Chương 4: Bận rộn

Mấy ngày Từ Nhân Nhân không ở nhà, Trình Nghiệp công việc ngập mặt bởi vì công ty đang điều chỉnh hướng kinh doanh nên có nhiều cuộc họp, tan tầm lại đi xã giao để bàn chuyện làm ăn, không có thời gian để Trình Nghiệp nhớ đến vợ.

Tối hai ngày nay, gần 11 giờ Trình Nghiệp mới về đến nhà, lúc gọi video với Từ Nhân Nhân, cô nói cách màn hình cũng có thể ngửi được mùi rượu trên người anh, anh bật cười, nắm cổ áo mình lên ngửi thử, gật đầu thừa nhận, "Đúng là có mùi".

Từ Nhân Nhân thương chồng, đề nghị: "Mấy ngày nay có phải anh rất bận không, vậy thì buổi tối mình đừng gọi video nữa, gọi xong rồi mới tắm rửa đã 12 giờ đêm rồi. Buổi tối em sẽ nhắn qua Wechat cho anh, anh rảnh thì trả lời em một hai câu ha?"

Trình Nghiệp nghĩ mình về nhà muộn, vợ cũng chờ mình đến muộn, thật là không nên, liền gật đầu đáp ứng. Từ Nhân Nhân kể với anh về những chuyện thú vị khi đi du lịch.

"Hôm nay tụi em đi chơi ở bờ biển, nhìn thấy rất nhiều mỹ nữ nước ngoài thân hình bốc lửa, tụi em nhìn muốn chảy máu mũi luôn."

"Em cũng không kém mà."

"Em biết, nhưng là em cảm thấy vẫn hơi kém các cô ấy."

"Không cần so sánh với ai, dáng người của vợ anh chắc chắn đẹp nhất."

Trần Diệu đang nằm trên giường chơi di động nghe thấy câu nói đó, nhìn Từ Nhân Nhân làm biểu cảm buồn nôn, Từ Nhân Nhân hạnh phúc cười ha ha.

Hai vợ chồng lại hàn huyên các chủ đề linh tinh như "Hôm nay đi ăn cái gì", "Nơi đó đồ ăn có ngon không", "Ngày mai muốn đi đâu chơi", nói hơn một giờ liền chúc ngủ ngon, tắt cuộc gọi.

Trình Nghiệp nằm dài trên giường, mệt muốn lăn ra ngủ luôn, cuối cùng vẫn ngồi dậy đi tắm rửa, tắm xong liền nằm xuống ngủ thẳng giấc.

Ngày hôm sau Trình Nghiệp đi làm sớm, lại bắt đầu một ngày bận rộn. Tối nay cần đi gặp một khách hàng quan trọng, Lâm Mạn Nhi chỉnh sửa hoàn thiện lại tư liệu của khách, gõ cửa bước vào văn phòng trình Trình Nghiệp xem qua.

Khách hàng gồm hai giám đốc lớn tuổi, Trình Nghiệp có nghe qua hai người này là rất mê gái đẹp, đặc biệt thích người rót rượu.

Nếu là người khác có lẽ sẽ chọn gãi đúng chỗ ngứa, dùng phụ nữ để làm bàn đạp tiến tới hợp tác. Nhưng trước giờ Trình Nghiệp khinh thường cách làm này, anh điều hành công ty nhiều năm, không bao giờ phá bỏ nguyên tắc của mình..

Điểm giới hạn của anh là mang theo thư ký đi xã giao, bởi vì Lâm Mạn Nhi không chỉ có năng lực nghiệp vụ xuất sắc, ngoại hình cũng ưu tú, quan trọng nhất là tửu lượng khá tốt. Không thể không thừa nhận, khi đàn ông làm việc với nhau, mang theo một cô gái biết ngoại giao ít nhiều cũng có trợ giúp. Nhưng cũng chỉ giới hạn ở xã giao, Trịnh Nghiệp không chắc chắn không để phát sinh thêm sự việc khác.

Xuất phát từ ý tốt của cấp trên đối cấp dưới, Trịnh Nghiệp dặn dò Lâm Mạn Nhi: "Đêm nay gặp gỡ hai người kia, hẳn cô cũng biết sẽ có chuyện gì, nếu đến lúc không chịu được thì nói với tôi, đừng gắng gượng."

Lâm Mạn Nhi gật đầu, đáp: "Dạ, cảm ơn Trình tổng."

Chỉ là hai người không nghĩ đến việc xã giao bình thường như đêm nay, sẽ đưa bọn họ đến con đường không thể quay đầu.

—----------------------------------

Đoán xem sẽ phát sinh chuyện gì nào?

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~