt nghĩa hỏi lại.

"Xấu ư... Ngài xấu hức..."

Con thỏ nhỏ cũng xem như mới được khai trai chỉ sau vào cái vuốt nhẹ lại đủ lực của ai đó đã lần đầu đạt đến cao trào. Trong cổ cậu nghẹn nghẹn một tiếng nấc, cơ thể lại hơi hơi ưỡn ra đem cảm xúc cho phóng thích trong tay người đàn ông.



Nhưng vậy còn chưa xong...

"A!..."

Ở lúc cậu còn chìm trong đê mê tiểu đậu nhỏ trong áo ngủ tơ tằm đã nối gót chú thỏ con bị người vò nắn không ngừng bằng những ngón tay như tuyệt tác của tạo hóa. Lúc thì xoa lúc thì nắn, lúc lại day day kéo kéo, độ mạnh yếu khống chế đến tài tình không ngừng mang đến vui sướиɠ cho Kỷ Dụ. Kɧoáı ©ảʍ đột ngột ập tới khiến Kỷ Dụ không nhịn được uốn cong thân hình nhỏ nhắn ở trong tay người đàn ông. Đã vậy cái gáy còn bị đôi môi mỏng phía sau bặm lấy, đầu lưỡi nóng không ngừng đánh lên tuyến thể nhạy cảm yếu ớt đến ướt nhẹp, sưng to lại như muốn bốc cháy. Con thỏ nhỏ trong tay huyết tộc Alpha thân vương đã sống tám trăm năm thật sự là không chịu được một kích đã lập tức buông vũ khí đầu hàng liền.

Pheromone trong phòng lập tức như cơn lũ cuốn qua, cũng đem người đàn ông, Alpha duy nhất trong phòng cho cuốn lấy.

Dù sao cũng đều là chuẩn bị đánh dấu, hắn không tiếc đem pheromone vị campari thuần chủng của mình cho hòa quyện cùng mùi hoa trà phơi khô pha với sữa ngọt béo ngậy kia. Hai loại mùi vị hòa vào nhau tạo thành thứ hợp chất kỳ dị lại chấn động tâm linh...

"A hư... Landulf a..."

Cái tên đã mấy trăm năm không được người gọi ra một cách ngọt ngào như vậy lập tức khiến cho hạ thân hắn căng thẳng. Thế nhưng một chút ý nghĩ muốn phóng thích nó ra ngoài đại chiến ba trăm hiệp hắn đều không có. Không phải hắn không muốn, hắn chỉ là sợ mình không kiềm chế được...

Còn tại sao hắn phải kiềm chế... Chẳng ai hiểu nổi.

Rốt cuộc dưới sự tận tình kiềm chế cùng chiếu ứng từ ba nơi nhạy cảm nhất trừ vị trí tư mật kia ra, cuối cùng chú thỏ con trong tay hắn vẫn là lần nữa dựng lên, run rẩy không ngừng còn khóc chít chít.

Vốn dĩ lần sau khả năng chịu đựng của Kỷ Dụ phải cao hơn lần trước mới đúng. Nhưng mà tuyến thể là nơi nhạy cảm cỡ nào, Kỷ Dụ muốn chống cũng không chống lâu được. Thời điểm cậu phóng thích lần thứ hai rốt cuộc làn da sau gáy đã bị răng nanh người đàn ông cho rạch phá. Nùng liệt pheromone mạnh mẽ rót vào, đem toàn thân Kỷ Dụ cho lấp đầy, bá đạo tuyên bố chủ quyền.