Chương 37: Khẽ hôn lên môi cô

Chương 37: Khẽ hôn lên môi cô

"Tránh ra." Đường Nhược Dao nắm lấy tay Đường Phỉ, không đợi Giang Tuyết Trân trả lời liền cưỡng chế đẩy vai bà ta ra.

Khóa trái cửa phòng, đem Giang Tuyết Trân và tiếng hét của bà ta khóa lại bên ngoài cửa.

Giang Tuyết Trân giơ tay đập cửa, Đường Phỉ run lên không ngừng, Đường Nhược Dao lấy hai tay che tai giúp nó, ôm Đường Phỉ vào lòng, thấy tiếng mắng chửi bên ngoài, bịt tai không nghe.

Âm thanh của Giang Tuyết Trân rất lớn, ồn ào đến người xung quanh, Đường Nhược Dao định ra ngoài ngăn bà ta lại, cô làm khẩu hình miệng bảo Đường Phỉ chờ ở đây, chuẩn bị đi mở cửa. Vừa đi được hai bước, Đường Phỉ đã kéo tay cô lại, lắc đầu, mặt nhỏ trắng bệch.

Đường Nhược Dao cho rằng cậu bé lo lắng cho cô, cho nó một ánh mắt an ủi.

Giang Tuyết Trân mắng xong một trận tạm thời dừng lại vì khát, Đường Phỉ nhỏ tiếng nói: "Đừng đi, chị không cãi được bà ấy, hơn nữa chị càng cãi với bà ấy bà ấy càng có sức."

Đường Phỉ đã chứng kiến vô số cảnh tượng như thế.

Đường Nhược Dao: "..."

Bị em trai ruột nhìn thấu không phải là cảm giác tốt đẹp.

Giang Tuyết Trân lấy lại sức tiếp tục mắng chửi.

Đường Nhược Dao kéo Đường Phỉ vào phòng ngủ của nó, cô kéo ngăn kéo, cầm lấy dây tai nghe còn dùng được, cắm vào điện thoại của mình, bật nhạc, một trái một phải đeo lên tai nó.

"Em nghe nhạc một lúc đi." Đường Nhược Dao nói, điều chỉnh âm lượng đến mức to nhất.

Đường Phỉ bị âm lượng này làm đau đầu nhức óc, nhưng còn tốt hơn những tiếng ô nhiễm từ ngoài truyền tới bên tai, nó tháo một bên tai nghe ra: "Còn chị thì sao ạ?"

Đường Nhược Dao ngồi lên giường, bày ra tư thế Quan Âm ngồi toà sen, làm bộ nghiêm túc nói: "Gần đây chị đang tu tiên, chỉ cần nhắm mắt lại, liền không nghe thấy gì nữa.

Đường Phỉ: "Ha ha ha."

Đường Nhược Dao xoa xoa đầu nó, ánh mắt yêu thương nói: "Đeo tai nghe có thể làm bài tập không?"

Đường Phỉ: "..."

Quá tàn nhẫn rồi, nó đã thế này, chị gái còn bắt nó làm bài tập.

Khiến người ta giận tím người!

Nhưng vì câu nói này của Đường Nhược Dao, lực chú ý của Đường Phỉ đã hoàn toàn thay đổi, đeo tai nghe ngoan ngoãn ngồi trước bàn, sống lưng thẳng tắp làm bài tập. Theo tốc độ này, toàn bộ bài tập hè của nó có thể hoàn thành trong mấy ngày này.

Giang Tuyết Trân ngồi xuống đất, cốc nước đặt bên tay, mắng mệt rồi uống ngụm nước làm nhuận họng. Bà ta không tin Đường Nhược Dao có thể mãi làm con rùa rụt đầu không ra, còn dám hỗn láo với bề trên, nói thế nào bà ta cũng là trưởng bối của cô, cô vừa đẩy một cái, đến giờ cơ thể bà ta vẫn còn đau, nhất định phải đòi cô chi trả tiền thuốc thang và phí tổn hại tinh thần.

Giang Tuyết Trân làm hắng giọng, gân cổ lên: "Không có chút lương tâm, bắt nạt cả quả phụ..."

Đường Nhược Dao ở bên trong nghe chuyện cười, tức giận.

Bố cô còn chưa chết, Giang Tuyết Trân đã tự xưng quả phụ, nếu không phải bố cô không nói được, bà ta đã sớm li hôn với ông. Bây giờ Giang Tuyết Trân hút máu cô, chắc chắn sẽ không li hôn. Trong đầu Đường Nhược Dao đột nhiên hiện ra một suy nghĩ, những năm qua cô không ở nhà, Giang Tuyết Trân sẽ không lấy tiền của cô đi bao nuôi đàn ông bên ngoài chứ.

Vừa nghĩ tới đây, ánh mắt Đường Nhược Dao trở lên thâm trầm.

Giang Tuyết Trân gào thét kinh thiên động địa, tiếng đập cửa vang lên bên ngoài.

Cốc cốc cốc.

Hình như có người lấy búa đập lên cửa, sau đó truyền tới âm thanh thô lỗ của một người đàn ông: "Gào thét cái gì? Gào thét đủ chưa hả? Còn gào nữa tao báo cảnh sát nghe chưa!" Nói xong lại đá thật mạnh lên cửa một cái.

Nghe âm thanh đó mà cảm giác cửa sắp bị lõm xuống một lỗ.

Giang Tuyết Trân miệng cọp gan thỏ, lập tức hoảng hốt không dám lên tiếng.

Người đàn ông kia lại đá thêm một cái, tiếng bước chân trên hành lang dần dần nhỏ đi.

"Cứu viện bên ngoài" bất ngờ khiến "trận chiến" này dừng lại, Đường Nhược Dao thoát khỏi trạng thái tu tiên, Đường Phỉ cũng tháo thai nghe trên tai xuống, hai chị em nhìn nhau bật cười.

Đường Nhược Dao nghĩ tới chuyện gì đó, Đường Phỉ lấy giấy lau lòng bàn tay, lau đi lau lại.

"Em đang lau cái gì thế?" Đường Nhược Dao nhìn động tác kì quái của nó, hỏi một câu.

Đường Phỉ lộ ra nụ cười lúng túng, giấu tay ra sau lưng: "Không có gì ạ."

Đường Nhược Dao: "Chị xem nào."

Đường Phỉ giãy giụa đưa tay ra, Đường Nhược Dao nhìn thấy vết chữ viết mơ hồ trên lòng bàn tay nó, nhất thời cảm động lại buồn cười: "Làm việc cũng cẩn thận quá nhỉ."

"Em sợ căng thẳng quên mất."

"Những chữ này viết rất lâu rồi sao?"

"Rất lâu rồi, đều do em chép lại từ trong phim với sách."

Đường Nhược Dao ôm em trai, muốn hôn lên đầu nó một cái, nhưng em trai trưởng thành rồi, nam nữ khác biệt, không nên thân mật như thế, cuối cùng chỉ bóp má em trai một cái.

Cảm giác tiếp xúc rất tốt, mát lạnh mềm mại, không nhịn được bóp thêm hai cái.

Đợi Đường Nhược Dao nhớ ra buông tay xuống, hai má Đường Phỉ đã đỏ ửng lên, cô hắng giọng để che giấu: "Lúc chị không ở nhà, Giang Tuyết Trân đối xử với em thế nào? Không lo chuyện học hành của em, cũng không nấu cơm cho em à?"

Đường Phỉ gật gật đầu.

"Vậy tiền chị cho bà ấy thì sao?" Đường Nhược Dao vừa hỏi xong liền cảm thấy dư thừa. Còn có thể thế nào? Bị bà ta nuốt mất rồi. Tục ngữ có câu, không có bố mẹ không yêu con cái mình, Đường Nhược Dao không ngờ ngay đến cả con trai ruột thịt mà Giang Tuyết Trân cũng không quan tâm. Những năm tháng trước kia khi Đường Hàm Chương còn ở cái nhà này, Giang Tuyết Trân tuy có chút lười, nhưng vẫn rất tận tâm với Đường Hàm Chương và Đường Phỉ, một ngày hai bữa đều chuẩn bị chu đáo. Đường Hàm Chương nằm ở bệnh viện, Đường Nhược Dao gửi một món tiền lớn về, Giang Tuyết Trân giống như người thoát khỏi lao tù, phía trên cũng không có người đè ép bà ta, ông trời lớn nhất bà ta lớn thứ hai, thích làm gì thì làm đấy.

"Gửi trong thẻ ngân hàng rồi, không phải lúc trước em nói với chị, bà ấy có rất nhiều tiền sao ạ?" Đường Phỉ rất có trách nhiệm, từ trước đến giờ ở nhà không hề công khai đối đầu với mẹ nó, Giang Tuyết Trân cũng không đề phòng con trai ruột, thường huênh hoang lấy được bao nhiêu tiền từ chỗ người chị dễ dãi kia trước mặt nó, còn dương dương tự đắc cho nó xem số dư trong tài khoản ngân hàng, Đường Phỉ đều nhớ hết.

"Bà ấy nuôi được em, chị đừng gửi nhiều tiền như thế cho bà ấy nữa." Đường Phỉ nói.

"Ừ." Đường Nhược Dao đáp lời, cô cũng có cách rồi.

"Đường Phỉ." Đường Nhược Dao đặt hai tay lên vai em trai, nhìn vào mắt nó, nhỏ giọng nói, "Chị đưa thẻ riêng cho em, em có thể giấu kĩ không cho mẹ em biết không?"

Đường Phỉ ngẩn ra, lộ ra sắc mặt suy nghĩ, qua một lúc, ánh mắt ngưng trệ gật đầu.

"Được rồi." Đường Nhược Dao tiếp tục nhỏ giọng nói, "Trước khi chị đi sẽ cho em một chiếc thẻ, sẽ cố định gửi phí sinh hoạt cho em, bình thường em cứ lấy tiền ở chỗ mẹ em, đừng tùy tiện động vào chiếc thẻ này. Đây là chị cho em để phòng ngộ nhỡ."

Đường Phỉ căng thẳng khiến tim đập hỗn loạn, vẫn gật đầu như cũ.

"Điện thoại chị mua cho em đâu?"

Đường Phỉ móc chiếc điện thoại dưới gối lên, nó sợ Giang Tuyết Trân đột nhiên vào phòng nhìn thấy, sớm đã giấu kĩ.

Đường Nhược Dao cài đặt quay số nhanh, chỉ vào số liên hệ duy nhất trong Wechat của nó nói: "Có việc gấp thì gọi điện thoại, việc không gấp có thể gửi tin nhắn cho chị, chị nhìn thấy sẽ trả lời, nhưng không nhất định có thể trả lời ngay."

"Không có chuyện có thể gửi tin nhắn cho chị không ạ?" Đường Phỉ hỏi.

"Có thể. Nhưng không được quá thường xuyên, việc học quan trọng."

"Nếu em đến thời kì nổi loạn trở nên hư hỏng thì phải làm sao?" Đường Phỉ ngã lên giường, lộ ra ý cười giảo hoạt.

"Vậy chị sẽ về đánh em một trận."

"Ha ha ha."

Hai chị em thương lượng xong cách giải quyết bước đầu, không khí ngưng trệ cũng dịu lại. Trong lòng Đường Nhược Dao còn có một suy nghĩ, nhưng không thích hợp nói với bạn nhỏ.

Bạn nhỏ không nghiện mạng, vứt điện thoại sang một bên, quỳ trên giường như con chó con, hai tay buông thõng, đôi mắt to đen láy di chuyển trên mặt Đường Nhược Dao như có hàm ý gì đó.

Đường Nhược Dao bị nó nhìn đến dựng tóc gáy: "Sao lại nhìn chị như thế?"

"Chị." Đường chó con cười hi hi một trận, nhích lên phía trước hai bước, lông mi sắp chạm vào lông mi của cô, hiếu kì hỏi, "Chị có bạn trai chưa ạ?"

Đường Nhược Dao: "..."

Ngay lập tức khuôn mặt của Tần Ý Nùng hiện lên trong đầu, Đường Nhược Dao giật mình.

Nhanh chóng giơ tay cản trán em trai lại, đẩy ra, hai mắt mở to, dạy dỗ đối phương: "Có phải em muốn yêu sớm?"

Đường Phỉ ngẩng mặt lên, cả mặt oan uổng: "Em không có mà, chỉ là em thấy chị lớn tuổi như thế, có bạn trai cũng rất bình thường, em có thể tham mưu cho chị."

Đường Nhược Dao: "Đợi đến lúc em cao hơn chị em hẵng suy nghĩ đến vấn đề này."

Đường Phỉ không chịu thua: "Em lên cấp hai sẽ phát triển vóc người!"

"Vậy lên cấp hai rồi tính!" Đường Nhược Dao tiện tay nhấc cái gối bên cạnh, ấn xuống mặt cậu bé, "Đi làm bài tập đi!"

Tránh cho Đường Phỉ tiếp tục lắm lời, cô quyết đoán mở cửa ra ngoài.

Giang Tuyết Trân đã không ở bên ngoài, cửa phòng ngủ chính đã khóa chặt, có ánh sáng lọt ra khe cửa, tiếng tivi to đến động trời. Đường Nhược Dao nhìn cánh cửa kia một lúc, híp mắt lại, về phòng cầm quần áo ngủ đi tắm rửa.

Đến khi nằm trên giường, không khí mát lạnh thoải mái từ điều hòa thổi ra, Đường Nhược Dao mới có tâm tình nhớ tới chuyện khác sau một trận gà chó đánh nhau.

Ví như Tần Ý Nùng.

Cô đã nghĩ xong con đường nên đi, chỉ có Tần Ý Nùng là cô không thể dự đoán, cũng không có tin tức để điều tra.

Chăn gối mới được phơi phóng có mùi của nắng, Đường Nhược Dao nghiêng người, để mũi dựa gần hương vị này, tốc độ lướt qua những tấm ảnh của Tần Ý Nùng trong topic càng ngày càng chậm, lực tay nắm điện thoại cũng dần thả lỏng, cuối cùng truyền tới tiếng hít thở đều đều.

Đường Nhược Dao ngủ một giấc đến lúc tự tỉnh, nhìn thời gian còn chưa đến 7 giờ, cô ngồi trên giường mơ màng, nghiêng tai nghe động tĩnh từ bên ngoài.

Rất yên tĩnh.

Không biết tối qua Giang Tuyết Trân xem tivi đến mấy giờ, có lẽ chưa tỉnh, Đường Phỉ đang nghỉ hè, không cần đi học, trẻ nhỏ không đi học thường thích ở nhà ngủ nướng.

Đường Nhược Dao tính lát nữa sẽ nấu cháo, tối qua trước khi ngủ cô đã nhìn qua tủ lạnh, làm thêm hai món ăn kèm cháo chắc không thành vấn đề.

Đang híp mắt, lại có người gõ cửa.

Nghe thấy tiếng động khẽ khàng bên ngoài không phải Giang Tuyết Trân.

Đường Nhược Dao chỉnh lại cổ áo ngủ, mở cửa, nghi hoặc nhướng mày.

Đường Phỉ nói: "Dậy ăn sáng không? Em đã mua về rồi."

Đường Nhược Dao đánh răng rửa mặt xong ngồi xuống bàn ăn, trước mặt là cháo đóng hộp, quẩy nóng, bánh bao hấp, đĩa dưa muối cùng lạc khai vị. Đường Phỉ mở nắp hộp cháo ra, vô cùng tự nhiên đẩy đến trước mặt cô, lại lấy đũa gắp chút dưa muối vào trong bát.

Thấy Đường Nhược Dao ngây ra, Đường Phỉ giục cô: "Ăn đi."

Đường Nhược Dao: "..."

Hôm nay em trai cũng hiền huệ khiến người chị gái như cô không có đất dụng võ.

Đường Nhược Dao lấy thìa đảo cháo, bất ngờ hương vị cũng không tệ, rau dưa muối của cửa tiệm tự làm cũng rất hợp khẩu vị, dạ dày của Đường Nhược Dao phình to, đợi cô phát hiện ra đã ăn hết một bát cháo và mười cái bánh bao hấp nhỏ, xoa chiếc bụng phình to của mình tựa vào ghế, Đường Phỉ mới lộ ra chút ý cười: "Ăn ngon không?"

Đường Nhược Dao thân là nghệ sĩ nữ, tự cảm thấy tạo nghiệp rất nặng, u ám gật đầu.

Đường Phỉ rất tự hào nói: "Có một quán ăn sáng ở gần nhà mình, em từng ăn ở đó, nhà này nấu ngon nhất."

Đường Nhược Dao quay đầu nhìn phòng ngủ chính không chút động tĩnh.

Đường Phỉ đoán được cô muốn hỏi gì, trả lời trước: "Bình thường mẹ em ngủ tới trưa, bà ấy không ăn sáng."

Đường Nhược Dao: "Bà ấy sẽ nấu cơm trưa sao?"

Đường Phỉ ồ một tiếng: "Xem tình hình đã." Hai tay chống lên ghế, cơ thể lắc lư một cái, nói, "Bên dưới khu nhà có món bún của tiệm này ngon lắm, nếu hôm nay bà ấy không nấu cơm, em đưa chị đi ăn."

Đường Nhược Dao: "..."

Nửa tiếng sau.

Đường Nhược Dao dẫn Đường Phỉ đứng trước siêu thị rau xanh gần nhà nhất.

Lần này Đường Nhược Dao không đội mũ, chỉ đeo khẩu trang, ở chợ rau tiếng người huyên náo, đa phần đều là các bà nội trợ chọn mua đồ ở các sạp hàng, nói chuyện bằng tiếng địa phương với người bán hàng, không có thời gian quan tâm người vừa đi qua là ai.

Đường Nhược Dao thuận lợi mua rau xong, để vào phòng bếp, sau đó ngồi ở phòng khách xem tivi cùng Đường Phỉ. Xem một bộ phim siêu cấp anh hùng "Iron Man", Đường Phỉ rất thích Robert John Downey, trong phim có cảnh ông ấy cải tiến bộ giáp, Đương Phỉ ở bên ngoài tiến hành biểu diễn không trực quan, vui vẻ không thôi.

Đường Nhược Dao lên mạng đặt mô hình người sắt.

Giang Tuyết Trân tỉnh dậy, nhìn thấy dáng vẻ hai chị em sóng vai ngồi trên sô-pha xem phim, nhớ lại tối hôm qua, lập tức tức điên lên, nhấc chân muốn xông tới. Đường Nhược Dao nhấc mí mắt, ánh mắt lạnh lẽo tang thương khiến bà ta bị đóng đinh tại chỗ.

Hai người im lặng giáp mặt.

Đường Nhược Dao ấn đầu Đường Phỉ quay lại, nhàn nhạt nói: "Mua rau rồi, đi nấu cơm trưa đi."

Giang Tuyết Trân: "Dựa vào cái gì?"

Đầu ngón tay của Đường Nhược Dao gõ gõ lên bàn, âm thanh lạnh đi: "Dựa vào hiện tại tôi đang nuôi dì."

Giang Tuyết Trân: "Mày..." Đường Nhược Dao đeo tai nghe bluetooth lên, lười quan tâm đến bà ta.

Giang Tuyết Trân xỏ dép giẫm thùng thùng lên sàn nhà, vào phòng bếp, không bao lâu bên trong truyền đến tiếng dầu mỡ nổi lửa.

Buổi trưa Đường Phỉ được ăn bữa cơm thịnh soạn, bản thân Giang Tuyết Trân cũng muốn ăn cơm, còn phải nuôi con, xoa mũi nhẫn nhịn Đường Nhược Dao đang ăn cơm ở bên cạnh.

Đường Nhược Dao lấy đũa gắp tôm, cắn một miếng, cho đánh giá: "Nhạt rồi, dì Giang, gần đây kĩ năng nấu nướng của dì tuột dốc quá nhỉ, có phải không luyện tập không?"

Sau trận cãi nhau ấn tượng sâu sắc tối qua, Giang Tuyết Trân nhìn con trai, biết thời thế nên mềm giọng xuống, không đấu khẩu với cô, nói: "Đường Phỉ ăn cơm trưa ở trường."

"Vậy còn cơm tối?" Đường Nhược Dao thong thả nói.

"Tối qua là ngoài ý muốn, bình thường tôi đều nấu cơm tối." Giang Tuyết Trân nói, "Con trai, con nói đúng không?"

Đường Phỉ cúi đầu không lên tiếng.

Giang Tuyết Trân đập đũa lên bàn.

Đường Phỉ vùi đầu xuống bát cơm, nhỏ tiếng nói: "Vâng."

Giang Tuyết Trân thở dài một cái: "Cô đừng cái gì cũng nghe Tiểu Phỉ, nó còn là một đứa trẻ, có chút mâu thuẫn với tôi nên nói năng linh tinh, tôi là mẹ nó, không quản nó thì ai quản nó, cô xem thành tích của nó tốt như thế, nếu không có ai quản thì có thể ưu tú vậy không?"

Đường Phỉ sửng sốt, lập tức muốn nói gì đó.

Nó không nói dối!

Giang Tuyết Trân cướp lời cậu bé nói trước: "Tối qua còn cãi nhau với tôi, con trai càng lớn càng khó quản."

"Đúng thế." Đường Nhược Dao như cười như không nói, "Dì Giang vất vả rồi."

Giang Tuyết Trân xua tay: "Không vất vả, không vất vả, làm mẹ mà, nào có thể oán trách con của mình." Vừa nói vừa nhìn Đường Phỉ một cái.

Đường Phỉ ăn cơm xong liền vào phòng khóa cửa, Đường Nhược Dao gõ cửa mấy lần, bên trong mới mở ra, Đường Phỉ ngồi trước bàn làm bài tập, Đường Nhược Dao đi qua, nó cúi đầu rất thấp.

Đường Nhược Dao đi đến bên cạnh nó, Đường Phỉ quay đầu đi, nhưng Đường Nhược Dao thấy được lông mi ươn ướt cùng vành mắt đỏ ửng của nó.

Bạn nhỏ bị mẹ vu khống, dáng vẻ của chị lại giống như không tin nó, vô cùng tủi thân.

Đường Nhược Dao dỗ dành Đường Phỉ xong, một mình ra khỏi nhà.

Buổi sáng cô hẹn với một công ty thám tử tư, gọi điện thoại cho đối phương hẹn địa điểm bàn bạc cụ thể.

Đường Nhươc Dao thông báo yêu cầu ủy quyền của mình, cô muốn biết hành tung cụ thể của Giang Tuyết Trân, tiếp xúc với những ai. Thái độ của Giang Tuyết Trân với Đường Phỉ quá khác thường, trước giờ Đường Nhược Dao không nghĩ bà ta là một người mẹ tốt, nhưng vu khống con trai mình ngay trước mặt nó, đây là một chuyện rất quá đáng. Bà ta chỉ có một người con trai, đối với những người phụ nữ truyền thống mà nói, cho dù có tự tung tự tác đến đâu cũng sẽ không thăm không hỏi.

Đường Nhược Dao nghi ngờ tâm tư của bà ta đã đặt ở nơi khác, mới không rảnh rỗi quan tâm đến con trai mình.

Làm xong chuyện này cô liền về nhà.

Mấy ngày ở nhà, cô và Giang Tuyết Trân bình an vô sự, Đường Nhược Dao dẫn Đường Phỉ ra ngoài chơi, mua cho cậu bé một đống quần áo mới cùng giày mới, người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, đổi một thân quần áo mới, trên đường không ít chị em quay đầu ngoái nhìn, rất nhiều người còn cầm điện thoại chụp ảnh nó. Đường Nhược Dao lặng lẽ cúi thấp đầu, tránh việc không cẩn thận lọt vào ống kính bị người ta nhận ra.

Có một lần cô đi dạo trung tâm thương mại, bị người quây lại rất đông, còn bị một fan nữ nhận ra, may mà fan nữ đó có chừng mực, không gọi to tên cô, chỉ kìm nén kích động hỏi cô có thể kí tên không.

Đường Nhược Dao ra khỏi cửa hàng, phía đối diện là bức tường có treo ảnh quảng cáo của cô bên ngoài gian hàng của R&D, thương hiện đá quý cô làm người đại diện.

Đường Phỉ nhân lúc vắng người kéo chị gái đến trước biển quảng cáo chụp chung một bức ảnh, Đường Nhược Dao chụp xong liền chạy vội, phía sau có mấy người nhìn chằm chằm cô với ánh mắt mang theo vẻ nghiên cứu.

Một tuần nghỉ phép cứ thế mà trôi, chớp mắt đã đến ngày quay về.

Cảm xúc của Đường Phỉ xuống thấp, ngồi trên giường trong phòng.

Đường Nhược Dao nhét thẻ vào trong tay nó: "Chị sẽ gửi tiền định kì cho em, đừng để mẹ em phát hiện nhé."

Đường Phỉ gật đầu.

Rất lâu sau, cậu bé mím môi, lấy hết dũng khí nhìn Đường Nhược Dao: "Chị có thể dẫn em đi cùng không?" Nó không muốn tiếp tục ở nhà ngây người nữa.

Đường Nhược Dao xoa tóc nó, hé miệng, nhưng không nói thành lời.

Cô cũng muốn đưa Đường Phỉ đi, nhưng bây giờ thân cô còn lo chưa xong, Giang Tuyết Trân mới là người giám hộ của Đường Phỉ, một người chị như cô cũng chưa đến lượt. Hơn nữa, cô dẫn Đường Phỉ đến thủ đô, nó không có hộ khẩu, vấn đề đi học sẽ phải giải quyết thế nào, cô chỉ có chút tiền tiết kiệm ít ỏi, không quyền không thế, căn bản không làm được.

Ánh sáng trong mắt Đường Phỉ dần dần tối lại.

Đường Nhược Dao không nhẫn tâm, mở miệng nói: "Đợi chị có năng lực, sẽ đón em đến thủ đô."

Ít nhất... hai ba năm nữa, cô nhất định có thể làm được.

Đường Phỉ ra sức gật đầu.

"Em đợi chị."

Giang Tuyết Trân không biết nguồn kinh tế của bà ta sắp mất rồi, thấy Đường Nhược Dao rời đi không giấu được vui vẻ, thậm chí buổi tối trước một ngày còn làm một bàn ăn phong phú, được gọi theo cái tên đẹp đẽ là bữa cơm tiễn Đường Nhược Dao. Đường Nhược Dao cười lạnh trong lòng, đợi một thời gian nữa, xem bà còn cười nổi nữa không.

...

[Hôm nay về rồi, khoảng 4 giờ chiều về đến nhà]

Tần Ý Nùng đem trả điện thoại cho Quan Hạm, làm ra một biểu cảm ngạc nhiên: "Nhanh như thế đã hết một tuần rồi à?"

Ngữ điệu Quan Hạm bình tĩnh nói: "Vâng ạ."

Tần Ý Nùng giả vờ quên mất mấy ngày này, hỏi Quan Hạm, xác nhận chuyện lịch trình những mấy lần.

"Khi nào chuẩn bị xe ra ngoài ạ?"

"Ăn cơm tối xong rồi đi." Tần Ý Nùng nói, "Ninh Ninh muốn ăn canh tôi nấu."

"Vậy em nói với cô ấy 7 8 giờ qua đó nhé?"

"Có thể."

Quan Hạm gõ chữ trả lời Đường Nhược Dao xong, chắp tay đứng ngay ở một bên.

Tần Ý Nùng đột nhiên khẽ xì một tiếng, tại sao cô vừa về thì bản thân phải qua đó, có phải rõ ràng quá gấp gáp rồi không? Rốt cuộc ai mới là kim chủ? Nhưng về cũng về rồi, cô ấy có muốn hối hận cũng không được.

Tần Ý Nùng bắt đầu một ngày với tâm trí lơ lửng.

Trước đây cô ấy hoàn toàn không có cảm giác như thế này khi gặp Đường Nhược Dao, có lẽ là nguyên nhân sau cuộc điện thoại kia của cô ấy, một cách mở đường kì lạ của Đường Nhược Dao phá vỡ cục diện, còn làm chuyện khiến cô ấy vui vẻ, thành công thay người quản lí.

Nói thật lòng, Tần Ý Nùng có chút không biết phải đối diện với cô như thế nào.

Đường Nhược Dao bình tĩnh hơn cô ấy rất nhiều, sau khi cô nhận được tin nhắn [7 8 giờ qua] của Quan Hạm trái tim đột nhiên đập loạn nhịp một lúc, sau đó liền ngồi vào chỗ nghiên cứu kịch bản của cô.

Tiếp viên hàng không rót cho cô một ly cà phê, Đường Nhược Dao gật đầu nói cảm ơn, cong môi lộ ra nụ cười.

Máy bay hạ cánh xuống thủ đô lúc 2 giờ chiều, ngày hè nóng hừng hực, Đường Nhược Dao ra bằng cửa VIP, phóng tầm mắt ra xa nhìn cảnh tượng bên ngoài sân bay qua lớp cửa kính, máy bay cất cánh rồi lại hạ cánh, mọi sân bay đều giống nhau, chẳng qua là rộng hơn một chút, đột nhiên cô sinh ra cảm giác người trở về nhà.

Không biết vì sự nghiệp của cô ở đây, hay vì người cô nhớ nhung ở đây.

Đường Nhược Dao không cố tình đợi Tần Ý Nùng.

Sau khi về đến nhà, cô mở hành lí lấy đồ ra, sắp xếp lại vào chỗ cũ, quét

dọn phòng ngủ và phòng khách một lượt, đem bốn chiếc ga giường lúc trước bỏ vào máy giặt, ấn nút giặt, trải ga mới, bên trên có hương vị trong lành của ánh mặt trời và quả bóng giặt.

Cô đứng trước giường nhìn chiếc ga mới một lúc, vành tai có chút nóng lên, di chuyển tầm mắt, vào nhà tắm tắm rửa.

Phòng tắm vẫn là tấm kính thủy tinh, từ bên ngoài có thể nhìn rõ mồn một vào trong, Đường Nhược Dao tẩy rửa cơ thể dính đầy bụi bẩn của mình, sau đó vô thức sinh ra cảm giác chờ đợi.

Cô trùm khăn tắm lớn ra ngoài, đi vào phòng thay đồ.

Phòng thay đồ có một chiếc tủ, bình thường cô sẽ không mở ra, chỉ khi Tần Ý Nùng đến, đồ bên trong mới có cơ hội xuất trận.

Đường Nhược Dao đứng trước tủ hít thở sâu một cái, giơ tay mở ra.

Chọn đi chọn lại rồi rút ra một chiếc mỏng như lụa, xuyên thấu như có thể nhìn thấy hết, Đường Nhược Dao lại đóng tủ lại, vành tai càng nóng lên, lại khoác áo tắm lên, dùng tay quạt quạt lên mặt mình.

Bữa tối, cô làm cho mình một đĩa sa-lát rau xanh không có nước sốt, kết hợp cùng một ít hoa quả đã cắt sẵn, Đường Nhược Dao mở tivi. Một tập phim tài liệu dài ba mươi phút, tâm tư Đường Nhược Dao không tập trung, mỗi lần xem được mười phút lại tua lại từ đầu.

Bầu trời ngoài cửa sổ dần dần tối đi.

"Mẹ đi đâu ạ?" Ninh Ninh ngồi trên ghế nhỏ làm bài tập, đối diện với người đang đi xuống cầu thang, ăn mặc lịch sự, hỏi Tần Ý Nùng rõ ràng sắp rời khỏi nhà.

"Ra ngoài làm chút chuyện."

"Vâng, tối có về không ạ?"

"Không về." Tần Ý Nùng đi tới, ngồi xổm xuống hôn lên mặt Ninh Ninh, "Buổi tối phải nghe lời bà ngoại, không được ôm Đạp Tuyết đi ngủ."

"Biết rồi ạ." Ninh Ninh hôn lại cô ấy, "Mẹ ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

"Dì Quan Hạm cũng ngủ ngon." Ninh Ninh đến chỗ Quan Hạm đang đứng ở một bên.

"Cháu cũng ngủ ngon." Một tay Quan Hạm thò vào túi quần, đôi mắt Ninh Ninh sáng lên.

Tần Ý Nùng nhanh tay lẹ mắt ấn tay Quan Hạm lại, khẽ nói: "Đừng có cho con bé ăn kẹo."

Ninh Ninh bĩu môi.

Tần Ý Nùng đi đến cửa, quay đầu nói thêm lần nữa: "Ngủ ngon."

"Mẹ ngủ ngon!" Ninh Ninh dùng hết sức vẫy tay, nụ cười đơn thuần, thiên sứ nhân gian.

Đột nhiên Tần Ý Nùng trào lên cảm giác tội lỗi, cảm thấy bản thân giống như một người phụ huynh phản bội con mình ra ngoài vụиɠ ŧяộʍ. Cô ấy lắc lắc đầu, cái gì mà rối ren quá vậy.

Tần Ý Nùng cong lưng lên xe, Quan Hạm ngồi bên cạnh cô ấy, đặt chiếc hộp màu hồng vào túi của cô ấy ngay trước mặt cô ấy.

Tần Ý Nùng: "..."

Quan Hạm giống như không thấy vẻ lúng túng của cô ấy, giọng nói đều đều nhắc lại: "Lần trước chị dặn em mua."

Tần Ý Nùng cúi đầu nhìn ngón tay đã được cắt dũa gọn gàng ngay ngắn của mình, lặng lẽ lấy chiếc túi đến cạnh mình.

Khoang xe yên lặng.

Nhiệt độ điều hòa rất thích hợp, Tần Ý Nùng lại cảm thấy bức bối, động tác hít thở lần sau đều dùng sức hơn trước.

Quan Hạm nghe thấy âm thanh hít thở ngày càng nặng của cô ấy, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Bây giờ vẫn còn ở trên xe, có cần đói khát thế không? Nghĩ nhiều một chút, năm sau Tần Ý Nùng đã 30 rồi, nhu cầu cao cũng là chuyện bình thường.

Có phải cô nên mua nhiều thêm mấy hộp nữa không?

"Tôi tự lên, em không cần đi theo." Đến dưới nhà Đường Nhược Dao, Tần Ý Nùng dặn dò Quan Hạm.

Quan Hạm nghe lời: "Vậy em về nhà nhé?" Cô không có sở thích làm bóng đèn công suất lớn.

Tần Ý Nùng ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao tầng phía trước, gật đầu: "Ừ, về đi."

Đêm nay có lẽ sẽ rất dài.

Tần Ý Nùng quẹt thẻ vào cửa, dễ dàng đi vào tòa nhà, vào thang máy, đến được số tầng cần đến, nhấc chân đi ra.

Cũng vào lúc này, Đường Nhược Dao ngồi trên sô-pha đột nhiên có cảm giác quay đầu, nhìn chằm chằm vào cửa nhà. Ban nãy hình như cô nghe thấy âm thanh của thang máy? Đường Nhược Dao đứng dậy, chầm chậm đi về phía cửa.

Ngón tay Tần Ý Nùng đặt trên bảng mật mã cửa, rất lâu không ấn xuống, cô ấy chần chừ một lúc, quyết định ấn chuông cửa.

Cửa nhà đột nhiên được mở ra từ bên trong, ánh đèn trắng cũng tràn ra, bàn tay đang giơ lên của cô ấy dừng giữa không trung, có chút choáng váng ngẩng mắt, tầm nhìn lúc này chỉ có khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Đường Nhược Dao.

Khoảng cách của hai người rất gần, hơi thở dịu dàng dây dưa cùng một chỗ.

Tim đập lạc mất một nhịp.

Lông mi dài của Đường Nhược Dao khẽ run, trấn tĩnh nhìn cô ấy: "Chị." Nói xong lùi ra sau, muốn lùi ra một khoảng cách an toàn, sợ Tần Ý Nùng nghe được nhịp tim hỗn loạn của cô lúc này.

Nhưng Tần Ý Nùng không cho cô cơ hội chạy thoát, một tay đưa ra phía trước giữ lấy eo cô, đẩy đến sau cửa, khẽ hôn lên môi cô.

+++++++++

Chương 38: Em khát lắm sao? Uống chút nước