Chương 5: Có thêm cái đuôi

Cuộc sống của Trần Kha Nghị vẫn diễn ra như bình thường, sáng dậy sớm chạy bộ, đi dạy, tối về nhà, lâu lâu tụ tập bạn bè. Đúng chuẩn mực của người đàn ông độc thân.

Nhưng từ khi Kỳ Vân xuất hiện ở trường anh lại gặp chút phiền phức. Đó là trong lớp cô lại năng nổ quá mức, giơ tay xây dựng bài, không biết cũng giơ tay đến khi anh gọi cô lại nói: "Câu này không ai biết đáp án em giơ tay nhờ thầy giảng cho mọi người hiểu" đây là điều tốt nhưng đôi khi lại làm anh thấy mệt mỏi. Không chỉ vậy hết giờ lại chạy theo gặp riêng anh nhờ anh chỉ bài, đây cũng là một lý do không thể từ chối. Còn cô có thể đường đường chính chính gặp thầy Trần, xóa tan quy luật bất biến "Gặp giáo sư Trần nhất định phải đi đường vòng".

Anh biết cô gái này đang làm mọi cách để anh chú ý đến cô. Hay nói rõ hơn có lẽ là đang theo đuổi anh. Chắc chắn điều anh nghĩ là đúng. Nhưng cách theo đuổi của cô gái này không giống ai, tặng quà, tặng hoa, nói thích anh, nếu vậy thì quá dễ dàng, chỉ cần cô nói ra anh sẽ ngay lập tức từ chối. Nhưng đây cô lại lấy việc công để đạt mục đích của mình. Rất có đầu óc. Và cũng rất thành công làm anh luôn phải chú ý đến cô.

Cô không biết biết rằng kế hoạch nhỏ của mình bước đầu đã thành công vì ngoài mặt anh vẫn duy trì như không có gì xảy ra.

Các thầy cô trong trường mỗi khi thấy Kỳ Vân ôm quyển sách đến phòng giáo viên lại mỉm cười: "Em lại đến gặp giáo sư Trần hỏi bài à, cố gắng lên em." Sinh viên nào cũng như vậy có phải thành tích sẽ tiến bộ lên rất nhiều hay không?

Chỉ có anh hiểu rằng "cố gắng" ở đây là cố gắng học tập hay cố gắng theo đuổi anh nữa. Đến đồng nghiệp cũng vậy anh thật không biết nói gì.

Những cách như bắt chép phạt, cho bài tập khó, dùng lâu lại sinh ra vô tác dụng, khiến anh vô cùng đau đầu.

Cuối cùng anh nghĩ ra một biện pháp chính là lơ đi, trong lớp chỉ giảng không hỏi bài, cô đến nhờ giảng bài sẽ nói không rảnh, sau đó phân phó cho một sinh viên giỏi nhất lớp kèm cô. Kết quả là dạo này không còn thấy Kỳ Vân xuất hiện ở phòng giáo viên nữa Trần Kha Nghị mới cảm thấy thoải mái một chút. Đây chính là tự mình chui đầu vào rọ. Ai biểu anh nổi hứng lấy cô làm mục đích giải sầu làm gì. Thành ra gậy ong đập lưng ong.

Dẹp được nổi lo này lại lo thứ khác, anh lại suy nghĩ không biết tiếp theo phải tiếp tục đối phó với "chiêu thức" nào đây. Nhiều khi anh thật bội phục sự kiên trì của cô gái này, mà anh lại càng bội phục sức chịu đựng của mình hơn.

Cứ như đang chơi trò mèo vờn chuột!

Kế hoạch "mưa dầm thấm lâu" nhiều khi khiến Kỳ Vân không còn muốn kiên trì nữa vì bộ mặt không nóng không lạnh của Trần Kha Nghị, vẫn tỏ ra là một vị giáo sư đúng mực không cảm xúc nào khác, Trần Kha Nghị có hiểu là cô đang theo đuổi thầy ấy hay không, làm cô không biết có nên tiếp tục hay từ bỏ. Nhiều lúc cô nghĩ có nên thẳng thắn đến gặp trực tiếp Trần Kha Nghị nhìn thẳng vào mặt anh mà nói: "Em thích thầy!"

Nhưng cô biết nếu nói ra vậy kết quả chỉ có một, anh có thể nói đại loại như: "Cảm ơn tình cảm của em nhưng tôi không thích em." Hay trực tiếp hơn: "Tôi không thích em, em bỏ cuộc đi." Hoặc có thể là câu nào đau lòng hơn vậy nữa.

...

Vì vậy cô chỉ có thể cố gắng nạp năng lượng theo đuổi kế hoạch "mưa dầm thấm lâu" của mình.

Sắp thi cuối kỳ, Kỳ Vân khá bận rộn hơn mười môn phải học bài, lại là thi tự luận, nên cô chỉ có thể đến lớp của Trần Kha Nghị nghe giảng rồi về, không làm gì hơn, im lặng hết mức.

Điều này làm Trần Kha Nghị nghĩ có phải đã bỏ cuộc rồi không.

Kỳ thi cuối kỳ bắt đầu, Kỳ Vân sức đầu mẻ trán ngày đêm ôm chồng sách cao ngất túc trực bên bàn học nhồi nhét đống chữ hỗn độn vào đầu.

Mỗi khi đến mùa thi là đến thời kỳ tăm tối nhất của sinh viên, bao nhiêu ngày đến trường nghe giảng cho ra hết ngoài tai thì bây giờ phải cố gắng học lại từ đầu. Tóc tai bù xù, khuôn mặt phờ phạc, mắt đúng chuẩn gấu trúc, sau khi thi xong bạn sẽ cảm thấy sức sống của mình sẽ tụt xuống không phần trăm, cần thời gian nghỉ ngơi lấy lại sức.

Kỳ Vân cũng thuộc tuýp người như vậy, nước đến chân mới nhảy, nên sau thi đa phần thời gian của cô chỉ để dành ngủ lấy sức. Sau một ngày vùi mình vào chăn Kỳ Vân cố lê thân xác mệt mỏi của mình đến trường đại học T. Bởi vì hơn một tuần cô không đến đây rồi. Không thể nghỉ thêm được nữa. Mặc dù mệt mỏi nhưng đành cố gắng. Cô sợ thầy Trần sẽ quên mất sự tồn tại của cô vì với thầy ấy cô vốn dĩ mờ nhạt.

Bao nhiêu ngày không gặp Kỳ Vân khiến Trần Kha Nghị có chút thoải mái lại có chút trống trải không quen. Hôm nay bước vào lớp, thấy sự xuất hiện của Kỳ Vân khiến anh có cảm xúc không nói nên lời. Có thể nói là yên tâm bởi cô không có chuyện gì, lại có chút cảm giác lại phải căng mình chuẩn bị chiến đấu.

"Những ai nghỉ quá bốn buổi sẽ trừ vào điểm quá trình."

Cả lớp đa số cùng lắm chỉ nghỉ một hai buổi, chỉ duy nhất kỳ Vân đã nghỉ chính xác bốn buổi, lời này chính là nhắm thẳng vào cô mà. Nhưng có điều cô chỉ đến học ké nên có trừ hết cũng không ảnh hưởng gì đến cô. Bây giờ cô chỉ lo cho bài thi ở trường T của mình thôi.

Nghỉ ngơi một ngày hình như có chút không đủ, bây giờ Kỳ Vân cảm thấy đầu óc quay cuồng, chữ trên bảng bắt đầu nhìn không rõ, mắt cô hoa cả lên dần dần chỉ thấy một màu tối đen.

"A... Có bạn ngất xỉu."

Trần Kha Nghị đang viết bài trên bảng, quay xuống nhìn thấy cô gái ngồi bàn đầu khuôn mặt tái nhợt, cả người gục xuống sàn.

Khi anh bước xuống thì đã có một cậu sinh viên nhanh hơn, bế Kỳ Vân chạy đến phòng y tế. Trong lòng Trần Kha Nghị dâng lên cảm giác khó chịu, trái tim như bị bóp chặt một cái, nhưng vì là một giáo viên anh phải giúp cả lớp ổn định lại rồi mới nhanh chóng xuống phòng y tế.

"Mạnh Cường, em về lớp đi, có thầy ở đây được rồi." Anh chắp tay sau lưng nhìn cậu sinh viên kia nói.

Sinh viên tên Mạnh Cường lưu luyến nhìn Kỳ Vân một lúc mới mím môi rời đi.

Sau khi hỏi bác sĩ anh mới biết Kỳ Vân là do lao lực quá sức, ngủ không đủ giấc nên mới ngất, chỉ cần truyền dịch và nghỉ ngơi sẽ ổn.

Làm gì đến nổi lao lực? Thì ra đây là lý do cô vắng học cả tuần nay. Cô gái này không biết chăm lo cho bản thân gì cả. Dù sao không phải bệnh gì nghiêm trọng Trần Kha Nghị nghe bác sĩ nói xong mới yên tâm, anh kéo ghế sát giường ngồi xuống, ngắm nhìn khuôn mặt của Kỳ Vân. Lúc tỉnh nhất định sẽ hoạt náo mà bám lấy anh, sau một tuần không gặp lại trở nên mệt mỏi đến mức ngất đi, trông cô thật yên tĩnh. Nhìn khuôn mặt trắng nhợt, lông mi bất ổn mà run nhẹ, anh có chút đau lòng.

Trần Kha Nghị mày đau lòng chỉ vì đồng cảm, thấy cô ấy đáng thương, chứ không vì cảm giác khác phải không? Anh cố thuyết phục hay nói đúng hơn là kiềm nén cảm xúc rối loạn lúc này.

Đường đường là một giáo sư mệnh danh lạnh lùng tại sao lại bị một cô gái nhỏ chi phối chứ. Trần Kha Nghị lắc đầu cười khổ. Anh vươn tay ra muốn chạm vào gương mặt cô "Ưʍ...ưʍ..." Cô gái trên giường nhíu mày từ từ mở mắt ra. Mà anh cũng nhanh chóng thu tay kịp lúc.

"Tôi đang ở đâu?" Đầu óc còn mơ màng, nhìn khung cảnh xa lạ trước mắt cô không nhớ được gì.

"Em bị ngất trong lớp."

"A..a..a" Là tiếng của giáo sư Trần. Kỳ Vân cố hồi tưởng lại, cô nhớ là hôm nay có đến lớp của thầy Trần sau đó đầu óc cô quay cuồng, anh giảng cái gì cô cũng không nghe rõ nữa.. Sau đó nữa là ngất đi.

Giọng cô yếu ớt hỏi: "Là thầy đưa em xuống phòng y tế sao?" Nếu xỉu mà được Trần Kha Nghị bế xuống coi như cũng xứng đáng.

"Không là Mạnh Cường" Trần Kha Nghị trả lời đúng sự thật.

Ánh mắt Kỳ Vân lộ rõ sự thất vọng.

"Em hy vọng là tôi bế em xuống sao,.. Hửm?"

"Không.. Không.. Chỉ là em muốn biết là ai để cảm ơn thôi, nhất định phải cảm ơn Mạnh Cường thật tốt!" Người giảng bài cho cô chính là Mạnh Cường, hôm nay lại giúp cô thêm một lần, lần sau phải mời người ta đi ăn.

"Đã mệt tại sao không ở nhà nghỉ ngơi còn chạy đến đây làm gì?" Cô gái này không biết tự lượng sức, nhìn quầng thâm trên mắt không biết đã thức bao nhiêu đêm rồi.

Chính là để gặp thầy chứ làm gì! Kỳ Vân nhân lúc Trần Kha Nghị không để ý bĩu môi một cái. Hôm nay còn đặc biệt nhắc khéo cô đã nghĩ bốn buổi.

"Em nghỉ nhiều rồi nên phải cố gắng đến nghe giảng để bổ sung kiến thức ạ!" Kỳ Vân tự khinh thường chính mình trình độ nói dối mắt không chớp mặt không đỏ của cô hình như tăng lên một tầm cao mới rồi.

"Đã nghỉ một tuần rồi tôi tin em sẽ có gan nghỉ thêm một ngày nữa."

Kỳ Vân cúi đầu không trả lời, thật ra là không biết trả lời như thế nào. Trần Kha Nghị thầy đừng hỏi nữa được không, bây giờ em muốn về nhà. Hôm nay cô không còn sức để đấu khẩu với anh.

Thấy cô không nói Trần Kha Nghị cũng không bắt ép. Hôm nay cô mệt nên anh sẽ tạm tha cho cô một lần, anh nhìn cô hỏi: "Nhà em ở đâu? Tôi đưa em về."

Trần Kha Nghị có phải thầy hiểu tiếng lòng của em không, biết em đang muốn về nhà, cô sẽ được ngồi trên xe của Trần giáo sư đúng là tuyệt vời.

"Dạ nhà em ở..." Kỳ Vân chưa kịp nói xong một tiếng nói quen thuộc phát ra kèm theo đó là tiếng mở cửa, Anh Thu chạy nhanh đến giường của Kỳ Vân.

"Chị có sao không? làm em muốn rớt tim ra ngoài." Anh Thu vỗ ngực nói, thấy Kỳ Vân đã tỉnh, Anh Thu thở hắc ra một hơi. Đang học thì Anh Thu nghe tin có sinh viên ngất xỉu ở lớp giáo sư Trần, nghe miêu tả giống Kỳ Vân kiến cô lo lắng không yên, vội chạy xuống phòng y tế xem.

"Kỳ..." Anh Thu định nói tiếp, ngay lập tức bị Kỳ Vân nắm chặt tay ngăn lại.

"Kỳ Vân, em đến đây thăm chị hả? chị không có gì, không phải đã tỉnh rồi sao, không có việc gì, haha..." Để Trần Kha Nghị biết cô là Kỳ Vân không phải là Anh Thu lừa dối đến đây học thì kế hoạch của cô coi như xong.

Anh Thu ban đầu chỉ lo cho Kỳ Vân, bây giờ mới nhìn thấy trong phòng không chỉ có chị cô mà còn có vị giáo sư nào đó, lập tức hiểu ra: "Anh Thu chị không sao là em yên tâm rồi, để em đưa chị về nhà."

Lần này Kỳ Vân không kịp ngăn cản rồi, rõ ràng là cơ hội được Trần Kha Nghị đưa về nắm chặt trong tay rồi còn để vụt mất. Muốn đá văng cô em họ này ra khỏi phòng. Bình thường rất hiểu ý nhau, hôm nay lại trở nên nhanh mồm nhanh miệng đến bất thường.

Trần Kha Nghị từ đầu chỉ im lặng quan sát bây giờ mới mở miệng

"Hai người là chị em?"

"Dạ cô ấy là chị họ em." Anh Thu nói.

"Tốt, bây giờ có người nhà ở đây tôi yên tâm rồi, vậy em đưa em ấy về nhà nhé, một lát tôi còn có tiết nên đi trước" Trần Kha Nghị giơ tay nhìn đồng hồ.

Kỳ Vân trong lòng đau khổ, cơ hội mất thật rồi, mà không phải thầy nên lái xe đưa hai chị em em về mới phải chứ. Tại sao chưa gì lại đẩy trách nhiệm qua cho người khác rồi bỏ chạy vậy.

Sau khi Trần Kha Nghị rời khỏi, Kỳ Vân liền thay đổi thái độ, uất ức nhìn Anh Thu: "Em phá hỏng kế hoạch của chị rồi..."

Kế đó Kỳ Vân kể một tràn dài Trách Anh Thu tại sao không sớm không muộn đến ngay lúc này. Mặc dù nói là vậy nhưng cô biết chỉ do Anh Thu lo lắng cho mình nên mới tới thôi.

"Không phải chứ em thần thông quản đại đến mức canh đến lúc cao trào xông vô chứ?... Haha...Lần sau em sẽ hỏi trước tình hình mới vào.... Mau em đưa chị về nhà nghỉ ngơi sau đó dắt chị đi ăn chuộc lỗi."

"Được, thịt nướng với lẩu tứ xuyên." Kỳ Vân chỉ là nhất thời đau lòng chứ thật ra không trách cứ gì em họ cả.

Hai cô gái nhanh chóng thu dọn ra về, chỉ nghĩ đến bữa tiệc tối nay, quẳng chuyện ngồi xe của Trần Kha Nghị sang một bên. Ông bà ta nói không sai "có thực mới vực được đạo."