Chương 4

Edit: Quả táo có sâu | Beta: Hồng Vy



Nhà thuê là một căn nhà bình thường có một phòng ngủ. Căn phòng ngủ chật chội chỉ có một chiếc giường đơn và một chiếc sofa. Người đầu tiên thuê nhà là Chung Tình, Túc Tức chuyển đến sau khi nhìn thấy thông báo cho thuê trên tường. Thế nên Chung Tình ngủ trên giường còn cậu ngủ trên sofa.

Hai người lần lượt vào cửa, Túc Tức đi tắm trước. Chung Tình lập tức cởϊ áσ sơ mi của Túc Tức ra rồi ngã xuống giường, nhìn chằm chằm vào trần nhà bị nứt và ố vàng trên đầu suy nghĩ một lúc rồi xuống giường chạy đến gõ cửa nhà vệ sinh, cách cánh cửa phòng tắm hét vào bên trong: "Túc Tức, cậu nghĩ tôi có nên nghỉ việc không?"

Cửa kính mờ hơi nước bị kéo ra từ bên trong, khuôn mặt mềm mại ướt đẫm hơi nước của Túc Tức hiện ra trước mặt y: "Cậu muốn nghỉ việc?" Túc Tức dùng khăn tắm lau tóc một chút, cụp mắt xuống để che giấu cảm xúc trong mắt: "Nhϊếp Tĩnh Trạch bảo cậu thôi việc?"

"Đương nhiên không phải". Chung Tình liên tục lắc đầu: "Không phải cậu có thù oán với Nhϊếp Tĩnh Trạch sao? Nếu tôi không nghỉ việc, anh ta sẽ đến làm phiền chúng ta, vậy thì rất phiền..." Hắn co đầu ngón tay lại, xoa bóp quần tây chật chội rồi tức giận giải thích: "Cậu cũng biết làm việc ở nơi đó kiêng kỵ nhất là đắc tội với người khác. Tôi cũng không thể chống lại bọn họ."

"Anh ta sẽ không tới tìm tôi." Túc Tức ngước mắt lên: "Tôi rất hiểu anh ta, đối với người mình chướng mắt thì từ trước tới giờ anh ta chẳng thèm để ý đến đâu."

Chung Tình mở miệng phản bác: "Nhưng tối hôm nay..."

Túc Tức xoay người lướt qua y, đi vào phòng.

Chung Tình nhướng mày nghi ngờ, lầm bầm nói nốt nửa câu sau: "Chính anh ta bảo tôi gọi điện thoại cho cậu."

Túc Tức không nghe thấy tiếng Chung Tình lẩm bẩm, ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc áo sơ mi Chung Tình cởi ra đặt trên sofa. Do dự một giây không nhịn được đưa tay lên bóp nhẹ cổ áo. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Túc Tức lật tay ném chiếc áo sơ mi cho Chung Tình: "Giúp tôi vứt nó đi."

Chung Tình cầm lấy quần áo đi vào phòng khách. Túc Tức thu hồi ánh mắt trên người hắn, ngón trỏ và ngón cái vô thức miết nhẹ vuốt ve một chút, giống như vẫn còn cảm giác khi sờ vào phía dưới cổ áo.

Đêm hôm đó, cậu nằm ngủ trên chiếc ghế sofa trong căn phòng trọ cũ, dần dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng nghiến răng khi có khi không của Chung Tình. Cơn gió lùa qua khe cửa sổ thổi vào giấc mơ của cậu, thổi thời gian trở lại những năm tháng đại học. Lúc đó, nhà họ Túc vẫn còn được mọi người nịnh bợ, ba của cậu chưa bị bắt giam vì bị cáo buộc tham ô, hối lộ.

Cậu ngồi trên sân bóng rổ phía sau kí túc xá, một chân gác lên đùi, chìa khóa trong tay tung lên tung xuống, bên chân đặt bóng rổ cùng lon coca. Mùi hương của hoa quế thơm ngào ngạt thoang thoảng trong không khí.

Hoa khôi của học viện ngoại ngữ thường xuyên liếc mắt nhìn cậu. Túc Tức giật giật khoé môi nhưng không nói gì. Cả người Dương Tập đầy mồ hôi chạy về, một chân đạp lên băng ghế xốc áo lên lau mồ hôi. Hoa khôi làm ngơ trước cơ bụng dưới lớp áo của cậu ta, đôi mắt xinh đẹp vẫn luôn dán vào Túc Tức.

Dương Tập bực bội ngồi xuống trên băng ghế, lại gần Túc Tức nhỏ giọng than thở: "Thiếu gia à, cậu đang giúp tôi làm quen con gái khoa kinh tế và thương mại hay định qua cầu rút ván, cướp người từ tay tôi hả?"

Túc Tức dừng đùa nghịch chìa khóa quay đầu nhìn hoa khôi rồi thu hồi tầm mắt khỏi khuôn mặt đỏ rực của đối phương, nói với Dương Tập: "Mắt nhìn của cậu thật tốt, hay là nhường cho tôi đi."

Sắc mặt Dương Tập méo mó, trong lòng tức giận mà không dám nói ra

Thấy Dương Tập im lặng, Túc Tức quay đầu lại hỏi thẳng hoa khôi: "Cậu thích kiểu con trai như thế nào?"

Hoa khôi chớp mắt, lông mi vừa dài vừa cong, không nói lời nào.

Túc Tức cảm thấy hứng thú: "Lớn lên đẹp trai?"

Hoa khôi ngơ ngác gật đầu.

Túc Tức: "Thích ngoại hình sao?"

Viện Hoa lại gật đầu.

Túc Tức lại hỏi: " Thích người biết chơi bóng rổ không?"

Hoa khôi lại gật đầu.

"Thế không phải là tôi sao?" Túc Tức nở nụ cười, chớp mắt trêu chọc: "Cậu thích tôi à?"

Mắt hoa khôi mở lớn, khuôn mặt trắng nõn dần đỏ lên.

Chưa đợi hắn mở miệng, bên tai truyền đến một luồng gió lạnh. Túc Tức quay đầu sang, giơ tay bắt được bóng rổ từ xa bay tới. Người đánh bóng đi đến trước mặt Túc Tức, trên môi nở nụ cười nhưng ánh mắt lạnh lùng, "Đã nói cạnh tranh công bằng, nhưng có một số người không muốn tuân theo."

Túc Tức bỏ hai tay đang giơ lên xuống, cuối cùng cũng thấy rõ khuôn mặt người đang nói.

Cậu ôm bóng rổ đứng dậy.

Lúc đó, hoa khôi là ai đều không quan trọng, tất cả đều bị cậu vứt ra sau đầu.

Nhϊếp Tĩnh Trạch: Không muốn chơi bóng, muốn đánh nhau sao?

– Hết chương 4 –