Chương 2: Đồ ngu ngốc Hà Bất Tẫn

Edit: Lune

Đỗ Bạch An chỉ là một nghệ sĩ nhỏ không quyền không thế, cũng không có tài nguyên.

Cậu may mắn trụ được đến cuối chương trình thực tế, nhờ vậy mà được chọn rồi lập nhóm ra mắt. Độ hot của nhóm khi đó làm cậu phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được. Nhưng sau này cậu mới biết, những thành viên khác trong nhóm ngoài năng khiếu trời cho thì họ đã có sẵn sự chú ý rất lớn rồi, có chỗ dựa siêu mạnh cùng cả tấn tài nguyên đang đợi nữa.

Chỉ có mình cậu nhờ may mắn mới vào được nhưng sau đó lại giống như người vô hình.

Ban đầu người đại diện của cậu ở công ty đã hỏi liệu cậu có muốn phá vỡ tình thế xấu hổ này và sẵn sàng hy sinh điều gì đó không.

Tất nhiên là cậu hiểu ý của người đại diện, mấy chuyện như vậy trong giới giải trí không có gì là lạ cả. Sau khi làm người vô hình thêm một tháng, cậu do dự một chút rồi cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Nhưng ngay khi người đại diện nói ra ba chữ đó, cậu lập tức hối hận.

Cố Cẩm Miên.

Mặc kệ là minh tinh nào, dù có bản lĩnh làm cho giới giải trí phải long trời lở đất thì sau khi nghe xong cái tên này trái tim cũng phải run rẩy.

Người đại diện liên tục dặn dò: "Đỗ này, tôi không cần nói thêm về người đó nữa nhỉ, cậu nhớ lúc nào cũng phải cẩn thận đấy. Ngài ấy vui, cậu sẽ một bước lên trời, còn nếu xảy ra chuyện gì thì con đường của cậu cũng kết thúc ngay lập tức."

Đỗ Bạch An mang theo vẻ mặt tái nhợt bị người đại diện đưa tới trang viên này, chuẩn bị tâm lý kinh khủng nhất.

Cố Cẩm Miên - người khiến cho làng giải trí phải rung động tới ba lần, không phải là một ông già biếи ŧɦái, càng không phải ông chú trung niên mà là một người còn rất trẻ.

Đỗ Bạch An thấy anh ta cũng chỉ ngang tuổi với mình.

Vẻ ngoài của anh ta rất đẹp, nếu chỉ tập trung vào gương mặt mà bỏ qua khí chất u ám trên người, chắc chắn anh ta có thể ra mắt rồi kiếm cơm nhờ mặt.

Chỉ là lớp sương mù phủ khắp người kia làm cho người ta cảm thấy rất khó chịu, không muốn lại gần mà chỉ muốn tránh xa.

Anh ta mặc áo sơ mi hồng bên trong, bên ngoài khoác một bộ vest màu xám, phối với một chiếc cà vạt có họa tiết sẫm cùng màu, bọc người kín mít, mái tóc che khuất đôi mắt, gương mặt vô cảm và u ám.

Khuôn mặt vô cảm theo nghĩa đen luôn ấy.

Đỗ Bạch An từng nghe được rất nhiều truyền thuyết về Cố Cẩm Miên ở trong giới, trong đó có một điều - gương mặt của Cố Cẩm Miên luôn vô cảm nên ai trong giới cũng đoán mặt anh ta bị liệt.

Thời điểm Đỗ Bạch An nhìn thấy căn nhà âm u cùng áp lực tỏa ra từ anh ta đã thấy sợ không chịu nổi rồi, sau khi bị đánh còn sợ đến mức run rẩy không ngừng.

Lần đầu tiên cậu trải qua chuyện này nên sợ vô cùng, không biết phía sau còn điều gì đáng sợ đang đợi nữa hay không.

Đột nhiên cả người Cố Cẩm Miên hơi ảo đảo, hai tay ôm đầu rồi liên tục đi lùi lại, sau đó tự đập vào đầu mình làm cho tóc tai rối tung lên, nhìn giống như đang phát điên vậy.

Lúc ấy Đỗ Bạch An lo lắng muốn chết, rất sợ anh ta mà xảy ra chuyện gì thì đời mình cũng ra bã.

Đến khi anh ta bỏ tay xuống, khuôn mặt vốn bị liệt kia bỗng xuất hiện một biểu cảm dữ tợn và méo mó.

Đỗ Bạch An đang lo lắng đề phòng, tinh thần căng như dây đàn lập tức bị khuôn mặt méo mó kia dọa cho ngất xỉu.

Sau khi Đỗ Bạch An ngất xỉu, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Cố Cẩm Miên im lặng nhìn thiếu niên bị dọa ngất đi, lần nữa quan sát căn phòng này với vẻ mặt mờ mịt.

Cậu tìm một cái sô pha nhìn bình thường một chút rồi ngồi xuống. Làm độc giả trên Tấn Giang suốt ba năm, lúc này cậu vẫn rất bình tĩnh tự hỏi xem tình huống hiện tại của mình là trùng sinh, xuyên vào sách hay là hồn mình xuyên vào cơ thể người khác?

Hoặc có thể là cậu đang nằm mơ.

Cố Cẩm Miên đến cạnh cậu nhóc kia, véo tay y một cái, cậu nhóc bị đau kêu "é" một tiếng rồi từ từ tỉnh lại.

Xem ra không phải nằm mơ rồi.

Cố Cẩm Miên kiếm một tấm gương, thấy vẫn giống khuôn mặt vốn có của mình nên cũng thả lỏng phần nào.

Rõ ràng mặt mũi giống nhau nhưng người trong gương lại khác hoàn toàn với cậu.

Người trong gương giống như luôn sống dưới tầng hầm, đã lâu không tiếp xúc với ánh sáng nên cả người đều ốm yếu lạnh lùng, ánh mắt nhìn thế giới tràn đầy hận thù.

Cố Cẩm Miên dường như có thể nhìn thấy sự u ám khó chịu trong đôi mắt kia khi anh ta nhìn người khác.

Cố Cẩm Miên chớp mắt mấy cái, khó chịu kéo chiếc cà vạt thắt quá chặt cùng chiếc áo sơ mi ngay ngắn trên người rồi quay lại nhìn cậu nhóc xanh xao và những dụng cụ đáng xấu hổ trên giường.

Cậu cởi bộ đồ trên người ra ném cho y: "Mặc quần áo vào rồi tìm chỗ nào đó ngồi đi."

Đỗ Bạch An sửng sốt, ôm bộ vest chạy ra ban công.

Cố Cẩm Miên xắn tay áo lên, theo sát phía sau. Đỗ Bạch An ôm bộ vest co rúm run rẩy trong góc phòng, y biết ngay Cố Cẩm Miên sẽ không tử tế như vậy mà. Chẳng lẽ anh ta muốn chơi trò biếи ŧɦái nào đó với mình?

Nhưng Cố Cẩm Miên chỉ bước đến ban công rồi kéo rèm cửa ra, bóng tối trong phòng lập tức bị ánh nắng ấm áp bên ngoài xua tan.

Đỗ Bạch An ngồi xổm trên mặt đất ngẩng đầu nhìn Cố Cẩm Miên đang tắm nắng, không hiểu sao y lại thấy Cố Cẩm Miên vô cùng đẹp trai?

Phát hiện đầu óc mình có suy nghĩ như vậy, y chỉ muốn đập đầu xuống đất.

Cố Lịch Phàm nghe nói em trai lại dẫn một nghệ sĩ vô danh về nhà nên vội vàng chạy đến biệt thự nhỏ phía tây.

Quản gia thấy sắc mặt hắn như vậy, muốn nói thay cậu út vài câu nhưng lại không dám.

"Nó càng ngày càng to gan, giờ lại còn dám mang về nhà chính nữa!"

"Đấy là nơi mấy nghệ sĩ tép riu bước chân đến được à! Nếu không phải ảnh đế hay tầm cỡ đấy, xem tôi có đánh gãy chân nó không!"

Quản gia:"......"

Nhà chính họ Cố nằm ở phía Tây thành phố, có sáu biệt thự được xây dựng xung quanh một con sông tự nhiên, cậu út nhà họ Cố ở riêng một căn, tuy hơi nhỏ nhưng lại có tầm nhìn đẹp nhất.

Không khí cuối xuân ấm áp, hoa mẫu đơn vừa nở, mẫu đơn hồng cùng mẫu đơn trắng, sắc hoa đỏ thắm trong vườn cũng không thể làm cho cậu hai nhà họ Cố dừng chân lại. Cả người hắn đầy hương hoa mẫu đơn lẫn lửa giận không thèm gõ cửa mà đạp thẳng cửa đi vào.

Trong phòng không hề có cảnh tượng khó đỡ như hắn nghĩ.

Cố Cẩm Miên đang ngồi trên giường, cậu mặc áo sơ mi màu hồng nhạt, tay áo xắn lên khuỷu tay để lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn cùng những đường gân mờ. Dáng vẻ của cậu vô cùng thoải mái hai khuy áo trên cùng bị cởi ra còn cà vạt lại tháo xuống buộc trên đầu.

Cố Lịch Phàm như ngừng thở.

Tóc của Cố Cẩm Miên rất dài, nhất là hai lọn trước trán che khuất đôi mắt đen nhánh, giờ đang dùng cà vạt lụa để buộc lên.

Cái bím tóc nhỏ kia chỉ buộc bừa lên thôi nhưng lại là bím tóc đáng yêu nhất Cố Lịch Phàm từng thấy. Cà vạt dài đến nỗi phải thắt hai lần mới không rủ xuống, từ góc độ của Cố Lịch Phàm thì thấy nó giống như cái nơ vậy.

Sau khi buộc tóc lên, vầng trán lộ hẳn ra cùng với đường chân tóc chữ M rất đẹp.

Cố Lịch Phàm rất lâu rồi không thấy em mình vén tóc lên, suýt chút nữa là quên em trai mình vốn cực kỳ đẹp. Hồi còn nhỏ, nó là đứa xinh đẹp nhất trường mẫu giáo, cả con trai lẫn con gái đều thích chơi cùng nó.

Thậm chí còn có những cậu bé nói rằng - khi nào lớn lên sẽ kết hôn với cậu.

Vầng trán cao mịn màng cùng hàng mi dài rung rinh như một chiếc bàn chải nhỏ.

Sao có thể vừa dễ thương vừa yên lặng lại vừa nghiêm túc thế chứ.

Đang nghiêm túc dọn dẹp——

Cố Lịch Phàm nhìn đống dụng cụ kỳ quái trên giường mà không đành lòng nhìn thẳng.

Cố Lịch Phàm: "......"

Hắn hít hai hơi sau đó sầm mặt bước đến cạnh giường: "Cố Cẩm Miên, em lại làm gì vậy!"

Giọng nói của hắn lạnh lùng nghiêm nghị, cùng với uy nghiêm được tích bao năm khi làm sếp làm cho Đỗ Bạch An đang trốn ngoài ban công run bần bật.

Cố Cẩm Miên ngồi xếp bằng trên giường chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn hắn, nhìn khuôn mặt thì có vẻ bình tĩnh nhưng bàn tay đang cầm chiếc roi lại run lên vì xấu hổ.

Lần đầu tiên trong đời gặp phải chuyện xấu hổ như vậy, cậu đang muốn cất đống đồ nghề đáng xấu hổ này đi nhưng không ngờ lại bị tóm ngay tại chỗ.

Cậu là một thanh niên xã hội chủ nghĩa xuất sắc, thực hiện tốt năm chú trọng, bốn tốt ba yêu - tin cậu đi.

"Tôi thật sự không làm gì cả, tôi cũng không nghịch chúng nó."

Ánh mắt của hai người lần nữa dừng trên chiếc roi mềm mà cậu đang cầm trong tay.

"......"

"......"

Cố Cẩm Miên nhét vội những thứ kia vào trong hộp sau đó dập mạnh nắp xuống, nhìn chằm chằm vào cái hộp rồi nghĩ xem mình có chui vừa vào đó không.

"Hựm." Người đàn ông kia lên tiếng trước: "Ồ."

"......"

Cố Cẩm Miên mang tâm tình bất cần đời quay lại, muốn nhìn xem người tạo nên bầu không khí xấu hổ này là ai.

Hai người vừa vào phòng, ông chú đứng sau cung kính cười cười còn người phía trước lại vô cùng cao to đẹp trai, hình như khuôn mặt còn hơi giống cậu?

Đúng là một trải nghiệm kỳ diệu.

Cố Cẩm Miên là con một, không có anh chị em nào cả. Nếu không phải hiểu rõ con người của bố mình thì ngay lúc nhìn thấy người kia, cậu đã nghi ngờ bố mình nuôi gia đình nhỏ ở bên ngoài rồi.

Trước mắt, cậu chưa hiểu tình hình bây giờ như thế nào nên đành phải nói ít đi rồi quan sát nhiều hơn.

Vì thế, Cố Cẩm Miên bèn mang vẻ mặt không cảm xúc nhìn hắn.

Gương mặt vô cảm như trước nhưng đôi mắt xinh đẹp trong trẻo kia lại không còn âm u lạnh lẽo nữa, nhìn giống như đang giận dỗi chống đối anh trai vậy.

Thế này thì giận cậu làm sao được.

"Cậu út, cậu hai cũng là muốn tốt cho cậu thôi, cậu đừng giận." Ông chú phía sau cất lời.

Ồ, hóa ra là anh trai thật.

Cố Cẩm Miên tiếp tục nhìn anh hai của cậu, phát hiện ánh mắt của hắn cứ luôn vô tình liếc lên đầu mình.

Hở?

Sau đó, cậu cũng tham gia.

Cố Cẩm Miên cầm gương lên ngắm xem có phải ban nãy tiện tay buộc tóc lại thành trò cười rồi hay không.

Cố Lịch Phàm ho khan một tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ: "Sao lại buộc tóc lên?"

Cố Cẩm Miên: "Chọc vào mắt."

Tóc dài quá nên cứ bị chọc vào mắt, vì vậy cậu đành phải rút cà vạt ra rồi buộc tóc mái lên.

Anh hai lại im lặng.

Luôn không nói gì cũng không được nên Cố Cẩm Miên quyết định nói tiếp theo chủ đề ít nguy hiểm này: "Em muốn cắt tóc."

"Được, anh sẽ gọi thợ cắt tóc cho em." Hắn hỏi: "Em muốn cắt kiểu gì?"

Cố Cẩm Miên: "Đầu đinh."

Cố Lịch Phàm: "?!"

"Không được!"

Hả?

Cố Cẩm Miên lại ngẩng đầu nhìn người anh trai mới nhặt được kia lần nữa, phát hiện ngoài việc không hài lòng hoặc nói thẳng ra là lưu luyến cái bím tóc nhỏ trên đầu thì còn có...sợ hãi?

Cố Cẩm Miên hơi hoang mang.

Cố Lịch Phàm giải thích: "Miên Miên đáng yêu như thế, sao lại để đầu đinh được?"

Cố Cẩm Miên cúi đầu nhìn cái hộp đầy tội ác kia: "......"

Ông anh này khả năng hiểu nhầm khái niệm đáng yêu hoặc đánh giá sai người em trai của mình thì phải.

Ngay cả cậu còn nghĩ như vậy, huống chi là người ngoài.

Một tiếng va chạm từ ban công truyền vào, như thể có ai vừa ngã xuống.

Nét mặt mềm mại của anh hai lập tức trở nên nghiêm túc, sau đó bắn ánh mắt sắc bén của mình về nơi đó.

Dưới hai ánh mắt sắc bén cùng một ánh mắt thờ ơ của cả phòng, Đỗ Bạch An đang trốn ở ban công run rẩy đứng dậy.

"Cậu ta là ai?" Ánh mắt của anh hai còn ghê gớm hơn là đi bắt gian.

Hắn biết kia là ai, chính là nghệ sĩ vô danh tiểu tốt mà em mình mới mang về nhưng lại không biết chính xác là ai.

Điều này hơi khó với Cố Cẩm Miên vì cậu cũng mới đến nên sao biết được đấy là ai.

Cố Cẩm Miên tiếp tục dùng tuyệt chiêu mặt không cảm xúc.

Quản gia thấy vậy vội vàng lên tiếng: "Cậu hai, đây là Đỗ Bạch An - idol mới ra mắt thuộc nhóm nhạc nam X-S rất nổi tiếng kia đó."

"Hả?"

"What!!"

Vẻ mặt Cố Lịch Phàm là ngơ ngác còn Cố Cẩm Miên lại là khϊếp sợ.

Đỗ Bạch An, nhóm nam X-S?!

Đây không phải là nhóm của bé con nhà cậu mới ra mắt à? Đỗ Bạch An còn là đồng đội của nam chính trong sách gốc còn gì!

Bối cảnh trong《Entertainment First》chủ yếu là về những gia đình giàu có và ngành công nghiệp giải trí. Mẹ nuôi của Ân Mạc Thù đã mang toàn bộ bi kịch của mình đổ lỗi lên đầu anh. Khi Ân Mạc Thù được nhận vào một trường học danh tiếng và chuẩn bị học thành tài, bà ta đã gửi anh vào giới giải trí. Sau đó nói rằng nếu trở thành thực tập sinh, anh ấy có thể học cách quản lý biểu cảm và rèn luyện dây thần kinh trên khuôn mặt chỉ biết cười của mình.

Nhưng mục đích thật sự là gì thì không cần nói cũng biết.

Người nhà họ Ân mắt nhắm mắt ngầm đồng ý hành vi này của bà ta.

Một người chỉ biết cười vừa mới học được khóc lại bước vào giới giải trí, nghĩ thôi đã thấy sẽ khó khăn như thế nào rồi.

Nhưng gương mặt của Ân Mạc Thù lại quá đẹp cùng với nụ cười và năng lực học hỏi siêu khủng của mình, ngay lần đầu tham gia vào show thực tế hot nhất thế giới đã debut thành công.

Nhóm đó chính là nhóm nhạc nam X - S.

Thành viên trong nhóm này ban đầu không ưa nhau lắm, lục đυ.c với nhau cũng nhiều nhưng dần dần về sau quan hệ cũng trở nên tốt hơn nhiều, quãng thời gian ấy là một trong những kỷ niệm đẹp đẽ và quý giá nhất để nhìn lại khi ai cũng có thành tựu của riêng mình.

Cố Cẩm Miên hơi sững sờ, cứ nghĩ đến việc mình xuyên vào quyển sách 《Giải trí tối thượng》 là ngón tay cậu lại sướиɠ run lên.

Vậy nghĩa là cậu sẽ có thể nhìn thấy bé con đáng thương và xinh đẹp của mình đúng không?

Chờ một chút, anh hai này vừa gọi cậu là Cố Cẩm Miên, vậy người cậu xuyên vào là...?

Khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng lên vì sướиɠ của Cố Cẩm Miên lập tức tái mét.

Trong truyện gốc đúng là có một nhân vật cùng họ với tên giống cậu.

Và hắn ta là một tên điên.

Đất diễn của người này không nhiều lắm, nếu không phải hắn cùng tên lẫn họ với cậu rồi suốt ngày chỉ muốn dính vào người Ân Mạc Thù thì cậu cũng không để ý làm gì đâu. Nhưng vì sự trùng hợp này nên lần nào hắn ta xuất hiện cậu đều nhớ cả.

Sách gốc viết về ngành giải trí lẫn giới nhà giàu, tên Cố Cẩm Miên này là một công tử con nhà giàu đúng nghĩa, hơn nữa còn là một ông trùm.

Tính tình của ông lớn này cực kỳ ngang ngược, thích tra tấn người khác, là một trong những thế lực mạnh nhất trong sách - con trai út của nhà họ Cố, ngoài ra còn có ba người anh mà người này so với người kia còn khủng hơn nhiều.

Lần đầu tiên Cố Cẩm Miên đọc thấy hành vi biếи ŧɦái của hắn ta, cậu còn tưởng tác giả Hà Bất Tẫn đã phát hiện ra người vừa thưởng vừa mắng mình là ai nên mới cố tình viết cậu thành một nhân vật phản diện biếи ŧɦái để hành cậu, nhưng về sau mới biết là không phải, đến cuối truyện nhân vật này vẫn sống rất tốt.

Phải biết rằng ngay cả nam chính cũng chịu không ít khổ cực thế mà tên biếи ŧɦái nhỏ này vẫn sống rất suиɠ sướиɠ nhởn nhơ. Nếu Hà Bất Tẫn biết cậu là ai thì sao có thể viết như vậy được chứ.

Cố Cẩm Miên suy nghĩ một lúc rồi lại cầm gương lên.

Trí nhớ của cậu rất tốt, hơn nữa cậu cũng không chỉ đọc truyện này một lần, cộng thêm do trùng tên nên cậu nhớ toàn bộ điều Hà Bất Tẫn mô tả Cố Cẩm Miên này.

【Người kia sở hữu đôi mắt hạnh tiêu chuẩn, đuôi mắt ửng hồng tự nhiên, lông mi dày và dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi mọng nước lúc mím hờ lại hơi cong lên giống như một chú mèo.】

Không tính đến phần miêu tả trong sách rất giống hiện thực thì đây đúng là ngoại hình của cậu.

Nhưng thường thì ngay sau phần miêu tả ngoại hình sẽ đến mục tóm tắt về khí chất, Hà Bất Tẫn viết ——

【Mặt như hoa đào, dáng người xinh đẹp, sinh ra là con trai nhưng nhìn lại như con gái.】

Cố Cẩm Miên: "???"

Mặt anh mới như hoa đào!

Anh mới sinh ra là con trai mà mặt lại như con gái thì có!

Nói một người có thể đánh gục đến năm nhân viên bảo vệ mà lại trông như con gái?

Ngay cả phán đoán thẩm mỹ cơ bản cũng không có, đồ ngu ngốc Hà Bất Tẫn kia nhất định là một tên chuyên đi giả gái!

~~~~~

Tác giả có điều muốn nói:

Cố Cẩm Miên: Nói tôi giống con gái, Hà Bất Tẫn lịch sự thật đấy?