Chương 4: Lấy thân báo đáp, em thấy có được không?

Chương 4: Lấy thân báo đáp, em thấy có được không?

Trái tim của Đường Nhược Dao muốn nhảy đến yết hầu: "!!!"

Cô đứng nguyên tại chỗ, nhất thời tay chân luống cuống, không biết nên xối sạch sữa tắm đã xoa một nửa lên người, vội vàng mặc áo tắm che kín cơ thể trước khi Tần Ý Nùng tiến vào, hay là... mạnh dạn không làm gì cả, xem xem Tần Ý Nùng muốn làm gì.

Da thịt thân mật, cá nước hoan lạc.

Đường Nhược Dao chuyển động yết hầu, làm động tác nuốt nước bọt cực kì nhỏ.

Bất luận chị ấy muốn làm gì, mình chỉ cần nghe theo là được.

Suy nghĩ này có chút xấu hổ, nhưng lại có một khát vọng không thể nói rõ thành lời, Đường Nhược Dao vén mái tóc dài ẩm ướt của mình lên, vô thức mím môi, vành tai dần dần nóng lên.

Tiếng bước chân của Tần Ý Nùng rất nhẹ, nhưng vì tập trung toàn bộ tinh thần, Đường Nhược Dao lại nghe rất rõ, từng bước, từng bước, giống như đang giẫm lên trái tim cô. Đường Nhược Dao thở mạnh nhưng không dám phát ra tiếng, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm về hướng cửa.

Bóng người của Tần Ý Nùng in lên cánh cửa!

Toàn thân Đường Nhược Dao căng thẳng, một tay nắm thành quyền mới có thể miễn cưỡng kiềm chế lại những run rẩy khẩn trương trong mình.

Sau khi Tần Ý Nùng đi vào, bản thân phải nói gì đây? Chào hỏi? Hay là không nói một lời?

Nên cao ngạo một chút, du͙© vọиɠ đã nổi nhưng giả bộ từ chối, hay là bày tư thế dịu dàng ngoan ngoãn nghe lời cô ấy?

Cô cúi đầu nhìn bản thân mình từ đầu đến chân một cái, nửa người trên là bọt trắng của sữa tắm, giống như tỉnh giấc khỏi cơn mơ, vội vàng mở vòi hoa sen, nước nóng lại lần nữa rơi xuống, tiếng tim đập loạn nhịp bị vùi lấp bởi tiếng nước.

Nhờ phước mà nhà thiết kế trước đây ban tặng, phòng tắm và phòng ngủ chỉ cách nhau một tấm kính, hiệu quả cách âm tương đương con số 0.

Tiếng nước đột nhiên vang lên trong phòng tắm khiến đầu óc nóng bỏng của Tần Ý Nùng bình tĩnh lại, ánh mắt cũng phục hồi vẻ tỉnh táo bình thường.

Cô ấy nhắm mắt lại, khẽ hít ra thở vào, ép buộc bản thân rút cánh tay đang định đẩy cửa lại, quay người bước thật nhanh ra ngoài.

...

Đường Nhược Dao mặc áo tắm ra ngoài, buộc thắt lưng hết sức nghiêm chỉnh chặt chẽ, vừa ngẩng đầu lên liền khựng lại.

Tần Ý Nùng ngồi trên cửa sổ hóng gió trong phòng ngủ, một chân cong lên, một chân buông thõng, khẽ lắc lư, ánh mắt mơ màng. Thứ khiến cô khựng người không phải là động tác của cô ấy, mà là điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay trắng thon của cô ấy.

"Từ lúc nào lại hút thuốc thế?" Đường Nhược Dao chầm chậm tiến về phía trước, tự nhiên rút lấy điếu thuốc còn chưa châm lửa trong tay cô ấy.

Thuốc lá cho phụ nữ, điếu thuốc dài mà nhỏ, màu trắng đυ.c, mùi hương nhẹ, đầu thuốc có hoa văn bụi gai dại màu đen rất hoang dại.

Tần Ý Nùng cười cười, cũng không buồn bực vì bị cô rút mất điếu thuốc, lại đưa hai ngón tay rút ra một điếu khác trong hộp thuốc bên cạnh, đầu lưỡi khẽ cuộn lên, thành thục ngậm điếu thuốc vào khoang miệng.

Khi cô ấy ngậm thuốc, rất tự nhiên nghiêng đầu, hô hấp khẽ trầm xuống, khóe môi nhếch lên, ánh mắt bay nhìn theo điếu thuốc, trong suốt mà mê ly, biểu hiện hoàn toàn như một người hút thuốc lão luyện.

Tại sao đột nhiên chị ấy lại dính phải thứ nghiện nặng mùi này?

Nội tâm Đường Nhược Dao thầm tức giận, nhưng không dám biểu hiện trước mặt cô ấy.

Tần Ý Nùng không giải thích, nâng cánh tay ở một bên lên, lòng bàn tay gữ lấy chiếc bật lửa kim loại màu đen tuyền cùng loại.

Tách... tách...

Tách... tách...

Nắp bật lửa mở ra lại đóng vào, linh hoạt uyển chuyển nhảy nhót trong những ngón tay trắng bóc thon dài của Tần Ý Nùng.

Đường Nhược Dao làm động tác điều chỉnh hô hấp khẽ tới mức không thể nhìn ra.

"Yêu cầu khi diễn bộ phim trước." Tần Ý Nùng không nhanh không chậm mở miệng, chơi đùa với chiếc bật lửa trong tay, ngẩng mặt, ánh mắt nhìn về phía Đường Nhược Dao tràn ngập vẻ đùa cợt.

Đứa trẻ này, lông trên người sắp dựng đứng hết cả rồi, còn nhẫn nhịn không lên tiếng giáo huấn mình.

Tâm tư của Đường Nhược Dao đã bị cô ấy nhìn thấu, vành tai nhuộm lên một tầng ửng hồng, im lặng một giây, khẽ nói: "Cái kia, hút thuốc không tốt cho sức khỏe."

Tần Ý Nùng ngẩng đầu, khẽ cười một tiếng.

"Chị biết rồi, đã cai rồi."

"Vậy chị còn..." Đường Nhược Dao không hiểu.

Không phải cai thuốc thì nên vứt thuốc càng xa càng tốt sao?

Tần Ý Nùng ấn bật lửa, lửa vàng môi đỏ nhích lại gần nhau.

Đường Nhược Dao nhìn ngọn lửa chầm chậm tiến lại gần điếu thuốc ngậm trong miệng Tần Ý Nùng, ngón tay cuộn chặt lại, nhưng khi cô đang định đưa tay ra giật lấy, ngọn lửa chỉ còn cách điếu thuốc vài mi-li-mét lại dừng lại.

Tay Tần Ý Nùng vững vàng, lên cơn nghiện thuốc cũng không hề giãy giụa.

"A Ly." Đột nhiên Tần Ý Nùng đưa mắt nhìn cô, điểm tận cùng của ánh mắt quá mức trầm lặng là một mảnh hoang tàn thê lương.

Đường Nhược Dao khẽ vâng một tiếng, trái tim như thể bị ánh mắt của cô chọc một cái.

Vẻ thê lương trong ánh mắt Tần Ý Nùng đột nhiên biến mất, nhanh đến mức giống như chưa từng xuất hiện.

Cô ấy bỏ điếu thuốc trên miệng xuống tay, nhàn nhạt nói: "Con người có nhiều du͙© vọиɠ như thế, mỗi một du͙© vọиɠ, chúng ta đều phải thỏa mãn nó sao?"

"Nếu không liên quan tới đạo đức pháp luật, thì có thể." Đường Nhược Dao cân nhắc trả lời.

"Nhưng du͙© vọиɠ của con người là vô hạn, sao em có để bảo đảm chỉ thỏa mãn nó tới một mức nhất định, chỉ cần nếm được trái ngọt, muốn dừng lại cũng khó lắm." Tần Ý Nùng phì cười, "Nếu không tại sao lại có cụm từ "lòng tham không đáy" chứ?"

Du͙© vọиɠ là con dã thú đói khát bị nhốt trong l*иg sắt, mở thật to miệng, nước dãi chảy ra không ngừng, vừa thả ra là có thể nuốt trọn bản thân bằng một nuốt. Cho nên càng muốn có, càng phải kiềm chế. Nhỏ thì một điếu thuốc, một que kẹo, lớn thì...

Tần Ý Nùng nhìn sâu vào mắt cô.

Càng dễ như trở bàn tay, càng ẩn chứa cạm bẫy. Một bước đi sai, sẽ rơi xuống vực sâu không đáy, thịt nát xương tan.

Sắc mặt của Đường Nhược Dao ngẩn ra.

"Cho nên cách tốt nhất là phải đè nén nó ngay từ lúc bắt đầu."

Tần Ý Nùng châm thuốc, lặng im rũ mi mắt, nhìn nó yên lặng rực cháy giữa hai ngón tay, khói trắng tỏa ra, ngửi thấy mùi thuốc, đối với những người đang trong quá trình bỏ thuốc lá, tế bào thần kinh sẽ phản ứng theo bản năng, kí©h thí©ɧ tuyến nước bọt tiết nước bọt.

Đường Nhược Dao nhìn thấy rõ ràng yết hầu của Tần Ý Nùng chuyển động, trong ánh mắt còn mơ hồ lộ ra dáng vẻ khó chịu.

Đường Nhược Dao vẫn không hiểu, tại sao cô ấy phải phí công giày vò bản thân như thế.

Tần Ý Nùng nhìn dáng vẻ choáng váng của Đường Nhược Dao, bật cười một tiếng.

Hôm nay đúng là cô ấy uống nhiều rồi, lại đỉ nói mấy chuyện linh tinh này với Đường Nhược Dao. Cũng có thể, trong lòng cô ấy tồn tại một viễn tưởng không thực tế, hi vọng Đường Nhược Dao có thể nghe hiểu lời cô ấy. Nhưng cho dù hiểu được thì sẽ thế nào chứ? Bản thân cô ấy còn không cứu được chính mình, chẳng lẽ lại hi vọng vào người bạn nhỏ tuổi chỉ mới hăm hai đến giúp mình một tay sao?

"Diễn xuất cũng là một loại du͙© vọиɠ, chúng ta thường gọi nó là khát vọng biểu diễn, điều này cũng cần kiềm chế, nói dai nói dài lại thành nói dại." Tần Ý Nùng khẽ nâng tông giọng, gọi về tâm trí đang lơ đễnh của cô ấy.

Đột nhiên Đường Nhược Dao à một tiếng, tuy nghi ngờ Tần Ý Nùng dường như đã nhảy qua quá

nhiều thứ từ câu nói trước đến câu nói này, nhưng vẫn nhanh chóng bày ra dáng vẻ nghiêm trang, nghiêm túc nghe lời dạy bảo của Tần Ý Nùng.

Ba năm trước, Đường Nhược Dao vừa bước chân vào học viện điện ảnh chưa lâu, bản thân còn chưa hình thành hệ thống kiến thức biểu diễn. Người vỡ lòng cho cô không phải là giáo viên trong trường, mà là Tần Ý Nùng. Cô có thế thuận lợi thông qua buổi thử vai của đạo diễn trong bộ phim đầu tiên, không thể không nhắc tới những chỉ dạy của Tần Ý Nùng. Cho dù lúc đó Đường Nhược Dao không dám ca ngợi phẩm chất đạo đức của Tần Ý Nùng, nhưng cô không thể không thừa nhận, Tần Ý Nùng là diễn viên sinh ra dành cho diễn xuất, mỗi khi đi đóng phin, cho dù xung quanh có bao nhiêu diễn viên đi chăng nữa, cô ấy là người duy nhất phát sáng toàn thân, khiến những người khác đều bị lu mờ.

Tần Ý Nùng là kim chủ của cô, là giáo viên của cô, sau khi tiếp xúc lại trở thành người cô sùng bái nhất trên con đường diễn xuất, thần tượng của cô.

"Bộ phim "Sự Biến Đổi Của Những Vì Sao" lên sóng năm ngoái của em là một ví dụ về tác dụng phụ của việc không khống chế được khát vọng biểu diễn." Tần Ý Nùng nâng mí mắt, bình tĩnh nhìn cô một cái, thu lại nụ cười quyến rũ được gắn nhãn trên mặt lúc bình thường, trong giọng nói lộ ra vẻ lạnh lùng và nghiêm khắc nhàn nhạt.

"Là sao ạ?"

Đường Nhược Dao nhìn thẳng vào mắt cô ấy, không bởi vì quyền uy của Tần Ý Nùng ở phương diện kĩ năng diễn xuất mà ngay lập tức mù quáng cúi đầu nhận sai. Cô không chăm chăm biểu hiện cái tôi của mình mà cướp đất diễn của người khác, người nào diễn chung với cô cũng đều thích cô, tại sao lại không khống chế được khát vọng biểu diễn?

Ánh mắt của Tần Ý Nùng lướt qua ý cười rất nhỏ, nâng cằm lên, tỏ ý bảo cô ngồi xuống đối diện.

Cổ áo tắm thiết kế thấp, khi Đường Nhược Dao cong lưng ngồi xuống, cổ áo mở ra, lộ ra một khoảng da thịt trắng bóc. Tần Ý Nùng vô tình nhìn thấy hoa đào rực rỡ trên núi tuyết, mất tự nhiên di chuyển tằm mắt, ánh mắt không tập trung vào động tác của cô, đợi cô ngồi hẳn xuống mới quay đầu lại, làm như không có chuyện gì.

Đường Nhược Dao không hề phát hiện, cúi đầu chỉnh lại áo tắm rồi ngồi xuống.

"Diễn viên được gọi là diễn viên, chính là chỉ cần hô một tiếng bắt đầu, liền lập tức xuất hiện một bản thân khác, toàn bộ cảm xúc đều tập trung cho diễn xuất, đúng không?"

Đường Nhược Dao gật đầu.

Dường như tất cả diễn viên đều như thế, cô cho rằng điều này đại diện cho việc chuyên tâm và chăm chỉ rèn luyện, lẽ nào không phải?

Cô dùng ánh mắt biểu đạt nghi hoặc.

Tần Ý Nùng tạm thời không đáp lại, ngón trở đặt trên đầu gối gõ gõ, nhướng mày hỏi cô: "Em có nhớ "Sự Biến Đổi Của Những Vì Sao" được quay ở đâu không?"

"Ở trường học đặc biệt ạ."

"Sự Biến Đổi Của Những Vì Sao" là bộ phim điện ảnh nói về trường học giáo dục đặc biệt, trong bộ phim đó, Đường Nhược Dao diễn vai giáo viên, vì bộ phim này mà cô mất mấy tháng để học ngôn ngữ cử chỉ.

"Học sinh trong phim đều là thật sao?"

"Vâng, đoàn làm phim chuyên môn chọn một trường học đặc biệt để quay phim."

"Quay mất bao lâu?"

"Ba tháng ạ."

"Những học sinh đó, em nhớ được gì về họ?"

Đường Nhược Dao câm nín.

Ánh mắt Tần Ý Nùng lạnh lẽo, trầm giọng chất vấn: "Em ở đó quay phim những ba tháng, ngay cả chút ấn tượng nhỏ nhoi cũng không có sao?"

Đường Nhược Dao lập tức lắp bắp: "Em..." Cô ấp úng một lúc, ngẩng đôi mắt ngấn nước, yếu ớt khẽ nói, "Chị..."

Sắc mặt của Tần Ý Nùng hòa hoãn hơn một chút, thích hợp cho cô một bài giảng mới.

Trường học đặc biệt là môi trường chân thực, học sinh chân thực, cho nên làm giáo viên ở trường học đặc biệt, cô cũng phải giống một giáo viên nghiêm túc làm việc ở đó, phải hòa thành một khối với học sinh, mà không phải chỉ chăm chăm quan tâm đến đóng phim, khi diễn vai diễn của mình, bắt buộc bản thân diễn viên phải có năng lực khống chế mạnh mẽ, kiềm chế khát vọng biểu diễn thái quá.

Đường Nhược Dao có thiên phú có tư chất thông minh ở phương diện diễn xuất, một chút chỉ dạy là thông suốt, nhập vai rất nhanh, khi Tần Ý Nùng và mấy đạo diễn khác ăn cơm cùng nhau, mỗi lần nói chuyện về dàn diễn viên thế hệ mới, Đường Nhược Dao chính là cái tên đầu tiên được nhắc tới.

Nhưng cô bị thiên phú của mình che mờ mắt, mù quáng nâng cao kĩ năng diễn xuất, nếu còn tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng biến thành cái máy diễn xuất không có cảm xúc cùng sự quan tâm dành cho nhân vật, đó là điều mà Tần Ý Nùng không muốn nhìn thấy, cũng là thứ mối họa lớn với sự phát triển của cô trong tương lai.

Cuộc trò chuyện kết thúc, điếu thuốc trên tay đã cháy đến điểm cuối, Tần Ý Nùng đứng lên, không chút chần chừ dập lửa rồi vứt đầu thuốc vào thùng rác. Cô ấy quay đầu nhìn thấy Đường Nhược Dao với đôi lông mày cau chặt, rơi vào trạng thái trầm tư, ra phòng khách rót cốc nước, ngồi xuống cạnh cô uống một ngụm, kiên nhẫn chờ đợi.

Trong chốc lát, cơ thể Đường Nhược Dao kích động, đột nhiên đứng dậy, chân thành cúi người tỏ lòng tôn kính, rồi lại đứng thẳng lưng, ánh mắt lấp lánh phát sáng, nghiêm trang nói: "Cảm ơn chị đã dạy em."

Đây là hành động lịch sự dành cho giáo viên.

Đứa trẻ này.

Tần Ý Nùng bình tĩnh nhìn cô hai giây, đột nhiên khẽ cười thành tiếng.

Đường Nhược Dao bị nụ cười của cô ấy làm mộng mị không hiểu chuyện gì.

Tần Ý Nùng hắng giọng, ánh mắt như con mèo lười, quyến rũ nhìn cô một cái, khóe môi thấp thoáng nụ cười, thong dong nói: "Chị dạy em, cũng muốn thu học phí."

Không khí xung quanh đột ngột co lại, hai người nhìn vào mắt nhau, những tia lửa nhỏ bắn ra trong không khí không nhìn được bằng mắt thường.

Yết hầu của Đường Nhược Dao căng thẳng, kìm nén kích động muốn nuốt nước bọt, nhìn vào đôi mắt đen tuyền thâm sâu của cô ấy, khẽ nói: "Học phí gì ạ?"

Giây tiếp theo, Đường Nhược Dao đột nhiên bị một cánh tay đưa ra giữ lấy, dùng sức kéo về phía trước, ngã vào cái ôm dịu thơm của người phụ nữ ấy.

Hương thơm nồng màn tỏa khắp mũi, đầu óc Đường Nhược Dao nhất thời không còn tỉnh táo nữa.

Sống lưng thả lỏng.

Đường Nhược Dao rũ mi mắt, nhìn thấy một cánh tay trắng bóc của Tần Ý Nùng, nắm lấy thắt lưng áo tắm của cô, đang từng chút từng chút, chầm chậm kéo ra.

Tần Ý Nùng nghiêng đầu, bờ môi tiến sát lại gần vành tai cô, hơi thở tao nhã.

"Lấy thân báo đáp, em thấy có được không?"